Vì sao biết rõ đường đi cũng nên mở Google Maps hay Apple Maps

Lê Hoàn/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Cho dù bạn biết rõ đường đi, nhưng bạn đâu thể biết đoạn đường phía trước bạn chuẩn bị đi qua đang xảy ra kẹt xe. Thay vì đi chỉ 10 phút, bạn lại bị kẹt xe đến 30 phút! Vậy thì chần chừ gì mà không mở Google Maps hoặc Apple Maps trước khi đi?

Nên mở Google Maps hoặc Apple Maps trước khi lái xe. (Hình minh họa: Olivier Douliery/AFP via Getty Images)

Cả hai ứng dụng Google Maps hay Apple Maps đều có nhiều cách để tìm ra thời điểm tốt nhất để rời đi và tránh tình trạng giao thông tồi tệ nhất, cũng như tránh các công trình xây dựng, va chạm, camera bắn tốc độ…

Những công cụ này có ngay trên điện thoại của mình mà nhiều người lại rất ít hoặc không biết sử dụng. Dưới đây là cách để làm điều đó.

1. Sử dụng Google Maps để tránh tắc đường

-Đầu tiên, bạn chạy Google Maps. Nếu chưa có app Google Maps trên điện thoại, bạn cần download app này từ iOS App Store hoặc Google Play. (Hình 1)

-Tiếp đó, bạn tìm điểm đến bằng thanh tìm kiếm và chạm lên nút Directions ở nửa dưới màn hình. (Hình 2)

-Sau khi tạo bản xem trước tuyến đường, bạn cần chạm lên vạch ngang nhỏ bên dưới bản đồ và vuốt nó lên để hiển thị chi tiết thông tin trên toàn bộ màn hình. (Hình 3)

-Sau đó, bạn hãy quan sát thanh Traffic, thanh này sẽ cung cấp cho bạn ước tính về tình trạng giao thông sẽ như thế nào cùng với mọi vấn đề có thể ảnh hưởng đến tuyến đường cụ thể này, như tai nạn hoặc công trình xây dựng. Lưu ý, tính năng này chỉ hoạt động nếu bạn đã thông báo với Google Maps rằng bạn sẽ khởi hành ngay lập tức. (Hình 4)

-Đặt thời gian khởi hành trong tương lai: Google Maps có rất nhiều dữ liệu để dựa vào nên nó có thể đoán được tình trạng sẽ như thế nào khi bạn lên đường. Để so sánh thời gian lái xe vào các thời điểm khác trong ngày, hãy chạm lên menu ba chấm ở góc trên cùng bên phải rồi chọn mục Set depart or arrive time. (Hình 5)

Kế tiếp, đặt ngày và giờ bạn muốn đi (hoặc đến) và chạm lên nút Set. (Hình 6)

Sau đó, Google sẽ cung cấp cho bạn ước tính về thời gian di chuyển, với các trở ngại đáng chú ý. (Hình 7)

2. Sử dụng Apple Maps để tránh tắc đường

-Chạy app Apple Maps có sẵn trên iPhone của bạn rồi tạo tuyến đường đến đích. Bạn có thể thực hiện việc này bằng cách tìm nơi bạn cần đến trong thanh tìm kiếm, sau đó chạm lên biểu tượng xe hơi ở phía dưới bên trái. (Hình 8)

-Theo mặc định, Apple Maps sẽ cung cấp cho bạn các tuyến đường và thời gian di chuyển nếu bạn định rời đi ngay. Nhưng nếu muốn so sánh các thời điểm khác, trước tiên bạn phải chạm lên nút Now ở bên trái màn hình. (Hình 9)

-Trong menu lịch, bạn chọn ngày và giờ bạn muốn lên đường. Để đặt thời gian, bạn chạm lên biểu tượng thời gian ở phía dưới bên phải. Sau đó, bạn chọn thời gian rồi chạm lên nút Apply. (Hình 10)

Apple Maps không có đồ họa tắc nghẽn như Google Maps, vì vậy điều tốt nhất bạn có thể làm là kiểm tra thời gian khởi hành hoặc đến khác nhau và xem thời gian nào phù hợp nhất. Thí dụ, khởi hành lúc 9:25 thay vì 11:25 tiết kiệm được 2 phút trên tổng thời gian di chuyển. (Hình 11, 12) (Lê Hoàn) [qd]

Xem thể thao trên tivi đem lại lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe

LOS ANGELES, California (NV) – Thông thường, người ta thường hay liên tưởng đến việc nằm dài xem tivi là điều gì đó lười biếng và có thể tác động xấu đến sức khỏe, tuy nhiên, một cuộc nghiên cứu mới nhất đây lại cho rằng, hoạt động này lại đem lại một số lợi ích tốt cho chúng ta.

Hãy cùng tìm hiểu tại sao việc xem thể thao trên tivi lại giúp bạn cải thiện sức khỏe của chúng ta, theo trang mạng mindbodygreen mới đây.

Các cuộc nghiên cứu cho thấy việc xem thể thao trên tivi đem lại sự hưng phấn cho não bộ. (Hình: Narinder Nanu/AFP via Getty Images)

Vì sao thưởng thức các trận đấu thể thao lại tốt cho sức khỏe?

Ba cuộc nghiên cứu về vấn đề này được đăng trên tạp chí Sport Management Review hôm 22 Tháng Ba với sự tham gia của nhiều người.

Ở cuộc nghiên cứu thứ nhất xem xét về mối liên hệ giữa việc xem thể thao và cảm xúc vui sướng bằng cách phân tích dữ liệu của hơn 20,000 người tham gia. Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng việc thường xuyên xem thể thao góp phần mang lại mức độ hạnh phúc cao hơn cho những người tham gia các trận đấu.

Cuộc nghiên cứu thứ hai đào sâu hơn vào tác động trước và sau khi xem thể thao với sự tham gia của 200 người Nhật. Kết quả cho thấy, mức độ hạnh phúc của những người coi thể thao cao hơn sau khi xem các video về thể thao, đặc biệt là khi xem các môn thể thao phổ biến như bóng chày, bóng đá hay bóng rổ so với các môn ít phổ biến hơn như golf.

Nghiên cứu thứ ba lại tập trung vào việc liệu xem thể thao có thể thay đổi não bộ của bạn. Nhóm nghiên cứu đã tiến hành một thí nghiệm chụp ảnh thần kinh với 14 người tham gia bằng phương pháp quét MRI để đánh giá những thay đổi trong chức năng và cấu trúc não.

Cả ba cuộc nghiên cứu đều phát hiện ra rằng việc xem thể thao kích hoạt những cảm xúc dễ chịu như cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ. Hơn nữa, những người thường xuyên xem thể thao có khối lượng chất xám cao hơn ở những vùng não liên quan đến phần thưởng và niềm vui.

Xem thể thao trên tivi giúp giải phóng những căng thẳng, lo âu, làm não bộ vui vẻ và hạnh phúc. (Hình: Robert Laberge/Getty Images for LPGA)

Vậy điều gì có ý nghĩa gì ở đời thực?

Mặc dù xem tivi và coi các chương trình thi đấu thể thao đem lại lợi ích cho sức khỏe, bạn cũng không nên dán mắt vào màn hình 24/7 hay bỏ bê các việc khác trong cuộc sống như dành thời gian để tập thể dục, nghỉ ngơi, đọc sách hay trò chuyện với người thân và bạn bè.

Tóm lại, bạn có thể cho rằng việc coi tivi là một hoạt động có hại cho sức khỏe nhưng thực tế điều đó không đúng trong trường hợp xem các chương trình thể thao.

Việc thưởng thức các trận so tài thể thao không chỉ kích hoạt niềm vui trong não bộ mà còn mang đến cơ hội kết nối với những người xung quanh bạn. (YY) [qd]

Đi Âu Châu cần đề phòng ‘Diệu Thủ Thư Sinh’

Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel

Lời Người Viết: Đề tài “Diệu Thủ Thư Sinh” được tôi viết cách đây khá lâu, nhưng không vì thế mà thời gian tính làm suy yếu đi các chiêu thức mà các cao thủ trong giới giang hồ “pickpocket” ra tay sử dụng tại địa bàn các đất nước Âu Châu. Ngược lại, võ công của các cao thủ này càng ngày càng cao cường hơn, tinh vi hơn và dĩ nhiên điêu luyện hơn. Thậm chí các tay “diệu thủ” đang dần có khuynh hướng mạnh bạo hơn, chuyển sang các chiêu “cướp giựt” công khai. Vì thế, với mục đích giúp du khách người Việt cần biết thêm ít nhiều về chiêu thức “Lăng Ba Vi Bộ,” nhằm tránh thoát các hư chiêu của các tay lão luyện diệu thủ Âu Châu được họ tung ra nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của du khách để họ ung dung móc túi lấy trộm ví tiền hoặc các món đồ quý giá của bạn. Bất cứ sự mất mát nào cũng làm bạn mất vui cho một chuyến đi chơi xa. “Diệu Thủ Thư Sinh” được cập nhật như là một món quà gởi tặng đến những ai chuẩn bị cho một chuyến du ngoạn mùa Hè Âu Châu 2024.

Ở Budapest, Hungary. (Hình: ATNT Tours & Travel)

PARIS, Pháp (NV) – Những ai đã từng thích thú đọc truyện “Anh Hùng Xạ Điêu” thì đều nhớ trong phần đầu bộ truyện, Kim Dung có viết hư cấu về một nhóm bảy người được mệnh danh là Giang Nam Thất Quái. Nổi tiếng nhất là thủ lãnh Phi Thiên Biển Bức Kha Trấn Ác chuyên ném phi tiêu và sử dụng cây quải trượng và là đại sư phụ của Quách Tĩnh. Kế đến là Diệu Thủ Thư Sinh Chu Thông, người tinh thông sách vở và nhiều mưu mô. Giang Nam Nhị Quái Chu Thông thường ăn mặc như là một người thư sinh nghèo, dùng quạt làm vũ khí và chân tay quyền biến rất nhanh, lấy đồ trong túi người khác mau lẹ đến nỗi mà người mất không hề hay biết. Vì thế, giới võ lâm gán cho Chu Thông biệt danh là “Diệu Thủ Thư Sinh.”

Không biết tuyệt chiêu của “Diệu Thủ Thư Sinh” cao cường đến đâu qua ngòi viết của Kim Dung, nhưng những độc chiêu của chiêu thức “diệu thủ” ngày nay chúng ta không thể coi thường được. Môn võ công này có nhiều môn phái khác nhau tùy theo từng châu lục (Âu, Á, Mỹ) nên các chiêu thức cũng khác nhau, nhưng chúng đều vô cùng lợi hại.

Âu Châu là một khu vực bao gồm các đất nước giàu nghèo nằm san sát nhau. Nước giàu thì có thể kể ra như Anh, Pháp, Đức, Thụy Sĩ, Áo, Hòa lan, Bỉ. Nghèo thì có các nước Cộng Sản Đông Âu cũ. Còn nợ nần ngập đầu thì có Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ý… Nhưng dù ở bất cứ đất nước nào, những nơi mà du khách đổ xô đến du ngoạn thì các nơi đó đều có rất nhiều môn đệ của Giang Nam Nhị Quái Chu Thông làm việc cật lực ngày đêm.

Du khách đến Âu Châu mà không biết sử dụng môn “Lăng Ba Vi Bộ” để tránh né thì rất dễ dàng trúng độc chiêu “diệu thủ” của họ. Các “Diệu Thủ Thư Sinh” gồm nhiều quốc tịch khác nhau và thường tụ tập thành từng nhóm, ít nhất từ 2 người đến 5-6 người. Mục đích là họ bảo vệ và tạo ra thế liên hoàn tương trợ lẫn nhau, tạo ra các “hư chiêu” để đánh lừa du khách. Khi họ tung chiêu ra, thường thường du khách không mất tiền thì cũng mất passport, máy camera, máy quay phim, đồng hồ… Sự mất mát giấy tờ tiền bạc làm du khách bực tức, nổi nóng cáu giận. Ngoài ra, bạn mất rất nhiều thì giờ để làm “police report,” tốn kém tiền bạc lo toan cho các phí tổn chung quanh sự mất mát. Để đề phòng cách thức “ra tay” của các “Diệu Thủ Thư Sinh,” tốt nhất là bạn phải hiểu và biết lo bảo vệ cho chính bạn khi rong ruổi du ngoạn Âu Châu.

Âu Châu với các không gian hình ảnh đẹp đẽ của phố, di tích lịch sử nhà thờ, viện bảo tàng, sự sầm uất của quảng trường thường thu hút hấp dẫn lôi cuốn làm ngẩn ngơ người xem. Đến đây, du khách ai cũng mải mê chụp hình, quay video, hay lo nói chuyện thưởng ngoạn và mua bán hàng kỷ niệm mà không còn chú tâm đến mọi việc chung quanh. Đây chính là lúc các “Diệu Thủ Thư Sinh” ra tay rất nhanh, mượn đỡ tiền bạc tài sản của bạn để tiêu xài.

Để tránh phiền phức mất mát, bạn luôn nên để ý xem có người lạ lân la đến đứng gần bạn hay không! Bất kể người đó ăn mặc như thế nào, họ ăn mặc thật sang trọng hay thật nghèo hèn cũng không khác gì nhau. Càng bảnh trai, càng xinh gái bao nhiêu thì bạn càng nên phải đề cao cảnh giác nhiều hơn. Sau đây là những hiểu biết góp nhặt chia sẻ đến độc giả những điều cần chú ý.

Trước khi ra độc chiêu “chôm chỉa,” các “Diệu Thủ Thư Sinh” thường thường tung ra các hư chiêu để đánh lừa du khách. Các hư chiêu này thường tỏ ra hữu hiệu khi nó được lồng vào trong các mưu kế như mỹ nhân kế, khổ nhục kế, giúp đỡ kế, công an kế vì đây là những mưu kế làm mủi lòng (như khổ nhục kế) hay áp đảo (như công an kế) tinh thần đối thủ trước khi các diệu thủ ra “thực chiêu” để lấy tiền bạc và đồ đạc của du khách.

Âu Châu, địa bàn hoạt động của “Diệu Thủ Thư Sinh.” (Hình: ATNT Tours & Travel)

-Khi bạn ngồi trong “lobby hotel” hay trong các tiệm ăn, nếu bạn thấy một cô xinh đẹp mà lởn vởn quanh mình, cô ta đi tay không và không đeo ví thì bạn nên cẩn thận vì cô ta có thể “muợn và đeo” ví của bạn rất nhanh mà không bị ai nghi ngờ gì cả.

-Ngắm cảnh đẹp, bạn mải mê rảo bước chân đi tìm chỗ đứng chụp hình quay phim, bạn thấy có ai đụng chạm nhẹ bạn phía sau. Quay lại bạn gặp một anh chàng bảnh bao, ăn mặc tử tế chải chuốt, trông rất thư sinh và nói câu xin lỗi. Bạn đừng vội nói: “It’s OK” hay “No problem!” Mà ngay lập tức bạn nên kiểm soát lại bóp ví, tiền bạc trong túi quần sau, tôi tin chắc 90% khuy nút túi sau của bạn đã bị mở hoặc bóp ví bạn đã ra đi.

-Bạn đang nắm tay đi dung dăng dung dẻ nói chuyện với vợ trên con đường rộng rãi, đọc thơ “Tình Già” của Phan Khôi mùi mẫn nói chuyện ngày xưa. Bỗng ngược chiều, một nhóm 3-4 người, con trai có con gái có, cười nói đùa nghịch và làm như muốn đâm sầm vào bạn. Bạn nên lùi tránh ra xa và sẵn sàng hét lên vì chính là chúng rồi. Thường khi bạn lùi tránh ra là chúng biết bạn đã biết đề phòng nên chúng có thể bỏ đi. Còn bạn không biết lùi tránh và cũng không biết hét thì bạn sẽ ngậm ngùi hát bài “Tình cầm nhầm: nếu ông còn trẻ như năm cũ, quyết đánh cả làng của chúng bây.”

-Bạn đang ngồi chờ bạn bè ở “lobby hotel” 5 sao đẹp và sang trọng. Bỗng có người trông rất chỉnh tề lân la đến làm quen. Nói đủ thứ chuyện và khen bạn, khen nước Mỹ bạn đang ở, khen ông tổng thống nước bạn đang ở rất giỏi. Cuối cùng anh/cô ta muốn bạn cho anh/cô ta mượn xem $1 mà anh/cô ta chưa bao giờ được thấy. Bạn cũng tỏ ra lịch sự (vì đã được khen quá rồi) nên tôi chắc bạn sẽ không ngần ngại móc tiền trong bóp ví đưa cho anh/cô ta xem ngay. Sau khi từ giã người bạn mới, bạn đi lên phòng thì mới biết tiền và nữ trang trong ví bóp không cánh mà bay hết. Đây là một tuyệt chiêu trong “diệu thủ pháp.” Bạn không nên quá thân thiện với người lạ và luôn luôn có một khoảng cách. Bạn không làm sao hiểu được bằng cách nào tay “diệu thủ” đã lấy được tiền của bạn.

-Bạn thường rất kỹ nên lúc nào cũng cất tiền trong cặp táp với hai ba lần túi ngăn, khi cần tiền mua quà hay ăn trưa bạn mới lấy tiền từ trong cặp ra. Đến chiều khi ngồi nghỉ, lấy tiền để mua nước uống thì mới biết là tiền trong ngăn cặp táp không còn nữa. Đây là một tuyệt chiêu khác! Tuyệt đối bạn không nên hớ hênh để lộ tiền bạc cho người khác nhìn thấy trong lúc du ngoạn.

-Nếu bạn đi xe metro, thường thì đi trong đường hầm metro các “diệu thủ” chưa làm việc vội. Họ sẽ đứng cạnh bạn đợi xe điện, xe vừa ngừng lại mở cửa là họ tung chiêu ngay. Họ làm bộ cúi xuống để cột lại dây giày, đồng thời ôm cả hai chân bạn. Bạn sẽ ngã chúi về phía trước và đã có người đứng sẵn đó đỡ bạn. Lúc bạn đứng thẳng người lên được thì mọi sự đã xong xuôi. Chiêu thức này thường thì chỉ áp dụng cho phái mày râu. Còn phái đẹp thì các “diệu thủ” lịch sự hơn nên làm bộ chen lấn vào xe và họ dùng chiêu thức đôi tay rất nhanh mở ví bóp các bà các cô, ít ai thấy kịp. Khi họ “làm bộ cúi xuống,” “làm bộ chen lấn” hay “ngả nghiêng vào người bạn,” đây chỉ là các hư chiêu đánh lạc hướng chú tâm của bạn. Chỉ có thế thôi và bạn sẽ ngâm thơ “ngậm ngùi” của Huy Cận suốt trên con đường hành trình còn lại.

-Bạn hay đeo packbag sau lưng và mỗi khi nghỉ chân ăn uống thì thường hay bỏ xuống cạnh mình, tưởng thế là an toàn. Nhưng nếu có một hai cặp tình nhân đi gần vào chỗ bạn ngồi thì bạn phải chú ý ngay bàn tay của họ. Họ dùng một ngón tay móc vào quai packbag và đi tỉnh bơ. Nếu bạn thấy kịp và phản ứng thì cô tình nhân sẽ làm như người vô tình “chận đường” bạn, anh tình nhân sẽ buông ngón tay ra bỏ lại packbag và họ vẫn “âu yếm” dìu nhau đi trên phố vắng như đã không có chuyện gì xảy ra!

-Bạn đang dạo chơi thưởng ngoạn một thắng cảnh nào đó, bất chợt có những cô bé/phụ nữ chạy đến tìm cách nói chuyện, xin chữ ký thì bạn hãy nên cẩn thận vì lòng thương người của bạn là nằm đúng trong thế “hư chiêu” của họ. Trong lúc bạn “ký tên” là họ ra tuyệt chiêu ngay. Trong trường hợp này bạn chính là người hại bạn.

-Bạn check-in khách sạn và nhớ tuyệt đối không cất tiền bạc nữ trang trong “safety box” (tủ an toàn) trong phòng bạn. Khách sạn lúc nào cũng có ghi chú điều này. “Safety box” chỉ dùng để cất giữ giấy tờ chứ không phải là tủ cất giữ tiền bạc nữ trang. Bạn có mất thì đành ngậm đắng nuốt cay thôi vì không có khách sạn nào đền cho bạn. Dĩ nhiên là phải có bàn tay của “Diệu Thủ Thư Sinh” nhưng tuyệt chiêu như thế nào thì ngay cả khách sạn họ cũng không biết.

-Đang đi dạo cùng với vợ/người yêu ở một chỗ hơi vắng vẻ, bỗng dưng có một người nhờ bạn chụp hình cho họ. Bạn vừa cầm camera của người đó, chưa kịp chụp hình giúp, thì… ngay lúc đó xuất hiện ra một hay hai gã “công an/ cảnh sát” chận người kia lại, tay rút ra một tấm thẻ như là “ID của công an/ cảnh sát” dí vào mặt và yêu cầu người kia cho xem passport và tiền mặt vì khu vực đó có nhiều tay buôn bán ma túy. Sau đó thì các gã công an/cảnh sát này quay sang hỏi giấy tờ và tiền bạc của bạn. Đây là một hư chiêu được trình diễn thành một màn kịch tinh vi, chúng dùng hư chiêu “công an kế” để dọa nạt tinh thần bạn ngay lúc đó. Nếu bạn đưa giấy tờ và tiền bạn cho chúng xem! Thế là xong. Tiền bạc của bạn chia tay với bạn ngay lúc đó! Những tên đó là “công an/ cảnh sát giả” và là một bọn với tên nhờ bạn chụp hình. Tốt nhất trong mọi trường hợp, bạn nên từ chối hay lơ đi khi có người lạ nhờ giúp đỡ, nếu bạn sốt sắng giúp ngay thì bạn có thể rơi vào hư chiêu “giúp đỡ kế” và “công an kế” của họ. Lòng giúp đỡ của bạn hết sức tai hại và nguy hiểm cho chính bạn mà không lường trước được.

-Bạn không nên đưa máy hình camera của mình cho người khác chụp hình cho bạn. Nếu bạn làm như thế, tôi tin là bạn có một cái tâm thật tốt, thích giúp đỡ “người nghèo!” Vì thế, nếu bạn có mất máy camera hay tiền bạc thì cũng không nên tự trách mình.

-Bạn cùng bạn bè đang dạo phố, bỗng thấy một “xe gắn máy” cứ loanh quanh gần bạn làm như “xe gắn máy của họ đang có vấn đề.” Đó là nghi kế cho chiêu thức “cướp giựt” sắp sửa được tung ra. Ngay lập tức bạn phải lùi tránh xa ngay, đi sát vào trong vỉa hè và tung chiêu “thôi miên” nhìn thẳng vào mặt đối thủ và chuẩn bị “tiếng hét” cho thật lớn.

-Nếu là phái nữ, khi đi dạo phố bạn nên luôn luôn đi vào phía bên trong vỉa hè. Bạn chớ quá tự tin, ung dung dạo bước giữa đường phố Âu Châu, nhất là ở Ý tình trạng cướp giựt càng ngày càng nhiều hơn.

Ở Venice, Ý. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Nếu phải kể ra hết những chiêu thức của các tay “Diệu Thủ Thư Sinh” thì tôi chịu thua vì các chiêu thức này biến hóa khôn lường. Các môn đệ của Giang Nam Nhị Quái giỏi hơn sư phụ của họ nhiều. Họ không xấu hổ, không sợ bị bắt và cũng không sợ bị đánh. Họ làm vì nhu cầu để sống, họ không học hành, họ không có việc làm! Có những “diệu thủ” lấy hết tiền của đối phương và họ gửi trả lại giấy tờ cho người bị mất. Thế mới biết cũng có những tay “diệu thủ” làm việc vẫn có “lương tâm diệu thủ!”

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, có biết bao nhiêu người quyền cao chức trọng nhưng bản chất “diệu thủ” về trộm cắp của công cũng không khác lắm, nhưng họ dùng các chiêu thức khác. Hư chiêu của họ là bề ngoài giàu có, quyền thế, giả vờ đóng vai đạo đức lo cho dân và vì dân! Một xã hội nào có quá nhiều trộm cắp hối lộ tham nhũng thì tôi nghĩ lỗi của họ một phần mà tội lỗi của cả một tập thể lãnh đạo ở xã hội đó mới là điều chính yếu vì tập thể lãnh đạo đã không làm tròn trách nhiệm của mình.

Khổng Tử, Mạnh Tử trong một chiều hướng nào đó đã cố tạo ra một cái “Lễ” để buộc con người vào cái thiện, vào cái trật tự có trên có dưới của gia đình nhằm để giảm bớt đi nạn trộm cắp trong xã hội. Tóm lại, sự thiên vị đẳng cấp, giai cấp và những nghèo khó bất công trong xã hội đã góp phần không nhỏ vào sự hình thành ra một đội ngũ môn đệ của Giang Nam Nhị Quái Chu Thông vô cùng rộng lớn trên khắp địa cầu này. Võ công của sư tổ Chu Thông “Phân Cân Thác Cốt Thủ” dù ông đã luyện thành rất cao nhưng ngày nay chỉ là một hạt cát trong kho tàng võ công của các đệ tử ông.

Trong vòng hai năm nay, xã hội Âu Châu đang có nhiều vấn đề phải đối phó với nền kinh tế suy thoái và di dân chiến tranh khiến sư tổ Chu Thông thâu nhận thêm rất nhiều đệ tử. Tuy nhiên, nếu bạn biết cảnh giác và tránh được những hư chiêu quỷ kế của họ thì chuyến du ngoạn Âu Châu vẫn là một vùng đất tuyệt vời thưởng ngoạn.

Sau 20 năm làm việc trong ngành du lịch, tôi tự luyện tập môn “thoái nhất bộ” (lùi một bước) để khống chế “diệu thủ pháp” của các cao thủ môn đệ Chu Thông. Chiêu thức này cần nhất sự bình tĩnh. Khi đã nghi ngờ thì luôn luôn lùi xa ra một chút và sẵn sàng sử dụng tiếp chiêu “Sư Tử Hống” một tuyệt chiêu của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn để đối thủ e dè lùi xa ra.

Tôi tránh không để ai chen lấn đến gần, nhìn thẳng vào mặt và quan sát hành động đối phương. Tôi không bao giờ đưa trình giấy tờ và tiền bạc cho bất cứ ai, công an, cảnh sát nào ngoài đường, ngoại trừ ở khách sạn hay bót cảnh sát. Thường thì tôi thành công đến 95% nhưng 5% còn lại, khi gặp tay đại cao thủ thì mình phải ngả nón bái phục và vô cùng ngưỡng mộ phép hư chiêu và võ công diệu thủ pháp tuyệt đỉnh của họ.

“Thoái Nhất Bộ” hay “Lăng Ba Vi Bộ” hay “Sư Tử Hống” của bạn dù có giỏi đến đâu đi chăng nữa, nhưng nếu bạn vẫn “còn lòng thương người đặt không đúng chỗ” thì độc chiêu của “Diệu Thủ Thư Sinh” vẫn đánh gục bạn ngay trên bước đường du ngoạn Âu Châu! Tôi cũng là người đã hai lần từng “bị đánh gục” ở trời Âu. Nhưng mấy năm nay, khôn thêm ra nên chưa bị gục thêm lần nào! [qd]


Các chuyến tour do ATNT Tours tổ chức và hướng dẫn (tour guide nói tiếng Việt và tiếng Anh chuyên nghiệp)

=> Có bán vé máy bay về Việt Nam. Xin gọi ngay ATNT Travel để biết thêm thông tin chi tiết về chuyến bay.
=> Bus Tour sáng đi chiều về: 1-Santa Barbara – Solvang; 2-La Jolla – San Diego
=> ATNT Bus Tours: Las Vegas – Zion Park – Valley Of Fire – Hoover Dam – Premium Outlets (3 ngày 2 đêm)
=> Tour Yellowstone National Park & Mt. Rushmore (6 ngày/Air tour), du lịch bằng máy bay cùng ATNT Tours đến Mt. Rushmore & Yellowstone N.P, quý khách sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian: Yellowstone – Mt. Rushmore – Crazy Horse – Devils Tower – Idaho Falls – Great Salt Lake
=> Tour Nevada – Utah (5 ngày 4 đêm): Valley Of The Fire – Zion N.P – Bryce Canyon – Delicate Arches N.P – Las Vegas
=> Tour National Parks of The Southwest (6 ngày): Salt Lake City – Zion Park – Arches N. P – Bryce Canyon – Antelope – Grand Canyon South Rim – Sedona
=> Tour Canada – USA: Niagara Falls – Toronto – Thousand Islands – Ottawa – Montréal – Quebec – Boston – New York
=> Tour Niagara Falls – Toronto – Montreal – Quebec – Boston – New York
=> Tour Tây Bắc Hoa Kỳ: Sacramento – San Francisco – Lake Tahoe – Portland – Seattle
=> Tour Niagara Falls (US side) – Albany – Boston – New York – Philadelphia – Washington DC
=> Tour Hawaii (7 ngày): Hai đảo Oahu (Honolulu – Waikiki Beach – Pearl Harbor – Polynesian Cultural Center) và Big Island (Black Sand Beach – Rainbow Falls – Volcano N.P – Akaka Falls – Kalapana Lava Flow Beach)
=> Tour Salt Lake City – Arches N.P – Bryce Canyon – Horseshoe Bend – Grand Canyon South Rim – Sedona (6 ngày)
=> Tour Tây Âu: Anh – Pháp – Thụy Sĩ – Monaco – Ý
=> Tour Tây Nam Âu Châu: Morocco – Tây Ban Nha – Bồ Đào Nha
=> Tour Đông Âu (15 ngày): Poland – Hungary – Austria – Czech – Slovakia – Slovenia – Croatia – Germany
=> Mysteries of Peru: Lima – Machu Picchu – Cusco – Lake Titicaca
=> Tour Turkey – Greece
=> Tour Israel – Jordan – Egypt
=> Tour Israel – Jordan – Dubai – Abu Dhabi
=> Tour South Africa – Zimbabwe Safari
=> Tour South America: Brazil – Argentina – Peru
=> Tour Chile: Atacama – Santiago – Patagonia
=> Tour Fiji Island – New Zealand: Auckland – Bay of Islands
=> Tour Australia: Melbourne – Phillip Island – Canberra – Sydney
=> Tour Nepal – Bhutan – Dubai – Abu Dhabi
=> Tour Nepal – Bhutan – Tibet (optional)
=> Tour Nhật Bản – Đài Loan – Nam Hàn: Mùa Xuân – Mùa Thu
=> Tour Singapore – Malaysia – Thailand
=> Tour Singapore – Malaysia – Indonesia
=> Tour Thailand – Lao – Cambodia
=> Tour Việt Nam: Những nẻo đường Việt Nam (15 ngày & 23 ngày)

Nhận làm các dịch vụ:
=> Có bán vé máy bay về Việt Nam, vé máy bay trong nước Hoa Kỳ, và khắp nơi trên thế giới.
=> Visa nhập cảnh Ấn Độ, Việt Nam, Miến Điện, Úc.
=> Renew passport Mỹ khẩn cấp và passport Việt Nam.
=> Xin lại Giấy Quốc Tịch Hoa Kỳ (đã làm mất bản chính).
Xin liên lạc văn phòng ATNT Tours để biết thêm chi tiết:
9106 Edinger Ave., Fountain Valley, CA 92708
Điện thoại: (714) 841-2868 – (888) 811-8988
Website: www.ATNTtour.com
Email: [email protected]

*Đón xem trên YouTube: “ATNT Travel & Tours.”
*Đón nghe chương trình Radio VNR 106.3 FM mỗi tối Thứ Bảy từ 10 PM đến 10:30 PM.
*Đón xem chương trình TV “Thế Giới Trong Tầm Tay Bạn” mỗi tuần vào Thứ Sáu, Thứ Bảy, và Chủ Nhật trên đài VBS 57.6.


 

6 phim trong Tháng Sáu nếu quên ra rạp sẽ tiếc nuối

Nhất Anh/Người Việt

HOLLYWOOD, California (NV) – Mùa Hè đang tới không chỉ có vô vàn các hoạt động ngoài trời mà còn vô số các bộ phim mới toanh xếp hàng ra rạp.

Will Smith (trái) và Martin Lawrence tiếp tục đồng hành với nhau trong bộ phim “Bad Boys: Ride or Die.” (Hình: Columbia Pictures)

Mở đầu mùa Hè năm nay bằng Tháng Sáu với sáu phim thuộc nhiều thể loại khác nhau, đem lại một bữa tiệc thị giác và thính giác vô cùng thú vị, dành cho mọi lứa tuổi mà cũng có thể chọn cho mình bộ phim phù hợp với sở thích.

Bad Boys: Ride or Die (7 Tháng Sáu)

“Bad Boys: Ride or Die” là phần thứ tư của thương hiệu “Bad Boys” đình đám, ra mắt khán giả vào ngày 7 Tháng Sáu.

Đây được xem là thương hiệu “đẻ trứng vàng” cho hãng phim Columbia Pictures và bộ phim đầu tiên ra mắt vào năm 1995 đã đưa tên tuổi của tài tử Will Smith và Martin Lawrence thành sao hạng A ở Hollywood. Thậm chí bộ đôi cảnh sát Mike Lowrey và Marcus Burnett của Will Smith và Martin Lawrence còn trở thành biểu tượng nhân vật của dòng phim hành động hài rượt đuổi phổ biến ở Mỹ cho đến ngày nay.

Phần thứ tư mới nhất sẽ do bộ đôi đạo diễn Adil El Arbi và Bilall Fallah thực hiện, dựa trên kịch bản của ba nhà biên kịch Chris Bremner, Will Beall và George Gallo, tiếp tục theo chân hai cảnh sát viên Mike Lowrey và Marcus Burnett điều tra tham nhũng tại sở cảnh sát Miami, Florida, sau khi sếp của họ bị buộc tội có liên quan đến một tổ chức mafia ở Romania.

“Bad Boys: Ride or Die” hứa hẹn sẽ tiếp tục đem lại những pha hành động rượt đuổi mãn nhãn, đồng thời những tình huống hài hước và vui nhộn giữa hai nhân vật chính.

Tạo hình đầy thương tích của Russell Crowe trong một phân cảnh của phim “The Exorcism.” (Hình: Outerbanks Entertainment)

The Exorcism (7 Tháng Sáu)

Tài tử Russell Crowe tái ngộ với khán giả màn ảnh rộng trong bộ phim mới nhất mang tên “The Exorcism,” nằm trong series của hai phim trước đó là “The Exorcism” và “The Pope’s Exorcist.”

Mặc dù vậy, nội dung của “The Exorcism” hoàn toàn là một cốt truyện mới không hề liên quan đến hai phần trước.

Trong phần mới nhất này, Russell Crowe sẽ hóa thân thành nhân vật Anthony Miller, một diễn viên đang tham gia một dự án kinh dị siêu nhiên nhưng lại nhận ra có điều gì đó bất ổn khiến anh nhớ lại quá khứ nghiện ngập của mình và dần dần không thể phân biệt được đâu là thực và đâu là phim.

Phim do đạo diễn M.A. Fortin và Joshua John Miller thực hiện; cả hai từng nổi tiếng trong bộ phim truyền hình tội phạm nổi tiếng “Queen of the South” trước đó. “The Exorcism” hứa hẹn sẽ đem lại cho khán giả một trải nghiệm phim hoàn toàn mới khi khai thác về đề tài siêu nhiên kinh dị một cách mới mẻ.

Bên cạnh Russell Crowe, phim còn sự tham gia của tài tử Sam Worthington, Chloe Bailey, David Hyde Pierce và Adam Goldberg. Theo dự trù, phim ra rạp vào ngày 7 Tháng Sáu.

Sau chín năm, “Inside Out” trở lại với khán giả với cốt truyện hứa hẹn hấp dẫn không kém phần một. (Hình: Disney)

Inside Out 2 (14 Tháng Sáu)

Sau chín năm kể từ khi ra mắt khán giả lần đầu tiên hồi năm 2015, “Inside Out” chính thức có phần hai và sẽ ra rạp vào ngày 14 Tháng Sáu tới đây.

Trong phần mới nhất này, nhân vật Riley giờ đã là một thiếu nữ và những cảm xúc trước giờ của cô bé bao gồm Joy, Fear, Anger, Sadness và Disgust, nay được kết hợp thêm với những cảm xúc mới toanh và lạ lẫm như Anxiety, Envy, Ennui và Embarrassment. Những cảm xúc mới này cũng chính là những cảm xúc mà tuổi mới lớn đều trải qua với những cung bậc khác nhau, đem lại những suy nghĩ phức tạp, tương tư nhưng lại vô cùng nhân văn và ý nghĩa.

Phần thứ hai này sẽ do nữ đạo diễn Kelsey Mann thực hiện, được kỳ vọng sẽ nối tiếp những thành công mà đạo diễn Pete Docter và Ronnie Del Carmen thực hiện khi phim từng đoạt giải Oscar, Golden Globe và BAFTA Awards cho hạng mục “Phim Hoạt Họa Xuất Sắc Nhất.”

“Treasure” là bộ phim nhẹ nhàng về chuyến hành trình của hai cha con Ruth (trái) và Edek về quê hương Ba Lan. (Hình: FilmNation Entertainment)

Treasure (14 Tháng Sáu)

Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ phim để chữa lành tâm hồn thì “Treasure” chính là sự lựa chọn dành cho bạn.

Tác phẩm của đạo diễn Julia von Heinz lấy bối cảnh ở Ba Lan những năm thập niên 1990, theo chân Ruth, do nữ diễn viên Lena Dunham đóng, một nhà báo người Mỹ về mảng âm nhạc, và cha cô tên Edek, do tài tử Stephen Fry đóng, một người sống sót sau thảm họa chiến tranh Holocaust và hành trình của hai cha con về quê hương. Trong khi Ruth háo hức tìm hiểu về quá khứ của gia đình thì Edek lại có một chuyến đi bí mật riêng cho mình.

“Treasure” khắc họa cuộc đụng độ văn hóa đầy cảm xúc và hài hước của cha con Ruth và Edek khi là những người di cư đã quen với cuộc sống ở Mỹ có một cuộc khám phá đất nước Ba Lan hậu xã hội chủ nghĩa. Chuyến đi không chỉ là cơ hội để cả Ruth và Edek thấu hiểu nhau hơn mà còn là dịp để kết nối với cội nguồn.

Phim ra mắt khán giả vào ngày 14 Tháng Sáu.

“A Quiet Place: Day One” sẽ thay thế hoàn toàn diễn viên mới với nhân vật chính do minh tinh Lupita Nyong’o (trái) đóng. (Hình: Paramount Pictures)

A Quiet Place: Day One (28 Tháng Sáu)

“A Quiet Place: Day One” là phần tiền truyện của bộ phim “A Quiet Place” đình đám hồi năm 2018 và “A Quiet Place Part II” vào năm 2021.

Nếu như phần thứ hai hồi năm 2021 thể hiện một cái nhìn thoáng qua về cuộc xâm lược của sinh vật ngoài hành tinh thì phần mới nhất này sẽ mang đến cho người xem một cái nhìn đầy đủ về những gì đã thật sự xảy ra.

Bộ phim xoay quanh nhân vật Sam, do nữ diễn viên được mệnh danh là “Đóa hồng đen” ở Hollywood, Lupita Nyong’o đóng, sống trong hoàn cảnh thành phố New York nơi cô ở bất ngờ có thiên thạch rơi xuống, khiến cả không gian chìm vào bóng tối rồi lần lượt những loài sinh vật hung tợn xuất hiện và tàn sát con người. Và tiếp tục sau đó là những ngày tháng mà cả Sam và những con người khác phải học cách tồn tại, chạy trốn và đối diện với thực tại và tìm cách vượt qua.

“A Quiet Place: Day One” do đạo diễn Michael Sarnoski thực hiện và đồng viết kịch bản với tài tử John Krasinski cùng Bryan Woods. Trong hai phần trước, chính John Krasinski là người đóng vai trò đạo diễn và thậm chí còn đóng chính trong phần đầu tiên.

Phim dự trù ra rạp vào ngày 28 Tháng Sáu, trở thành bộ phim kinh dị được mong chờ trong mùa Hè năm nay.

“Daddio” đánh dấu sự kết hợp lần đầu tiên giữa hai ngôi sao Dakota Johnson (trái) và Sean Penn. (Hình: Sony Pictures)

Daddio (28 Tháng Sáu)

Sau khi hạ cánh xuống phi trường JFK ở New York, một phụ nữ trẻ tên Girlie, do Dakota Johnson đóng, bắt taxi để trở về căn hộ của mình ở Manhattan. Trong chuyến đi đó, tài xế taxi Clark, do tài tử Sean Penn thủ vai, có cuộc trò chuyện chân thành đến không ngờ về nhiều chủ đề, từ các mối quan hệ trong quá khứ và hiện tại, sự quyền lực, sự mất mát và cả những tổn thương giấu kín trong lòng của những con người cô đơn trong một thành phố sầm uất và nhộn nhịp.

Trước đó, “Daddio” từng được phát triển thành một vở kịch sân khấu trước khi được định dạng thành phim truyện. Sau đó, kịch bản đã được hãng phim Sony Pictures quyết định sản xuất thành phim. Đây cũng là bộ phim đầu tay của nữ đạo diễn Christy Hall.

Trước khi ra rạp toàn cầu vào ngày 28 Tháng Sáu, bộ phim đã từng được công chiếu tại Đại Hội Điện Ảnh Toronto và Đại Hội Điện Ảnh Telluride và nhận được vô số lời phê bình tích cực. Hiện tại, trên Rotten Tomatoes, “Daddio” được đánh giá đến 83% cà chua tươi. (Nhất Anh) [qd]

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Xoa dịu nỗi buồn – Thơ Võ Thị Như Mai

Võ Thị Như Mai

Xoa dịu nỗi buồn 

Đợi bước chân Mai về trên con đường quen. (Hình: Triết Trần)

Những ngày Mai xa mùa thu dừng lại trên mái nhà
Đếm tiếng lá rơi vỡ òa cay sóng mắt
Đêm thinh lặng mặt trăng sau lũy tre trầm mặc
Đợi bước chân Mai về trên con đường quen

Dòng sông xanh quên vỗ về con đò
Để mái chèo lắc lư khuấy vì sao đơn lẻ
Ngọn gió vô tư gõ phím đàn nhỏ nhẹ
Lên bãi cát vàng nghe lau sậy nhắc lời cỏ hoang

Những ngày Mai xa hàng cây quên xao xác
Đôi tình nhân dỗi hờn ghế đá đẫm sương khuya
Có ý nghĩa gì đâu mùa cứ đi và về
Nhặt giùm ta sợi bạc vương trên áo

Rồi Mai sẽ về hương thời gian phai tàn
Cánh đồng oải hương tô màu chiều tím biếc
Quê hương dấu yêu chẳng bao giờ nói lời tiễn biệt
Xoa dịu nỗi buồn sau mỗi chuyến đi

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

Lái xe điện ở Mỹ ít khí thải hơn gần 40% so với xe xăng

QUẬN CAM, California (NV) – Xe điện không xả khí thải CO2 trực tiếp trên đường phố như xe xăng. Tuy nhiên, chúng lại được sạc điện sản xuất từ các nhà máy điện; và không phải nhà máy điện nào cũng sạch, không có khí thải. Như vậy, xe điện có thực sự xả ít khí thải hơn xe xăng?

Theo trang mạng chuyên về xe điện insideevs.com, câu trả lời thay đổi tùy thuộc vào địa phương trong cả nước Mỹ. Nhưng nói chung, lái xe điện vẫn sạch hơn ở hầu hết các khu vực trên cả nước. Một nghiên cứu mới cho biết lái xe điện sẽ tạo ra lượng khí thải thấp hơn ở hầu hết các khu vực ở Mỹ. Chỉ cách đây 10 năm, điều này chưa xảy ra trong một nghiên cứu đầu tiên được công bố.

Xe điện sạc bằng nguồn năng lượng sạch sẽ có mức thải khí tương đương rất thấp so với xe xăng. (Hình minh họa: Christopher Furlong/Getty Images)

Vào năm 2012, The Union of Concerned Scientists (UCS) lần đầu tiên công bố một phân tích về lượng khí thải tương đối của xe điện ở Hoa Kỳ và tác động của chúng đối với khí hậu. Kết quả cho thấy 45% người Mỹ sống ở những khu vực mà việc lái xe điện tạo ra lượng khí thải thấp hơn so với những mẫu xe xăng hiệu quả có mức tiết kiệm nhiên liệu lý thuyết là 50 mpg.

Hiện nay, một nghiên cứu mới của UCS cho biết những khu vực lái xe điện tạo ra ít khí thải hơn so với xe xăng hiệu quả đã mở rộng đến 93% lãnh thổ Hoa Kỳ. UCS cũng nâng mức tiết kiệm lý thuyết của xe xăng thành 57 mpg; điều này có nghĩa là mức độ sạch của xe điện còn cao hơn nữa.

UCS kết luận lần đầu tiên đối với mọi người Mỹ, việc lái xe điện tạo ra ít khí thải hơn tất cả các loại xe chạy bằng xăng, bao gồm cả xe hybrid. Một số khu vực có điện sạch hơn những khu vực khác. Thí dụ như ở phía bắc New York, khu vực điện sạch nhất Hoa Kỳ, việc lái một chiếc xe điện tương đương với một chiếc xe xăng có mức tiết kiệm nhiên liệu là 219 mpg. Để so sánh, một chiếc 2024 Toyota Corolla chạy xăng có mức tiết kiệm trên xa lộ là 41 mpg.

Texas là tiểu bang có nhiều điện được sản xuất bằng nhiên liệu hóa thạch (hơn 60%). Nhưng ngay cả ở đó, một chiếc EV cũng tương đương với một chiếc xe chạy bằng xăng có mức tiết kiệm 82 mpg.

UCS ước tính trung bình trên cả nước, mức tiết kiệm giả thuyết tương đối của một chiếc EV là 94 mpg. Con số này sẽ còn cao hơn nữa nếu ngày càng có nhiều xe điện nhỏ hơn và hiệu quả hơn. Hiện nay ở Mỹ các loại EV nhỏ, tiết kiệm và giá cả phải chăng vẫn còn tương đối ít. Ví dụ, nếu một chiếc Hyundai Ioniq 6 chạy ở vùng Bắc New York, nó sẽ mức tiết kiệm giả thuyết lên đến 285 mpg!

Cần lưu ý rằng khi tính toán tổng tác động môi trường của một chiếc xe điện, các nhà nghiên cứu cũng cần tính đến nguồn nguyên liệu thô để tạo thành bình điện; chúng được khai thác từ đâu và di chuyển bao xa đến các nhà máy chế tạo. Đây cũng là một khâu tạo ô nhiễm đáng kể của EV, có tác động tiêu cực đến môi trường.

Nếu chỉ tính đến lượng khí thải từ những nhà máy điện, hiện nay việc lái xe EV đã sạch hơn đáng kể. Hoa Kỳ đang làm sạch nguồn điện của mình. Đến năm 2022, tỷ lệ điện sản xuất từ than đã giảm xuống dưới 20% ở Mỹ; trong khi sản xuất từ ​​các nguồn tái tạo (mặt trời, thủy điện…) tăng lên 39% theo nghiên cứu của UCS. (HD)

Các ưu đãi mua xe cũ trong Tháng Sáu

QUẬN CAM, California (NV) – Đối với nhiều người cần mua xe cũ, xe đã qua sử dụng được chứng nhận (certified pre-owed- CPO) là một lựa chọn hợp lý, an toàn. Những chiếc xe cũ này được đại lý bán xe kiểm tra kỹ lưỡng các vấn đề thuộc về máy móc, an toàn… Nhờ vậy chúng được bảo hành bởi nhà sản xuất. Vấn đề chính khi mua xe CPO là chúng có giá tương đối mắc hơn những chiếc xe cũ bình thường.

Trang mạng tin tức xe hơi cars.usnews.com vừa làm một nghiên cứu thị trường, và đưa ra một số xe CPO có ưu đãi đáng chú ý từ các nhà sản xuất xe hơi. Theo đó, các giao dịch mua xe CPO có được lãi suất vay mua xe thấp. Hiện nay, lãi suất trung bình toàn quốc đối với khoản vay mua xe cũ đang ở mức từ 7.29% đến 8.07%, tùy thuộc vào thời hạn vay. Do vậy, có được lãi suất thấp tiết kiệm được khá nhiều tiền mua xe.

Mua xe cũ CPO với lãi suất ưu đãi thấp tiết kiệm được nhiều tiền. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Ví dụ, Acura đang cung cấp mức lãi suất 1.49% trong tối đa 36 tháng cho các mẫu xe CPO 2019-2024 ILX, TLX, RDX và MDX. Ngoài ra, Honda cung cấp mức lãi suất 1.99% trong tối đa 36 tháng cho các mẫu xe CPO 2019-2024 Civic, Accord, HR-V, CR-V và Pilot.

Sau đây là danh sách một số ưu đãi mua xe CPO tốt nhất trong Tháng Sáu:

  • Acura: Lãi suất 1.49% trong tối đa 36 tháng cho các mẫu xe CPO 2019-2024 ILX, TLX, RDX và MDX (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
    Audi: Lãi suất 3.99% trong tối đa 36 tháng cho một số mẫu xe CPO 2019-2025 (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
  • Honda: Lãi suất 1.99% trong tối đa 36 tháng cho các mẫu xe CPO 2019-2024 Civic, Accord, HR-V, CR-V và Pilot (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
  • Lexus: Lãi suất 3.99% trong tối đa 72 tháng cho một số mẫu xe RZ; lãi suất 5.99% trong tối đa 72 tháng cho một số mẫu xe CPO ES, NX, RX và GX (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
  • Mercedes-Benz: Lãi suất 2.99% trong tối đa 36 tháng cho một số mẫu xe CPO C-Class, E-Class, S-Class, GLB, GLC, EQB, EQS và EQE (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
  • Toyota: Lãi suất thấp tới 5.49% trong thời hạn giới hạn cho một số mẫu xe CPO bZ4X, Highlander, Highlander Hybrid, RAV4, RAV4 Prime, RAV4 Hybrid, Corolla, Corolla iM, Corolla Hybrid, Corolla Hatchback, Corolla Cross, Corolla Cross Hybrid, Camry và Camry Hybrid; lãi suất 5.99% cho một số mẫu xe CPO Sienna (Hết hạn vào ngày 7/1/24)
  • BMW: Lãi suất 5.15% trong tối đa 36 tháng cho tất cả các mẫu xe CPO 2019-2022, cộng với được chậm trả tiền xe trong tối đa 90 ngày ở hầu hết các tiểu bang. Ngoài ra còn có khoản giảm giá tiền mặt $500 cho các mẫu xe 7 Series và 8 Series; tín dụng $1,000 cho các mẫu xe 5 Series (Hết hạn vào ngày 7/1/24). (HD)

Truyện ngắn – SAYONARA

LỜI GIỚI THIỆU

Có những cuộc tình ngắn ngủi, gặp nhau trong chốc lát, người ta đã tưởng rằng chỉ là một dạng tình cảm thoáng qua, không có gì để phải vấn vương, nó sẽ dễ dàng đi vào quên lãng khi xa nhau. Nhưng vì một ngẫu nhiên, một kỳ ngộ nào đó, chợt gặp lại người xưa trong một hoàn cảnh bất hạnh, khổ đau. Trong cuộc tái ngộ buồn bã đó, người ta thấy sự hiện diện của mình với những câu an ủi, những lời nói cảm thông… chỉ là những hành động dư thừa, càng khoét sâu vào nỗi buồn của người xưa, kẻ bất hạnh. Những lời an ủi, chia buồn, chẳng còn ý nghĩa gì ngoài một điều là gây thêm đau xót cho cố nhân của mình mà thôi.

Chính lúc đó, người ta muốn trốn chạy, muốn xóa đi tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ của mối tình thoáng qua ngày xưa trong ký ức của mình. Nhưng sự trốn chạy, tìm quên đó chỉ là ảo tưởng, thật ra lại là những ray rứt mà người ta thương nhớ muôn đời!…

(Hình minh họa: Jeff Hardi/Unsplash)

Mùa hè năm đó, tôi lên Nagoya, một thành phố kỹ nghệ miền trung Nhật Bản để dự khóa tu nghiệp bốn tuần lễ. Mỗi ngày, ngoài thời gian đến lớp học từ sáng đến chiều rồi trở về khách sạn vào buổi tối. Chẳng có gì hơn để cho qua buổi tối rảnh rỗi, tôi thường chúi đầu vào việc đọc sách báo, nghe nhạc. Cái thú đi chơi đêm với bè bạn, la cà vào những khu vực ăn chơi nơi trung tâm thành phố của thời gian mới đến Nhật đã được tôi tẩy bỏ, quên lãng từ lâu.

Chiều Thứ Bảy, sau bữa cơm tối. Ngồi một mình trên chiếc ghế bành ở góc phía trái căn đại sảnh của một khách sạn khá sang trọng tọa lạc ngay trung tâm thành phố. Để mắt bâng quơ nhìn vẻ sầm uất, ăn chơi  ở phía ngoài, xuyên qua khung kính rộng lớn của khách sạn, cảm giác cô đơn chợt đến với tôi, khi nhớ đến những ngày còn vui vẻ với bè bạn gần bốn năm về trước, lúc mới đến Nhật bản tu nghiệp. Nhưng từ ngày chiến tranh ở quê nhà chấm dứt,mọi việc đã đổi khác, tất cả những dự tính tương lai được coi như dở dang. Việc học hành của tôi cũng đã hoàn tất từ lâu nhưng tình thế đổi khác, ngày về nước được coi như quên lãng. Hiện tại cuộc sống của tôi chỉ còn là những chương trình vá víu, tạm thời, ngay cả việc làm của tôi hiện nay cũng chẳng có gì gọi là chắc chắn cả.

Trong khi tôi đang im lặng, trầm mình vào những nỗi buồn, lo lắng về tương lai của mình. Bản nhạc “Feeling” của Albert thật êm ả, hơi buồn trong tiếng đàn violin thình lình phát ra ở phía sau lưng. Âm thanh kéo tôi về với một kỷ niệm mà chính bản nhạc này đã là dấu tích của một cuộc tình dang dở trong đời tôi. Ngày đó, một người con gái đã dạo dương cầm cho tôi nghe bản nhạc này rất nhiều lần. Chúng tôi quen nhau rồi yêu nhau, đã tưởng rằng mối tình của hai chúng tôi sẽ được trọn vẹn như mong muốn, nhưng rồi vì một lỗi lầm của chính tôi đã làm nó lỡ làng, tan vỡ!

Tôi nhắm mắt, thả lỏng tâm hồn, cảm xúc của mình cho nó lâng lâng theo âm thanh từ chiếc đàn violin của cô gái đang say sưa trình tấu ở phía sau, góc căn đại sảnh. Dáng dấp hơi ốm, mái tóc buông dài chấm vai, lòa xòa che khuất một phần khuôn mặt dễ thương, không son phấn, chiếc cằm xinh xắn tựa trên tấm sừng màu nâu đen trên bầu đàn, hai cánh tay để trần, trắng muốt di chuyển chiếc cung kéo dịu dàng lên xuống. Đôi mắt cô gái khép nhè nhẹ say sưa với âm thanh, hình như cô ta cũng đang hòa mình vào từng đoản khúc của bản nhạc.

Cô gái mặc chiếc jupe màu xanh nhạt với chiếc áo vest khoác bên ngoài màu sắc đơn giản gọn gàng, không diêm dúa. Cái đơn giản đó, đã cho tôi đoán cô gái chỉ là cô sinh viên của phân khoa âm nhạc nào đó, hay quá lắm cũng chỉ là một nhạc sĩ mới ra trường mà thôi. Sau bản Feeling là vài bản khác của Nhật bản và Tây phương khác được cô gái trình diễn xen kẽ vào nhau.

Gần chỗ tôi ngồi, cũng có vài người khách, họ nói chuyện nhẹ giọng hơn, hình như họ cũng dành sự im lặng cho âm thanh của tiếng đàn, nó bao phủ lấy khoảng không gian khá rộng lớn của căn đại sảnh. Cho đến một lúc, tiếng đàn chợt im lặng. Tôi đưa mắt nhìn cô gái thu dọn dụng cụ với cảm giác tiếc rẻ vì nghĩ rằng thời gian làm việc của cô ta đã xong. Nhưng sự tiếc rẻ của tôi được chấm dứt ngay khi thấy cô gái để lên trên mặt chiếc dương cầm một tấm bìa có vài chữ:“Nghỉ giữa giờ 15 phút“ rồi cô ta xách chiếc hộp đàn đi vào phía cửa sau khách sạn.

Tôi chợt nảy ra một ao ước, được sống lại với dư âm của mối tình đã đi qua với một hình bóng vẫn còn nồng ấm trong lòng tôi. Tôi muốn nhờ cô gái dạo cho tôi nghe vài bản nhạc kỷ niệm của mối tình dang dở vừa qua đó. Lấy một mảnh giấy, nắn nót tôi viết vào đó bốn bản nhạc xưa cũ, kỷ niệm của mình, rồi im lặng tôi để ngay cạnh tấm bìa của cô gái trên mặt chiếc đàn dương cầm.

Sau giờ nghỉ giải lao, cô gái trở lại đại sảnh. Mắt cô ta mở lớn, ngạc nhiên khi nhìn thấy tấm giấy của tôi, ngước mắt nhìn vào đám khách ngồi rải rác trên mấy bộ salon để tìm kiếm chủ nhân lời yêu cầu mà cô ta vừa nhận được. Ánh mắt đến chỗ tôi, cô ta dừng lại, khi nhìn thấy tôi mỉm cười, gật đầu nhẹ thay cho lời yêu cầu và cám ơn. Im lặng tí chút, cô ta đưa tấm giấy lên đọc kỹ hơn, với một tí suy nghĩ trước khi nhìn tôi mỉm cười cùng với cái gật đầu chấp nhận.

Sau đó cứ vài bản nhạc Nhật Bản hay Tây phương cô ta lại chen vào giữa một bản nhạc yêu cầu của tôi. Mỗi khi kéo xong bản nhạc yêu cầu, cô ta lại đưa mắt kín đáo nhìn tôi như thăm dò ý kiến. Tôi cũng nhìn lại, khẽ gật nhẹ đầu tỏ ý tán thưởng và cám ơn. Cho đến khi cả bốn bản nhạc yêu cầu đã được trình bày xong. Âm thanh của kỷ niệm từ những bản nhạc đó lại kéo tôi vào mơ màng, trở về cùng với những ảo ảnh của những ngày tháng hoan lạc của cuộc tình dang dở  buồn bã của tôi vừa qua.

-Thưa ông, chắc tài năng của tôi không đủ làm ông vừa lòng. Xin ông tha lỗi!

Tiếng nói của cô gái đã làm tôi giật mình, kéo tôi ra khỏi sự thờ thẫn, đang chôn mình vào mơ màng của ký ức. Tôi luống cuống, hơi ngượng ngập, cảm thấy mình bất lịch sự vì đã quá mê mẩn, chôn mình trong âm vang của quá khứ đến nỗi không biết được cô ta đã chấm dứt đánh đàn từ lâu. Nhìn lên trên chiếc dương cầm cũng không còn tấm giấy nghỉ giải lao nữa. Tôi biết cô ta đã chấm dứt việc làm, đến gặp tôi để từ giã ra về. Tôi vội vàng đứng dậy cúi đầu đáp lễ và nói với cô ta:

-Thật là bất nhã, tôi đã nghe những bản nhạc mà tôi yêu cầu cô trình bày với tất cả si mê. Si mê đến nỗi tôi bị dìm mình vào những âm thanh kỷ niệm của mình mà quên đi thực tại. Thành thật xin lỗi cô, cô đàn hay lắm.

-Ông khen tôi quá lời rồi. Những bản nhạc ông yêu cầu, tôi chỉ biết sơ sài, tập dượt rất ít, thì làm sao mà hay được?

Cùng với lời nói, miệng cô ta mỉm cười nhẹ như chế giễu sự nịnh đầm khéo léo nhưng lộ liễu của tôi.Tôi cười nhẹ, với giọng nói có phần khẩn khoản để chứng tỏ mình thật thà:

-Cô không thấy sao? Tôi đã mê mẩn vì tiếng đàn của cô, đến nỗi cô chấm dứt lúc nào mà tôi cũng không biết. Chẳng lẽ tôi giả dối cô hay sao?

Dừng lại một lúc rồi tôi buồn rầu nói tiếp:-Những bản nhạc mà tôi yêu cầu cô, là những âm vang thương nhớ về một dĩ vãng khá buồn của tôi đó. Nó đã mang theo biết bao nhiêu nỗi ân hận của tôi về một cuộc tình dang dở vì những lỗi lầm do chính tôi gây ra.

Cô gái hình như bị luống cuống với lời nói khá buồn và bộc lộ quá lộ liễu của tôi. Nụ cười chế giễu trên môi cô ta biến mất, thay bằng nét mặt nghiêm nghị thông cảm. Lúc này tôi mới nhìn rõ, thật gần khuôn mặt trái xoan xinh xắn của cô ta. Có một điều tôi cảm thấy hơi lạ, dù cô ta mỉm cười, nụ cười hiền dịu nhưng hình như tôi vẫn thấy trong nét mặt, trong ánh mắt của cô ta ẩn dấu một cái gì có vẻ buồn buồn kín đáo, khó hiểu.Trước khi từ giã tôi ra về, cô ta ngập ngừng tí chút rôi nói với tôi:

-Ngày mai cũng vào giờ này tôi lại đến đây làm việc. Nếu ông thích, tôi sẵn sàng dạo cho ông nghe những bản nhạc nào mà ông muốn. Ông có thể viết tên những bản nhạc đó vào một một tờ giấy, ngày mai ông đưa cho tôi, tôi sẽ cố gắng làm ông vừa lòng. Tuy nhiên tôi mong ông thông cảm, nếu tôi dạo không được hay như cố nhân của ông, là vì thiếu thời gian tập luyện và cũng vì sở khiếu khác nhau của mỗi người ông ạ.

Ngày hôm sau, sau bữa cơm tối rồi một lúc đi dạo, lang thang trong phố để đuổi đi những mệt nhọc của một ngày mệt nhọc. Tôi trở về khách sạn, ngồi vào chỗ hôm qua, không lâu thì cô gái đánh đàn violin cũng từ ngoài cửa đi vào. Cô ta đến gặp và nói vài câu với người quản lý khách sạn rồi đi đến chỗ tôi ngồi. Chúng tôi chào nhau sơ sài, nhưng vẫn trong khuôn phép những câu xã giao, rất lịch sự, đầy khách sáo cố hữu của ngôn ngữ Nhật Bản. Cô ta hỏi tôi:

-Sao? Ông đã viết những bản nhạc mà ông muốn tôi dạo violin cho ông hôm nay chưa? Tôi hy vọng không nhầm lẫn khi dự đoán những bản nhạc mà ông thích, nhờ vào bốn bản nhạc mà ông yêu cầu hôm qua…

Ngừng lại một lúc, mở chiếc cặp xách tay cho tôi thấy một vài cuốn sách nhạc đã có sẵn trong đó. Rồi cô ta nói tiếp với tôi:

-Tôi có mang theo đây khá nhiều những bản nhạc cùng loại với bốn bản nhạc của ông hôm qua. Ít ra, nó cũng giúp tôi dễ dàng trình bày, tránh được những đoạn mà tôi chưa thông suốt lắm.

Tôi nhìn cô ta khá nhiều cảm động, nói vài lời cảm ơn sự ân cần, thân thiện mà cô ta đã dành cho mình, rồi trao cho cô ta danh sách một số bản nhạc mà tôi vừa viết vào tấm giấy sau bữa cơm chiều. Cô ta im lặng nhận tờ danh sách, mở ra nhìn qua với vẻ đờ đẫn suy tư. Nhìn dáng điệu cô ta, tôi lại chợt thấy nỗi buồn kín đáo hiện ra trong ánh mắt của cô ta hình như nó vừa được khuấy động lên và hiện rất rõ ràng ra ngoài.

Vẫn như ngày hôm qua. Cô ta kéo vài bản nhạc Tây phương hay Nhật bản rồi lại chêm vào một bản nhạc của tôi yêu cầu. Sau mỗi bản nhạc, cô ta vẫn đưa mắt nhìn tôi ra ý dò hỏi. Tôi cũng nhìn lại cô ta và cũng gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, đầy thoả mãn.

Đến giờ nghỉ giải lao, thay vì đi vào phía sau khách sạn như hôm qua. Cô ta đến chỗ tôi, mỉm cười thân thiện rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với tôi. Cô ta hỏi tôi:

-Hôm nay có lẽ ông nhận thấy, những bài nhạc mà ông yêu cầu, tôi trình bày trôi chảy hơn những bài ngày hôm qua chứ ? Lý do là tôi đã đoán đúng sở thích và cảm xúc của ông rồi.

Dừng lại tí chút như chờ đợi phản ứng của tôi đối với sự khám phá của cô ta về tôi, rồi cô ta nói tiếp :

-Ông thích những bản nhạc hơi buồn, lãng mạn, nói đến kỷ niệm.

-Cô đoán rất đúng. Những bản nhạc mà tôi yêu cầu cô, không những tôi thích vì ý nghĩa hơi buồn. Mà âm thanh của nó còn gợi tôi nhớ đến một cuộc tình dang dở của tôi với một người con gái. Cô ta đã đàn dương cầm cho tôi nghe rất nhiều lần trong thời gian chúng tôi yêu nhau. Nhưng bây giờ âm thanh đó chỉ còn là dấu tích của kỷ niệm và tiếc nuối một mối tình đã qua mà thôi…

Ngập ngừng một tí, như để đè nén cảm xúc buồn đau của mình khi nhớ lại kỷ niệm, tôi nói tiếp :

-Cuộc tình đó bị gãy đổ do lỗi lầm của chính tôi, chúng tôi đã xa nhau và không thể hàn gắn được nữa. Tôi hoàn toàn mù tịt về đàn violin nhưng khi nghe cô trình bày những bản nhạc, thật sự tôi đã bị cuốn hút, mê mẩn vào tiếng đàn của cô. Đó có phải là những cảm xúc chủ quan trong sự thưởng lãm của tôi hay không tôi cũng không biết rõ. Nhưng tôi nghĩ rằng cô đàn rất hay và đã làm cho tôi mê mẩn.

Cô gái mỉm cười, vui vẻ tiếp nhận lời khen của tôi sau đó nói với tôi vài câu khiêm nhượng. Nhưng cũng như mọi lần, tôi vẫn thấy trong nụ cười, trên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của cô ta có cái gì như gượng gạo, giao tế…nó như che dấu cái gì đó buồn bã kín đáo tiềm ẩn ở bên trong.

Rồi trong 15 phút nghỉ giải lao đó, chúng tôi nói chuyện với nhau khá nhiều. Natsuki đang là sinh viên năm thứ ba phân khoa âm nhạc của đại học Nagoya. Ngoài những giờ dậy kèm âm nhạc cho một vài người ở tư gia, Natsuki cùng với số bạn cùng phân khoa thành lập một nhóm (club) âm nhạc. Họ chia nhau, làm việc ăn tiền giờ (arubaito) vào buổi tối và cuối tuần cho các khách sạn sang trọng hay cho các phòng trà ở trong tỉnh. Họ thường nhận công việc rồi chia cho từng cá nhân làm , nhưng  có khi vài người hay cả nhóm tạo thành một ban nhạc để giúp vui trong các vũ trường hay các buổi dạ tiệc …

Sau giờ nghỉ giải lao, công việc của Natsuki lại được tiếp nối cho đến khoảng gần 10 giờ tối, việc làm được coi là chấm dứt. Lúc Natsuki đang sửa soạn ra về, tôi đi đến phía Natsuki nói vài lời cảm ơn, với chút ngại ngần tôi nói:

-Nếu cô không còn bận rộn và cảm thấy thích thú, tôi rất sung sướng được mời cô một ly cà phê?

Natsuki đưa tay lên nhìn đồng hồ, với vẻ lưỡng lự rồi đưa mắt nhìn về hướng khu vực snack bar ở góc bên kia trong căn đại sảnh của khách sạn. Thái độ không lấy làm vừa ý lắm, Natsuki hỏi tôi:

-Ở đây ?…

Như hiểu được ý của Natsuki, tôi mau mắn trả lời:

-Chúng mình ra phố, tìm một cafeteria nào đó ngồi nghe nhạc, nói chuyện… Có lẽ thú vị hơn Natsuki ạ.

Nhưng thay vì vào một quán cà phê ngay khi ra khỏi khách sạn như dự định, chúng tôi lại đi bộ với nhau dọc theo những con đường phố chính, sầm uất của trung tâm không xa khách sạn nơi tôi cư ngụ. Vài phút đầu tiên, Natsuki đi bên tôi, hình như có tí e thẹn mỗi khi gặp những nơi đông người chen lấn, chúng tôi phải ép sát vào nhau trong rừng người của một thành phố lớn về đêm. Nhưng dần dần, sau những đụng chạm, gần gũi vô tình đó, vòng tay của tôi và Natsuki đã đan vào nhau từ lúc nào mà chúng tôi không biết.

Cho đến khi bước chân đã mỏi mệt, những con đường đầy rẫy những quán ăn uống, những cơ sở ăn chơi hình như đã được đi qua giáp vòng, chúng tôi mới dẫn nhau vào một quán cà phê. Ngồi bên nhau, thủ thỉ nói chuyện với nhau như một cặp tình nhân đã quen biết từ lâu.

Natsuki hỏi tôi khá nhiều về đời sống và tất cả những đưa đẩy đã mang tôi đến tỉnh Miyazaki, một tỉnh cực nam Nhật Bản mà Natsuki cũng chưa một lần thăm viếng. Có một điều là trong lúc nói chuyện tâm sự với tôi, Natsuki gần như không bao giờ cười vui. Trong dáng điệu và ngay cả trong lời nói của Natsuki tôi vẫn tìm thấy âm thanh kín đáo, dù rất nhẹ của một cái gì có vẻ không vui mà tôi không biết nguyên do. Ở cái tuổi 23 của một cô thiếu nữ đang tuổi yêu đương, đã cho tôi ước đoán là Natsuki đang bị buồn đau vì lý do tình cảm, yêu đương nào đó. Với ước đoán như vậy gần như đã thoả mãn trí tò mò của mình,tôi chẳng còn ý nghĩ tìm tòi hay hỏi han gì nữa, vì nghĩ rằng đó là một điều khiếm nhã, khó chịu nhất khi vừa gặp một người bạn mới quen.

Tuy nhiên, với bản tính dễ dàng thổ lộ tâm tư của mình, tôi cũng chẳng giấu giếm bất cứ một điều gì khi Natsuki muốn biết về tôi. Từ cuộc sống lỡ làng danh vọng vì thời thế đến những chuyện tình cảm dở dang, buồn đau vừa qua tôi cũng kể hết cho Natsuki nghe không một tí ngại ngần. Natsuki nghe tôi tâm sự với rất nhiều chú ý, đôi khi Natsuki hỏi rất kỹ lưỡng về những dữ kiện mà tôi chỉ nói thoáng qua, vì nghĩ  rằng nó chỉ là vài tiểu tiết không quan trọng lắm.

Chẳng hạn khi tôi kể về thủa ấu thơ nghèo túng, thiếu thốn của tôi, nhưng chính lại là khoảng thời gian tôi cảm thấy sung sướng nhất bởi vì ở lứa tuổi đó tôi không có nhiều ước mơ. Tôi chấp nhận dễ dàng những gì mà tôi có một cách rất tự nhiên và thỏa mãn. Natsuki có vẻ rất chú ý và thích thú vào hai chữ ”an phận” mà tôi đã dùng để giải thích nguyên do của sự sung sướng thời ấu thơ của tôi.

Natsuki nhìn thái độ buồn chán, buông xuôi của tôi khi tôi nói đến những khó khăn hiện tại còn tương lai thì mù mờ chẳng biết nó sẽ ra sao… Tatsuki thở dài nhè nhẹ, với giọng buồn rầu rồi nói với tôi:

-Hình như mỗi người chúng ta đều có một nỗi buồn lo, thất vọng trong cuộc sống Việt nhỉ?

Cũng với vẻ không vui, đầy chán nản, tôi trả lời:

-Không hẳn đúng như thế, Natsuki ạ. Chẳng hạn, nếu nơi đây là quê hương của tôi, chắc chắn tôi sẽ không gặp những khó khăn mà đôi lúc làm cho tôi có cảm tưởng mình không tìm ra một con đường thoát. Ngay cả lĩnh vực tình cảm, tôi cũng bị những rắc rối chỉ vì tương lai của mình chẳng có gì để bấu víu.

Natsuki mở to đôi mắt nhìn tôi như có ý nhạo báng, không tin, Natsuki trả lời:

-Anh có chắc không? Có những nỗi khổ tâm mà người ta không tìm được một giải pháp nào hơn là im lặng chịu đựng để chờ đợi một tai ương đang đến. Người ta quá buồn, quá đau đớn không muốn nói ra và cũng không thể nói ra mà thôi. Nói ra để làm gì khi chẳng một ai có thể giúp mình được, còn những câu an ủi chỉ làm cho mình đau khổ thêm mà thôi. Im lặng để chịu đựng và “an phận” như anh vừa nói là một liều thuốc chống đau nhức tạm thời tốt nhất, nhưng nó không thể chữa trị được, anh ạ.

Nói xong câu nói khá dài đó, hình như  Natsuki như bị rơi vào sự choáng váng. Nàng lắc đầu nhẹ, đưa bàn tay lên vuốt vài lọn tóc lòa xòa trên trán một cách bâng quơ. Natsuki hiện ra trong lúc này là một bóng dáng buồn khổ. Nỗi buồn kín đáo vùi sâu trong ánh mắt, nét mặt của nàng đã được phơi bày quá rõ ràng trước mắt tôi, Natsuki bây giờ mất đi hoàn toàn dáng dấp bình lặng, che dấu nỗi buồn thầm kín mà tôi chỉ nhìn thấy nó ẩn hiện ra ngoài một cách mù mờ trong vài giờ trước đây. Tôi tự nhiên thấy thương hại Natsuki, cố nói vài câu an ủi bâng quơ… Nhưng Natsuki cố tình lái câu chuyện của chúng tôi sang hướng khác.

Thành phố Nagoya, Nhật Bản. (Hình: Ashirani Murata/Unsplash)

Rồi sau đó với khoảng ba tuần lễ cuối cùng của khoá tu nghiệp, chúng tôi gặp nhau gần như hàng ngày. Mỗi buổi chiều Natsuki đợi chờ tôi ở cửa hãng hay sân nhà ga, chúng tôi đi ăn cơm tối với nhau, rồi tôi theo nàng đến những khách sạn, những phòng trà khiêu vũ để xem Natsuki làm việc. Buổi tối, chúng tôi cùng về nhà trọ của Natsuki hay khách sạn của tôi.

Đôi lần, Natsuki dẫn tôi đến một giảng đường của phân khoa, có sân khấu nơi tập dượt âm nhạc của nhóm âm nhạc, Natsuki giới thiệu tôi với các bạn bè trong nhóm. Tôi ngồi xem nhóm tập dượt hay giúp đỡ họ một vài những việc lặt nhặt, như xếp đặt bàn ghế, bắt điện để cho nhóm mở dance party vào mỗi cuối tuần lấy tiền bán vé chi dụng cho sinh hoạt của nhóm.

Cũng nhờ Natsuki tôi đã đi thăm những bảo tàng viện nổi tiếng của Nhật bản ở Nagoya, như viện bảo tàng về nghệ thuật thời Tokugawa (Tokugawa Art Museum, 1603-1868). Viện bảo tàng thời Minh Trị Thiên hoàng (Museum Meiji Mura, 1868-1912), lâu đài Atsuta…

Trong suốt ba tuần lễ gần nhau đó, tình cảm giữa tôi và Natsuki lớn dần. Mặc dầu có tí vội vàng với thời gian quen biết, nhưng vẫn không khí, thương mến nhau của một cặp tình nhân đúng nghĩa. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tình yêu hoàn toàn là những chiều chuộng ngọt bùi, chưa có bóng dáng gì của hờn dỗi, trái ý nhau. Tất cả mới chỉ đơn thuần như một điệu nhạc tình yêu hoan lạc, êm ái. Tuy nhiên sự ngại ngần, giữ kẽ nhau trong dáng điệu, câu nói và ngay cả những lời tâm sự, kể lể sâu kín về nhau vẫn còn hiện diện ít nhiều giữa tôi và Natsuki.

Thật vậy, gần đến ngày tôi phải rời xa Natsuki và nhóm bạn âm nhạc để trở lại Miyazaki, tôi vẫn còn lạ lùng, thắc mắc tại sao Natsuki vẫn dấu tôi nỗi buồn mà tôi chắc chắn đang có trong tim của nàng. Trong mấy ngày đầu tiên khi mới quen nhau, tôi đoán rằng nỗi buồn đó liên quan đến vấn đề tình cảm trai gái, nhưng đến hôm nay, chỉ còn mấy ngày nữa tôi phải rời xa tôi chắc chắn sự phỏng đoán của mình không còn đứng vững nữa. Tôi đã hiểu Natsuki nhiều hơn, một con người nghệ sĩ, bản chất phóng khoáng trong sự giao tiếp như nàng không thể nào vướng bận với vấn đề tình yêu thái quá được. Tuy nhiên tôi vẫn hoàn toàn mù tịt vì Natsuki dấu quá kín.

Ngày cuối cùng khóa tu nghiệp đã đến, với vài thủ tục đơn giản để nhận tờ giấy chứng nhận mãn khóa. Tiếp theo là bữa cơm trưa, chụp vài tấm ảnh lưu niệm với các học viên và ban giảng huấn cho cuộc lễ  bế mạc khóa tu nghiệp 4 tuần lễ quá mau. Sáng ngày mai, với chuyến máy bay tôi phải trở về lại Miyazaki để làm việc, tôi sẽ phải rời xa Nagoya và cả Natsuki, người tình vội vã thoáng qua trong đời tôi.

Sau buổi lễ mãn khóa tu nghiệp, khi vừa ra khỏi cổng hãng, tôi gặp Natsuki ngồi đợi tôi ở trạm xe bus như những buổi chiều thường lệ. Cũng lạ thật, trong suốt mấy ngày vừa qua, chúng tôi vẫn gặp nhau, vẫn nói chuyện với nhau rất nhiều trong các tiệm ăn, trong quán cà phê, ngay cả lúc hai đứa bên nhau trong căn gác trọ của Natsuki hoặc trong khách sạn của tôi, nhưng chúng tôi không bao giờ đề cập đến tương lai của mối tình giữa tôi và nàng sau khi tôi mãn khoá tu nghiệp. Hình như chúng tôi đã nhìn thấy rõ viễn tượng xa nhau, sự liên hệ của chúng tôi chỉ là tạm bợ, thoáng qua ngay từ lúc mới quen. Cuộc chia ly hình như đã được chấp nhận một cách đương nhiên, không đổi khác được.

Sau cái nắm tay siết nhẹ, mừng rỡ gặp lại nhau, Natsuki khoác lấy cánh tay tôi, ngước mắt lên nhìn tôi nàng nói:

-Thế là khoá học của anh đã chấm dứt rồi. Nhóm của em, đã bày một bữa tiệc để mừng anh mãn khóa để tiễn đưa anh trở về Miyazaki vào ngày mai. Họ đang chờ chúng mình ở giảng đường của nhóm đó.

Mặc dù cảm giác buồn bã vì ngày chia tay trong suốt mấy ngày vừa qua luôn luôn tiềm tàng, ray rứt tâm tư tôi, nhưng lời nói của Natsuki đã như một mũi kim chọc vào tâm hồn, làm tôi đau đớn, kéo tôi trở về với thực tế. Chúng tôi gần phải xa nhau rồi, chỉ còn buổi chiều tối hôm nay nữa mà thôi, ngày mai tôi sẽ phải rời xa rồi! Tôi lịm người buồn bã, kẹp nhẹ cánh tay của Natsuki, im lặng bước theo, cảm giác tiếc rẻ tràn lan trong lòng tôi. Natsuki cũng vậy, nàng  cũng im lặng, bàn tay cũng xiết mạnh lấy cánh tay tôi, như muốn tỏ sự đồng tình, thông cảm với tôi trong nỗi buồn đau mà nó đang cấu xé trong lòng cả hai chúng tôi.

Khi chúng tôi đến căn giảng đường của nhóm âm nhạc, mọi người mừng rỡ, chào đón chúng tôi. Có lẽ họ tưởng rằng tôi đã sung sướng vì đã hoàn tất khóa học, cuộc tình của tôi và Natsuki vẫn tiếp tục ở một dạng thức nào đó dù tôi có phải rời xa Nagoya vào ngày mai. Họ cụng ly chúc mừng, họ khoác vai hát hò… Nhưng họ chẳng bao giờ tưởng tượng được rằng những nụ cười, câu đối đáp của hai chúng tôi với họ chỉ giả tạo. Một sự đóng kịch không lấy gì làm khéo léo lắm, nhưng với những người vô can như họ thì làm sao có thể nhìn thấy được cái góc sâu kín, buồn bã của hai đứa chúng tôi. Thỉnh thoảng với vài câu nói đùa giỡn của một người nào đó trong nhóm, liên quan đến cuộc tình của tôi và Natsuki đã làm mọi người phá lên cười đầy vẻ thích thú. Những lúc đó nhãn quan đau xót của hai chúng tôi lại gặp nhau. Cũng chính lúc đó chúng tôi mới nhìn thấy rõ ràng sự gượng gạo trong những nụ cười của nhau.

Cuộc ăn nhậu kéo dài đến khoảng gần 10 giờ tối. Chúng tôi từ giã đám bạn, lấy lý do phải về sớm, cần sắp xếp cho ngày mai rời xa Nagoya. Trong suốt khoảng thời gian đi bên nhau, trên đường về căn nhà trọ, chúng tôi gần như không nói với nhau một lời nào đúng nghĩa của buổi tối cuối cùng bên nhau. Natsuki ôm sát cánh tay tôi, đầu dựa vào thân mình tôi, sự im lặng hình như đã thấm sâu vào cảm giác, nó truyền dẫn vào âm thanh của hơi thở và tiếng bước chân đều đặn, buồn bã mà chúng tôi nghe rất rõ khi đi bên  nhau.

Bước vào căn phòng trọ của Natsuki, nhìn thấy vài vật dụng còn sót lại, vương vất trên chiếc bàn kotatsu (loại bàn thấp chân, có gắn một bóng đèn ở dưới mặt bàn để sưởi ấm trong mùa đông) của mấy tuần lễ vừa qua. Cảm giác buồn tẻ phủ trùm lên chúng tôi khi nghĩ đến buổi tối hôm nay là lần bên nhau cuối cùng. Tôi dìu Tatsuki ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chiếc bàn kotatsu (loại ghế hình chữ L, không có chân, mặt ghế đặt sát xuống sàn ngồi). Natsuki im lặng ngả đầu vào ngực tôi, tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc vướng lòa xòa trên khuôn mặt trái xoan trắng mịn của nàng. Natsuki mở mắt nhìn tôi chăm chú, khá lâu rồi nàng buông nhẹ một tiếng thở dài, trước khi  chậm rãi, buồn bã nói nhỏ bên tai tôi:

-Sáng ngày mai, chúng mình phải xa nhau rồi, Việt nhỉ?

Tôi vẫn im lặng, Natsuki  dụi đầu vào ngực tôi, nói tiếp:

-Chắc anh buồn lắm phải không?

Tôi vòng tay âu yếm ôm sát Natsuki vào lòng mình, buồn bã tôi trả lời nhẹ:

-Anh sẽ gửi thư, điện thoại thường với em, nếu có dịp anh sẽ lại lên Nagoya gặp lại em.

Natsuki ngồi thẳng dậy, vượt ra khỏi vòng tay ôm của tôi, ra vẻ quyết liệt Natsuki trả lời:

-Đừng liên lạc với em nữa, em sẽ không viết thư và cũng không nhận điện thoại của anh đâu. Cuộc tình ngắn ngủi của chúng ta phải được chấm dứt anh ạ. Em biết rõ anh không muốn, em cũng không muốn như vậy, nhưng chúng ta phải chấm dứt mà thôi. Có những điều khó khăn mà em không thể nói rõ với anh được, mong anh hiểu cho em.

Tôi nâng mặt Natsuki lên, nhìn thật kỹ vào đôi mắt buồn cố hữu lạ lùng của nàng. Đã đến lúc tôi không thể chịu đựng được thái độ giấu giếm kỳ lạ của nàng nữa. Tôi nói:

-Natsuki, chẳng có gì có thể ngăn cản được sự liên lạc của chúng ta, trừ một điều duy nhất là chính em không muốn mà thôi. Anh biết chắc chắn, em đang giấu giếm anh một điều gì đó, nguyên nhân sâu kín của nỗi buồn mà em đã không muốn cho anh biết ,dù đã nhiều lần anh dò hỏi.

Im lặng một chút, để cho Natsuki hiểu rõ cảm xúc bực bội của tôi vì sự giấu giếm của nàng. Tôi nói tiếp:

-Sáng ngày mai, anh phải xa em, anh muốn giữ sự liên lạc với em, em lại chối từ, rồi em lại nói, thật lòng em không muốn thế! Em không thấy đó là câu nói vô lý, làm anh thắc mắc, bực bội sao Natsuki? Anh trở về Miyazaki với lời giải thích nào cho chính lòng anh vì sự im lặng vô lý của em? Anh mong em đừng làm cái chuyện lạ kỳ đó nữa Natsuki ạ. Theo anh chẳng có gì phải giấu giếm nhau khi chúng ta lấy sự chân thật đối đãi với nhau.

Tôi  nói một tràng dài như đổ tất cả được những ấm ức của mình ra. Đưa tay nâng khuôn mặt của Natsuki lên, tôi nhìn Natsuki trong vẻ buồn bã với tí chút giận dỗi, ra vẻ chờ đợi câu trả lời của nàng.

Natsuki vẫn im lặng, đôi mắt nhắm lại… Từ khóe mắt hai dòng lệ ứa ra, lớn dần chảy dài xuống gò má. Tôi bàng hoàng với khá nhiều ân hận vì nghĩ rằng lời nói của mình đã quá mức, đưa nàng vào sự đau xót mà Natsuki đã khổ tâm muốn giấu giếm tôi, vội vàng tôi nói:

-Thôi, anh xin lỗi em. Anh sẽ không thắc mắc, tò mò về cái lý do đó nữa. Anh hiểu, em đã gặp điều gì rất khó khăn không thể tỏ bày với anh được.

Nói xong, tôi ghì sát đầu Natsuki vào ngực mình, tỏ vẻ ăn năn vì những lời nói quá đáng của mình. Natsuki im lặng, nhận đón hành động âu yếm của tôi cho đến khi tôi nói nhẹ vòng tay. Natsuki ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòa lệ, buồn rầu nàng nói với tôi:

-Em đã cố giấu anh một tai nạn đang đến với em, em không muốn anh biết một phũ phàng, đau xót của em trước khi chúng ta xa nhau. Em nghĩ rằng, thà để anh có một kỷ niệm đẹp, tiếc nuối trong ký ức về em, người đàn bà đã một lần đến với anh, vẫn còn hơn là nói thật về mình để cho anh phải tưởng tượng về một bóng dáng tật nguyền, đáng thương của em. Nhưng trong hoàn cảnh này em không thể làm theo ý định của em được nữa rồi. Em sẽ nói với anh lý do tại sao em luôn luôn mang theo mình một nỗi buồn đau và không muốn chúng mình liên lạc với nhau nữa khi anh rời xa em vào ngày mai.

Im lặng một lúc, như để lấy lại sự trầm tĩnh, Natsuki nhìn trực diện tôi, với giọng nói gần như khóc Natsuki nói tiếp:

-Anh hãy nhìn kỹ vào đôi mắt của em, anh có tìm thấy điều gì khác lạ không Việt?

-Không phải chờ em yêu cầu, anh đã nhìn nó rất nhiều lần rồi. Ngày đầu tiên gặp em, khi em nhận và đọc tờ giấy có ghi 4 bản nhạc yêu cầu của anh để trên chiếc đàn piano. Rồi nhiều lần sau đó, lúc ngồi trong quán nước, lúc chúng ta gần nhau… chẳng có gì khác lạ, ngoài một điều duy nhất mà anh thấy rất rõ trong mắt em tiềm ẩn ánh nhìn buồn bã, ngay cả lúc em tươi cười. Anh lạ lùng, anh thắc mắc nhưng anh hoàn toàn không đoán biết rõ nguyên nhân. Chỉ có thế mà thôi, ngoài ra chẳng có gì gọi là không bình thường cả.

-Anh có biết mỗi tối trước khi đi ngủ, em làm gì không?

-Em lấy ra khỏi mắt hai tấm contact lenses. Nó cũng có gì để gọi là lạ lùng đâu? Biết bao nhiêu người trên thế giới vì không thích đeo kính họ đã dùng contact lenses, đâu có phải chỉ có em là đặc biệt, khác người đâu?

Natsuki lắc nhẹ đầu cùng với tiếng thở dài buồn bã, nàng trả lời:

-Nhưng trường hợp của em khác, khác hoàn toàn Việt ạ. Với người khác là một sự chữa chạy, một sự  điều chỉnh mống mắt. Còn với em nó còn là sự thoái biến, sự hủy hoại để rồi vài năm nữa em sẽ là người mù loà. Một tai nạn đau đớn không thể tránh thoát được vì nó là một căn bệnh di truyền mà em không may mắn gặp phải. Đó không phải là một nỗi đau khổ cho em sao anh?!

Nói đến đó, Natsuki gục đầu vào vai tôi, Natsuki khóc thật sự, khóc thành tiếng nho nhỏ trong khi tôi bị rơi vào trạng thái bàng hoàng. Tôi không thể tưởng tượng ra được sự bi đát, đau lòng đó cho một cô gái tài năng đang ở cái tuổi 23. Đau đớn hơn nữa là cô ta phải chấp nhận và chứng kiến những diễn tiến đau khổ đến dần dần với đời mình.

Natsuki khóc một lúc lâu, trong khi tôi chẳng biết nói gì hơn là im lặng, vuốt ve, cảm thông nỗi bất hạnh của nàng mà tôi không thể ngờ được. Một lúc sau khi lấy lại được sự bình thản. Natsuki kể cho tôi nghe kỹ lưỡng hơn về căn bệnh di truyền tai ác mà dòng họ nàng phải nhận chịu qua rất nhiều thế hệ.

Nguyên nhân của căn bệnh này là sự thoái biến hoạt động của thần kinh nhãn giới. Triệu chứng bị nhiễm bệnh xuất hiện sớm nhất ở tuổi 18 và muộn nhất ở tuổi 25. Sau tuổi 25 nếu không có dấu hiệu mắc bệnh, thì được coi như bình thường. Khoảng thời gian từ khi mới thấy triệu chứng bị bệnh cho đến khi bị mù hoàn toàn thường kéo dài khoảng 3 năm đến 6 năm. Có nhiều thế hệ trong dòng họ của Natsuki không một ai bị mắc bệnh, nhưng cũng có thế hệ bị rất nhiều người.

Thế hệ ba của Natsuki, người cô ruột và ba của nàng không bị nhưng người chú của nàng có triệu chứng phát bệnh vào lúc 20 tuổi và mù hoàn toàn lúc 24 tuổi. Đến thế hệ của nàng, người anh của nàng 27 tuổi, không có triệu chứng mắc bệnh và đã được coi như thoát nạn, anh ta vừa lập gia đình. Khi Natsuki bước sang tuổi 20 vẫn không có dấu hiệu gì, nàng và gia đình đã hy vọng, tai nạn sẽ qua. Nhưng khi vừa 21 tuổi,  triệu chứng xuất hiện, nhãn quan bị thu ngắn rất rõ ràng, ba mẹ của Natsuki cũng chỉ biết cố tìm cách chữa trị bằng châm cứu, chạy điện với hy vọng kéo dài được thời gian suy thoái của thần kinh nhãn quan mà thôi.

Natsuki cũng tâm sự với tôi về một cuộc tình đằm thắm của nàng cũng đã bị đổ vỡ vì sự lãnh đạm của người yêu, cùng với sự chống đối của gia đình anh ta sau khi biết căn bệnh di truyền của nàng khởi phát. Sau đó vài tháng, Natsuki lại có một mối tình khác, nhưng cũng lại gặp những khó khăn của gia đình người yêu, tương tự  như mối tình đầu tiên, mặc dầu người tình thứ hai này nhìn rõ và chấp nhận thảm trạng tương lai của nàng. Nhưng Natsuki đã tìm đến một giải pháp tự ý rời xa người yêu để không làm cho người yêu phải khổ sở vì sự bất hòa trong gia đình. Natsuki tự hứa, cố gắng thoát khỏi những vướng víu tình cảm để khỏi bị đau khổ bằng cách tìm vui trong âm nhạc.

Natsuki buồn rầu, nói tiếp:

-Lần gặp anh ở khách sạn, khi anh mời em đi uống cà phê, em đã lưỡng lự, định từ chối, nhưng sau đó, em nghĩ rằng anh chỉ ở Nagoya một thời gian ngắn, vài ba tuần lễ, lại là người ngoại quốc nữa, sẽ chẳng khó khăn gì để chấm dứt một cuộc quen biết sơ sài. Nhưng đến ngày hôm nay, em mới biết rằng em đã lầm lẫn Việt ạ. Có những cuộc tình rất cần thời gian để gắn bó, thân yêu, nhưng không phải là một định lệ, bởi vì có những lần yêu mà thời gian không thể chi phối sự lớn mạnh của nó được!…

Natsuki buông tiếng thở dài nói tiếp:

-Nhưng dù thế nào, chúng mình cũng phải xa và quên nhau vào ngày mai vì hai chúng ta đều có một hoàn cảnh khó khăn. Em đang đợi chờ một định mệnh đau buồn đến với mình nay mai. Anh đang vướng mắc vào những mù mờ trong cuộc sống và cũng chẳng biết tương lai sẽ ra sao. Người ta không thể liên kết hai điều bất hạnh với hy vọng có được một may mắn anh Việt ạ. Chính vì vậy, ngày mai khi anh trở về Miyazaki cũng là ngày chúng ta xa nhau và quên nhau, không có gì để vướng bận lo lắng cho nhau nữa. Sự kéo dài liên lạc của chúng mình không phải là giải pháp tốt, chỉ mang đến những rắc rối, buồn đau cho nhau mà thôi. Em sẽ cố quên anh, sẽ gò mình vào với âm nhạc, thú vui duy nhất để đợi chờ tai nạn đang đến với em.

Im lặng nhìn khuôn mặt đau khổ dàn dụa nước mắt của Natsuki, tôi hiểu rằng, không một lời an ủi nào trong lúc này có giá trị hơn là im lặng để cảm thông và chấp nhận lối giải quyết quá buồn đau nhưng rất thực tế của nàng. Từ ngày chiến tranh ở quê nhà chấm dứt, tôi đã gặp biết bao nhiêu khó khăn, đôi lúc tôi có cảm tưởng mình phải buông xuôi sự phấn đấu vì nghĩ rằng nó không có lối thoát. Hiện nay, tương lai của tôi vẫn là một con đường hầm mà tôi chưa tìm thấy một tia sáng ở đầu bên kia… Thì làm sao tôi có can đảm nghĩ đến sự cưu mang cho Natsuki được ?Đó là một thực tế mà tôi phải nhìn rõ và chấp nhận.

***

Sáng hôm sau, Natsuki đi cùng với tôi ra phi trường. Sau khi làm xong tất cả thủ tục cho chuyến bay, hai đứa chúng tôi ngồi bên nhau trên chiếc ghế salon trong khu vực chờ đợi của phi trường. Bên ngoài khung kính to lớn của phi trường, những chiếc máy bay nằm im như ngơi nghỉ, chờ đợi những toán nhân công đang bận rộn sắp xếp hàng lý lên tấm thân vĩ đại của nó. Từ đằng xa xa, ánh mặt trời chiếu rọi xuống phi đạo tráng nhựa, tạo ra những ảo giác nhấp nháy làm cho nhãn quan hai chúng tôi khó chịu. Gần ngay khung kính có vài chậu hoa đủ màu sắc chen lấn với những chiếc lá xanh mơn mởn. Có vài người khách, vài đứa bé mặc những bộ quần áo tươi sáng, sang trọng bận rộn đi đi, lại lại ngắm nhìn các món đồ trong khung kính của các gian hàng bán đồ lưu niệm…

Natsuki dựa đầu vào vai tôi, để mắt nhìn bâng quơ những hoạt cảnh của phi trường. Với âm thanh buồn bã, nàng nói nhẹ bên tai tôi:

-Có lẽ 2 năm, 3 năm hay 5 năm sau, màu sắc thắm tươi của cây cỏ, hoa lá, cả những tà áo nhiều màu của những đứa bé dễ thương và của những người phụ nữ sang trọng kia… tất cả sẽ biến mất, trong nhãn giới của em, nó sẽ được thay thế bằng màu đen của kẻ mù loà, thế giới của em lúc đó chỉ có một mầu đen duy nhất mà thôi. Trong thế giới đơn thuần đó em sẽ đóng khung vào sự trầm lặng, buồn bã, đơn điệu  của nhân gian, Đẹp hay xấu, to hay nhỏ và cả đến những cảm xúc buồn vui, hờn giận, hoan lạc hay bất hạnh… Với em tất cả những cái đó sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Em sẽ phô diễn nó bằng xúc giác và âm thanh, chính vì vậy em đã dìm mình vào thú vui âm nhạc, thú vui của những người sáng tạo âm thanh. Em hy vọng trong âm thanh em sẽ tìm được vài niềm an ủi, dấu kín được phần nào nỗi đau khổ to lớn của kẻ mù loà.

Tôi chẳng biết làm gì hơn là nói với Natsuki vài lời hy vọng:

-Anh biết nói với em gì đây trước giây phút anh phải từ giã em, ngoài một điều, anh ước mong có một kỳ duyên nào đó, sẽ mang may mắn đến cho em, để em không phải nhận chịu nỗi khổ đau mà em tưởng rằng không có một hy vọng nào thoát ra được.

-Cám ơn anh. Hy vọng nào có thể phủ lấp được nỗi đau đớn của một người phải nhìn thấy tật ách di truyền đã nối tiếp qua bao nhiêu thế hệ mà ngày nay nó đang mang bóng tối dần dần đến với chính cá nhân mình không anh?

Nói xong Natsuki lại gục đầu vào ngực tôi, nàng khóc! Tôi chẳng biết làm gì hơn là im lặng cùng với bối rối, buồn đau. Tôi hiểu rằng bất cứ một lời an ủi nào của tôi vào lúc này không những vô nghĩa lý, dư thừa, mà còn đào sâu cảm giác đau buồn của nàng nữa. Một lúc sau, có lẽ đã lấy lại được sự bình thản. Natsuki ngồi dậy, vuốt lại vài lọn tóc lòa xòa, thấm nước mắt, nàng nói:

-Có lẽ đã đến giờ anh phải lên máy bay rồi, thôi xa nhau anh nhé. Chẳng biết có một ngẫu nhiên nào chúng mình lại gặp nhau Việt nhỉ? Ngày đó có lẽ với anh, em sẽ có rất nhiều thay đổi, nhưng với em, một người mù loà thì anh không bao giờ đổi thay, anh vẫn vậy, mãi mãi như anh bây giờ trong nhãn quan và trí nhớ của em.

Tôi ôm ghì lấy Natsuki, hôn nhẹ trên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của nàng trước khi uể oải đứng dậy đi đến quầy kiểm soát, ngăn cách giữa người ra đi và kẻ đưa tiễn. Sau khi buông tay cho tôi đi qua cửa kiểm soát, Natsuki buồn bã nhìn theo tôi, Natsuki vẫy nhẹ cánh tay rồi cúi đầu quay mặt bước nhanh ra hướng cổng phi trường không một lần ngoái nhìn lại.

***

Trở lại Miyazaki, tôi viết cho Natsuki một tờ hagaki (post carte) báo tin sự bình an, cám ơn những cảm tình mà nàng đã dành cho tôi trong thời gian vừa qua. Rồi dịp sinh nhật của nàng vào Tháng Chín, cũng như dịp đầu năm mới, tôi gửi thư và thiệp tết cho nàng, nhưng vẫn chẳng có hồi âm!  Đôi lần tôi có ý định gọi điện thoại, nhưng lại lưỡng lự, buồn bã bỏ qua. Tôi tự hỏi để làm gì khi chẳng mang đến một giải quyết nào tốt đẹp hơn là chấp nhận sự im lặng hợp lý nhất của nàng.

Sau đó khoảng hơn một năm sau, nhờ có người em gái ở Mỹ bảo lãnh, tôi rời Nhật Bản sang Mỹ định cư. Rồi cũng trong năm đầu tiên ở Mỹ tôi quen biết và kết hôn với một cô gái Nhật đang sống ở Mỹ, cô ta người tỉnh Miyazaki, nơi mà tôi đã học và sống ở Nhật trước khi đến Mỹ.

Những năm tháng tiếp theo, với những lo lắng của việc sinh sống, phấn đấu cho sự an định tương lai của chính mình và gia đình. Tôi đã quên đi cuộc tình ngắn ngủi đó, coi như một thoáng qua, một ký ức đau buồn trong đời mình. Tôi đã quên Natsuki cô sinh viên bất hạnh, một thời tôi đã yêu, đã cho tôi rất nhiều ray rứt bi thương khi xa nhau.

Cứ vài năm gia đình tôi lại về Nhật một lần trong những dịp nghỉ hè hay nghỉ tết của con cái. Miyazaki là nơi quê vợ tôi, một tỉnh nhỏ miền Nam Nhật Bản không có đường bay quốc tế. Mỗi lần về thăm, chúng tôi phải mua vé máy bay trung chuyển đến các tỉnh lớn khác như Osaka, Tokyo, Nagoya hay Fukuoka…Rồi từ đó mới lấy máy bay quốc nội hay tầu điện trở về quê của vợ tôi.

Một dịp vào mùa hè, gia đình tôi trên đường về thăm Nhật Bản, máy bay mang chúng tôi xuống phi trường Nagoya. Nhìn lại phong cảnh cũ làm tôi chợt nhớ đến mối tình ngắn ngủi, buồn bã của tôi và Natsuki gần 23 năm về trước.Tôi muốn lưu lại Nagoya vài ngày, đi tìm lại những dấu vết của lần yêu thương, hy vọng rất nhỏ được gặp lại Natsuki để tâm sự, để nhìn những đổi thay của nàng sau khoảng thời gian quá dài, không một lần hội ngộ. Tôi đã ở lại Nagoya trong khi vợ con tôi lấy máy bay về quê ngoại trước.

Tôi đi lại một mình trên vài con đường ở trung tâm thành phố, nơi mà ngày xưa tôi đã cùng đi dạo với Natsuki. Tạt vào một quán cà phê mà ngày đó chúng tôi thường ngồi bên nhau thủ thỉ vào những buổi chiều nắng ấm. Tôi cũng lấy xe bus đến thăm căn nhà trọ của Natsuki ngày xưa, với hy vọng thật mong manh, mộng ảo là Natsuki vẫn còn sống ở đó. Nhưng căn nhà đã biến mất, thay bằng một building thương mại to lớn gồm những cơ sở buôn bán và văn phòng.

Buổi chiều tôi đến thăm phân khoa âm nhạc của đại học Nagoya, ngoài cổng phân khoa vẫn dán đầy bích chương màu sắc chói mắt của những đoàn thể sinh viên làm chính trị. Vẫn những đám đông sinh viên tụ tập từng nhóm nói chuyện, đùa giỡn nhau. Bước vào khu vực đại học, những dãy nhà nhiều tầng của phân khoa xếp xen kẽ giữa những hàng cây cổ thụ… Tất cả đều giống như xưa, ngày mà tôi quen biết Natsuki. Nếu có khác một tí, có lẽ là trên những chiếc ghế dài dưới tàng cây trồng dọc những con đường trải nhựa trong khuôn viên đại học, có vài cặp tình nhân bạo dạn hơn xưa rất nhiều. Họ vuốt ve, ôm hôn nhau không một tí ngại ngần, ngượng nghịu.

Có lẽ quá khứ không hoàn toàn biến mất trong trí nhớ của tôi nên vô tình tôi đi vào căn giảng đường của phân khoa âm nhạc ngày xưa, nơi tôi đã đến đây với Natsuki vài lần, ngồi xem Natsuki tập dượt với bạn bè trong nhóm. Tất cả chẳng có gì thay đổi, trên sân khấu vẫn chiếc đại dương cầm (grand piano) cũ kỹ đứng trơ vơ ở một góc cùng với dàn trống và vài chiếc kệ để sách âm nhạc. Bên cạnh sân khấu là hai chiếc loa màu đen to lớn cũ kỹ. Trên trần nhà dãy đèn xoay nhiều màu dùng cho các buổi tổ chức khiêu vũ vẫn giống như trước . Còn phía dưới sân khấu những chiếc ghế xếp không có hàng lối ngổn ngang trên nền nhà… Không có một ai ở trong phòng, có lẽ vì không phải là giờ diễn tập của nhóm.

Tôi im lặng đến ngồi ở một chiếc ghế gần cuối giảng đường, trong không gian im lặng, buồn tẻ đó, tôi để mắt vu vơ nhìn lên sân khấu. Kỷ niệm của 23 năm về trước mù mờ hiện ra trong ký ức tôi, tôi còn nhớ rõ, ngày đó Natsuki là một thành viên trong nhóm, nàng đứng giữa nhóm với chiếc đàn violin, bên cạnh Natsuki  là cô Matsumi bạn gái thân nhất của Natsuki, cô ta sử dụng đàn viola. Đằng sau Natsuki một cô gái khác chơi piano, những nam sinh viên chơi trống, guitar, trompet, sáo, họ đứng  xen kẽ vào chỗ ba cô sinh viên… Mau quá, thế mà đã 23 năm rồi, thời gian qua thật mau. Tôi tự hỏi Natsuki bây giờ nàng ở đâu và đời sống của nàng ra sao? Đôi mắt cua Natsuki có thật sự đi vào tối đen như nàng nói hay không ! ?

Trong khi tôi đang trầm mình vào dòng sông của ký ức, tiếng mở cửa giảng đường đã làm tôi giật mình bừng tỉnh. Một cô sinh viên bình thản đi vào, cô ta nói vài câu chào hỏi thông thường khi nhìn thấy tôi rồi đi lên sân khấu. Cô ta thu dọn sơ sài vài chiếc ghế xếp ngổn ngang trên sàn nhà rồi cũng chẳng thèm để ý đến tôi, cô ta đến ngồi vào chiếc ghế của chiếc đại dương cầm, thử vài hợp âm trước khi chú tâm vào tập dượt. Tôi cũng chẳng để ý đến cô ta và cũng chẳng thèm theo dõi những bản nhạc mà cô ta đang  tập luyện bởi vì nó hoàn toàn xa lạ với tôi . Tôi vẫn im lặng tiếp tục cho trí nhớ mình trở về với kỷ niệm của 23 năm trước, nó đang hiện rõ, di chuyển dần dần trong trí nhớ của tôi.

Cho đến một lúc khá lâu, hình như đã thoả mãn hay mệt mỏi với tập dượt, cô sinh viên mới ngước mắt nhìn về phía tôi. Có lẽ vì bộ quần áo complet hay vì những nếp nhăn tuổi tác và mái tóc hoa râm của tôi là những dấu tích hoàn toàn khác lạ với hình ảnh một người sinh viên. Cô ta ngước mắt nhìn tôi kỹ lưỡng hơn, với tí chút ngạc nhiên cô ta nói:

-Xin lỗi ông, tôi đã làm phiền sự im lặng của ông.

Tôi nhìn cô ta mỉm cười, hơi thích thú với lời xin lỗi lễ phép và vô lý của cô ta. Tôi trả lời:

-Tại sao cô phải xin lỗi tôi? Đây không phải là nơi cô tập dượt âm nhạc hay sao? Tôi mới là người đang làm phiền cô chứ?

Nghe tôi nói, với giọng phát âm khác lạ, cô ta mở to đôi mắt ngạc nhiên vì biết rằng tôi là người ngoại quốc. Ngập ngừng tí chút rồi cô ta hỏi tôi:

-Chú là sinh viên ngoại quốc hả? Cháu xin lỗi chú vì không biết.

-Không, cô lầm rồi. Tôi chỉ là một du khách, trở lại đây để nhớ đến một người con gái Nhật mà tôi đã gặp cô ta 23 năm về trước. Ngày đó cô ta cũng là sinh viên phân khoa âm nhạc như cô. Cô ta thường dẫn tôi đến đây, ngồi xem cô ta và nhóm bạn trong nhóm tập dượt.

Cô sinh viên cau mày với tiếng ”á” tỏ vẻ ngạc nhiên:

-Hai mươi ba năm về trước? Trời ơi, lúc đó cháu chưa sinh ra chú!

Nói xong cô ta đứng dậy, vội vàng chạy xuống chỗ tôi ngồi, dáng điệu nhí nhảnh, tò mò, ngồi ngay vào chiếc ghế đối diện với tôi. Miệng cô ta nở nụ cười rất nhí nhảnh, dễ thương cùng với vài câu khẩn khoản yêu cầu tôi kể cho cô ta nghe câu truyện tình mà cô ta rất muốn biết.

Chẳng ngại ngần, tôi kể sơ sài cho cô ta nghe về cuộc gặp gỡ giữa tôi và Natsuki. Tuy nhiên tôi không nói đến tình trạng đôi mắt của Natsuki. Cô sinh viên chăm chú nghe tôi kể chuyện cho đến khi tôi chấm dứt, cô ta hỏi tôi :

-Tên cô bạn của chú là gì?

-Yoshiyuki, Yoshiyuki Natsuki.

Nghe tôi trả lời, ra vẻ ngạc nhiên cô ta nhắc lại:

-Yoshiyuki Natsuki ?

Cô sinh viên cau mày, nhắc lại tên của Natsuki nhiều lần ra vẻ không tin. Một lúc sau cô ta nhìn tôi với vẻ ngại ngần như có điều gì khó nói. Tôi có linh cảm cô ta đã biết Natsuki, chẳng dấu được sự mừng rỡ, ngạc nhiên, tôi hỏi cô ta dồn dập:

-Đúng rồi, Yoshiyuki Natsuki, cô biết cô ta hả? Hiện nay cô ta ra sao và ở đâu ?

Cô sinh viên hơi nhắm đôi mắt, lấy đôi bàn tay quơ nhẹ trước mặt… ra dấu như người mù loà. Cô ta trả lời tôi:

-Nếu đúng thì chắc là Yoshiyuki sensei (giáo sư) rồi. Bà rất nổi tiếng ở Nagoya, đã rất nhiều lần trình tấu Violin trên đài NHK (đài Truyền hình toàn quốc, của chính phủ Nhật bản). Hiện nay bà ta đang là giáo sư thỉnh giảng về Violin cho phân khoa âm nhạc của đại học Nagoya và nhiều trường âm nhạc công và tư trong tỉnh.

Tôi không ngạc nhiên nhiều khi nghe cô sinh viên nói đến sự thành công và nổi danh của Natsuki. Nhưng tôi lịm người, nhói đau khi biết Natsuki đã thật sự bị mù lòa. Tôi buồn rầu hỏi cô sinh viên rất kỹ về Natsuki.

Natsuki vẫn còn độc thân, ngoài việc dạy học, thỉnh thoảng đi trình diễn violin trong các nhạc viện trong toàn quốc. Khi nào có mặt ở Nagoya, Natsuki thường đến giúp vui cho một phòng trà khiêu vũ sang trọng của một club trên trung tâm thành phố. Hội viên phần lớn là những người đứng tuổi, giàu có ở ngay trung tâm thành phố. Người ngoài hội có thể tham dự nhưng phải trả tiền vào cửa khá mắc, chính vì vậy nơi đây không thích hợp cho giới trẻ tuổi với những loại nhạc ồn ào, khích động.

***

Khoảng gần 8 giờ tối hôm đó, tôi đến phòng trà khiêu vũ do cô sinh viên chỉ dẫn. Phòng chiếm trọn một tầng lầu của một building ngay trung tâm thành phố. Ngay chỗ ra vào phía bên phải trong gian đại sảnh là một quầy snack bar khá đông khách, họ ngồi ngất ngưởng trên những chiếc ghế đẩu cao chân. Giữa phòng là sàn khiêu vũ khá rộng rãi có vài cặp đang say sưa với điệu valse êm dịu được chơi bởi một ban nhạc ở một góc phòng. Quanh sàn khiêu vũ, những chiếc bàn nhỏ, mỗi bàn có một chiếc đèn bằng pin để khách hàng thay đổi màu khi muốn gọi người phục vụ.

Dù khá đông khách, nhưng vẫn còn nhiều chỗ trống nhờ căn đại sảnh rất rộng. Tôi tìm một chỗ ngồi nơi góc khá xa với sàn khiêu vũ, nhưng lại sát cạnh chỗ ngồi nghỉ giải lao dành cho ca sĩ, nhạc sĩ.

Nhìn thoáng qua lứa tuổi, cách ăn mặc lịch sự của khách giải trí cũng như loại nhạc được chơi bởi ban nhạc, cho tôi biết được trình độ và cách thưởng lãm của khách hàng. Nơi đây chắc chắn không có cảnh ồn ào, khích động với những ánh đèn mầu nhức óc, inh tai của loại âm nhạc điên cuồng ở các phòng disco của giới trẻ tuổi.

Ngồi chờ khá lâu, qua rất nhiều thay đổi nhạc sĩ và ca sĩ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Natsuki. Cảm giác lỡ làng, tiếc nuối vì không đúng dịp để gặp được nàng chợt đến với tôi, tôi định ngồi nhâm nhi vài món ăn Satsumi (món ăn đệm dùng cho những người uống rượu), nghe vài ca sĩ trình bày độ vài tiếng đồng hồ cho bõ món tiền khá mắc vào cửa, rồi trở về khách sạn, sửa soạn sáng mai lấy tầu điện trở về Miyazaki với vợ con. Coi như một lần tìm kiếm mà không gặp cố nhân.

Trong lúc tôi đang tưởng mình thất vọng, trên sân khấu, khi một cô ca sĩ vừa hát xong, người giới thiệu viên cầm micro báo tin Yoshiyuki vừa từ Tokyo về hôm qua, nàng cũng  vừa đến đây để sinh hoạt với club. Những tràng pháo tay từ phía khách vang lên, mọi người  hướng mắt nhìn về phía chiếc cửa nhỏ bên cạnh Snack bar. Natsuki đang được dìu bởi một cô tiếp viên trong club. Tay nàng xách chiếc hộp violin chậm rãi đi ra.

Tôi ngỡ ngàng nhìn bóng dáng của Natsuki, dáng điệu trẻ trung, yểu điệu ngày xưa không còn nữa. Natsuki hiện ra với mái tóc hoa râm, mặc dầu đã được uốn ép khéo léo nhưng hình như cũng không hoà hợp lắm với bộ trang phục cao sang của người thiếu phụ đứng tuổi. Nét đẹp dễ thương luôn luôn ẩn chứa nỗi buồn kín đáo của cô sinh viên xa xưa, lúc còn tinh trường đôi mắt cũng đã biến mất hoàn toàn. Bây giờ cả con người Natsuki hình như có cái gì cứng nhắc, bước đi không tự nhiên của một bức tượng không hồn, thiếu cảm giác.

(Hình minh họa: Xingchen Yang/Unsplash)

Nhìn bước chân của Natsuki di động như dò dẫm, nương tựa vào cô gái đi bên cạnh, làm cho tôi lịm người, nhói buốt con tim. Tôi muốn khóc, muốn hét lên thật to để than trách cho số phận, cho sự đau đớn thiệt thòi của Natsuki. Nàng đây sao? Bao nhiêu năm rồi Natsuki phải sống dưới trạng thái đau buồn khổ ải như thế sao?

Cô gái dẫn Natsuki chậm chạp đến góc phòng dành của ban nhạc trình diễn, cố ý làm cánh tay và thân thể Natsuki đụng chạm vào chiếc cần micro. Natsuki xoay người đứng vào phía sau chiếc micro, nói vài lời cám ơn những tràng pháo tay liên hồi chờ đón, ái mộ nàng từ phía những người khách trong đại sảnh. Rồi Natsuki quay về phía sau nói vài nhỏ câu với người điều khiển ban nhạc.

Bản nhạc Nhật đầu tiên Natsuki trình diễn, hoàn toàn xa lạ với tôi. Nhưng thật buồn, âm thanh réo rắt, chậm rãi, thỉnh thoảng xen vào những đoản khúc ngắn ngủi trầm ấm, kéo dài, làm cho người nghe có cảm giác như than van, thương tiếc cho một mất mát, thất vọng nào đó. Tiếp theo là vài bản cổ điển quen thuộc của Chopin, Beethoven cùng với những bản nhạc Nhật Bản, Tây phương khá xưa mà tôi đã biết như bản ”Hito ame kureba”, ”Du solei plein les yeux”, ”Tombe la neige”, ”You don’t know my heart,”…

Vài người khách mang những bó hoa tặng Natsuki mỗi khi nàng chấm dứt một vài bản nhạc. Có người vuốt ve cánh tay Natsuki tỏ vẻ mến yêu, thương xót, họ nói nhỏ với nàng vài câu khích lệ, cảm phục. Natsuki nhận những bó hoa, nói vài lời cảm ơn nhưng không mang một cảm giác vui mừng, cảm động nào cả, rồi nàng đưa lại phía sau cho cô gái dìu đỡ, cô ta đứng đó mỗi khi nàng được tặng hoa.

Tôi lịm người im lặng nhìn Natsuki, chiếc cằm xinh xắn tựa lên tấm sừng mỏng dính sát vào bầu đàn, nét mặt lãnh đạm, cứng nhắc không còn mang theo cảm giác của một người mê si với âm thanh như ngày xưa nữa. Đôi mắt không thần khí hơi nhắm nhè nhẹ cùng với mái tóc chớm hoa râm, buông lõa xõa xuống vai, đu đưa theo di động của thân mình, nhịp lên xuống của chiếc cung kéo. Natsuki bây giờ trong nhãn quan của tôi là biểu tượng của một khối buồn đau đã kết tụ lại bởi mấy mươi năm đau khổ vừa qua.

Tôi có cảm tưởng ngày xưa nỗi buồn của Natsuki chỉ tìm được một vài khoảng trống, để hiện diện trong ánh mắt còn tinh trường, trên khuôn mặt xinh xắn, thon nhỏ trắng muốt của nàng. Nhưng bây giờ, sau mấy mươi năm mù loà, đau khổ, buồn tủi đã kết tạo lại dày đặc thành khối trên khắp khuôn mặt, trong đôi mắt vô tri giác của nàng rồi.

Trong khi tôi đang tê tái vì thương xót người bạn gái bất hạnh xa xưa, Natsuki khởi đầu kéo một bản nhạc khác. Chỉ vài âm thanh khởi đầu bản nhạc đã làm tôi giật mình. Tôi nhớ thật rõ, một buổi tối cuối tuần, vài ngày trước hôm tôi phải từ giã nàng trở về Miyazaki. Natsuki cho tôi biết, nàng vừa viết xong một bản nhạc để kỷ niệm ngày gặp gỡ của chúng tôi. Nàng đọc lời nhạc, nàng kéo violin cho tôi nghe… Dù đó là bản nhạc đề cập đến cái đẹp của kỷ niệm nhưng thật buồn. Buồn vì âm thanh réo rắt của tiếng violin, buồn vì dáng điệu, vì ánh mắt vu vơ tưởng như muốn khóc của nàng lúc trình diễn…

Hôm nay, với ngẫu nhiên kỳ lạ, với cách cảm, thần giao khó giải thích… Natsuki lại đánh bản nhạc của 23 năm về trước, lúc đôi mắt còn tinh trường, lúc chúng tôi còn là một cặp tình nhân. Tôi đã tưởng rằng với bất hạnh và khổ não của nàng, cũng như với thời gian và gió bão của đời tôi trong mấy mươi năm vừa qua, bản nhạc đó đã đi vào lãng quên. Nhưng giờ đây, âm thanh từ dĩ vãng thật xa trong qúa khứ, âm thanh kỷ niệm của cuộc tình 23 năm về trước lại trở về, lại được réo rắt với tiếng đàn violin của nàng, người tình lỡ dở, tàn phế đáng thương!

Tôi nhìn, tôi nghe, tôi thờ thẫn trong những âm thanh buồn đau kỷ niệm đó. Nhưng ở trạng thái tột cùng thương cảm đó, trí khôn của tôi chợt vùng dậy, cho tôi biết tôi phải ra đi, phải chạy trốn khỏi nơi này tức khắc. Gặp lại cho nàng biết sự hiện diện của tôi, kể lể cho nhau nghe về những đổi thay tạm gọi là tốt đẹp của đời mình trong 23 năm thật dài im lặng vừa qua… Tất cả là một hành động ngu muội, tàn ác và ích kỷ. Nó sẽ là những nhát đâm vào vết thương chưa lành của nàng mà thôi.

Cuộc đời của Natsuki, chẳng còn gì để thắc mắc tìm tòi nữa. Mấy chục năm vừa qua nàng đã sống trong thế giới tối đen, đã lấy âm thanh làm lẽ sống, lấy tần số âm vang làm vật thể mô tả thế gian. Rồi với chính những cố gắng, say mê để tìm quên, để chôn vùi ngày tháng và buồn tẻ đã mang cho nàng một vài thành công. Nhưng chắc chắn chẳng có một thành công to lớn nào có thể bù đắp được nỗi buồn đau quá to lớn, mà nàng đã và đang phải chịu đựng.

Gặp lại để làm chi? Có làm thay đổi được gì đâu ngoài một điều là đưa cho nàng sự tiếc nuối, buồn đau khi nhớ về dĩ vãng. Với ý nghĩ như vậy. Tôi cầm lấy chiếc đèn trên bàn thay đổi từ màu đỏ sang màu xanh để gọi người phục vụ trong nhà hàng. Tôi nói với anh ta, mang cho tôi một bó hoa đẹp nhất trong thùng hoa, mà nhà hàng dành bán cho khách mua tặng cho những người nghệ sĩ.

Bản nhạc vừa  chấm dứt, tôi theo vài người khác cũng lên tặng hoa cho Natsuki. Vẫn những cái vuốt ve thương cảm, vẫn vài câu nói khen tặng yêu mến của những người khách dành cho Natsuki. Nhưng cũng vẫn nét mặt đau khổ lạnh lùng, im lặng, vô cảm giác, không một nụ cười khi nàng nhận bó hoa, khi quay lại đưa cho cô gái đứng phía sau.

Tôi cố ý là người cuối cùng tặng hoa. Tôi đến đến gần hơn, nhìn rõ đôi mắt không còn sự sống của Natsuki, đôi mắt không còn vương vấn, ẩn kín nét buồn xa xăm như ngày xưa nữa! Nó hoàn toàn vô hồn như đôi mắt bằng sáp màu trắng đục khắc trên một tượng gỗ còn nét mặt thì lạnh lùng, vô cảm  của khổ ải, bi thương.

Tôi đưa bàn tay nắm nhẹ cánh tay của Natsuki, đúng lúc đó nước mắt tôi trào ra, tôi khóc thành tiếng, tôi cũng không thể kìm hãm được những tiếng nấc nghẹn ngào từ miệng hay từ con tim thương ái của tôi. Tôi muốn hét lên cho Natsuki biết tên của mình! Tôi muốn kể lể vội vàng những kỷ niệm của chúng tôi trong ba tuần lễ yêu nhau của 23 năm về trước, để cho nàng biết tôi đang hiện diện bên nàng hôm nay! Tôi muốn ôm nàng trong vòng tay tôi, hôn nàng đắm đuối như ngày xưa. Ngày đó tôi đã từng nhìn thật lâu vào đôi mắt rất buồn ẩn kín của nàng … Nhưng dù có muốn tôi cũng không thể nào làm được, vì tiếng nấc nghẹn ngào cùng với dòng nước mắt tôi đang dàn duạ rơi xuống tay của Natsuki, tay của tôi và cả trên bó hoa mà tôi vừa trao vào tay nàng.

Cô gái đứng sau Natsuki ngỡ ngàng nhìn tôi, cô ta không thể ngờ được tại sao tôi quá xúc động như vậy. Natsuki hình như đã nghe thấy tiếng khóc nhẹ và tiếng nấc đau khổ của tôi, Natsuki cũng đã cảm nhận được vài giọt nước mắt của tôi rơi trên cánh tay và cả trên bó hoa vẫn còn trong tay nàng. Natsuki hơi giật mình, nét mặt hướng về tôi Natsuki lạnh lùng hỏi tôi:

-Tại sao ông khóc?

Không thấy tôi trả lời, nhưng có lẽ vẫn nghe thấy tiếng nấc và vẫn cảm thấy những giọt nước mắt tôi vẫn còn rơi. Natsuki nói tiếp với tôi:

-Có lẽ bản nhạc của tôi vừa trình bày đã làm ông đau buồn quá hay sao? Đã kéo ông về với một dĩ vãng khổ đau nào đó phải không?

Nghe Natsuki nói, nhìn nét mặt chai đá, đau khổ của nàng. Có lẽ nếu không nhờ những tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, tôi đã không thể kìm hãm được để cất lên tiếng gọi tên nàng và tên tôi. Một hành động xuẩn ngốc thiếu tính suy nếu được thực hiện. Hình như Natsuki tưởng rằng tôi quá xúc động nên không trả lời được, Natsuki buông tiếng thở dài buồn bã nàng nói rất nhẹ:

-Tôi đã phải nhận chịu 5 năm trời ròng rã, hàng ngày nhìn thấy nhãn quan của mình bị yếu dần cho đến lúc hoàn toàn tối đen. Thế giới của tôi mấy mươi năm nay toàn là màu đen buồn thảm, tôi chỉ sống với âm thanh và bóng tối mà thôi ông ạ. Còn một nỗi khổ đau, bất hạnh nào hơn được sự mù lòa của tôi hả ông?

Nghe câu nói của Natsuki tôi muốn hét lên: ”Natsuki ơi, anh đây, Việt của em đây! Người yêu của em 23 năm về trước đây!” Nhưng lại một lần nữa tôi đã kìm giữ được ý tưởng ngu muội của mình cùng với những giọt nước mắt vẫn trào ra. Trong khi  Natsuki và cả cô gái ngẩn ngơ với thái độ lạ lùng của tôi.

Tôi chợt tỉnh táo, trí khôn và con tim của tôi báo cho tôi biết. Tôi phải rời xa đây tức thì, phải xa càng sớm càng tốt nếu không tôi sẽ không thể cưỡng được sự thố lộ chân tướng của mình. Một hành động xuẩn ngốc, chắc chắn chỉ mang đến thêm khổ đau cho nàng và ân hận cho tôi mà thôi.

Tôi buông đôi tay của mình khỏi đôi vai của Natsuki, bước lùi lại đằng sau, rồi tôi cố nói vài tiếng từ giã:

-Sayonara, sayonara Yoshiyuki Natsuki!

Nói xong tôi cúi mặt, len lỏi xuyên qua những chiếc bàn đầy khách, bước vội ra khỏi nhà hàng khiêu vũ. Những người khách ngồi chung quanh và cả cô gái nhận hoa đứng sau Natsuki ngơ ngác không hiểu nhìn theo tôi. Natsuki vẫn với dáng đứng bâng quơ, lạnh lùng, vô cảm giác, nàng hướng khuôn mặt theo âm thanh của tiếng bước chân vội vã của tôi và buông tiếng thở dài!

***

Sau khi ra khỏi vũ trường, tôi lấy taxi về khách sạn cho kịp sáng ngày mai với chuyến tàu điện sớm nhất để trở về Miyazaki. Tôi trốn chạy Nagoya, thành phố tôi không có gì phải ghét bỏ, nhưng tôi tự hứa là sẽ không bao giờ đến đây nữa. Thành phố, nơi mà tôi sẽ mãi mãi nghe thấy âm thanh của tiếng đàn violin đau buồn, khổ ải của người con gái mà tôi đã yêu, âm thanh đó sẽ mãi mãi làm tê tái tâm hồn tôi.

Tôi cũng tự nói với mình, từ nay tôi sẽ không bao giờ mua vé máy bay về thăm quê ngoại, mà tôi phải đến Nagoya để chuyển đổi máy bay hay xe điện nữa. Tôi sẽ vĩnh viễn xa Nagoya, xa Natsuki. Tôi không muốn nhớ đến nàng nữa, cả những kỷ niệm đẹp đẽ 3 tuần lễ mà chúng tôi yêu nhau 23 năm về trước!  Tôi  muốn quên, quên tất cả về nàng, người tình xa xưa bất hạnh, khổ đau của tôi. Tôi không muốn ký ức tôi còn giữa lại bất cứ những gì mà tôi còn nhớ về nàng nữa. Đau khổ của nàng chính là nguyên do trốn chạy đau khổ của chính tôi.

(*) SAYONARA: Tiếng chào giã biệt, từ biệt và cả vĩnh biệt nữa.

Tô Lâm phá vỡ thông lệ, quyết liệt tranh giành quyền lực

Hiếu Chân/Người Việt

Sau nhiều ngày im lặng, cuối cùng nhà cầm quyền Việt Nam đã công bố thông tin về việc bắt giữ và truy tố nhà báo Huy Đức, tên thật là Trương Huy San và có biệt danh là Osin, và Luật Sư Trần Đình Triển.

Ông Tô Lâm được cho là đang tranh giành quyền lực để kiêm luôn cả ghế tổng bí thư đảng CSVN. (Hình: Dang Anh/AFP via Getty Images)

Truyền thông trong nước dẫn nguồn từ Bộ Công An đưa tin ngày 7 Tháng Sáu, Cơ Quan An Ninh Điều Tra đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can hai nhân vật nổi tiếng này và cáo buộc họ “tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân theo Điều 331 Bộ Luật Hình Sự.” Căn cứ của lời cáo buộc này được cho là các bài viết gần đây của hai ông đăng trên trang Facebook cá nhân của họ. Nếu bị kết tội theo Khoản 2 của Điều 331, các ông này có thể phải chịu bản án tới bảy năm tù.

Đây là một điều luật quái đản, không thấy ở luật lệ của bất cứ quốc gia nào ngoài khối cộng sản. Nó buộc người dân vào tội lợi dụng những thứ không hề có – là các quyền tự do dân chủ – mà cũng không xác định nạn nhân bị lợi dụng là ai, ai là kẻ có lợi ích bị xâm phạm. Chung quy, đây là một thứ luật rừng do guồng máy cai trị đặt ra để trừng phạt những ai có tiếng nói mà họ nghe không thuận tai. Trước hai ông này, đã có rất nhiều nhà báo, luật sư bị tống vô tù vì điều luật mơ hồ và phản động này, có người chỉ vì vô tình viết một vài ý kiến trái chiều trên mạng xã hội.

Đáng chú ý là việc tống giam nhà báo Huy Đức và Luật Sư Trần Đình Triển xảy ra ngay sau khi ông Tô Lâm giành được ghế chủ tịch nước và hoàn thành bước đầu kế hoạch cài những đàn em thân tín, cùng quê Hưng Yên, từ Bộ Công An vào chức vụ điều hành những cơ quan quan trọng nhất của guồng máy cai trị. Theo sự sắp xếp của ông Tô Lâm, Tướng Nguyễn Duy Ngọc, thứ trưởng Bộ Công An, ngồi vào ghế chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng, giữ tay hòm chìa khóa của Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị; Tướng Lương Tam Quang, thứ trưởng, làm bộ trưởng Công An.

Phá vỡ thông lệ

Vài nhà quan sát quốc tế tỏ ra ngạc nhiên khi thấy trường hợp thăng tiến của Tướng Quang và Tướng Ngọc đã “phá vỡ thông lệ:” Tướng Quang lên bộ trưởng Công An khi chưa là ủy viên Bộ Chính Trị, tương tự Tướng Ngọc làm chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng khi chưa là thành viên Ban Bí Thư. Họ nói đây là “ngoại lệ chưa từng có kể từ năm 1975” và thêm rằng hai ông tướng này không đủ “tiêu chuẩn” về tuổi tác và quá trình công tác để vào Bộ Chính Trị nên sẽ không sớm được đề bạt như sắp xếp của ông Tô Lâm.

Chúng tôi cho rằng, những ý kiến như vậy không sai nhưng không thực tế: các quy tắc, tiêu chuẩn mà đảng CSVN đặt ra, kể cả điều lệ đảng, hoàn toàn có thể bị vứt vào sọt rác khi lợi ích của các cá nhân hoặc nhóm quyền lực bị cản trở. Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, chẳng hạn, đã từng đặt ra cái gọi là “trường hợp đặc biệt” để ngồi đến ba nhiệm kỳ, bất chấp quy định “tối đa hai nhiệm kỳ” ghi trong điều lệ đảng.

Hội nghị lần thứ 9 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng hồi giữa Tháng Năm bầu bổ sung ủy viên Bộ Chính Trị đã xét trường hợp Tướng Lương Tam Quang nhưng khi ấy ông Quang không đạt đủ số phiếu cần thiết. Nhưng không sao! Ngay sau đó ông Tô Lâm đã nhân danh bí thư Đảng Ủy Công An Trung Ương triệu tập hội nghị đảng ủy và lãnh đạo công an 63 tỉnh thành, ra nghị quyết “đề nghị” Bộ Chính Trị bổ nhiệm Tướng Quang làm bộ trưởng Công An thay vì cử một ủy viên Bộ Chính Trị đảm nhiệm chức vụ này.

“Đề nghị” chỉ là cách nói, hình ảnh rò rỉ từ hội nghị cho thấy tấm bảng tên “Thượng Tướng Lương Tam Quang – bộ trưởng” đã có từ trước khi Bộ Chính Trị và Quốc Hội có ý kiến phê chuẩn chính thức, nghĩa là ông Lâm tin chắc không ai cản trở được sự sắp xếp của ông. Có thể nói, đây là lần đầu tiên trong lịch sử đảng CSVN một bộ trong chính phủ dám vượt qua thẩm quyền tối hậu của Bộ Chính Trị để đưa người vào ghế bộ trưởng. Với quyền lực gần như tuyệt đối trong tay, ông Tô Lâm không chỉ phá vỡ thông lệ mà còn coi những quy định, luật lệ chẳng có giá trị gì.

Tô Lâm chưa dừng lại

Để hoàn thành kế hoạch của mình, ông Tô Lâm chắc chắn sẽ buộc Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam sớm bổ sung Tướng Quang – và có thể cả Tướng Ngọc – vào Bộ Chính Trị đầy quyền lực tại Hội Nghị Trung Ương Đảng lần thứ 10 vào Tháng Mười sắp tới mà không chờ tới Đại Hội Đảng lần thứ 14 sẽ diễn ra sau 19 tháng nữa. Sau những vụ thanh trừng gần đây, Bộ Chính Trị khóa 13 đã mất sáu ủy viên, mới bổ sung được bốn người, vẫn còn hai ghế trống, có thể dành cho Tướng Quang và Tướng Ngọc hoặc ít nhất một trong hai ông tướng này. Trong hoàn cảnh Bộ Chính Trị đảng CSVN đã trở thành con tin trong tay thế lực công an, sẽ không ai cản được tham vọng của Tô Lâm.

Cách sắp xếp nhân sự như vậy trước tiên là để bảo đảm “hậu cứ” vững chắc cho quyền lực của ông Tô Lâm, bảo đảm cho những bước tiến xa hơn của ông ta trong thời gian tới, tránh vết xe đổ mà tiền bối của ông là Đại Tướng Trần Đại Quang để lại. Ông Lâm đang đi vào con đường của ông Trần Đại Quang, nhảy thẳng từ ghế bộ trưởng Công An sang ghế chủ tịch nước, song do không duy trì được thế lực ở Bộ Công An, ông Quang đã chết bất đắc kỳ tử vì “bệnh lạ” chỉ hai năm sau đó.

Thứ đến, thành công của kế hoạch cho thấy ông Tô Lâm đã tước gần hết quyền lực của Tổng Bí Thư Trọng, biến ông chủ lò nắm quyền sinh sát nhiều năm qua thành một ông già bệnh hoạn và cô độc giữa chiến trường gió tanh mưa máu. Trong những ngày tới, không chỉ các thuộc hạ thân tín mà cả bản thân ông Trọng – và ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính – có thể lâm nguy khi ông Tô Lâm giật nốt chiếc ghế tổng bí thư.

Hồ sơ mật về những vi phạm của ông Trọng khi còn làm bí thư Thành Ủy Hà Nội với dự án khu đô thị Ciputra, của ông Chính khi làm bí thư Tỉnh Ủy Quảng Ninh bảo kê cho tập đoàn AIC của bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, vẫn đang được cất giữ trong két sắt của Bộ Công An, chưa biết lúc nào sẽ được ông Tô Lâm “khui ra” như ông ta đã làm với ông Võ Văn Thưởng, cựu chủ tịch nước, hoặc ông Vương Đình Huệ, cựu chủ tịch Quốc Hội.

Cuộc tranh giành quyền lực ở thượng tầng chính trị Ba Đình vẫn tiếp tục và quyết liệt hơn nữa cho đến khi ông Tô Lâm kiêm luôn cả ghế tổng bí thư đảng CSVN, thực hiện “nhất thể hóa” hai chức vụ lãnh đạo đảng và nhà nước, hoàn toàn theo mô hình thể chế của Trung Quốc trong đó ông Tô Lâm sẽ là một bản sao thu nhỏ của ông Tập Cận Bình, tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước Trung Quốc, quyền uy ngang ngửa với nhà độc tài Mao Trạch Đông.

Ảnh hưởng chính trị

Ông Tô Lâm trở thành một Tập Cận Bình của Việt Nam thì đó là điều tốt hay không tốt? Dựa trên lịch sử hành động của ông Tô Lâm, chúng tôi thấy khả năng tốt khó xảy ra được mà ngược lại, tình trạng đàn áp dân chủ, nhân quyền sẽ ngày càng quyết liệt, do đó con đường dân chủ hóa Việt Nam chắc chắn sẽ đi vào ngõ cụt. Vụ bắt giam và truy tố nhà báo Huy Đức, Luật Sư Trần Đình Triển – những tiếng nói phản biện từ trong hệ thống của đảng và nhà nước – chứng tỏ tình hình dân chủ nhân quyền ngày càng bi thảm.

Về chính sách đối ngoại, giai đoạn cầm quyền sắp tới của ông Tô Lâm và bộ máy công an trị sẽ làm cho “cây tre Việt Nam” ngả hẳn về phía Trung Quốc và bị cô lập trên trường quốc tế. Đã gần nửa tháng từ khi ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước hôm 22 Tháng Năm mà nguyên thủ các quốc gia dân chủ – kể cả nhiều đối tác chiến lược toàn diện của Việt Nam như Mỹ – vẫn chưa gửi lời chúc mừng, một hiện tượng hiếm thấy. Và dường như ông Tô Lâm cũng chẳng quan tâm nhiều đến dư luận bên ngoài, nhất là sau khi ông thực hiện thành công các chiến dịch bắt cóc người ở Đức, ở Thái Lan, đưa về nước trừng trị, bất chấp luật pháp quốc tế, mà không bị phản ứng đáng kể.

Nhiều tổ chức báo chí, nhân quyền quốc tế như Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), Bảo Vệ Ký Giả (CPJ), Quan Sát Nhân Quyền (HRW), Ân Xá Quốc Tế (A.I.) và Văn Bút Hoa Kỳ (Pen America) đã đồng loạt lên tiếng phản đối và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ngay cho nhà báo Huy Đức, nhưng xem ra những lời kêu gọi ấy đang rơi vào những lỗ tai điếc. [qd]

Việt Nam tăng tốc bồi đắp một số đảo, bãi cạn ở Trường Sa

WASHINGTON, DC (NV) – Việt Nam liên tục và ráo riết bồi đắp một số đảo nhỏ và bãi đá cạn hiện chiếm giữ ở Trường Sa ngày một nhiều hơn, nhanh hơn.

Bản tường trình ngày 7 Tháng Sáu của cơ quan Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải Á Châu (AMTI) thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS) ở Washington cho hay như vậy.

Không ảnh đảo Nam Yết được mở rộng năm 2024. (Hình: AMTI)

Hai năm qua, khi ông Marcos Jr. lên làm tổng thống ở Philippines, ông đã chú ý nhiều đến quyền lợi và chủ quyền biển đảo của Philippines tại Biển Đông (mà Philippines gọi là biển Tây Phi) theo Công Ước Quốc Tế về Luật Biển (UNCLOS). Quyết định này dẫn tới sự căng thẳng rất cao mà một số nhà phân tích cho rằng có thể dẫn tới nguy cơ bùng nổ chiến tranh nếu không được kềm chế.

Những tháng qua, dư luận đặc biệt chú ý đến sự tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc ở khu vực bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) nơi Philippines trấn giữ bằng một chiếc hải vận hạm BRP Sierra Madre ủi bãi. Trong khi đó Việt Nam vẫn lặng lẽ cơi nới, mở rộng diện tích rất đáng kể, ít ra tại 10 đảo và bãi đá ngầm mà họ vẫn đang trấn giữ.

Theo AMTI, chỉ trong sáu tháng đầu của năm 2024, Việt Nam đã bồi đắp thêm, mở rộng một diện tích nhiều tương đương với cả hai năm trước cộng lại. Nói khác, năm nay sẽ là năm Việt Nam bồi đắp bãi đá ngầm và mở rộng thêm một số đảo với diện tích kỷ lục, so với những năm trước. Dù sao, so với những công trình bồi đắp và xây dựng các đảo nhân tạo của Trung Quốc, thì những gì Việt Nam đã thực hiện được còn rất nhỏ.

Kể từ khi AMTI cập nhật lần sau cùng vào Tháng Mười Một, 2023, Việt Nam đã tạo thêm được diện tích mới với 692 mẫu Anh (acres) tại 10 đảo và bãi cạn, so với 404 mẫu làm được trong 11 tháng của năm 2023 và 342 mẫu làm được cho cả năm 2022. Mỗi mẫu Anh tương đương với diện tích 4,047 mét vuông.

Khi cộng lại diện tích mà Việt Nam đã cơi nới và bồi đắp được gồm cả nạo vét, mở rộng các bến cảng ở đảo cũng như bãi cạn, tổng cộng tất cả thì Việt Nam đã tạo thêm được khoảng 2,360 mẫu đất ở Trường Sa, nhưng chỉ bằng khoảng một nửa diện tích mà Trung Quốc đã bồi đắp được tại bảy bãi cạn thành bảy đảo nhân tạo thuộc Trường Sa với 4,650 mẫu.

Ba năm trước, Việt Nam chỉ bồi đắp được lối 329 mẫu, tức khoảng một phần mười diện tích Trung Quốc đã bồi đắp ở khu vực tranh chấp. Cho đến nay, các đảo nhân tạo Vành Khăn (Mischief Reef), Su-bi (Subi Reef), Chữ Thập (Fiery Cross Reef) mà Trung Quốc đã bồi đắp vẫn là những đảo lớn nhất tại Trường Sa. Nếu xếp theo diện tích lớn nhỏ thì bốn đảo và bãi ngầm Việt Nam mới cơi nới thêm, có diện tích lớn tiếp theo, chỉ thua ba đảo nhân tạo của Trung Quốc vừa kể.

Bãi Thuyền Chài (Barque Canada Reef) Việt Nam gọi là đảo Thuyền Chài. Họ đã xây dựng trên đây ba tiền đồn mấy năm trước. Sáu tháng qua, Việt Nam đã bồi đắp Thuyền Chài với diện tích thêm từ 238 mẫu lên thành 412 mẫu. Thực thể này hiện có chiều dài đến 4,318 mét. Nếu Hà Nội có ý định lập một phi đạo dài 3,000 mét tương đương với phi đạo Trung Quốc đã xây dựng ở các đảo nhân tạo đá Chữ Thập, đá Vành Khăn, đá Subi, thì đảo Thuyền Chài cho họ cơ hội.

Tại Trường Sa, ba đảo nhân tạo Trung Quốc bồi đắp có diện tích lớn nhất, kế đến là bốn đảo và bãi đá của Việt Nam được bồi đắp rộng lớn tiếp theo. (Hình: AMTI)

Hiện phi đạo duy nhất mà Việt Nam có ở khu vực, nằm tại đảo Trường Sa Lớn, chỉ dài có 1,300 mét. Với những nỗ lực đang còn tiếp diễn, những thực thể khác đang thay đổi diện tích từ Tháng Mười Một, 2023, đến nay là: thêm 102 mẫu đất ở đảo Đá Lớn (Discovery Great Reef), thêm 52 mẫu ở đảo Đá Nam (South Reef), thêm 41 mẫu tại đảo Nam Yết (Namyit), và thêm 37 mẫu tại đảo Phan Vinh (Pearson Reef).

Theo AMTI, hoạt động nạo vét tại đảo Phan Vinh thấy vượt quá tiền đồn nằm ở mặt Đông Bắc trong khi đuôi đảo phía Nam cũng được bồi đắp thêm làm các phần đã được cơi nới trước đó lớn hơn nữa cũng như tạo ra kênh rộng hơn cho tàu đi qua.

Việt Nam tiếp tục sử dụng phương thức hoặc cắt rồi hút (san hô) hoặc nạo vét vỏ sò dưới lòng biển để hoàn thành việc bồi đắp. Phương pháp cắt rồi hút phần nhiều được áp dụng, chẳng hạn tại đảo Thuyền Chài.

Vẫn theo bản tường trình của AMTI, cùng với việc tăng tốc cơi nới, nạo hút để mở rộng các đảo và bãi ngầm, Việt Nam cũng đã bắt đầu xây dựng một số cơ sở mới ở những khu vực đã thiết lập tiền đồn. Đáng kể như bến tàu mới tại đảo Nam Yết và bến cảng mới tại đảo Trường Sa Đông (Central Reef). Đồng thời, một số cơ sở phòng thủ cũng được thấy đang xây dựng thêm ở một số thực thể.

Ngoài ra, người ta còn thấy những bãi đáp trực thăng tạm xuất hiện ở những thực thể được mở rộng như tại đảo Đá Lớn (Discovery Great Reef), đảo Đá Lát (Ladd Reef), đá Tiên Nữ (Tennent Reef) và Đá Nam (South Reef). (NTB) [qd]

Westminster sẽ vinh danh cựu quân nhân VNCH nhân Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu

WESTMINSTER, California (NV) – Westminster sẽ vinh danh các cựu quân nhân VNCH nhân Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu năm nay, vào buổi họp Hội Đồng Thành Phố lúc 6 giờ chiều Thứ Tư, 12 Tháng Sáu, thông cáo báo chí của thành phố cho biết hôm Thứ Năm, 6 Tháng Sáu.

Buổi lễ vinh danh này đã được đưa vào chương trình nghị sự cuộc họp Hội Đồng Thành Phố, và cư dân được quyền tham dự.

Lễ vinh danh Quân Lực VNCH do Hội Quân Xa Việt Mỹ và Hội Cựu Quân Nhân Việt Mỹ và Đồng Minh tổ chức tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, Westminster, ngày 19 Tháng Sáu, 2021. (Hình minh họa: Đằng-Giao/Người Việt)

Chương trình sẽ bao gồm phát biểu của các thành viên Hội Đồng Thành Phố, vinh danh đặc biệt các cựu quân nhân hiện diện, và có thức uống nhẹ.

Trong cuộc họp ngày 10 Tháng Tư, Hội Đồng Thành Phố thông qua một nghị quyết chọn ngày 19 Tháng Sáu hằng năm là “Ngày Cựu Chiến Binh Quân Lực VNCH” để chính thức vinh danh và cảm ơn tất cả quân nhân VNCH từng phục vụ trong cuộc chiến Việt Nam.

Để tham dự buổi lễ vinh danh này, người tham dự không cần ghi danh trước.

Tuy nhiên, cựu quân nhân nào muốn có một bằng tưởng lục đặc biệt của sự kiện này, xin liên lạc cô Linh Đoàn, Văn Phòng Tổng Quản Trị Westminster, qua email [email protected] hạn chót là 5 giờ chiều Thứ Ba, 11 Tháng Sáu.

Để biết thêm chi tiết, xin vào trang web của thành phố www.westminster-ca.gov hoặc gọi điện thoại Văn Phòng Tổng Quản Trị Westminster tại số 714-548-3178. (Đ.D.)

Nhóm Cộng Hòa mở chiến dịch phản bác Trump đòi quyền miễn tố

WASHINGTON, DC (NV) – Một nhóm Cộng Hòa mở chiến dịch thông tin $2 triệu hôm Thứ Sáu, 7 Tháng Sáu, nhằm phản bác việc cựu Tổng Thống Donald Trump tuyên bố ông có quyền miễn tố tuyệt đối cho những việc ông làm quanh cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, theo The Hill.

Chiến dịch của nhóm Người Cộng Hòa Vì Nền Pháp Trị (RRL) gồm 25 người bảo thủ giải thích tại sao họ ủng hộ nền pháp trị hơn quyền miễn tố tuyệt đối.

Cựu Tổng Thống Donald Trump. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Theo thông cáo báo chí RRL, chiến dịch của họ sẽ tập trung vào 12 tiểu bang mà “thời gian qua ít tranh luận nhất về vụ miễn tố này,” như Alabama và Texas, và những tiểu bang “bị ảnh hưởng trực tiếp do vụ tranh luận này,” như Georgia và Pennsylvania.

Những mẫu thông tin trong chiến dịch này sẽ được phát sóng trên mạng tới ngày 23 Tháng Sáu, RRL cho hay.

“Hệ thống Hiến Pháp của chúng ta dựa trên trách nhiệm pháp lý và công lý bình đẳng theo luật pháp, cho cả tổng thống đương nhiệm lẫn cựu tổng thống,” bà Sarah Longwell, giám đốc điều hành RRL, cho biết trong thông cáo báo chí. “Người bảo thủ cảm thấy điều này ngay trong xương chúng tôi: Không ai được quyền đứng trên pháp luật. Trong trường hợp này, điều đó nghĩa là bác bỏ việc đòi ‘quyền miễn tố tuyệt đối.’”

Hồi Tháng Tư, Tối Cao Pháp Viện bắt đầu nghe tranh luận về việc cựu Tổng Thống Trump có được quyền miễn tố trong vụ bạo loạn Quốc Hội 6 Tháng Giêng không. Ông Trump khẳng định tổng thống Mỹ được quyền miễn tố tuyệt đối cho công việc họ làm lúc tại chức.

Luật sư cựu Tổng Thống Trump tranh luận rằng quyền miễn tố đó bao gồm cả vụ ông cố ngăn chặn thủ tục chuyển giao quyền lực ôn hòa sau khi thua Tổng Thống Joe Biden trong cuộc bầu cử năm 2020.

Theo dự trù, Tối Cao Pháp Viện sẽ đưa ra phán quyết về vụ này trong mấy tuần tới. (Th.Long) [qd]

Mỹ có thêm 272,000 việc làm hồi Tháng Năm, vượt xa dự đoán

WASHINGTON, DC (NV) – Số việc làm ở Mỹ hồi Tháng Năm tăng nhiều hơn chuyên gia kinh tế dự đoán, chứng tỏ sức bền của nền kinh tế Mỹ thậm chí sau nhiều năm lãi suất và lạm phát cao, theo phúc trình mới của Cơ Quan Thống Kê Lao Động (BLS) hôm Thứ Sáu, 7 Tháng Sáu, ABC News đưa tin.

Tháng trước, thêm 272,000 người ở Mỹ có việc làm, vượt xa con số 190,000 người mà chuyên gia dự đoán trước đó, theo dữ liệu BLS. Tuy nhiên, tỉ lệ thất nghiệp nhích lên 4%, cao nhất kể từ Tháng Giêng, 2022.

Công nhân xây dựng làm việc tại công trình ở Phoenix, Arizona, hôm 4 Tháng Sáu. (Hình minh họa: Patrick T. Fallon/AFP via Getty Images)

Số việc làm mới hồi Tháng Năm vượt qua số việc làm mới trung bình mỗi tháng trong một năm qua, và nhiều hơn đáng kể so với 175,000 việc làm mới hồi Tháng Tư.

Phúc trình việc làm hôm Thứ Sáu tương phản với nền kinh tế Mỹ tăng trưởng chậm chạp. Hồi đầu năm nay, tổng sản phẩm nội địa (GDP) tăng trưởng chậm lại đáng kể, cho thấy chính sách giữ lãi suất cao suốt thời gian dài của Ngân Hàng Trung Ương (Fed) có lẽ ảnh hưởng nặng nề tới đầu tư kinh doanh và hoạt động kinh tế.

Về lý thuyết, lãi suất cao sẽ làm giảm nhu cầu tiêu dùng và lạm phát. Thời gian qua, lạm phát giảm đáng kể từ mức kỷ lục 9.1% hồi Tháng Sáu, 2022, nhưng vẫn còn cao hơn một điểm so với mục tiêu 2% của Fed.

Số việc làm tăng mạnh hồi Tháng Năm có lẽ sẽ khiến Fed khó quyết định bắt đầu giảm lãi suất hay chưa trong cuộc họp tuần tới.

Nếu Fed giảm lãi suất quá sớm, lạm phát có thể tăng lên lại, vì nhu cầu tiêu dùng tăng, cộng với hoạt động kinh tế vững mạnh, có thể khiến vật giá leo thang.

Nhà đầu tư từng dự đoán Fed bắt đầu giảm lãi suất mùa Hè năm nay, vào Tháng Sáu hoặc Tháng Bảy.

Lãi suất hiện tại của Fed là 5.25%-5.50%, cao nhất trong 23 năm, được cơ quan này giữ nguyên từ Tháng Bảy năm ngoái sau khi tăng quyết liệt trong hai năm trước đó để kiềm chế lạm phát. (Th.Long) [qd]

Hết đệ tử Angela Phương Trinh, giờ tới thầy Chân Quang bị ‘vịn’ vì xúc phạm thầy Minh Tuệ

Hết đệ tử Angela Phương Trinh, giờ tới thầy Chân Quang bị ‘vịn’ vì xúc phạm thầy Minh Tuệ
Ban Tôn Giáo Chính Phủ Việt Nam vừa có văn bản đề nghị thẩm tra và báo cáo về các phát ngôn, việc làm và thuyết giảng của Thượng Tọa Thích Chân Quang được lan truyền trên mạng xã hội thời gian qua.

Việt Nam tổ chức ‘Hội Nghị Diên Hồng,’ kêu gọi kiều bào về nước!

Tr. Tiến Minh

Tinh thần của Hội Nghị Diên Hồng “phiên bản gốc” năm 1284 là triều đình Vua Trần Nhân Tông xin ý kiến các bô lão trước hiểm họa giặc Nguyên Mông. Đến 740 năm sau, “triều đình Ba Đình” tổ chức “Hội Nghị Diên Hồng” phiên bản cộng sản, kêu gọi kiều bào về nước đóng góp xây dựng quê hương.

Luật Sư Đặng Đình Mạnh (phải) là một trong số nhiều trí thức lần lượt bỏ nước ra đi trước sự áp bức của chính quyền. Thế thì Việt Nam kêu gọi “trí thức hải ngoại” về “hiến kế,” ai tin. (Hình: Jamie McCarthy/Getty Images for PEN America)

Có vẻ như tổ quốc đang lâm nguy? Hay đây là màn kịch vụng, được thực hiện trong bối cảnh cộng đồng hải ngoại vừa được xem là “khúc ruột ngàn dặm” vừa được coi là “thế lực thù địch?”

Báo Tuổi Trẻ ngày 5 Tháng Sáu cho biết, Bộ Ngoại Giao Việt Nam đang kêu gọi kiều bào về nước dự “Hội Nghị Diên Hồng” tổ chức ở Hà Nội. Mục đích là cần kiều bào “hiến kế.” Theo bài báo, chủ đề chung của hội nghị là “Người Việt Nam ở nước ngoài chung tay hiện thực hóa khát vọng phát triển đất nước.” Bên cạnh “Hội Nghị Diên Hồng” (tên chính thức là “Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài toàn thế giới lần thứ 4”), người ta còn tổ chức “Diễn đàn trí thức và chuyên gia Việt Nam ở nước ngoài” với chủ đề: “Trí thức và chuyên gia kiều bào hiến kế về các vấn đề phát triển xanh, bền vững của đất nước.”

Một số ý chính của “Hội Nghị Diên Hồng” gồm: Chuyên đề 1: “Kiều bào với sự phát triển công nghệ cao của Việt Nam.” Chuyên đề 2: “Doanh nghiệp, doanh nhân kiều bào đồng hành cùng đất nước.” Chuyên đề 3: “Đại đoàn kết dân tộc, công tác hội đoàn và vai trò của thế hệ trẻ kiều bào.” Chuyên đề 4: “Kiều bào – Sứ giả văn hóa và ngôn ngữ Việt.”

Theo ban tổ chức, quý “đại biểu kiều bào” sẽ được đài thọ kinh phí ăn ở, đi lại, trong thời gian dự hội nghị từ ngày 21 đến ngày 24 Tháng Tám. Vé máy bay đi về thì tự lo. Bà con nào quan tâm thì “vui lòng đăng ký” trước ngày 30 Tháng Sáu. Điều đó có nghĩa ban tổ chức, ở đây là Bộ Ngoại Giao Việt Nam, chỉ “cho phép” các “đại biểu kiều bào” vỏn vẹn ba tuần để suy nghĩ, để sắp xếp xin nghỉ việc, để dặn dò con cái, để mua quà cáp, để bàn giao công việc lại cho nhân viên công ty… Nói chung là “hơi bị gấp,” nói theo ngôn ngữ thời nay, cho nên kiều bào làm ơn lẹ lẹ giùm.

Gạt bỏ yếu tố thời gian, bản chất sự việc mới là điều đáng nói. Liệu chính quyền cộng sản Việt Nam có thật lòng muốn nghe ý kiến đóng góp của kiều bào? Nếu có kiều bào nào tình thật đặt vấn đề rằng, “Trước nhục nước, nên hòa hay nên chiến?,” trong bối cảnh Hà Nội vẫn khiếp nhược trước kẻ thù hiển hiện Trung Quốc, thì đạo diễn của chương trình “Hội Nghị Diên Hồng” sẽ giơ nắm tay mà thề vang “Quyết chiến?”

Mà cần gì ý kiến kiều bào vốn nơi xa xôi, chỉ cần chính quyền lắng nghe và chịu đối thoại với người dân trong nước là đủ mang lại hồng phúc cho dân tộc rồi. Giới trí thức vẫn lần lượt bỏ nước ra đi trước sự áp bức của chính quyền, từ Đặng Đình Mạnh đến Nguyễn Tiến Trung. Trí thức trong chế độ cộng sản chẳng là “cái đinh” gì. Thế thì Việt Nam kêu gọi “trí thức hải ngoại” về “hiến kế,” ai tin!

Cũng cần nhắc lại, có không ít kiều bào hiện vẫn nằm trong danh sách bị cấm nhập cảnh, từ Luật Sư Trịnh Hội ở Mỹ, nhà bình luận Nguyễn Hưng Quốc ở Úc, nhà văn Dương Thu Hương ở Pháp, đến nhà văn Phạm Thị Hoài ở Đức… Cần hiến kế ư? Những người này có thừa “kế” để “hiến.” Liệu có dám cho họ về để trực diện đối thoại với họ?

Nói về sự “lâm nguy quốc gia” để tổ chức “Hội Nghị Diên Hồng” thì đúng là Việt Nam đang lâm nguy, xét ở nhiều góc độ. Chính trường hỗn loạn, xã hội nhiễu nhương, kinh tế trì trệ, giáo dục bê bối, môi trường nhếch nhác… Vấn đề lớn nhất và quan trọng sống còn là sự khủng hoảng niềm tin. Ở Việt Nam, bạn có thể mua được rất nhiều thứ. Tiền nhiều giải quyết được hết. Bạn có thể sống trong căn nhà triệu đô. Bạn có thể cho con học trường quốc tế. Bạn có thể đi nghỉ ở những khu resort đẳng cấp thế giới. Tuy nhiên, niềm tin là thứ mà bạn không bao giờ có thể mua được. Đơn giản, nó không tồn tại.

Một tổ chức quốc tế – gồm Gallup, Oxford Wellbeing Research Centre, UN Sustainable Development Solutions Network – hằng năm thực hiện một báo cáo… tào lao về chỉ số (xếp hạng) hạnh phúc thế giới (World Happiness Report). Từ năm 2024, World Happiness Report được xuất bản từ Wellbeing Research Centre thuộc Đại Học Oxford (Anh). Trong bảng xếp hạng mới nhất công bố ngày 20 Tháng Ba, Việt Nam lọt vào top 10 quốc gia hoặc vùng lãnh thổ hạnh phúc nhất Châu Á, tăng 11 hạng so với năm trước và giữ vị trí thứ 54 trên toàn cầu.

Để xác định quốc gia hạnh phúc nhất thế giới, các nhà nghiên cứu phân tích dữ liệu thăm dò toàn diện của Gallup từ 149 quốc gia trong ba năm, đặc biệt theo dõi hiệu suất trong sáu hạng mục cụ thể: Tổng sản phẩm quốc nội bình quân đầu người, mức độ hỗ trợ xã hội, sức khỏe của tuổi thọ, quyền tự do lựa chọn cuộc sống riêng, sự hào phóng của người dân nói chung và nhận thức về mức độ tham nhũng.

Xét theo đó, Việt Nam chẳng nằm ở đâu cả. Khi bị bệnh, bạn sẽ nếm mùi cay đắng của hệ thống y tế và bệnh viện như thế nào; khi phát biểu “trái ý nhà nước,” bạn sẽ biết tự do ngôn luận được tôn trọng như thế nào; khi cần phải “chạy” giấy tờ, từ quyền sở hữu nhà đất đến thậm chí xin chuyển trường cho con, bạn sẽ hiểu tham nhũng đã ăn sâu vào máu cơ thể Việt Nam như thế nào. Ở một đất nước mà bạn không có quyền chọn “tứ trụ,” lá phiếu của bạn là mảnh giấy vô giá trị, tiếng nói của bạn có thể dẫn bạn đến nhà tù, thì “quyền tự do lựa chọn cuộc sống” làm gì tồn tại để có thể được xếp hạng vào cái gọi là danh sách các quốc gia hạnh phúc?!

Cần gì tổ chức “Hội Nghị Diên Hồng.” Muốn nghe hiến kế, cứ hỏi ý kiến hàng người xếp hàng rồng rắn mỗi ngày trước Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn để chờ được phỏng vấn xin visa. Có người đi du lịch, có người “đi luôn.” Tại sao họ phải đi, trong khi “Việt Nam lọt vào top 10 quốc gia hoặc vùng lãnh thổ hạnh phúc nhất Châu Á?” [qd]

Nhà hàng Việt Nam ở Seattle vào chung kết ‘giải Oscar ẩm thực’ James Beard

Đỗ Dzũng/Người Việt

SEATTLE, Washington (NV) – Một nhà hàng Việt Nam có ba tiệm ở Seattle, Washington, được vào chung kết giải thưởng danh giá “James Beard Foundation Awards,” được coi là “Giải Oscar Ẩm Thực” ở Hoa Kỳ, hôm Thứ Sáu, 7 Tháng Sáu.

Nhà hàng Phở Bắc trên đường Jackson, Seattle, Washington, mở từ năm 1982, vừa được vào chung kết giải thưởng “James Beard Foundation Awards” lần thứ nhì liên tiếp. (Hình: Google Maps)

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt qua điện thoại, cô Duyên Hoàng, quản lý của nhà hàng này, cho biết: “Chúng tôi rất vui và rất vinh dự khi được biết vào chung kết giải thưởng danh giá này. Đây là lần thứ nhì liên tiếp nhà hàng chúng tôi được đề cử và vào đến chung kết. Hy vọng năm nay vận may sẽ đến với chúng tôi.”

Theo cô Duyên cho biết, nhà hàng có ba nơi, với ba tên khác nhau, nhưng cùng một chủ.

Ban đầu là Phở Bắc, chuyên bán phở, mở năm 1982, trên đường Jackson. Sau đó, đến năm 2017, chủ nhân mở thêm tiệm Boat Bar trên đường Union. Tháng Mười, 2022, chủ nhân mở thêm tiệm The Boat, cũng trên đường Jackson, gần tiệm Phở Bắc, chuyên bán cơm gà.

Đặc điểm của The Boat là có hình dáng con thuyền màu hồng, trên nóc có hình trống đồng Ngọc Lũ, biểu tượng ngàn năm văn hiến của dân tộc Việt Nam.

Trả lời phỏng vấn hãng thông tấn AP, bà Yến Vy Phạm cho biết “thật là vinh dự” khi được vào chung kết giải “James Beard Foundation Awards.” Bà cho biết nhà hàng này do cha mẹ bà mở ra đầu tiên khi họ vừa từ Việt Nam đến Hoa Kỳ định cư.

Cũng theo AP, cùng vào chung kết với nhà hàng Việt Nam năm nay là một số nhà hàng khác, trong đó có hai nhà hàng cũng do di dân làm chủ. Đó là nhà hàng Baobab Fare ở Detroit, Michigan, do hai người Burundi, một quốc gia ở phía Đông Châu Phi, làm chủ, và nhà hàng Albi ở Washington DC, do một người gốc Palestine làm chủ.

Quản lý nhà hàng The Boat cho biết giải thưởng sẽ được công bố vào Thứ Hai, 10 Tháng Sáu.

Nhà hàng Phở Bắc, chuyên bán cơm gà, hình màu hồng có hình trống đồng Ngọc Lũ phía trên. (Hình: Google Maps)

Hồi Tháng Giêng, 2019, Phở 79 ở Garden Grove là nhà hàng Việt Nam đầu tiên ở Orange County, California, thắng giải thưởng này.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt lúc đó, ông Nguyễn Tiến Dũng, người quản lý buổi sáng của Phở 79, nói: “Phở 79 chúng tôi từng nhận nhiều giải thưởng ẩm thực của các thành phố hay các tờ báo, nhưng đây là lần đầu tiên nhận được giải thưởng cao quý này, như giải Grammy của ẩm thực. Khi nghe tin, chúng tôi rất bất ngờ vì không nghĩ mình được chọn.”

Cũng theo ông Dũng, tổ chức James Beard lựa chọn cả ngàn nhà hàng khắp nước Mỹ và ông không ngờ họ lại chọn một nhà hàng Việt Nam như Phở 79.

Ông cho rằng tiệm mình được chọn là vì có sự đóng góp lâu đời cho Orange County và góp phần đưa món phở vào dòng chính (mainstream) của nước Mỹ.

Giải thưởng của tổ chức James Beard được nhiều người gọi là “Giải Oscar Ẩm Thực” vì được trao cho các đầu bếp giỏi nhất, các nhà hàng ngon nhất, hoặc các tác giả, ký giả chuyên viết về ẩm thực hay nhất.

Boat Bar trên đường Union, Seattle, Washington, của nhà hàng Phở Bắc. (Hình: Google Maps)

Tổ chức này trao giải thưởng hàng năm, bắt đầu từ năm 1991, để vinh danh ngày sinh của ông James Beard, một người cống hiến rất nhiều cho ẩm thực Hoa Kỳ.

Giải thưởng này bị gián đoạn trong hai năm 2020 và 2021 vì đại dịch COVID-19.

Tổ chức này cũng bị chỉ trích vì thiếu tính đa chủng tộc và có một số tố cáo rằng một số nhà hàng được đề cử không ứng xử tốt với thực khách.

“James Beard Foundation Awards” hứa sẽ gia tăng tiêu chuẩn đạo đức để “phản ảnh đúng vai trò của giải thưởng,” theo AP.

Giám khảo của giải, hầu hết là ẩn danh, thử các món ăn trước khi bỏ phiếu. Các nhà hàng được chấm điểm không chỉ dựa theo món ăn mà còn do cách ứng xử, không chỉ với thực khách mà với cả nhân viên.

—-
Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức, một đời nhớ mãi một thời

Đằng-Giao/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức tổ chức buổi hội ngộ toàn cầu 2024 với chủ đề “Nối Kết Tình Thân” sáng Thứ Bảy, 1 Tháng Sáu, tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3, Westminster, với sự tham dự của đông đảo cựu học sinh từ khắp nơi.

Tay trong tay, ngập tràn kỷ niệm thời đi học. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

“Đúng ra đây là buổi gặp gỡ hàng năm của chúng tôi, nhưng vì đại dịch COVID-19 nên hôm nay là buổi hội ngộ đầu tiên sau bốn năm,” bà Nguyễn Linh Diệu, trưởng ban tổ chức, cho biết.

Nhà hàng rộn rã tưng bừng ấm áp tình thân với tiếng ơi ới gọi nhau, với những khuôn mặt hân hoan hớn hở, với những ánh mắt tràn đầy cảm xúc đau đáu nhìn nhau như để tìm lại phần nào kỷ niệm một thuở học trò. Chỗ này hai bà tay trong tay ân cần hỏi thăm nhau; chỗ kia, ông này giúp ông kia gắn bảng tên lên áo; chỗ khác ông tóc phơ phơ reo lên vồ vập chào hỏi bà cao niên, hai học sinh gặp lại nhau sau ba tháng Hè xa cách.

Đúng như ước tính của ban tổ chức, những người hiện diện tề tựu về từ nhiều nơi trên thế giới.

Giáo Sư Cao Thu Thủy, từ Pháp sang, nói: “Tôi năm nay ở tuổi 80 nhưng đến đây, gặp lại học trò cũ, tôi như đang ở giữa lớp Pháp Văn ngày nào. Ngày ấy, thầy trò chúng tôi vô cùng hãnh diện là thành viên trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức.”

Trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức, thành lập năm 1965, là một bước tiên phong trong việc chuyển tiếp từ hệ thống giáo dục Pháp sang hệ thống giáo dục hoàn toàn tiếng Việt mang triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa với ba nguyên tắc chỉ đạo là Dân Tộc, Nhân Bản, và Khai Phóng.

Kiểu Mẫu Thủ Đức có đội ngũ giáo sư, phương pháp giảng dạy và học tập hoàn toàn mới, lần đầu có tại Việt Nam, hoàn toàn mang tính chất nghiên cứu và kiểm nghiệm cho một chương trình “Giáo Dục Thực Nghiệm” của chính thể Việt Nam Cộng Hòa.

Như từng đeo phù hiệu cho nhau. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Mỗi ngày vào học lúc 8 giờ sáng và tan học lúc 4 giờ chiều, học sinh Kiểu Mẫu Thủ Đức có những sinh hoạt đặc biệt với nhau mà học sinh trường khác không có được. Nhờ vậy mà họ có những kỷ niệm khó quên.

Bà Ngô Thị Xuân Hồng, khóa 2, nói: “Trường tôi có xe chở học sinh màu vàng y như ‘school bus’ của Mỹ vì trường được Bộ Giáo Dục Ohio bảo trợ. Trường tôi còn có những lớp đặc biệt như công kỹ nghệ dạy con trai sử dụng búa, bào, hàn, tiện và lớp kinh tế gia đình dạy con gái cách trang hoàng nhà cửa, kinh doanh, đánh máy, thêu thùa. Nói chung là những kỹ năng cần thiết cho thực tế.”

Bà thêm: “Nói chung, trường trang bị đào tạo cho học sinh những kiến thức cần thiết và những kỹ năng thực tế để có thể học lên cao hay ra trường làm việc trong xã hội.”

Về xe buýt vàng, ông Phan Huy Quang, khóa 3, nói: “Tôi cũng nhớ những chiếc xe buýt của trường, hôm nào đi trễ một chút là phải chạy theo thụt mạng. Và có những ngày, vì thiếu xăng, xe không đến đón được là chúng tôi mừng vô cùng vì được nghỉ học.”

Cựu học sinh gặp lại nhau sau bao tháng Hè xa cách. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bà Xuân Hồng nhớ màu vàng của xe buýt trong lúc lại có người không quên được màu xanh của Kiểu Mẫu Thủ Đức.

“Màu xanh. Tôi luôn nhớ màu xanh của trường. Ngày xưa, chúng tôi, con gái đến trường phải mặc áo dài xanh dương nhạt hoặc váy xanh đậm quá đầu gối và áo xanh nhạt. Con trai thì mặc quần dài xanh đậm với áo trắng. Màu xanh là màu chủ lực của Kiểu Mẫu Thủ Đức,” bà Châu Thị Mai Vân kể.

Ông Trần Đăng Quân, học sinh khóa 5, vừa cười vừa kể: “Sau giờ ăn trưa, mọi học sinh phải đi ngủ, nhưng bọn con trai chúng tôi chuyên qua bên con gái chọc ghẹo, đứa nào hiền thì khóc, còn đứa nào dữ thì chửi bới om sòm. Bây giờ nghĩ lại, tôi không nhịn được cười.”

Ông Nguyễn Anh Tuấn, khóa 5, ở Úc sang, nói: “Tôi nhớ mãi trường tôi rộng rãi lắm. Chúng tôi hay rủ mấy cô con gái vô rừng quanh trường chơi. Vô rừng là bị thầy cô phạt mà còn rủ thêm con gái là tội nặng hơn. Vậy mà chúng tôi cứ vậy hoài.”

Vào rừng cũng là kỷ niệm “đặc biệt” của một cựu nữ sinh khác.

Hình như… ta quen nhau. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Bà Nguyễn Kế Hà Liên, khóa 3, cố nén xúc động kể: “Những ngày nhà vệ sinh thiếu nước, rất hôi hám nên đám nữ sinh chúng tôi rủ nhau… vào rừng. Đứa nào cũng sợ nên phải luân phiên canh chừng cho nhau. Kỷ niệm ấy, tôi sẽ không bao giờ có lại được.”

Bà kể thêm một kỷ niệm khác đỡ hồi hộp hơn: “Tôi không nghĩ là nước sôi đắt tiền mà không hiểu vì sao, ở câu lạc bộ, họ cho chúng tôi ăn mì gói với nước âm ấm thôi. Tôi ăn hết, nhưng vẫn không hiểu vì sao.”

Ông Tuấn, giữa gian phòng ấm áp tình thầy trò, chợt bùi ngùi: “Ở dây có thầy có bạn, tôi lại buồn cho ngôi trường bị bức tử.”

Trung học Kiểu Mẫu Thủ Đức được thành lập năm 1965 và bị “bức tử” năm 1975. Tuy tồn tại có 10 năm mà vẫn sống mãi trong lòng mọi cựu học sinh cũng như cựu giáo sư. [qd]

—–
Liên lạc tác giả: [email protected]

Ông Phó Minh Thụy

Ông Phạm Bá Yên

Ông Giuse Phan Bá Kỳ

Tin mới cập nhật