Cụ ông 92 săn sóc vợ tai biến trong nursing home

 

Suốt 28 năm từ Việt Nam sang đến Mỹ

 

Ngọc Lan/Người Việt

GARDEN GROVE (NV) “Sống mạnh giỏi cũng vợ chồng mà đau ốm cũng còn tình nghĩa vợ chồng chứ! Mặc dù không gần gũi nhau, nhưng tình thương vẫn phải giữ, chứ đâu có lúc nào phai lợt được.”

Câu nói mộc mạc, chân chất đó chính là của một người đàn ông đã ngoài 90 tuổi, người suốt 28 năm qua miệt mài chăm sóc cho người vợ 80 tuổi bị tai biến mạch máu não, hiện đang nằm tại viện an dưỡng Garden Park.

Ông Bùi Truyền, 92 tuổi, người miệt mài chăm sóc cho vợ bị tai biến mạch máu não
trong suốt 28 năm qua. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Ông tên là Bùi Văn Truyền (Bùi Truyền), sinh năm 1920, tức năm nay ông đã 92 tuổi, hiện đang sống tại thành phố Garden Grove, Orange County. Vợ ông là bà Ðoàn Thị Cảnh, 80 tuổi, bị “đứt mạch máu não từ năm 1984, lúc còn ở Bến Tre.”

Ðiều đáng nói hơn nữa là bà ngã bệnh ngay khi ông vừa trở về nhà chẳng bao lâu sau gần 9 năm bị “giam trong xà lim ở Bến Tre” vì “tội” làm xã trưởng 17 năm ở xã An Hội, tỉnh lỵ Bến Tre trước năm 1975.

***

Hình ảnh người đàn ông nhỏ nhắn, lúc nào cũng sẵn sàng nở nụ cười, hằng ngày đều đặn vào thăm vợ đang nằm tại nhà an dưỡng Garden Park, lau mặt, bóp tay bóp chân, hút đàm, chậm nước dãi, và ngồi lặng lẽ bên cạnh người vợ hàng tiếng đồng hồ, đã trở nên khá quen thuộc với nhân viên viện an dưỡng lẫn những người thăm nuôi người bệnh tại đó.

Ông Na Nguyễn, giám đốc điều hành chương trình chăm sóc người lớn tuổi Việt Nam của viện an dưỡng Garden Park, nói ngay với phóng viên Người Việt không cần đắn đo khi nghe nhắc đến tên ông Bùi Truyền, “Ông đó là nhất ở đây đó. Ổng chín mươi mấy tuổi rồi mà ngày nào cũng như ngày nào đều vô chăm sóc vợ, không sót một ngày nào.”

“Sống mạnh giỏi cũng vợ chồng mà đau ốm cũng còn tình nghĩa vợ chồng chứ! Mặc dù không gần gũi nhau, nhưng tình thương vẫn phải giữ, chứ đâu có lúc nào phai lợt được.” Trong hình: Ông Bùi Truyền đang dùng máy hút đàm cho vợ trong viện an dưỡng Garden Park. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Vừa cầm ống hút đàm cho vợ một cách thành thục, ông Truyền vừa nói: “Những chuyện này mình làm được, nên không cần nhờ đến y tá. Hồi bả chưa vào đây, ở nhà cũng tôi làm thôi.”

Bà Cảnh vào nằm hẳn ở viện an dưỡng Garden Park này mới hơn một năm, còn hai mươi mấy năm trước đó, một tay ông chăm sóc cho bà ở nhà, từ khi còn ở Việt Nam cho đến lúc qua Mỹ năm 1997, theo diện H.O.

“Tội lắm cô ơi. Tôi thấy bả nay nằm yếu lắm rồi, nhưng mình biết làm sao bây giờ đây! Số trời đã định rồi, tới đâu hay tới đó.” Ông nói khi đưa tay chải những sợi tóc bạc của vợ, rồi lấy tay vuốt nhè nhẹ lên trán, lên má người vợ đang nằm yên trên giường bệnh.

Dù không nói được, nhưng đôi mắt khi thiêm thiếp, khi như mở lớn hướng về phía chồng của bà Cảnh cho thấy bà nghe hết, và cảm nhận được hết những gì ông dành cho bà, từ mấy mươi năm nay. Một điều gì đó đầm ấm và gắn bó, quyến luyến đến lạ lùng khi ông ngồi nắm lấy tay bà xoa nhẹ, bóp nhẹ, và bà cũng bóp nhẹ lấy tay ông.

“Bả cho người ta mượn tiền làm lò kẹo. Ðến lúc đòi, họ không trả mà còn nói ‘xóc hông’ nên bả tức lên đứt mạch máu não luôn.” Ông Truyền nhớ lại nguyên nhân khiến vợ ông mang căn bệnh ngặt nghèo từ 28 năm qua.

Theo lời ông Truyền, năm 1984, sau khi bị “đứt mạch máu não,” bà Cảnh nằm hôn mê trong bệnh viện Bến Tre cả tháng, “em vợ và thằng con trai tôi đòi đem bả về nhà để lo hậu sự nhưng tôi nói còn nước còn tát, chừng nào má mày ‘đi’ thì hãy hay.” Suy nghĩ như vậy nên ông Truyền không đồng ý cho bác sĩ rút dây thở của vợ mình.

Ông cụ 92 tuổi đang xoa bóp tay cho vợ 80 tuổi bị stroke, “Tôi thương con người bả biết điều. Lúc tôi ở tù bả ở nhà lo nuôi con, lo đi thăm nuôi tôi. Tình nghĩa như vậy, lúc bả bệnh hoạn, mình bỏ bả sao đành.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Không biết có phải từ niềm tin của ông không mà sau đó bà Cảnh “hơi tỉnh tỉnh lại, mở mắt được.” Vậy là ông đưa bà lên bệnh viện Chợ Rẫy.

Theo lời ông kể, “Bả còn sống được là nhờ ông Bác Sĩ Ðà, người Bắc, mà tôi không có biết họ của ổng.” Vì khi cầm tờ giấy bệnh viện không nhận chữa trị trường hợp của bà Cảnh, ông Truyền đứng “rớt nước mắt” ngoài bệnh viện. Bác Sĩ Ðà tình cờ nhìn thấy tình cảnh đó, đã giúp ông đưa bà vô lại bệnh viện, sau khi tự nhận “đây là chị của Bác Sĩ Ðà.”

6 tháng trong Chợ Rẫy là 6 tháng ông Truyền túc trực chăm sóc cho vợ. “Tôi được người ta ‘tuyên dương’ là nuôi bệnh giỏi đó cô, vì bả nằm một chỗ như vậy mà không hề bị lở loét chút nào hết trơn,” ông khoe với nụ cười tươi rói.

Rời bệnh viện, ông tiếp tục để vợ ở lại Sài Gòn thêm 3 tháng để tìm người làm vật lý trị liệu cho bà trước khi đưa lại về Bến Tre.

“Về nhà, tôi chặt tầm vông để làm chỗ vịn đỡ cho bả tập đi. Tôi tập hoài mà không được.” Ông buồn so.

Dù có 6 người con, nhưng ông Truyền vẫn giành phần chăm sóc cho bà. “Tôi nhai cơm đút bả ăn, như đút cho con nít vậy đó cô. Qua đến Mỹ tui cũng còn nhai cơm đút bả ăn mà. Chỉ có vài năm nay, bả không ăn được bằng miệng nữa, phải cho ăn sữa truyền qua bụng, thì tôi cũng gắn ống, gắn đây nhợ làm cho bả được hết.”

Không chỉ vậy, lau mình, làm vệ sinh, thay quần áo, cắt tóc, gội đầu, lăn trở bà qua lại cho không bị hầm dễ sinh ra lở loét,… tất cả đều tự tay ông.

“Tự dưng lúc đó mình phải nghĩ ra được cách để làm sao à cô. Tôi đỡ bả lên cho bả dựa vào tôi để tôi lau phía lưng cho bả. Tôi để bả nằm, đầu xích ra khỏi giường rồi kê thau lên gội đầu cho bả. Cái gì tôi cũng làm gọn gàng hết đó cô.” Ông lại cười, mắt nhìn vợ, tay lấy khăn giấy chậm nước dãi cho bà.

“Làm những việc như vậy có khi nào cảm thấy bó buộc chân tay, quạu quọ, cáu gắt không bác?” Nghe tôi hỏi, ông lắc đầu quầy quậy, “Không có đâu. Tôi vui vẻ với bả lắm, không có quạu quọ gì hết. Ðừng bao giờ nghĩ đó là gánh nặng cho mình hết cô à. Ðừng bao giờ nghĩ vậy.”

Ngồi trầm ngâm một chút, ông bỗng bật cười, nhớ chuyện đời xưa, “Hồi nhỏ tôi cũng ‘trật búa’ lắm, cũng đi chơi tung tăng tung ta khắp nơi hết á.”

“Vậy chứ khi bác gái còn mạnh khỏe, bác có bồ bịch tùm lum không?” Nghe tôi hỏi, ông già cười ngất một cách khoái chí, “Nói chuyện ra nghe mắc cười chết đi cô! Ðàn ông mà, ai cũng thương vợ thương con, nhưng mà làm sao tránh khỏi chuyện đó.”

Ông kể chuyện, lúc đó ông cũng có một “cô bồ.” Ông hẹn bồ đi coi hát mà không biết là vợ “bắt xích lô” đi theo.

“Khi đến nơi, người ta ngồi chật ních hết rồi, chỉ còn một chỗ bên ngoài cho tôi, còn ‘nhỏ’ đó ngồi bên trong. Trong lúc ‘nhỏ’ đó đứng lên để đổi chỗ cho tôi vô trong, ‘nó’ ra ngoài, thì bả đã đứng ngay đó nói: ‘Thôi, chỗ nào cũng chỗ, ngồi đại đi chứ đổi làm chi.’” Ông kể và cười như nắc nẻ.

Mấy mươi năm rồi mà khi nhắc lại, gương mặt ông Truyền vẫn còn đầy vẻ ngạc nhiên, “Bả không chửi bới, không nói nặng tiếng nào hết nha. Bả chỉ nói ‘chuyện tôi nói lâu rồi mà cứ chối, hôm nay tôi bắt tại trận rồi thì không chối nữa hé. Giờ tôi về trước mua trà bánh, lát nữa ông dẫn ‘nó’ về ăn bánh uống trà rồi mình nói chuyện với nhau ở nhà.’”

Chính từ cách cư xử mà ông Truyền cho rằng “không làm xấu mặt chồng ngoài đường” mà khi về đến nhà, dù bị bà vợ “tát cho hai cái tát vô mặt” ông cũng “nhịn luôn. Mình lỗi thì mình chịu chứ đâu có dám làm hung với vợ con.”

Dù biết rằng đó là lỗi, nhưng “hồi đó tôi bay bướm quá mà. Sau lần đó, tôi cũng lén lén thêm vài vụ khác. Bả bắt gặp, nhưng không bao giờ bả làm xấu chồng ngoài đường, mà chờ về đến nhà mới làm dữ.” Người đàn ông sống gần hết một thế kỷ cười lớn như che giấu sự “lăng nhăng” một thời của mình. Xong, ông lại ngậm ngùi, xót xa, “Tôi thương con người bả biết điều. Lúc tôi ở tù bả ở nhà lo nuôi con, lo đi thăm nuôi tôi. Tình nghĩa như vậy, lúc bả bệnh hoạn, mình bỏ bả sao đành. Cũng từ khi bả bệnh rồi, thấy bả nằm vậy là khổ quá rồi, mình còn vui sướng gì nữa. Nên chuyện bồ bịch cũng chấm hết, tôi chỉ dành thời gian lo cho bả.”

***

Sang Mỹ năm 1997 theo diện H.O, ông Bùi Truyền vẫn tiếp tục công việc chăm sóc tinh thần lẫn thể xác cho người vợ đau ốm của mình, dù “con trai, con dâu cũng có phụ chút chút, bởi đứa nào cũng có công ăn việc làm phải lo.”

Theo ông nói, thời gian trước vợ ông vẫn còn có thể nói chuyện, dù chỉ nói một cách ngọng nghịu, nhưng tay chân bà dùng chính là chân tay của ông. Bà ngồi, ông nâng đỡ. Bà nằm, ông lăn trở. Bà ăn, ông đút mớm. Bà lên xe, ông ẵm bồng. Cứ vậy, ông dìu bà đi suốt chặng đường hai mươi mấy năm qua.

“Mặc dù khi bả vô đây nằm thì tôi có khỏe hơn, nhưng mà buồn lắm, bởi khi bả ở nhà thì lúc nào tôi cũng nhìn thấy bả. Bả vô đây, tôi về nhà thấy vắng ngắt.” Ông vừa dứt lời, tôi trông thấy người vợ mở mắt hướng đầu về phía chồng.

Ông Truyền bảo: “Bả nghe đó, nghe hết đó. Tội nghiệp lắm. Tôi vô bả mừng, không thấy bả buồn.”

Tôi hỏi: “Bằng cách nào bác biết bà vui hay buồn?”

“Nhìn mắt bả. Có hôm bả nói chuyện nữa, không phải nói thành tiếng mà nhìn môi bả mấp máy, tôi đoán được. Có hôm tôi mặc đồ mới, bả nói ‘hôm nay đẹp vậy!’ Nhìn môi bả thì biết.” Ông lại đưa tay vuốt lên tóc vợ một cách trìu mến.

Ông Sang Võ, ngoài 80 tuổi, một người “bạn già” của ông Bùi Truyền, nói về bạn mình một cách ngưỡng mộ, “Nói về chuyện chăm sóc người bệnh thì ổng là đứng nhất. Ổng lớn tuổi như vậy mà ổng chăm sóc bả một cách tận tình, ai nhìn thấy cũng phải khen hết. Thật tình lắm. Hiếm có người tốt như ổng lắm đó. Nếu người ta ở vào hoàn cảnh ổng cũng phải buồn chứ, đằng này ổng giữ cho tinh thần vui vẻ lắm. Con ổng giành làm, ổng không cho, ổng muốn chính ổng săn sóc vợ.”

“Với bệnh đó nhiều người chăm sóc không kỹ thì khi vô thăm sẽ nghe hôi, thúi, nhưng ổng sửa soạn một cách đặc biệt, như người mạnh vậy, không có nghe mùi gì hết. Ổng là đệ nhất trong việc chăm sóc vợ bệnh đó!” Ông Sang nói thêm.

Mà đâu phải chỉ chăm lo cho bà như vậy, năm 2006, ông Truyền còn đưa vợ về Việt Nam cho bà được thăm con cháu tại quê nhà.

“Ðưa đi như vậy cực lắm chứ! Nhưng mà phải ráng, phải cho bả về thăm quê hương, thăm con cháu một lần chứ!” Ông cười.

Hỏi ông mơ ước điều gì, ngay lúc này, người đàn ông có giọng nói hiền lành chân chất cười một cách hồn hậu, “Giờ tui chỉ ước mong vui vẻ, khỏe mạnh để có thể chăm sóc cho bả thôi, chứ chẳng mong gì nữa.”

Hôm nay ngày Valentine, người ta bán hoa hồng nhiều lắm. Nhưng nghĩa tình này, liệu có ai mua nổi không?

 

––––––

Liên lạc tác giả: [email protected]


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Phượt thủ’ ở Sài Gòn lên Đà Lạt dựng lều đi…cướp

 Một ông ở Sài Gòn một mình vào khu vực Khu Du Lịch Hồ Tuyền Lâm dựng lều sống kiểu 'phượt thủ' rồi ra phố chuyên đi cướp giật.

Thẩm phán liên bang bác lệnh cấm cửa phóng viên CNN của Tòa Bạch Ốc

Một thẩm phán liên bang ở Washington, DC, ra lệnh Tòa Bạch Ốc phải để cho phóng viên Jim Acosta của CNN được vào bên trong tác nghiệp.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Bốn trường hợp thường bị trục xuất khi đã nhập cảnh Hoa Kỳ

Loại trục xuất này có bốn trường hợp xảy ra thường xuyên. Trường hợp thứ nhất là ở Hoa Kỳ bất hợp pháp. Trường hợp thứ nhì là khai gian...

Cháy rừng lịch sử khiến San Francisco ô nhiễm hơn Bắc Kinh, New Delhi

Độ sạch không khí ở Bắc California đã trở thành tệ nhất thế giới, tệ hơn cả những thành phố khói bụi ở Trung Quốc, Ấn Độ.

Thắp sáng cây thông ở South Coast Plaza: ‘Lễ đến rồi!’

Hàng ngàn người có mặt tại khách sạn Westin gần South Coast Plaza để dự lễ thắp sáng cây thông, đánh dấu mùa lễ chính thức bắt đầu.

Con mèo đen của Tập Cận Bình

Ngày đầu Tháng Mười Một, 2018, ông Tập Cận Bình đã mời 54 nhà kinh doanh tới để chính thức hứa sẽ hỗ trợ tư doanh.

Hội Multi-Cultural Fest đãi tiệc tri ân cựu chiến binh Việt-Mỹ dịp Lễ Tạ Ơn

Mục đích chính là tạo cơ hội để các chiến binh của quân đội Mỹ và VNCH có dịp hàn huyên những kỷ niệm trong quá khứ...

Một người may mắn trúng $100,000 của tiệm vàng Hưng Phát USA

Một phụ nữ may mắn trúng giải thưởng $100,000 trong dịp kỷ niệm năm thứ 17 và khai trương phòng trưng bày mới của tiệm vàng Hưng Phát USA.

Chế bom trong nhà, gây tiếng nổ lớn, một ông ở Tustin bị bắt

Cảnh sát Orange County bắt một ông vì chế bom trong nhà và gây ra tiếng nổ lớn ở Tustin hôm Thứ Tư, 14 Tháng Mười Một.