Người ‘đấm’ tổng thống Mỹ

Nguyễn Kim Nên

Anh Huynh (John Nguyên), Tổng Thống George H W Bush và tác giả. (Hình: Tác giả cung cấp)

Nguyễn Kim Nên

Đầu Tháng Mười Hai, 2018, nước Mỹ có một tin buồn. Đó là tin vị tổng thống thứ 41 của Mỹ là ông George H.W. Bush vừa mới qua đời, hưởng thọ 94 tuổi. Riêng đối với gia đình chúng tôi, ông cũng là người có nhiều kỷ niệm rất sâu sắc.

Số là thuở ban đầu, lúc mới đến Mỹ gia đình chúng tôi định cư tại thành phố Houston, Texas và làm việc cho công ty điện thoại AT&T. Làm được mười mấy năm thì cả hai vợ chồng đều bị mất việc vì hãng bị thua kiện mất bản quyền về ngành điện thoại, nên công ty lúc đó phải sa thải tất cả nhân viên làm việc dưới 15 năm.

Sau khi bị mất việc, chúng tôi cũng chán cảnh đi làm thuê cho hãng xưởng. Ông xã tôi bắt đầu làm nghề tự do là sửa chữa nhà cửa. Còn tôi nghe lời một người bạn hướng dẫn là nên ghi danh học nghề thẩm mỹ, vì chúng tôi chỉ được hưởng trợ cấp thất nghiệp có 6 tháng, không đủ thời gian đi học trở lại, thêm vào đó còn nặng gánh gia đình ở Việt Nam.

Trong thời gian hành nghề này, tôi nhận thấy rằng có một nghề lạ là “massage therapy” mà dân ta gọi nôm na là “đấm bóp.” Đây là nghề có thể kiếm được nhiều tiền mà không cần phải mất nhiều thời gian học tập. Tôi chợt nghĩ cái nghề này chắc tốt cho ông xã tôi hơn là cái nghề sửa nhà vất vả, có lúc tôi thấy anh phải làm việc ngoài trời dưới cái nóng cháy da hay cái lạnh buốt người… đã làm cho tôi thương tâm và buồn rất nhiều.

Thế là tôi bàn với anh Huynh (tên ông xã tôi) là chúng tôi còn đủ vài ngàn đô la để đóng học phí cho anh, nhưng anh không chịu và nghe cái nghề đấm bóp là anh lắc đầu liền. Có lẽ anh nhớ đến ông mù rung chuông đi đấm bóp dạo trong xóm Đề Thám ngày xưa chăng? Dù sao bản tánh con nhà quan vẫn còn trong dòng máu “Thăng Long” của anh. Tôi lại một màn giải thích là ngày xưa tôi cũng là vợ sĩ quan vậy. Tôi chưa bao giờ làm lụng, nhưng qua đây tôi không kén chọn nghề, miễn sao nghề đúng đắn trong sạch là tôi làm. Vì tôi cần có tiền để phụ chồng nuôi 3 đứa con và nuôi cả đại gia đình bên quê nhà. Cuối cùng anh chịu đi học… Ba tháng sau anh có bằng cấp và giấy phép để hành nghề.

Báo Daily Mail phát hành tại Luân Đôn ngày Thứ Năm 18 Tháng Bảy, 1991 viết về anh Huynh (John Nguyên). (Hình: Tác giả cung cấp)

Hai tháng qua đi. Có nghề trong tay mà anh vẫn chưa tìm được làm. Tôi lại nghĩ trong bụng đã thất nghiệp không có tiền lại tốn thêm tiền học mà không tìm được việc làm thì chẳng biết làm sao đây… May quá, nhờ quen được vài người khách của tôi hướng dẫn nên ông xã tôi đã xin việc làm ở “Houston Club,” một câu lạc bộ dành cho những người giàu sang danh tiếng ở Houston. (Nhân đây tôi cũng chia sẻ kinh nghiệm của chính chúng tôi là khi mình chọn nghề về thẩm mỹ như: cắt tóc, làm móng tay, chăm sóc da mặt hay đấm bóp chúng ta nên tìm việc làm ở khu thuộc giới thượng lưu thì lương cao và đỡ vất vả hơn).

Làm việc được một thời gian thì anh Huynh (tên Mỹ là John Nguyen) được tin tưởng và câu lạc bộ yêu cầu anh đấm bóp cho một nhân vật quan trọng. Đó là ông George H W Bush – lúc đó là phó tổng thống Mỹ. Nhận được tin này, tâm trạng anh nửa mừng nửa lo. Anh nói lúc đó hồi hộp vô cùng nhưng anh tin tưởng rằng nếu anh làm giỏi, ông Bush thích anh thì anh sẽ có được nhiều khách hàng hơn.

May mắn vô cùng, chỉ lần đầu “đấm” là ông Bush thích anh ngay và từ đó anh là người duy nhất “đấm” cho ông mỗi khi ông cần thoải mái nghỉ ngơi sau những giờ phút căng thẳng mệt mỏi với công việc ở Tòa Bạch Ốc.

Công việc làm ăn của anh phát triển tốt đẹp. Khi ông Bush đắc cử tổng thống thì kể từ đó anh trở thành “người đấm bóp riêng của tổng thống Mỹ.” Đặc biệt là gia đình ông Bush đều là khách hàng của anh như: bà Barbara Bush, ông George W. Bush (còn gọi là Bush “con” – tổng thống Bush thứ 43 của nước Mỹ, và em là Neil Bush… Thêm vào đó ngoài những chính khách đến từ Washington DC như Bộ Trưởng Tài Chánh: James A. Baker III, Nicholas F. Brady, quý ông thượng và hạ nghị sĩ… còn có những thể tháo gia nổi tiếng như Mary Luo Retton – người đoạt huy chương vàng môn thể dục nhào lộn của Thế Vận Hội Mùa Hè năm 1984, Nancy Kerrigan – trượt băng nghệ thuật, Evander Holyfield – võ sĩ quyền Anh, và rất nhiều thể tháo gia và tài tử, minh tinh đến từ Hollywood. Khách hàng của anh toàn là dân giàu sang tiếng tăm trên đất Mỹ, họ đến với anh vì họ muốn lấy danh “người đấm bóp cho tổng thống.”

Báo Daily Mail phát hành tại Luân Đôn ngày Thứ Năm 18 Tháng Bảy, 1991 viết về anh Huynh (John Nguyên). (Hình: Tác giả cung cấp)

Tôi nhớ thời gian đó báo chí địa phương ở Houston xôn xao loan tin về một người Việt Nam tị nạn được tổng thống Mỹ khen gợi về tài đấm bóp của anh. “The president claims that we have the best masseur in the world here.” Lanzino said. Tạm dịch: “Tổng thống xác định chúng tôi có người đấm bóp giỏi nhất thế giới.” (Lanzino là giám đốc của Câu Lạc Bộ Houston).

Bạn bè quen biết của anh Huynh trong giới quân đội ngày trước, có dịp gặp nhau thì bàn tán: “Mày có biết người ta đấm vua là bị chém đầu, mà thằng Huynh ‘đấm’ vua là ra tiền.”

Ông Bush rất thương anh Huynh vì bản tánh anh rất vui vẻ, chân thật và ông biết anh là cựu sĩ quan QLVNCH nên rất an tâm (chắc chắn là cơ quan mật vụ của Mỹ đã điều tra lý lịch của anh rồi). Những cận vệ mật của tổng thống rất dễ dãi với anh không cần phải khám xét anh trước khi gặp ông Bush. Ngay cả chuyến đi Luân Đôn dự hội nghị G7 thứ 17 năm 1991 anh cũng được tháp tùng theo, lúc đó anh không chỉ làm việc mà còn được đứng trong phòng họp khi nguyên thủ các nước ký tên trong bản hội nghị.

Nhớ lại khoảng 25 năm về trước, tôi có dịp gặp gỡ Tổng Thống Bush tại Houston Club. Khi đến nơi thì tôi mới biết ông đang trong phòng massage. Thế là tôi đứng ngoài hành lang chờ đợi. Không lâu thì người cận vệ của ông rất lịch sự bảo tôi vào phòng chờ (dù họ không nói lý do nhưng tôi biết họ muốn bảo vệ an ninh cho tổng thống, vì thế không ai được lãng vãng gần phòng massage của ông, cũng như những con đường ông sẽ đi qua, nhất là họ không biết tôi là ai).

Bưu thiếp của Tổng Thống George H W Bush gởi cho anh Huynh (John Nguyen). (Hình: Tác giả cung cấp)

Tôi vào phòng có cửa kiếng nhìn ra hành lang… Chừng vài phút sau tôi nghe tiếng ông Bush hỏi người cận vệ: “Kim đâu rồi?” (Kim là tên tôi thay vì Kim Nên). Tôi bước ra chào ông. Ông thật vui vẻ ân cần hỏi chuyện và bảo tôi lại gần để chụp hình với ông và anh Huynh… Thỉnh thoảng ông cũng gặp cho biết các con tôi, nhất là con gái út của tôi lúc đó cháu được học bổng đậu vào Học Viện Hải Quân là trường đào tạo sĩ quan nổi tiếng nhất nước Mỹ về Hải Quân (US Naval Academy) nên ông rất ngưỡng mộ.

Sau khi mãn nhiệm kỳ tổng thống ông rời Washington DC trở về sống ở Houston. Ông Bush không còn đến Houston Club nữa, từ đó anh Huynh thường xuyên đến tư gia của ông Bush để đấm bóp cho cả hai ông bà. Mỗi lần đi làm về đều có quà bánh, kỷ vật ông bà tặng cho. Ông xã tôi kể chuyện vui cho tôi nghe là ông rất yêu thương bà Barbara: “Ông Bush vui lắm. Mỗi lần anh đấm bóp cho bà Bush là ông bước vào khều bà một cái rồi ông cười cười bước ra.”

Hàng năm chúng tôi đều nhận được thiệp chúc mừng Giáng Sinh của Tổng Thống Bush gởi thăm. Thiệp Giáng Sinh của mỗi năm thường là hình ảnh đại gia đình của ông bà. Có thiệp hai ông bà ngồi trên giường ngủ với một đám cháu nội ngoại vừa mới thức dậy. Có thiệp ông bà đi ngoài vườn với hai con chó. Có thiệp cả gia đình con cháu đứng ngồi trên những ghềnh đá sau nhà là biển xanh Kennebunkport, Maine.

Sự liên hệ gần gũi giữa Tổng Thống Bush và gia đình tôi nói chung và anh Huynh nói riêng là sự hãnh diện, là những kỷ niệm thật đẹp cho tôi và các con. Tôi đã giữ kín những kỷ niệm ấy gần 30 năm nay bây giờ mới chia sẻ cùng mọi người. Đó là do Minh Tâm, một người bạn học cùng trường, đề xướng và khuyến khích, khi Tâm là người đầu tiên và có lẽ là duy nhất đã cảm nhận những hình ảnh và báo chí đã nói về Tổng Thống Bush và người “đấm” tổng thống Mỹ mà tôi đã bỏ lên facebook để tưởng nhớ Tổng Thống George H W Bush và người bạn đời của tôi – anh Nguyễn Duy Huynh.

(Houston, ngày 4 Tháng Mười Hai, 2018)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nắng Xuân về trên chợ hoa Phước Lộc Thọ

“Tôi nghe cô hàng xóm gốc Việt nói hôm nay có chợ Tết nên tôi ra tìm mua ít ‘phong bì đỏ’ để vô sở mừng tuổi đồng nghiệp.”

Công an ngăn chặn, đánh người tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa

Sáng hôm 19 Tháng Giêng, một số thành viên Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng đến tượng đài Trần Hưng Đạo để thắp hương tưởng niệm các tử sĩ VNCH đã hy sinh trong trận hải chiến ngày 19 Tháng Giêng, 1974, giữ đảo Hoàng Sa.

Dám viết Trung Cộng ‘cưỡng chiếm,’ chưa đủ

Hôm nay là đúng 45 năm sau Ngày Tang Hoàng Sa, 19 Tháng Giêng, 1974. Hôm qua, mấy tờ báo của đảng Cộng Sản đã dám nói thẳng...

Hoàng Sa trong trí nhớ người Việt

Vào ngày này của 45 năm về trước Trung Quốc đưa quân đánh chiếm phần còn lại của quần đảo Hoàng Sa, do Chính phủ Việt Nam Cộng hòa quản lý hợp pháp, trước sự làm ngơ của Hoa Kỳ.

Mỹ kỷ niệm 25 năm bỏ cấm vận thương mại đối với Việt Nam

Tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội vừa tổ chức lễ kỷ niệm 25 năm Hoa Kỳ hủy bỏ cấm vận thương mại đối với Việt Nam, hôm Thứ Sáu, 18 Tháng Giêng.

Hoàng Sa, 45 năm sau

Ngày 19 Tháng Giêng, 1974, quân Trung Cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Mời quý vị đọc bài thơ của Phan Nhật Nam.

Quan chức xã ở Quảng Bình dùng trụ sở ủy ban làm đám cưới cho con

Trụ sở Ủy Ban Nhân Dân xã Lý Trạch, huyện Bố Trạch, đã biến thành nơi tổ chức đám cưới cho con trai của cán bộ xã ngay trong giờ hành chính.

Tesla giảm 7% nhân viên vì ‘con đường trước mặt sẽ rất khó khăn’

Tổng giám đốc điều hành công ty xe Tesla nói rằng công ty này sẽ phải giảm khoảng 7% nhân viên vì "con đường trước mặt sẽ rất khó khăn."

Interpol điều tra cái chết của một ông người Anh ở Việt Nam

Steve Bush, từ Nottinghamshire, đã sống ở Việt Nam 10 năm nhưng biến mất khỏi một khách sạn nơi ông đang lưu trú vào tuần trước.

Chiến đấu cơ Nga đụng trên Biển Nhật Bản, ít nhất 1 phi công thiệt mạng

Cuộc tìm kiếm cứu nạn trong vùng Viễn Đông của Nga đã thu hồi được thi thể của một phi công Nga và cứu sống một người khác...