49.5 F
Westminster, US
Tuesday, February 20, 2018


Serving up a new career







Tiffany Le used to carry a reporter’s notebook. Now, aiming toward a new career in patient care, she is working as a food server, carrying menus and dishes. Photo courtesy of Tiffany Le


By TIFFANY LE



There’s a saying that when things get tough, you just have to bite the bullet.




A few weeks ago, I bit the bullet for the first time when I accepted a job working for $8 an hour as a server at a retirement home.




A few years ago, I was making more than $24,000 a year as a reporter asking politicians about their economic strategy. Not bad for a fresh college grad.




Now, a few years out of college, I’ll be making barely over minimum wage, asking seniors what they want to eat for breakfast.




Why the occupational change? Last year, my brother’s wife was in a car accident in Texas. Tram’s car was rear-ended on the freeway, and she sustained a traumatic brain injury.




Tram slammed her head on the dashboard, causing her brain to swell and rupture critical blood vessels. She went into a coma and was paralyzed for two weeks. When she woke up, she couldn’t walk, swallow foods or communicate with us. To make things more challenging, Tram was pregnant with her first child during the accident. Fortunately, my premature niece was born healthy.


 


I took a leave of absence from my job to help my brother. I thought as soon as Tram recovered, I would return to my comfortable, fun reporting job. It wasn’t a fast recovery; Tram was discharged from the hospital six months later.


 


In that time span, my outlook changed completely. I found meaning taking care of Tram at the hospital. Some of the nurses became our family friends and saw my potential.


 


For months, I debated if I wanted to leave my fun job in California and start all over in Texas. I went for it.


 


As soon as I quit my comfortable life, my strategy was to return to community college, find a job as a caregiver and volunteer at the hospital. I fulfilled all but one: finding the job.




I relentlessly searched for a position but I just wasn’t experienced. Even though I was trained by nurses and therapists how to care for Tram, my skill set wasn’t enough for the work world.


 


I was rejected by health agencies, hospitals and even referrals. My bachelor’s degree didn’t get my foot in the door. My military experience and interesting journalism job didn’t help either.




As my savings began to deplete, my self-esteem, pride, confidence followed suit.


 


I checked Craigslist and found a job posting to work as a server at a retirement home. I called the hiring manager, and for the first time during my job hunt, finally landed an interview.


 


I soared through the interview and immediately was offered the position.


 


Trying to overcome my embarrassment, I told a few close friends of my new job, including Christina, a local Texan who grew up in the community where I live now.


 


I didn’t have to tell her the name of the retirement home. She already knew. “When I was in high school, I used to go there to play Bingo!” she beamed.


 


My interest sparked, and then it extinguished with her next comment. “My friend,” she said, “worked there from 10th grade to 12th grade doing what you’re doing.”


 


So not only would I barely be earning minimum wage, I also would be working with high school teenagers.


 


I met with the human resources manager to fill out paperwork and review company policy.


 


The woman gently warned me that some of the residents come from a different era where they view women differently. “Be aware, Tiffany, there are some residents you can hug and some you need to lock your elbows out.” We talked about sexual harassment.


 


I had agreed to bite the bullet. Along with it, I bit a little bit of pride.


 


But there is no complaining here. I am adding a line to my resume that could lead to a job as a caregiver. I’m in the workforce. I’m helping others.


 


My wallet might be poor, but I’ll be richer for the experience.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

“Lời Cuối Cho Một Câu Chuyện Quá Buồn!” (2/2)

video
Hoàng Phủ Ngọc Tường từ trong nước vừa đưa ra một lá thư trần tình với tựa đề :" Lời Cuối Cho Một Câu Chuyện Quá Buồn!"

Một ông ở Texas bị mất 9 ngón tay và cả hai chân vì biến chứng cúm

video
Một người đàn ông 51 tuổi ở tiểu bang Texas mới đây vừa bị cưa cả hai chân dưới đầu gối và chín ngón tay vì các biến chứng do bệnh cúm gây ra. Bản tin của tờ báo địa phương Star-Telegram cho hay hôm 3 Tháng Giêng, ông Brian Herndon bị sốt nhẹ. Nhưng sang đến ngày hôm sau, thân nhiệt của ông vẫn không sút giảm.

Trúng số $560 triệu, nhưng vì muốn ẩn danh, không lấy được tiền

Một phụ nữ ở tiểu bang New Hampshire vừa trúng độc đắc hơn nửa tỷ đô la, nhưng lại không lấy được tiền, chỉ vì bà không muốn thế giới biết mình là ai.

Tiệm CaliBurger ‘nhìn mặt’ khách hàng, có thể đoán sẽ mua gì

Một tiệm bán hamburger ở thành phố Pasadena hiện là nơi thử nghiệm kỹ thuật giúp cho khách hàng vào mua không cần phải rút ví trả tiền, vì đã nhận ra mặt của họ, theo bản tin của đài truyền hình KABC 7.

Giám đốc CDC Mỹ từ chức do xung đột quyền lợi tài chánh

Người được Tổng Thống Donald Trump bổ nhiệm vào chức vụ giám đốc Trung Tâm Kiểm Soát Phòng Ngừa Dịch Bệnh Mỹ (CDC), bà Brenda Fitzgerald, bất ngờ đệ đơn từ chức hôm Thứ Tư, sau khi có các nguồn tin cho hay bà từng mua cổ phiếu của các công ty thuốc lá.

Nhớ Đinh Cường.

Phạm Xuân Đài Họa sĩ Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một, VN, sống ở Huế, Đà Lạt và Sài Gòn cho tới năm 1989. Hiện ông cư ngụ tại Burke, Virginia, Hoa Kỳ. Ông là học sinh trường...

Đô la Mỹ tiếp tục xuống giá

Giá trị đồng đô la Mỹ tiếp tục đi xuống so với tiền tệ các nước kinh tế quan trọng trên thế giới, và các nhà xuất cảng ở Mỹ rất vui mừng.

Nhớ Đinh Cường

Phạm Xuân Đài Tuần qua, trong khi xem lại một số giấy tờ cũ, tôi tình cờ thấy mấy bức thư của họa sĩ Đinh Cường. Trong thời gian tôi làm báo Thế Kỷ 21 từ năm 1993 đến 2007 tại...