Nhẫn


Phan Chức/Người Việt Utah


 


Bách nhẫn thái hòa.


(Giữ được điều nhẫn trong sự an lành)


Chữ nhẫn được ghép thành hai chữ: Ðao ở trên mà Tâm ở dưới. Tâm (tức là trái tim) mà không chịu nằm yên thì Ðao (tức con dao) sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống đầu mình trước tiên.



“Nhẫn nhục thái hòa”


“…có khi nhẫn để yêu thương


Có khi nhẫn để tìm đường


Có khi nhẫn để xoay vần


Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa


Có khi nhẫn để vị tha


Có khi nhẫn để thêm ta bớt thù


Có khi nhẫn: tỉnh giả ngu


Hơn hơn, thiệt thiệt đường tu khó lường


Có khi nhẫn để vô thường


Không không, sắc sắc đoạn trường trần ai


Có khi nhẫn để lắng nghe


Khôn khôn, dại dại nào ai tránh vòng


Có khi nhẫn để bao dung


Ta vui người cũng vui cùng có khi


Có khi nhẫn để tăng uy


Có khi nhẫn để kiên trì bền gan…”


Chuyện kể rằng: Có một nhà sư tu pháp nhẫn nhục Ba La Mật, sau nhiều năm tháng nỗ lực tu tập vị sư cũng thành tựu được rất nhiều công hạnh, trụ vững như kim cương khi bình an trước mọi nghịch cảnh, bị người khác ganh ghét, lăng nhục, mưu hại sư vẫn luôn luôn nở nụ cười trên môi thản nhiên như không. Rất nhiều người tán thán sư và thường xuyên đến chỗ sư để đàm đạo và thực tập hạnh tu này, sư luôn luôn vui vẻ tiếp đón và chia Sẻ những kinh nghiệm thực tập được cho họ. Một hôm có một thanh niên đến thăm viếng chùa, anh ngưỡng mộ hạnh tu của sư, nhưng vì mới tìm hiểu đạo nên không biết chuyện gì để hỏi han, nhìn quanh thấy trên tường treo tấm bản gỗ có một chữ sư viết bay bướm, anh liền hỏi:


– Thưa thầy đây là chữ gì ạ?


Sư trả lời đầy vẻ tự hào:


– Chữ ‘nhẫn’ viết theo lối thư pháp, ta phải tập viết hằng trăm lần mới được như ý đấy con ạ.


Anh gật gù vẻ tán thưởng, sau khi đi lòng vòng ngó nghiêng đây đó, anh đứng trước tấm bản gỗ gãi đầu gãi tai:


– Thưa thầy chữ gì đấy ạ?


Nhà sư tươi cười trả lời:


– Ta tu hành nhẫn nhục nên viết chữ Nhẫn đó mà.


Một chút sau, anh lại ngắm nghín tấm bảng và hỏi:


– Thưa thầy, thầy viết chữ gì đấy ạ?


– Chữ ‘nhẫn’!


Trước khi ra về anh lại tần ngần trước tấm bảng, nhà sư không chịu nổi nữa, nó khi xung thiên:


– Chữ Nhẫn! Nhẫn! Nhẫn!


– Cút ngay…? Ðồ ngu…?


 


Nhẫn


 


Nhịn một khắc gió lặng sóng yên


Nhượng một bước biển rộng trời cao


Trước bước đường đời hay đạo, hành lý của con người cần mang theo đó là lòng kiên nhẫn, tính chịu đựng. Ðừng bao giờ mất kiên nhẫn! Ðó là chiếc chìa khóa cuối cùng mở được cánh cửa!


Trong thực hành đức Nhẫn Nhục, kẻ thù của ta là “thầy” hay nhất của ta.


Nếu như gặp chuyện mà không biết nhẫn nhục thì tránh sao khỏi đau khổ. Có nhẫn nhục mới chuyển “nguy” thành “yên”, “bại” thành “thắng”, “dữ” thành “lành”.



 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT