Ngưỡng cửa của tâm

 


Tâm Nguyện Phan Chức/Người Việt Utah


 


-Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta gọi là tâm điểm.


-Tâm của con người quan trong hơn vì nó diễn tả nhân cách của một con người.


-Tâm ganh ghét thì cuộc sống hận thù.


-Thân xác không tâm là thân xác chết, trở thành mối đe dọa của cho nhiều người.


-Kẻ vô tâm thì chỉ biết lo cho mình, cuộc sống của họ chất chứa hận thù.


-Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá.


Người ta thường nói: “Mắt là ngưỡng của của tâm hồn” vì nhìn vào mắt có thể thấy được tâm của người kia như thế nào: thật thà, nhân cách, dối trá hay gian ác… Nhưng không phải đơn giản như thế vì có những con người có cặp mắt và khuôn mặt rất hiền lành, thánh thiện, nhưng tấm lòng gian ác, xảo quyệt, mưu mô như nhân vật Milady trong phim “Les Trois Mousquetairers” của Alexandre Dumas.


Ðôi mắt là cửa sổ của tâm hồn qua đó ta nhìn thấy đời, nhìn người, nhìn làm sao thì sống như vậy, khi tâm ta thanh tịnh, ta thấy thế giới thanh tịnh, ta yêu mến người chung quanh, quan tâm tới họ, khi tâm ta điên đảo ta thấy thế giới điên đảo, ta hận đời hận người, muốn trả thù, đập phá tranh chấp hơn thua, v.v. Cho nên mới nói Niết Bàn hay địa ngục, hạnh phúc hay đau khổ đều từ trong tâm của ta mà ra.


-Tâm sân hận, gian dối, đố kỵ thì cuộc sống bất an.


-Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả, đảo điên.


-Kẻ vô tâm thì chỉ biết lo lợi lạc cho chính mình


Chúng ta nhìn cuộc đời qua lăng kính của tâm ta, những phản ứng của tâm ta khi vui, khi buồn, giận hờn, đau khổ, hạnh phúc… Khi tâm ta tiếp xúc với cảnh vật bên ngoài qua ngưỡng cửa của mắt thấy, tai nghe. Vì thế các chú tiểu khi mới xuất gia vào chùa đều được quý thầy giáo dục, dạy bảo sửa đổi cái nhìn từ ích kỷ chỉ biết có mình, thành ra cái nhìn hướng đến tha nhân. Các chú tiểu được dạy bảo thuộc lòng những bài kệ có nội dung như thế. Ví dụ: thường người ta hay cầu xin cho tôi được bình an, may mắn, hạnh phúc, v.v. Bây giờ các chú được dạy bảo phải nói: Cầu nguyện cho tôi và cho tất cả mọi người (chúng sanh)… Ðó là phương pháp giáo dục cái nhìn cũng như điều chỉnh những phản ứng của mình trước những cảnh “mắt thấy, tai nghe, thân tiếp xúc.” Ngoài ra, những vật, những cảnh mà mắt nhìn thấy thường gắn liền với những ký ức đã nằm sâu trong tiềm thức; bấy giờ ta phải làm sao đế móc vào với những ký ức đã tích tụ từ xa xưa. Muốn vậy, khi thấy một cảnh hay làm một việc ta phát một lời nguyện ước về chân lý, lâu dần sẽ giúp ta sống với chân lý. Từ lúc nhỏ chúng ta đã quen với những phản xạ không lựa chọn như vậy, không hề ý thức về quá trình hình thành của chúng ta ra sao. Nếu những phản xạ ấy đưa đến an lạc giải thoát thì rất may mắn, nhưng nếu những phản xạ đó đưa đến phiền não, bệnh hoạn, chấp trước vào bản ngã, v.v. thì chúng ta cần phải sửa đổi lại. Phương pháp giáo dục đó là sự tỉnh thức trong từng cử chỉ, lời nói, hành động của mình, mình biết mình đang làm gì, phải làm thế nào cho đúng, cho tốt với mình và với mọi người. Khi làm một việc gì, chúng ta phải phát ra một lời nguyện hướng về: “Tha nhân.”


Hãy trao cho nhau trái tim nồng ấm để yêu thương


Xin nguyện cho mọi người


Nói năng như chánh pháp


Hòa thuận và tin yêu


***


Xin nguyện cho mọi người


Có đôi bàn tay sạch


Gìn giữ trái đất này


***


Xin nguyện cho mọi người


Miệng thơm lời chân thật


Hoa nở tự vườn TÂM


Sự huấn tập những ý nghĩa trong sáng, lời nói chân thật, hành động sáng suốt sẽ giúp cho mọi người cái nhìn gần với CHÂN, THIỆN, MỸ, với cái TÂM thương yêu và hiểu biết, cuộc đời chúng ta sẽ an lạc, thảnh thơi, hạnh phúc nhiều hơn.


Chúng ta, dù tuổi đời bao nhiêu già hay trẻ thì việc thanh lọc tâm ý cũng không bao giờ trễ hay dư thừa. Hãy cùng nhau áp dụng cuộc sống tĩnh thức để đem tâm của mình…. đặt tròn ngực để yêu thương.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT