Cô đơn – Thơ An Phú

An Phú

Cô đơn 

Gió cuốn lá xanh đời vàng úa. (Hình: Nguyễn Đức Cung)

Trời oi bức chợt mưa bàng hoàng
Hạ qua thu đến đón tuyết sang
Gió cuốn lá xanh đời vàng úa
Như tiễn chân em bước sang ngang

Ôi chiếc lá rơi quặn bồi hồi
Cũng chẳng đặng đừng giã từ thôi
Xa cành từ đó tìm nuối tiếc
Tim kiếp cô đơn đập liên hồi

Tình nghĩa đôi ta đã vun trồng
Cứ hỏi cành kia nhớ lá không
Khô cong thương nhớ im thầm khóc
Bao giờ tương ngộ mắt ngóng trông

Bấm ngón tay xa khuất từng ngày
Mây trắng lang thang lững thững bay
Thuyền trôi xa mãi quên bờ bến
Nước mắt trào tuôn đến cuối đời

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT