Gắng tìm lại một bài đã viết khá lâu của ký mục gia Bùi Bảo Trúc trong số những bài báo tôi còn lưu giữ, nhưng không hiểu nó lạc đâu mất rồi. Nếu không lầm thì đó là bài thơ “Bác ơi” của Tố Hữu mà ông đã sửa, và được in trong trang A3 của nhật báo Người Việt, vào khoảng giữa thập niên 1980.
Và có lẽ từ bài thơ tếu táo nhưng rất cay độc đó đã dẫn tôi theo ông, đọc ông đọc ròng rã mấy chục năm nay, khởi đi từ những “Lá Thư Hoa Thịnh Đốn” được ký tắt bằng ba chữ BBT mà có lần ông tự trào là “Bún Bò Thiu.”
Với tôi, nhà báo Bùi Bảo Trúc là một trong những người gián tiếp bồi bổ kiến thức cho tôi. Tôi học được từ nơi ông rất nhiều điều, bởi ông là người rất uyên thâm trong rất nhiều lĩnh vực, nhiều đề tài khác nhau. Có thể dẫn chứng bằng những bài báo ông viết về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, bằng sự am tường rất rành rọt các loại tàu bay tàu bò khác nhau, hoặc từ những hiểu biết về thế giới loài vật… Ông như một quyển Bách Khoa Toàn Thư sống, cứ “đến” với ông là mọi chuyện dường như được thông suốt, được tường tận ngay.
Không những ông viết đều đều mỗi ngày một bài báo cho mục Lá Thư Hoa Thịnh Đốn, sau này là Thư Gửi Bạn Ta, mà khi ông làm việc cho Little Saigon Radio, cho Hồn Việt TV, thì với những chương trình do ông phụ trách như Ngày Này Năm Xưa, Anh Ngữ Trong Đời Sống, Chào Hoàng Hôn đều rất lý thú và bổ ích. Mỗi lần vì lý do nào đó mà tôi bỏ sót hay không xem/nghe được ông, tôi thấy tiếc ghê gớm.
Tôi rất thích lối viết, cách nói chuyện của ông. Vừa khệnh khạng ngang tàng, vừa dí dỏm bỡn cợt, nhưng dường như lúc nào cũng có nụ cười hóm hỉnh theo sau. Điều đó có thể thấy rất rõ trong những Sớ Táo Quân ông viết hàng năm trong các số báo Xuân. Phải nói ông là bậc thầy về đề tài này, vì từ khi tôi ra hải ngoại tới nay, tôi chưa thấy ai qua mặt ông nổi về cách “dàn dựng” để cho các Táo trình sớ lên Ngọc Hoàng Thượng Đế mỗi khi Xuân về Tết đến.
Kinh nghiệm của ông là “khi viết sớ tránh lê thê lượm thượm. Nên nhớ Sớ Táo Quân không phải là bản tổng kết cuối năm. Chỉ nên lược lấy vài ba sự kiện quan trọng, và nhất là phải làm sao cho vui nhộn là ăn tiền.”
Học được bài học quý giá đó, tôi tập tễnh dự thi viết Sớ Táo Quân cho Hồn Việt TV. Và phần thưởng tinh thần mà tôi nhận được là câu khích lệ trong một lá thư ban tổ chức gửi cho tôi “… riêng thầy Bùi Bảo Trúc thì thích Sớ Táo Quân của Anh nhất, đủ mọi điều kiện vui nhộn, dí dỏm. Tiếc là Thầy Bùi Bảo Trúc bận quá, không có trong Ban Giám Khảo.”
Riêng những bài ông viết về Mẹ lại là những bài tôi say mê nhất. Chiếc khăn quàng lụa của Mẹ ông đến thăm, khi ra về bỏ quên, hay mùi phấn, mùi nước hoa đã được ông kể lại rất tài tình, “Hơn một năm, mà mùi nước hoa mẹ tôi dùng vẫn còn mơ hồ thoang thoảng trong những thớ lụa. Cái mùi mẹ tôi dùng đã bao nhiêu lâu nay, mùi Coco Chanel, vẫn còn nguyên một cách kỳ lạ. Chiếc khăn lúc vắt trên vai, lúc trùm mái tóc, mùi mẹ tôi, mùi tay, mùi tóc… tìm kỹ chắc cũng còn nguyên trong đó.” Sao mà nó đằm thắm, nó dịu dàng, đọc mà cứ ngỡ ông đang viết chung cho các người Mẹ, để rồi tôi lại thừ người nhớ về má của tôi.
Viết để tưởng nhớ về ông thì không biết phải viết bao nhiêu cho đủ, cho vừa. Nay Ông đã đi xa. Tất cả đã vạn sự giai hưu. Nhưng di sản ông để lại là cả một khối kiến thức đồ sộ, mà tôi là một trong những người đang thừa hưởng.
Xin chân thành gửi đến ông một lời cám ơn trang trọng nhất, và xin được thắp một nén hương lòng để tiễn ông đi.

















































































