Nghệ thuật rút lui

 


Tác giả: Thoại Dung trích dịch/Người Việt Utah


 


Một “chiến binh ánh sáng” tin tưởng quá nhiều vào sự thông minh của mình rồi rốt cuộc đánh giá thấp sức mạnh của đối phương.


Ðiều quan trọng là đừng quên rằng đôi khi sức mạnh có hiệu quả hơn chiến lược. Khi chúng ta phải đối đầu với bạo lực thì dù có thông minh, tài giỏi hay tranh luận, khuyến dụ cũng không ngăn được thảm kịch.


Ðó là lý do người chiến binh không bao giờ coi thường sức mạnh vũ phu. Khi sức mạnh ấy tỏ ra quá mãnh liệt, họ rút lui khỏi chiến trường cho đến khi kẻ địch kiệt sức.


Tuy nhiên một điều rõ ràng là “chiến binh ánh sáng” không hề hèn nhát. Sự tháo chạy là một hình thức bảo vệ tuyệt hảo, nhưng không thể dùng khi một người quá sợ hãi .


Khi cảm thấy không chắc thắng người chiến binh thích đối mặt với thất bại hơn, rồi liếm vết thương của mình, bởi vì anh ta hiểu rằng nếu chạy trốn sẽ làm tăng thêm sức mạnh thực sự của kẻ địch.


Người “chiến binh ánh sáng” có thể hồi phục sau những cơn đau thể xác nhưng căn bệnh tâm linh sẽ bám theo anh ta mãi mãi. Trong những lúc khó khăn và đau khổ, người chiến binh phải đối mặt với sự chênh lệch quá mức, trước chí khí anh hùng, tính nhẫn nhục và lòng can đảm.


Ðể đạt được trạng thái anh hùng cần thiết (từ khi bước vào cuộc chiến đầy đau khổ và bất lợi), Người “chiến binh ánh sáng” cần biết chính xác điều gì tổn hại đến anh ta.


Okacura Kacuzo viết trong cuốn sách của ông ta, trong một buổi trà đạo tại Nhật Bản: “Chúng ta thấy lỗi lầm nơi người khác vì chúng ta biết lỗi lầm trong chính ta. Chúng ta không bao giờ tha thứ cho kẻ nào làm ta tổn thương vì chính chúng ta tin rằng mình cũng không hề được tha thứ. Chúng ta nói ra sự thật đầy khó khăn với người khác vì chúng ta muốn giấu kín nó trong lòng. Chúng ta tỏ ra mạnh mẽ để không ai thấy được sự yếu đuối của mình. Ðó là lý do khi anh phán xét người anh, em của mình thì anh cũng nên hiểu rằng chính mình đang ngồi ở ghế bị cáo.”


Ðôi khi nhận thức này có thể tránh được một trận đánh chỉ mang đến bất lợi. Tuy nhiên, đôi khi cũng không còn cách nào khác trong một trận đánh không cân sức.


Chúng ta biết mình sắp thua, nhưng kẻ địch cùng với sự hung hãn không để chúng ta có sự chọn lựa nào khác, ngoại trừ phải hèn nhát đầu hàng và điều đó chẳng có gì thú vị trong những trường hợp như thế. Ðiều cần nhất là nên chấp nhận số phận và hãy cố ghi nhớ một đoạn trong cuốn Kinh Vệ-Ðà tuyệt diệu (Chương II, trang 16-20):


“Con người không sinh cũng không diệt, khi đã hiện hữu, nó sẽ không bao giờ chấm dứt hiện hữu, vì con người là thường hằng bất biến. Cũng như một người bỏ chiếc áo cũ, để mặc một chiếc áo mới, linh hồn bỏ cái thân xác cũ để tái sinh trong một thân xác mới.


Nhưng linh hồn không thể bị hủy hoại, kiếm không thể xuyên thủng, lửa không thể đốt cháy nước, nước không thể làm ướt gió, gió không thể làm khô, linh hồn vượt ra ngoài năng lực của tứ đại.


Vì lẽ con người không bao giờ bị hủy hoại, nó luôn luôn chiến thắng (kể cả trong thất bại), và cũng vì lẽ đó, con người không nên buồn.”


(Thoại-Dung trích dịch “The Art of Withdrawal” trong cuốn: Like The Flowing River của Paulo Coelho, bản tiếng Anh của: Margaret Jull Costa.)



 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT