LTS: Nhật báo Người Việt mở mục “Độc Giả Viết” nhằm mời gọi quý độc giả “cùng làm báo” với Người Việt, chia sẻ những rung cảm, ý tưởng, quan niệm, hồi ức, kiến thức, kinh nghiệm… về đời sống và xã hội. Để tham gia, quý độc giả vui lòng gởi email: [email protected].
Hồng Nguyễn

Gần Tết, chạm đâu cũng nhớ. Ký ức như cuộn băng, tua đi tua lại nhiều lần. Mỗi lần một phách.
Vì được cộng thêm những tưởng tượng. Thường là những tưởng tượng đẹp đẽ. Đơn giản vì lỡ có xấu xí, lỡ có không bằng lòng thì ký ức cũng không thể trở lại để chỉnh sửa. Nỗi nhớ, sự trưởng thành, lòng bao dung, tiếc nuối… tất thảy gom lại dệt ký ức thành một vùng sáng thiêng liêng bất khả chối từ.
Chạm cái tuổi nhạy cảm, thấy mình dễ tổn thương ghê gớm. Hôm cùng con trai đập heo đất, sao mình lại có thể hồ hởi hơn nó được nhỉ? Lăng xăng kiếm dao kiếm búa như thật. Rồi còn lóng ngóng dặn con gõ nhẹ nhẹ thôi, con heo còn đẹp thế làm vỡ nó đi, tội lắm. Nó bảo không làm vỡ làm sao mình đếm được tiền.
Thì biết thế nhưng cứ sao sao ấy con. Hay mẹ cứ tránh đi, mặc con. Con đập choang phát rồi mẹ tha hồ mà đếm tiền. Nó đập thật. Rồi lạnh lùng dọn sạch những mảnh vỡ, mẹ đếm tiền kệ mẹ. Có vầy thôi mà chao ôi là tủi thân. Nước mắt cứ ngân ngấn, không dám khóc. Khóc rồi nó cười cho. Sao con mình bây giờ hờ hững với tiền thế không biết nữa. Mình lọ mọ xếp lại những tờ tiền. Để đó. Việc lớn không tới. Việc nhỏ không cần nữa. Mai mốt dạo một vòng chợ là xong.
Cái ngày xưa ấy xa chưa? Mình đã háo hức đếm tiền kỳ lạ. Cứ phải đợi gần Tết mới đập vì đó là tiền mua áo mới. Mình lập cập đếm xuôi đếm ngược.
Rồi vuốt đi vuốt lại cho phẳng phiu từng tờ tiền một. Dễ còn nhớ đến cả từng vết cáu bẩn hay nhàu nát trên mỗi tờ tiền. Xấp tiền lẻ được để dưới gối, thi thoảng đưa lên đếm lại, có khi còn ngửi. Thấy thơm thơm lạ lùng. Cái cảm giác mất mát khi trao số tiền cho mẹ vẫn còn nguyên trên tay. Tiếc nhớ ngẩn ngơ.
Bây giờ ngồi thương nhớ mùi tiền. Có ai cười tôi không? Tôi nhớ thật sự đấy. Cái mùi tiền giấy mục mục, oi oi ấy cứ phảng phất rồi cội lên những cơn rấm rứt thắt ngực. Là những tờ tiền lẻ mỗi lần mẹ về chợ sót quà. Những tờ tiền cha thưởng sau mỗi chuyến công tác xa. Hoặc vô cớ thôi, tự dưng cha cho một tờ tiền. Bất ngờ, sung sướng, vỡ òa. Có thể đó là tờ tiền mới, có mệnh giá rất thấp. Mỗi lần quấn tiền bỏ cho vừa miệng heo cứ thấy xon xót ở tay.
Ai đã từng nheo mắt qua lỗ hổng trên heo đất để ngắm nghía từng tờ tiền. Một ngày ngắm không biết bao nhiêu lần. Rồi lẩm nhẩm tính. Tờ này, cộng với tờ kia sẽ thành một tờ tiền khác lớn hơn. Mỗi lần nhìn là một lần cộng. Tôi cứ cộng mãi, cộng mãi đến nỗi tôi nhớ như in số tiền mình đã bỏ vào. Vậy mà mỗi lần đập heo, cái háo hức đếm tiền ấy vẫn cứ vẹn nguyên.
Có còn ai ngồi nhớ mùi tiền như mình nữa không? Tiền bây giờ là tiền nhựa nên rất khó bám mùi. Những vết bẩn nếu bám cũng dễ dàng được lau sạch. Bỏ một xấp tiền vô ví, chạy long cong một vòng cảm giác như bị rơi đi đâu mất. Đôi lúc chẳng nhớ nổi mình đã đổi tiền để lấy được những gì.
Xém Tết, nỗi nhớ cứ cun cút tìm về. Tại cái bảng lảng cô liêu của đất trời cuối năm gợi thèm những ký ức ấm hay tại cái hối hả của thời gian năm hết Tết đến giễu lòng yếu mềm. Thời gian là chuyến tàu một chiều, chỉ có đi không trở lại. Không dưng ngồi mông lung nhớ có lẽ cũng vì chuyến tàu không có vé khứ hồi lạnh lùng ấy thôi.































































































































































