Nghiện cờ bạc (Kỳ 12): Nên nói gì với con

Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe mang tính tổng quát. Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp.

Nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài 106.3 FM ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ nhật từ tám đến chín giờ, trong chương trình Radio Sống Vui (nghe trên radio hay vào Google hay Youtube, search Radio Song Vui https://www.youtube.com/@radiosongvui)

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

Điểm quan trọng là “nói chuyện,” không phải chỉ “ra lệnh.” Một đứa trẻ được giúp hiểu cơ chế thì có cơ hội học cách tự bảo vệ mình. (Hình minh họa: Vitaly Gariev/Unsplash)

Tối hôm đó, người mẹ không la.

Bà cũng không giật chiếc iPad khỏi tay con.

Có lẽ bà cũng chưa biết phải làm gì.

Nhưng sau khi dọn bếp xong, khi cậu bé ra lấy nước, bà hỏi nhẹ:

“Hồi nãy con nói đồ hiếm. Mẹ vẫn chưa hiểu. Nó hiếm vì đẹp hơn, hay vì ít người có?”

Cậu bé hơi ngạc nhiên.

Có lẽ em không ngờ mẹ vẫn còn nhớ.

“Nó ít người có.”

“Nếu không mở được thì sao?”

“Thì mở tiếp.”

“Nếu mở nhiều lần vẫn không có?”

Cậu bé im một chút.

“Thì… chắc là con tức.”

“Mà lúc chưa mở, con thấy vui hơn, hay lúc mở xong thì vui hơn?”

Lần này cậu bé không trả lời ngay.

Câu hỏi ấy không phải để bắt lỗi.

Không phải để cấm đoán.

Nó chỉ giúp đứa trẻ nhìn lại cảm giác của chính mình.

Đó là một cách nói chuyện rất khác.

Thay vì nói:

“Con nghiện game rồi.”

Có thể hỏi:

“Điều gì khiến con thích nhất ở trò chơi này?”

Thay vì nói:

“Mấy cái này vô bổ.”

Có thể hỏi:

“Nếu không có phần mở hộp, con còn thích game này như vậy không?”

Thay vì nói:

“Ba mẹ cấm.”

Có thể nói:

“Ba mẹ muốn hiểu vì sao trò chơi này lại hấp dẫn con đến vậy.”

Một câu hỏi đúng đôi khi có sức mạnh hơn cả một bài giảng dài.

Nó không làm đứa trẻ xấu hổ.

Nó mời đứa trẻ cùng suy nghĩ.

Khoa học và sự dịu dàng

Các nhà nghiên cứu đã ghi nhận mối liên hệ giữa việc mua loot box và nguy cơ mắc các vấn đề cờ bạc, đặc biệt ở thanh thiếu niên và người trẻ. Những nghiên cứu này không nói rằng mọi đứa trẻ mua loot box sẽ trở thành người nghiện cờ bạc. Đó sẽ là một kết luận quá đơn giản và không công bằng.

Nhưng chúng nhắc rằng các cơ chế phần thưởng ngẫu nhiên trong trò chơi có nhiều điểm giống với cờ bạc, đặc biệt ở chỗ người chơi bỏ tiền hoặc tài nguyên để nhận được một kết quả không biết trước. Vì vậy, nhiều tổ chức y tế và phòng ngừa nghiện khuyến cáo cha mẹ nên hiểu rõ các cơ chế này, đặt ra giới hạn hợp lý và trò chuyện với con sớm hơn.

Điểm quan trọng là “nói chuyện,” không phải chỉ “ra lệnh.”

Một đứa trẻ bị cấm mà không hiểu lý do có thể chỉ học cách giấu.

Một đứa trẻ được giúp hiểu cơ chế thì có cơ hội học cách tự bảo vệ mình.

Đó là mục tiêu lớn hơn của giáo dục.

Không phải tạo ra một đứa trẻ luôn làm đúng khi có cha mẹ bên cạnh.

Mà là giúp em có đủ hiểu biết để chọn đúng khi cha mẹ không có mặt.

Sống chung với bão

Chúng ta đang sống trong một thời đại rất lạ.

Một đứa trẻ có thể học đàn trên YouTube.

Học toán với AI.

Nói chuyện với bạn bè ở nửa vòng trái đất.

Đọc sách, vẽ tranh, làm phim, viết nhạc, tất cả trên một chiếc điện thoại.

Cũng trên chiếc điện thoại đó, em có thể bị kéo vào game, mạng xã hội, cá cược trá hình, quảng cáo nhắm mục tiêu, hoặc những phần thưởng ngẫu nhiên mà ngay cả người lớn cũng khó cưỡng lại.

Vậy phải làm sao?

Không thể đưa trẻ trở lại một thế giới không có điện thoại.

Cũng không nên dạy trẻ sợ hãi công nghệ.

Điều cần thiết hơn là giúp trẻ hiểu thế giới kỹ thuật số giống như dạy trẻ hiểu đường phố.

Một con đường có thể đưa ta đến trường, đến thư viện, đến nhà người thân.

Nhưng đường phố cũng có xe chạy nhanh, ngã tư nguy hiểm, người lạ, bảng quảng cáo, và những nơi không nên vào.

Không ai vì đường phố nguy hiểm mà nhốt con trong nhà mãi.

Nhưng cũng không ai để con băng qua xa lộ mà không dạy con cách nhìn đèn xanh đèn đỏ.

Môi trường ảo cũng vậy.

Cần được hiểu.

Cần được hướng dẫn.

Cần có luật lệ trong gia đình.

Và cần những cuộc trò chuyện đủ bình tĩnh để trẻ không thấy cha mẹ là kẻ thù của niềm vui.

Điều gia đình có thể làm ngay hôm nay

Có thể bắt đầu bằng một việc rất nhỏ.

Tối nay, khi thấy con chơi game, đừng hỏi ngay:

“Con chơi bao lâu rồi?”

Hãy thử hỏi:

“Trò này có gì hay vậy con?”

Rồi lắng nghe thật sự.

Sau đó, khi có cơ hội, hỏi tiếp:

“Trong trò này có phần nào phải mua mà không biết trước sẽ nhận được gì không?”

Nếu có, đó là lúc để giải thích rất nhẹ:

“À, cái đó giống như một hộp may rủi. Không phải con sai khi thích nó. Nhưng mình nên hiểu rằng nó được thiết kế để khiến mình muốn mở thêm.”

Một câu như vậy không làm mất niềm vui của trẻ.

Nó chỉ bật lên một ngọn đèn nhỏ trong đầu em.

Và nhiều khi, giáo dục bắt đầu chỉ bằng một ngọn đèn nhỏ như vậy.

Điều đáng để suy nghĩ

Có lẽ điều nguy hiểm nhất của thế giới hôm nay không phải là việc trẻ em biết dùng công nghệ quá sớm.

Mà là người lớn hiểu công nghệ quá muộn.

Khi không hiểu, ta dễ sợ.

Khi sợ, ta dễ cấm.

Khi cấm mà không giải thích, đứa trẻ dễ giấu.

Và khi một đứa trẻ bắt đầu giấu, gia đình mất đi điều quý nhất trong việc giáo dục: sự tin cậy.

Một mái nhà lành mạnh không phải là nơi không có màn hình, không có game, không có bất đồng giữa các thế hệ.

Một mái nhà lành mạnh là nơi khi một đứa trẻ mở được “đồ hiếm,” em vẫn còn muốn quay sang kể cho mẹ nghe.

Và người mẹ, dù chưa hiểu hết, vẫn đủ bình tĩnh để hỏi:

“Đồ hiếm là gì vậy con?”

Có khi, chính câu hỏi nhỏ đó là bước đầu để cả nhà hiểu nhau hơn. [dt]

(Kỳ tới: Khi người lớn vô tình dạy trẻ đánh cược cuộc đời)

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT