Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah
Tại sao Ton Ton tôi không viết hồi ký cả một thời dài, từ 30 tháng 4 năm 1975 tới ngày ông rời khởi Chốn Bụi Hồng này, có quá nhiều thì giờ, để ông chỉ cần ghi lại một trang, rằng sao miền Nam Việt Nam bị bức tử, hoặc giả vì sao ông phải ra đi, khi thực sự Việt Cộng chưa vô hẳn Sài Gòn.
Thôi thì Ton Ton không muốn viết hồi ký cũng được, chẳng lẽ nêu ra những điều cay đắng, nhục nhã mà ông phải bắt buộc bôn tẩu, không thì sẽ như cụ cố Ngô Ðình Diệm. và cụ cố vấn Ngô Ðình Nhu, đã bị chết trong xe bọc thép, tức xe tăng, hay sang trọng hơn là xe thiết giáp, vì một phút nào đó, người dân quên phứt cái lễ nghĩa liêm sỉ, bởi ly nước đã tràn tay, không cách nào giữ cho… yên lắng được. Ton Ton tôi không viết hồi ký, với tôi, thật là một điều đáng tiếc vô cùng, nhân dân miền Nam chỉ muốn an tâm tị nạn, hay là vớt vát nỗi ưu tư, lạ quá, mình mạnh chứ có yếu đâu mà… thua, mà bỏ cuộc chơi thì đúng hơn. Cứ một trăm người, khi cố ý hay vô tình được hỏi tới về ông UNO, tức Ton Ton tôi, đều có ý chờ một ngày nào, truyền thông báo chí, thông tin mời quý đồng hương, đến địa điểm N., giờ G. để dự buổi ra mắt Hồi Ký Ton Ton UNO, sẽ biết vì sao tác giả bỏ miền Nam, vì sao trao quyền cho cụ giáo già, và vì sao cụ giáo già trao lại quyền lần thứ Phó Bản cho đại tướng Big Minh của đại tộc Kaki chúng tôi. Rồi thì chúng nó tiến về Saigon, như bài hát chúng nó bắt anh chị em quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa phải tập, trong hàng vạn trại tù cải tạo lớn nhỏ từ Nam ra Bắc: “Tiến Về Sàigòn”. Tiến Về Sài Gòn, chao ôi, giống y cái bài Tiến Về Thủ Ðô Hà Nội, chúng nó đã la hét lên năm 1954, thế mà, vẫn có các ca sĩ thượng thặng hát ngay khi cái gọi là ban quân quản tiếp thu đô thành Saigon Chợ Lớn của ta, Việt Nam Cộng Hòa, nên mới có hiện tượng:
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng hậu đình hoa
Tức là sự kiện người ca kỹ nữ không biết cái hận mất nước, bên sông vẫn hát xướng khúc hậu đình trác táng. Tất nhiên đó là điều suy luận của bất cứ ai không thấy cảnh liêm chính, hát ca, khi giặc thù đã đến sát bên lưng… Ðể tránh điều sỉ nhục, có thể Ton Ton tôi đã thoát thân, nếu như muốn ra đi, để nuôi chí phục hận tức tưởi.
Thì ông phải hứng lệ hòa mực viết lại Những Ðiều Trông Thấy mà đau đớn lòng trải ra hàng ngàn, hàng ngàn trang giấy chứ.
Tại sao ông không viết Hồi Ký Ông UNO, tôi tức giận quá, khi tâm sự với vị trung tá tên K., nguyên xa xưa là một trung úy, trưởng phòng Nhì… Bót Catinat, tức cái cơ sở khét tiếng tra tấn tù binh của Pháp, sau cải tổ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vị trung úy này lên tới cấp trung tá ngày tan hàng, cũng vì quá tin tưởng vào chế độ có quân đội mạnh nhất Ðông Nam Á thời trước 30 tháng 4 năm 1975, là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, nên ông chưa có ý di tản, thì chúng nó vô Dinh Ðộc Lập, và tất cả thay áo lính, cùng nhau đi tù.
– Từ ngày quy Mã, ông năm đã gặp Ton Ton tôi chưa? (chuyện năm 1992)
– Có điện thoại ổng nhắc lại câu: “Ðừng nghe những gì cộng sản nói. Mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.”
Vậy anh đi tù, ảnh thấy chúng quá xá chớ gì?
– Dạ, đó là phần tụi này phải chịu, còn ông UNO, ông chưa bạch hóa chuyện phe ta năm 1975, cho dân chúng lấy lại Niềm Tin mất mát.
– Có gì mà bạch hóa, nó trắng như ban ngày, nó là sự việc thời cuộc, tôi có nói ra, cũng bảo là ngụy biện. Thôi số phận miền Nam vậy.
– Ông UNO ạ, số phận là của Ton Ton thôi, chúng tôi còn nhiều ưu tư lắm.
– Anh mới lạ, trung tá K. thân mến, anh làm tình báo là cung cấp tin tức cho tui, chứ tui đưa ra tin tức à. 17 năm mới nghe lại tiếng nhau, tôi nghĩ phần nào chúng ta nên mừng sức khỏe là tốt nhất đó. Phần sau của cuộc điện thoại chào mừng kẻ đến muộn, không cần thiết cho việc tôi muốn đề cập tới: Hồi Ký của ông UNO, nên tôi đổi… lập trường.
– Thế thì ông Big Minh, tại sao ông đại tướng không viết hồi ký, có lẽ hồi ký của Dương Ðại Tướng, một vị tổng thống không có thuốc trong cơn hấp hối, chắc còn hay hơn hồi ký của ông UNO.
– Này cô, cô chỉ nên thái cá, thái rau ở trong bếp thôi, được lên tới chức Thái… thái trong hàng ngũ nữ Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa, mà không hiểu được là Hồi Ký Dương Văn Minh nếu có của Big Minh, chỉ để cho Cộng Kiều (tiếng của nhà thơ Lê Giang Trần, báo Hồn Việt) hay quần chúng trong nước Việt Nam Cộng Sản đọc, vì bọn họ muốn hiểu xã hội Việt Nam Cộng Hòa quanh mốc Tự Rút Quân (tiếng của Mũ Xanh Bác Sĩ Phạm Vũ Bằng), chứ nhân dân trăm họ vượt biển, vượt biên, vượt mây sau này, có ai cần biết những điều mình đã biết rồi đâu.
– Trung tá K., ông mới là lạ hơn nữa, các tướng tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã viết khá nhiều hồi ký, Trung tướng Nguyễn Chánh Thi, Thiếu Tướng Ðỗ Mậu, v.v. và v.v. Rồi cựu thủ tướng, cựu phó tổng thống, thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ viết bằng English cho Mỹ đọc, chứ đâu muốn cho… ta đọc. Thì cứ mỗi người trong phạm vi và cách nghĩ của mình cứ viết, để mai sau, những người chép sử lấy đó làm tài liệu biên soạn, chứ cần chi phải quý ông lãnh đạo quốc gia, lãnh tụ đảng phái, chủ tịch cơ quan hội đoàn, mới có trách nhiệm viết hồi ký đâu, nên nhớ là ta viết cho tương lai, chứ ai chẳng hiểu hiện tại này nó rõ như ban ngày, xưa như cổ tích.
– Hiểu rồi, mai mốt cô sẽ nhận được thiệp mời của tôi, trung tá K., cô nhớ mời bạn bè tới dự nhé: Những Trang Nhật Ký Rơi Quanh Dinh Ðộc Lập.
– Ông năm (trung tá K.) có thu nhặt được à, tại sao có tựa sách dài dòng thế, khó nhớ!
– Trời ơi, bây giờ tựa sách dài là cái mốt đó nghe. Cô không cập nhật hóa gì cả. Cô có thấy tập thơ với tên sách là hai câu lục bát chưa:
Một thời binh lửa đã tan
Một thời hương lửa đã tàn lạnh tanh.
– Ủa, sách gì… cầu kỳ thế.



























































































