Hậu Nghĩa Sử Hùng Ca


Những ngày tháng chưa quên






Bình Khánh Nguyễn Văn Ngọc



Ngày lại ngày trước giờ hạ cánh, chiếc workship một vòng lướt nhẹ trong nắng chiều, từ Bắc xuống Nam dọc biên giới Việt-Miên xuyên qua lãnh thổ trách nhiệm dọc suốt từ Cánh Thiên Thần ranh Tỉnh Tây Ninh kéo dài đến vùng Mật Khu Ba Thu, Mỏ Vẹt, (thường được gọi là vùng đất chết tam biên) ranh giới của ba tỉnh Long An, Hậu Nghĩa và Mộc Hóa.


Phi hành đoàn phát hiện 2 đường mòn đạp rạp cỏ kéo dài từ Mật Khu Ba Thu xuyên qua Hội Ðồng Sầm Ðức Huệ cũ, đi vòng lên ấp Giồng Lớn xâm nhập áp sát bờ Tây sông Vàm Cỏ Ðông đối diện ấp Rạch Gần xã An Hiệp Quận Ðức Huệ Tỉnh Hậu Nghĩa. Pháo Ðội 105 ly Chi Khu Ðức Huệ được lệnh trong tư thế sản sàng làm nhiệm vụ theo lệnh hướng dẫn và điều chỉnh của thiếu tá tham mưu phó hành quân Tiểu Khu Hậu Nghĩa trên trực thăng.


Loạt pháo đầu tiên vô cùng ngoạn mục thật chính xác rót lên đầu giặc, từ trên trực thăng Thiếu Tá Ngọc và phi hành đoàn đã chứng kiến nhiều xác địch từng đợt tung té văng xuống sông Vàm Cỏ theo sau những loạt pháo vô cùng chính xác của các pháo thủ, Pháo Ðội 105 ly thuộc Chi Khu Ðức Huệ.


Chúng ta chưa quên: trong Hội Ðàm Paris, cộng sản đã dùng thủ thuật (đánh đánh, đàm đàm) cố tạo một chiến thắng gì đó hầu trả giá trên bàn hội nghị, mùa hè đỏ lửa năm 1972, Việt Cộng đã tung ra nhiều trận đánh lớn như: Cổ Thành Quảng Trị, (Cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu), Bình Long An Lộc, (An Lộc sử ghi chiến tích, Biệt Kích Dù vị quốc vong thân) cũng trong âm mưu trên Việt Cộng đã xua Trung đoàn 271 biệt lập từ Bắc lén lút xâm nhập xuyên qua Lào, Campuchia rồi vào Hậu Nghĩa với âm mưu làm ung thối hệ thông an ninh vòng đai an toàn của Thủ Ðô Saigon, cắt đứt Quốc lộ 1 trục giao thông huyết mạch Tây Ninh Saigon.


Hành động ngu xuẩn của giặc cụ thể là viên trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 271 BL Bắc Việt, đã nhận lãnh trận sấm sét giáo đầu do lực lượng lãnh thổ (Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân Hậu Nghĩa) giáng xuống lúc 5 giờ 15 chiều ngày 10 tháng 11 năm 1972. bằng những loạt pháo thiện xạ của Pháo Ðội 105 ly Chi Khu Ðức Huệ.


Chưa thấm đòn ngay trong đêm 10 tháng 11 năm 1972, bộ phận sống sót cố vượt sông Vàm Cỏ lén lút xâm nhập lãnh thổ xã An Hiệp, Ðức Huệ. Mặt trời vừa khuất bóng, toán tiền quân của địch lọt vào ổ phục kích của Trung Ðội Nghĩa Quân Ðồn Rạch Gần. Nghĩa Quân hạ cả chục tên tịch thu 4 máy điện thoại và một số phóng hỏa tiễn chống chiến xa B40 và tiểu liên AK47. Ðịch chống cự yếu ớt tháo chạy vào bóng đêm.


Giữa đêm Việt Cộng xua nguyên một tiểu đoàn chính quy, áp dụng chiến thuật tiền pháo hậu xung tấn công ào ặt vào Hội Ðồng Xã An Hiệp do một Tiểu Ðội Nghĩa Quân và một Tiểu Ðội Cảnh Sát Quốc Gia canh giữ. Nhờ cảnh giác trước, lực lượng phòng thủ đã cầm cự đến sáng.


Bình minh vừa thức giấc, cuộc hành quân Quyết Thắng 180 TK/HN do Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Hậu Nghĩa trực tiếp chỉ huy được cấp tốc tung ra. Lực lương tham dự gồm Tiểu Ðoàn 305/ÐPQ, Ðại Ðội 773 Trinh Sát, Ðại Ðội 2, Tiểu Ðoàn 320 với 3 Trung Ðội Nghĩa Quân có sự hiện diện của chi khu trưởng Chi Khu Ðức Huệ (Thiếu Tá Lê Anh Tuấn) và Trưởng Ban 3 CK/ÐH (Thiếu Tá Mai Thế Nghĩa).


Lợi dụng đêm tối, địch đào nhiều công sự vây quanh phía Tây và Tây Bắc trụ sở xã An Hiệp, cuộc chạm súng đầu tiên giữa địch quân và 2 Ðại Ðội 773/TS và Ðại Ðội 2 TÐ 320/ ÐPQ. Vì thiếu sự chỉ huy thống nhất nên Bộ Chỉ Huy nhẹ tiểu khu, gồm thiếu tá tham mưu phó hành quân, trưởng phòng nhì (Thiếu Tá Trương Ngọc Ngà) trưởng phòng truyền tin (Thiếu Tá Trần Văn Tốt) đang bay trực thăng phải đáp cánh. Sau cuộc hợp ngắn gọn tại mặt trận, cuộc tấn công bắt đầu bằng 2 mũi chính, Ðại Ðội 773/TS do Ðại Úy Hoàng Gia Kỳ, ÐÐT, chỉ huy tấn công từ nam lên bắc. Ðại Ðội 2/320 (Trung Úy Lê Văn Phước, ÐÐT) và Nghĩa Quân Ðức Huệ đánh từ Ðông sang Tây dồn địch vào thế tiến thối lưỡng nan, nằm chịu trận.


Sau hơn một giờ giao tranh quyết liệt, các bộ phận địch bám sát rào trụ sở xã hoàn toàn bị tiêu diệt. Tuy nhiên Bộ Chỉ Huy tiểu đoàn Việt Cộng vẫn bám sát trong một công sự rất kiến cố phía Tây Bắc trụ sở xã. Tiếng súng tạm êm dịu, vị trí của Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu sát liền bên sau ÐÐ 773/TS, Thiếu Tá TMP/HQ đã theo sát từng bước đi của một chiến binh thuộc ÐÐ/ 773/TS. Anh ta gởi súng cho đồng đội, 2 tay 2 quả lựu đạn vừa đi lôm khôm vừa bò sát các hầm núp của BCH/TÐ Việt Cộng. 2 tiếng nổ long trời cùng với bụi khói bóc lên, chừng 5 phút sau người chiến binh gan đầy mình trên người lệ khệ mang về 2 máy truyền tin (do Trung Cộng chế tạo) luôn cả mấy khẩu tiểu liên AK47, hỏa tiễn B40, 41.


Cuộc chiến tạm ngưng vì hết đạn và 2 bên đều thấm mệt. ÐÐ/773/TS và ÐÐ2/TÐ320 báo cáo gần hết đạn, một chiếc GMC dưới sự hộ tống của Chi Ðội Cơ Giới V100 từ Bộ Chỉ Huy TK trực chỉ ra mặt trận. Qua hệ thống truyền tin, Thiếu Tá Tốt, trưởng phòng truyền tin, cho biết chuẩn tướng tư lệnh Sư Ðoàn 25/BB sẽ đến thị sát chiến trường. Trực thăng đáp, thiếu tá TMP/HQ tiếp tướng tư lệnh, cùng lúc các đơn vị nhận tiếp tế xong, lệnh tấn công dứt điểm bắt đầu.


Hỏa lực ta và địch làm vang dậy cả góc trời. Trực thăng của chuẩn tướng tư lệnh phải bay lên, nhưng chuẩn tướng tư lệnh vẫn nằm lại với Bộ Chỉ Huy TK. Thế thượng phong đã nghiên hằng về lực Lượng ÐPQ & NQ nhờ sự tiếp tế vừa qua bằng 3 phương diện nhân-vật-lực.


Tiếng máy thoát ra từ lời báo cáo của đại đội trưởng 773/TS, Báo cáo 81, (biệt danh truyền tin của TMP/HQ) trinh sát tịch thu 2 súng cối 82 ly và rất nhiều súng đủ loại, tiến súng êm hẳn, Thiếu Tá TMP/HQ đưa chuẩn tướng tư lệnh đi thị sát chiến trường, xác giặc nằm ngổn ngang trên chiến địa và trong công sự của địch, trong lời tâm sự thân mật. Chuẩn Tướng Lê Văn Tư nói: “Lính mầy đánh giặc hay hơn cả lính tao.” Thu dọn chiến trường, ta bắt sống 4 tên trong số có một chuẩn úy VC, hằng trăm súng đủ loại bị ta tịch thu, đại đội phó 773/TS (Trung Úy Hiệp) bị thương, cánh Chi khu Ðức Huệ, thiếu úy, trưởng ban truyền tin tử trận.


Trận chiến khởi đầu khoảng 8 giờ hơn sáng ngày 11 tháng 5 năm 1972 và tiếp tục kéo dài gần nửa tháng, xác địch chết bỏ nằm ngổng ngang trên chiến trường không người chôn cất, mùi chướng khí bốc lên không khi ô nhiệm bao trùm cả 2 xã, An Hiệp, Quận Ðức Huệ và Lộc Giang, Quận Trảng Bàng, kéo dài cả vài tháng.


Tin chiến thắng được trình lên Bộ Tổng Tham Mưu, một phái đoàn phóng sự chiến trường của Cục Tâm Lý Chiến đến thị sát làm phóng sự. Một tháng sau tin tức từ Phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu cho biết: Sau trận đọ sức với ÐPQ/NQ Hậu Nghĩa, Trung Ðoàn 271 chính quy Cộng Sản Bắc Việt chỉ còn lại 26 tên. Những phi vụ tiếp theo trong những ngày sau đó, Thiếu Tá Ngọc đếm được tất cả 62 ngôi mộ mới chôn đất còn trắng toát lộ nguyên hình nằm giữa đám cỏ xanh, bên bờ Tây sông Vàm Cỏ.


Ðể tưởng thưởng chiến công hiển hách có một không hai của lực lượng Ðịa Phương Quân Nghĩa Quân Hậu Nghĩa, Cục Tâm Lý Chiến đã viết tặng Tiểu Khu Hậu Nghĩa bài “Hậu Nghĩa Sử Hùng Ca” và bài hát vẫn lưu truyền và sống động mãi đến hôm nay, suốt 36 năm trên quê hương tỵ nạn và trong lòng quê hương Hậu Nghĩa.


Cách đây không lâu một số nhà viết sử Việt Mỹ đã tổ chức cuộc hội luận để đánh giá khả năng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, tổ chức tại TX, một nhà viết quân sử người Hoa Kỳ (không nhớ tên) đã phát biểu: “Quân đội VNCH mạnh nhất nhì Ðông Nam A trong thời thập niên 70, dẫn chứng Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân Hậu Nghĩa đã tiêu diệt toàn bộ Trung Ðoàn 271 chinh qui Bắc Việt trong màu hè đỏ lửa 72,” tin được nghe trên Internet.


Tôi quỳ xuống đây, chắp hai bái phục
Thương tiếc từng anh hùng trong Quân Lực Việt Nam.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cường Quyền và Nhân Sĩ

Chúng ta bắt buộc phải luôn quan ngại (và canh thức) về sinh mệnh của Trần Huỳnh Duy Thức, cùng hàng trăm tù nhân lương tâm khác, đang nằm trong vòng tay của cường quyền và bạo lực!

Khóc Thầm

Họp báo của Tổng Giám đốc Tư pháp Pennsylvania, ông Josh Shapiro, trình bầy kết quả cuộc điều tra của một đại bồi thẩm đoàn (DBTD) về nghi án nhiều tu sĩ hiếp dâm trẻ em, trong lúc giáo hội không chỉ nín thinh, mà còn che giấu trọng tội đó nữa.

Trần Thị Nga bị đánh đập và đe dọa giết chết trong trại giam Gia Trung

Bà Trần Thị Nga (tên trên facebook là Thúy Nga) là một trong số các nhà hoạt động nữ nhiều lần bị đánh đập dã man, thậm chí bị vây đánh bằng gậy sắt đến gẫy chân tay.

Chó cùng cắn giậu

“Tội” của Lê Đình Lượng là đã không chịu câm miệng để mặc cho đảng và nhà nước CSVN mặc sức mua bán lãnh thổ, đè đầu cưỡi cổ người dân.

Lính Miền Nam

Thời gian đã không đứng về phe thắng cuộc, và đã dần hé mở dần chân dung của những người lính miền Nam

Việt Nam có còn cửa ‘đi đêm’ với Slovakia?

Khủng hoảng ngoại giao Slovakia-Việt Nam mở màn tròn một năm sau vào Tháng Tám, 2018, đầy kịch tính và diễn biến sôi động theo từng tuần lễ.

Khát vọng trở về

Họ, trong nhiều hoàn cảnh, ra đi cũng chỉ bất đặng đừng, để đấu tranh cho mục tiêu dân chủ hóa đất mẹ, và cũng là để tìm hướng trở về.

Múa trên những xác người

Trung Cộng đang tổ chức 6 năm ngày thành lập thành phố họ đặt tên là Tam Sa trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa. Nghĩa là công khai nhục mạ tập đoàn cầm quyền ở Việt Nam.

Cuộc thẩm vấn cuối cùng

Hôm Thứ Tư, mùng 8 Tháng Tám, 2018, ông Jay Sekulow - một luật sư trong dàn luật sư đông đảo của Tổng Thống Trump - cho biết Bạch Cung đã trả lời lá thư mời tổng thống đến thẩm vấn của công tố viên đặc trách Robert S. Mueller III.

Vài suy nghĩ về ông Giáp

Võ Nguyên Giáp có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác nhưng lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.