Lâm Thúy Vân

 


 


Trịnh Hội (Nguồn: VOA)









Ca sĩ Lâm Thúy Vân (Hình: Lam Thuy Van’s Facebook)


Thứ Bảy tuần rồi, sau 5 năm vắng bóng, tôi đã trở lại sân khấu của Trung Tâm Asia trong vai trò làm MC khách cho chương trình kỷ niệm 32 năm từ ngày Trung Tâm Asia hoạt động ở hải ngoại. Tôi đã được xếp đứng giới thiệu chương trình cùng với MC Lâm Quỳnh (con nhà thơ Du Tử Lê), MC Quỳnh Hương là em của chị Ý Lan và là con của cô Thái Thanh. Và ca sĩ Lâm Thúy Vân, một trong những gương mặt chính của trung tâm trong suốt 23 năm qua. Kể từ ngày cô nổi tiếng vào cuối thập niên 1980 qua nhạc phẩm “Cơn Mưa Hạ” của anh Trúc Hồ (nhạc) và Trầm Tử Thiêng (lời):


Từng hạt mưa, nhẹ như phím đàn


Tình gọi tình, vòng tay quá ngỡ ngàng


Làn môi hôn, rét căm trong đêm


Tình nghiệt oan, đưa ta vào vòng ái ân



Không biết các bạn thì sao chứ riêng tôi, mỗi ca khúc là một kỷ niệm riêng biệt, đánh dấu của một thời.


Và thường nó chỉ liên quan đến một người.


“Tình Tự Mùa Xuân” của Từ Công Phụng qua tiếng hát tựa như lời nhắn nhủ của anh Tuấn Ngọc.


“Titanium” của David Guetta và Sia. Vừa nghe qua là chỉ muốn ôm người yêu vào lòng.


Và “Cơn Mưa Hạ.” Một “Cơn Mưa Hạ” của thành phố Melbourne hơn 20 năm trước. Khi tôi vẫn còn học trung học và lần đầu tiên biết nhung nhớ là gì. Biết buồn theo kiểu:


Hôm nay trời nhẹ lên cao


Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.


Mãi cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác buồn da diết ấy. Cái thú thích “được” buồn của tuổi đôi mươi. Khi chuyện không có chi cũng phải xé ra to để có cơ hội được… buồn. Ðược nằm vùi trong chăn ấm, khi mưa đang tí tách bên ngoài, để được nghe đi, nghe lại tiếng hát buồn rười rượi của Lâm Thúy Vân:


Từng hạt mưa, nhẹ như phím đàn


Tình gọi tình, vòng tay quá ngỡ ngàng…


Chưa đủ. Sau một thời gian nghe ngóng xong, tôi đã cố tập đàn guitar sao cho đúng và chuẩn để mình có thể tiếp tục tự… sướng trong cái buồn.


Thế mới đáng mặt đàn ông, con trai Việt Nam mới lớn!


Thế vậy mà không ngờ, 23 năm sau, tôi lại có dịp đứng cùng Lâm Thúy Vân trên sân khấu của Trung Tâm Asia. Trước mặt hàng ngàn khán giả ở Long Beach Performing Arts Center ở California.


Thế vậy mà, lạ thay, chúng tôi lại không nói đến nhiều những kỷ niệm của tuổi đôi mươi. Mà ngược lại chúng tôi đã nói nhiều về đất nước Việt Nam bên kia bờ Thái Bình Dương nghìn trùng xa cách.


Mặc dù chẳng có ai nhắc nhở chúng tôi phải nói gì. Mặc dù chúng tôi hoàn toàn có quyền muốn nói gì thì nói trong vòng 5 phút trước khi giới thiệu màn kế tiếp.


Thế mới thấy, sông có khúc, người có lúc. Thì ra tôi đã không còn mơ mộng, viển vông như ngày xưa.


Tôi đã hỏi Vân tại sao là một ca sĩ, Vân lại quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở quê nhà?


Vân bảo: “Bởi vì em không cho đó là một vấn đề chính trị. Mà chỉ là một vấn đề liên quan đến những quyền lợi căn bản của tất cả mọi người, trong đó có em. Là quyền được nói lên những gì mình thật sự suy nghĩ. Vì em có một trái tim và em thấy chuyện gì đúng là em nói.”


Tôi đã tiếp lời Vân như sau:


“Ðúng vậy thưa quý vị. Là ca sĩ, MC, luật sư, một người dân đang bị mất đất, một blogger, hay đang đi làm nail, cuối cùng tất cả chúng ta đều là con người và vì vậy có những quyền con người căn bản mà không một ai, một chế độ nào có quyền đàn áp. Khoan hãy nói đến vấn đề chính trị, ở đây chúng ta chỉ nói đến quyền được phát biểu ý kiến công khai mà không bị bắt bỏ tù, quyền được tự do thông tin, đọc báo, đọc sách mà không bị kiểm duyệt, bị chặn không cho lên Facebook, bị sách nhiễu, áp bức chỉ vì dám nói, dám viết điều mình suy nghĩ.”


Vừa nói đến đó, Vân đã tiếp lời tôi nhấn mạnh:


“Ðối với riêng em, em còn cảm thấy đây là một trách nhiệm, một sự may mắn mà Trời đã ban cho em, là cho em được sống ở bên ngoài để em có thể nói lên những điều mà những người ở Việt Nam không nói lên được.”


Wow. Có thể nói là tôi đã hoàn toàn ngạc nhiên trước lời chia sẻ này của Vân. Vì thú thật chính tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng việc tranh đấu cho một đất nước Việt Nam ngày càng được tự do, nhân bản lại trực tiếp liên quan đến sự may mắn cá nhân của riêng mình khi được lớn lên và trưởng thành ở hải ngoại.


Có lẽ tôi cần phải suy nghĩ nhiều hơn về vấn đề này.


Ðặc biệt là sự ngẫu nhiên trùng hợp đến diệu kỳ ngay trên một sân khấu văn nghệ đầy màu sắc, lụa là, son phấn. Nhưng đó cũng là nơi đã vừa cho tôi có thêm nhiều niềm tin ở con người, đặc biệt là những con người Việt Nam vẫn luôn biết thổn thức cho đồng loại.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đầu năm trò chuyện với em tôi – thơ Nguyễn Tam Phù Sa

Mẹ dạy anh cốt cách tre làng/ gió cách nào vẫn đứng thẳng/ cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”/ nước đục không tắm hai lần

Hội đồng Châu Âu gửi thư cho giới hoạt động Việt Nam về EVFTA

Hội đồng Châu Âu gửi thư cho giới hoạt động Việt Nam về EVFTA

Người dân Đà Nẵng hy vọng Thượng đỉnh Mỹ-Triều sẽ thành công

Người dân Đà Nẵng hy vọng Thượng đỉnh Mỹ-Triều sẽ thành công

Ngoại trưởng Mỹ: Thượng đỉnh Trump-Kim sẽ được tổ chức ở ‘Châu Á’

Ngoại Trưởng Mike Pompeo của Mỹ nói ông vừa gởi một nhóm công tác đến “một nơi ở Châu Á” để chuẩn bị cho cuộc họp thượng đỉnh thứ nhì giữa Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch Kim Jong Un.

California 2018: Tăng thêm 215,000 dân, sắp đạt mức 40 triệu người

Dân số tiểu bang California tăng thêm 215,000 người trong năm 2018, nhưng vẫn chưa đạt tới con số 40 triệu người.

Apple xây cơ sở $1 tỉ tại Texas, sẽ khuếch trương ở Đông-Tây nước Mỹ

Công ty Apple sẽ xây một cơ sở trị giá $1 tỉ ở thủ phủ Austin của tiểu bang Texas, mở thêm các cơ sở nhỏ hơn ở Seattle, San Diego và Culver City, California, đồng thời trong ba năm tới cũng

Bâng Khuâng (Sách Mới)

Tác phẩm của một nhà văn thường được ví như một “đứa con tinh thần” của họ. So sánh như vậy vừa hợp tình lẫn hợp lý vì cả hai khía cạnh đều là sự nối tiếp hết sức...