‘Thủ lĩnh dân quân’ chống Biden chặt đầu cha rồi đăng trên YouTube
PHILADELPHIA, Pennsylvania (NV) – Một người đàn ông hôm Thứ Tư, 31 Tháng Mười, bị buộc tội chặt đầu cha mình ở ngoại ô Philadelphia rồi đăng một đoạn video khủng khiếp lên mạng xã hội cho thấy hình ảnh đương sự giơ chiếc thủ cấp và hô các khẩu hiệu phản đối chính phủ Biden, theo AP.
Nghi can Justin Mohn, 32 tuổi, bị buộc tội giết người cấp độ một và lạm dụng xác chết, mang vũ khí trái phép và nhảy hàng rào tại một căn cứ Vệ Binh Quốc Gia cách đó khoảng 100 dặm khi bị bắt vào cuối ngày Thứ Ba, vài giờ sau khi giết cha.

Nạn nhân được xác định là ông Michael F. Mohn, 68 tuổi, được tìm thấy bị chặt đầu trong bồn tắm đầy máu với một con dao và một mã tấu gần bên, công tố viên cho biết.
Sau khi giết người, nghi can đã đăng một đoạn video dài 14 phút lên YouTube có tựa đề “Dân quân Mohn – Kêu gọi những người Mỹ yêu nước hãy đứng dậy vũ trang,” theo báo cáo của cảnh sát.
Đoạn video được xem hơn 5,000 lần trước khi bị gỡ xuống, theo CNN.
Trong video, nghi can Mohn giơ đầu của cha mình lên hai lần và nói tên của ông, và nguyền rủa “cha minh giờ đây ở địa ngục vĩnh viễn.”
Nghi can cũng cho biết người cha là một nhân viên chính phủ liên bang kết án ông là kẻ phản bội.
Ngoài những lời chỉ trích chính quyền Biden “huỷ phá nền kinh tế” và không bảo vệ biên giới Mỹ-Mexico, nghi can còn tự xưng là một thủ lĩnh dân quân, theo NBC News đưa tin.
Theo một cuộc điều tra của Reuters hồi năm năm ngoái, các vụ giết người vì bất đồng quan điểm xảy ra trong bối cảnh bạo lực chính trị kéo dài nhất ở Mỹ kể từ những năm 1970.
Bản báo cáo đó ghi lại ít nhất 232 hành vi bạo lực có động cơ chính trị kể từ khi những người ủng hộ Trump xông vào Quốc Hội vào ngày 6 Tháng Giêng, 2021.
Những cuộc tấn công đó bao gồm bạo loạn và ẩu đả tại các cuộc biểu tình chính trị cùng với các vụ đánh đập và giết người có động cơ chính trị.
Trong số 22 vụ bạo lực chính trị chết người được xác định trong cuộc thống kê của Reuters, ít nhất 15 vụ bị cảnh sát hoặc công tố viên quy cho những kẻ tấn công bày tỏ quan điểm cực hữu. (MPL)
TGM Zalewski, đại diện thường trú Vatican, đến Việt Nam nhận nhiệm sở
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tổng Giám Mục Marek Zalewski, người mới được Đức Giáo Hoàng Francis bổ nhiệm làm đại diện thường trú Vatican tại Việt Nam, vừa đến Hà Nội nhận nhiệm sở hôm Thứ Tư, 31 Tháng Giêng, theo Ban Truyền Thông Tổng Giáo Phận Hà Nội.
Tổng Giám Mục Zalewski hiện cũng là sứ thần tòa thánh ở Singapore, nơi ông đáp máy bay đến Hà Nội.

Ra phi trường Nội Bài đón vị đại diện tòa thánh có Tổng Giám Mục Nguyễn Năng, chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tổng giám mục Tổng Giáo Phận Sài Gòn; Tổng Giám Mục Vũ Văn Thiên, phó chủ tịch HĐGMVN, tổng giám mục Tổng Giáo Phận Hà Nội; Linh Mục Đào Nguyên Vũ, chánh văn phòng HĐGMVN; và Linh Mục Tạ Minh Quý, thư ký Giáo Tỉnh Hà Nội.
Sau đó, các tổng giám mục và linh mục đến Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội được các giám mục thuộc Giáo Tỉnh Hà Nội và các nữ tu dòng Mến Thánh Giá Hà Nội, dòng Thánh Phao Lô Thành Chartres, và một số tu sinh chào đón.
Tổng Giám Mục Nguyễn Năng bày tỏ niềm vui khi được chào đón vị đại diện tòa thánh trong cương vị mới, đồng thời cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với Tổng Giám Mục Zalewski trong chặng đường kế tiếp.
Đáp lại, Tổng Giám Mục Zalewski cảm ơn sự đón tiếp của mọi người hiện diện và nói rằng: “Tôi hiện diện ở đây là để phục vụ giáo hội tại Việt Nam.”
Sau đó, vị đại diện tòa thánh dùng bữa tiệc huynh đệ với các tổng giám mục, giám mục, linh mục, và tu sĩ, và sẽ đến nhận văn phòng tại tòa nhà Pan Pacific, số 1 đường Thanh Niên, quận Ba Đình, Hà Nội.
Tổng Giám Mục Zalewski được Đức Giáo Hoàng Francis bổ nhiệm làm đại diện thường trú tại Việt Nam hôm 23 Tháng Mười Hai, 2023.
Đây là kết quả của “Thỏa thuận quy chế hoạt động của đại diện thường trú và Văn Phòng Đại Diện Thường Trú Tòa Thánh tại Việt Nam,” giữa Vatican và Hà Nội khi ông Võ Văn Thưởng, chủ tịch nước Việt Nam, thăm Vatican và hội kiến Đức Giáo Hoàng Francis hồi Tháng Bảy, 2023.
Và đây là bước đầu tiên để có thể tiến tới bình thường hóa quan hệ song phương vì hiện nay, Vatican và Việt Nam chưa có bang giao chính thức.
Hồi Tháng Tám, 2023, sau khi từ Vatican trở về, ông Thưởng có đến thăm HĐGMVN ở Sài Gòn và cho biết ông “muốn nâng quan hệ cao hơn nữa.”
“Tôi tin tưởng rằng bước này sẽ là bước rất quan trọng, để quan hệ giữa hai bên ngày càng tốt đẹp, thực chất,” ông Thưởng nói với HĐGMVN. “Và với cá nhân tôi, tôi mong muốn quan hệ hai bên còn cao hơn nữa. Tôi nói thật với đức tổng giám mục và các giám mục như vậy.”
Ông Thưởng tiếp: “Nhưng mà ngài thủ tướng (Hồng Y Pietro Parolin) nói với tôi rằng trước mắt mình sẽ cùng nhau làm tốt cái thỏa thuận này. Và trên cơ sở đó, chúng ta sẽ hướng tới cái việc tương lai.”
Với sự bổ nhiệm đại diện thường trú này, hai bên có thể tiến tới việc chuẩn bị chuyến thăm lần đầu tiên trong lịch sử của một vị Giáo Hoàng đến Việt Nam.
Hôm 18 Tháng Giêng, một phái đoàn của đảng CSVN do ông Lê Hoài Trung, bí thư trung ương kiêm trưởng Ban Đối Ngoại Trung Ương, dẫn đầu, đến thăm Vatican và có gặp Đức Giáo Hoàng Francis, Hồng Y Parolin, và Tổng Giám Mục Paul Gallagher, ngoại trưởng Vatican.
Tổng Giám Mục Gallagher cũng cho biết ông sẽ thăm Việt Nam vào Tháng Tư và Hồng Y Parolin cũng sẽ thăm quốc gia Đông Nam Á này trong năm nay.
“Chúng tôi sẽ làm từng bước,” Tổng Giám Mục Gallagher giải thích, và nói thêm rằng ông cũng lạc quan về chuyến thăm của Đức Giáo Hoàng tới Việt Nam trong tương lai.
“Vâng, tôi nghĩ Đức Giáo Hoàng sẽ thăm Việt Nam. Tuy nhiên, có đôi việc cần thiết phải làm trước, tôi nghĩ như vậy,” vị tổng giám mục nói tiếp, và thêm rằng “Đức Giáo Hoàng rất mong muốn đến Việt Nam, và cộng đồng Công Giáo tại Việt Nam cũng mong muốn gặp ngài. Tôi nghĩ đó là một thông điệp rất tốt cho cả khu vực.”
Việt Nam, Tổng Giám Mục Gallagher nói thêm, thực ra là một “quốc gia quan trọng,” và gọi đây là “đất nước có nhiều điều kỳ diệu về kinh tế, nếu xét trên nhiều phương diện.” (Đ.D.)
Cơn say – Thơ Hư Vô
Hư Vô
Cơn say

Em có nghe tiếng anh động đậy?
Từ cõi hư vô gọi nhau về
Say sướt mướt một đời hoang dại
Còn nghe oằn oại giữa hôn mê.
Anh ngã xuống đêm ngang tóc rối
Gối chăn như thể có linh hồn
Tặng phẩm tình nhân em dâng hiến
Là tiếng thì thầm giữa vô ngôn.
Căn gác nhỏ thuở tình giấu diếm
Nằm nghe mưa xối xả xuân thì
Không muốn tỉnh để nhìn em khóc
Cho cơn say còn mãi dị kỳ.
Níu áo em vào đêm vô tận
Mà tay dài chưa tới trăm năm
Thì trái tim anh có ngừng đập
Cũng đâu chung được một chỗ nằm…
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
Kiều hối về Việt Nam: ‘Dòng sữa tăng lực’ bao giờ ngừng chảy?
Kiều hối về Việt Nam: ‘Dòng sữa tăng lực’ bao giờ ngừng chảy?
$16 tỷ kiều hối gởi về Việt Nam trong năm 2023, tăng 20% so với năm 2022 và trong 30 năm qua là $190 tỷ. Tết Giáp Thìn đang đến gần, người Việt hải ngoại hối hả gởi tiền về quê nhà. Bao giờ thì ‘dòng sữa tăng lực’ này ngừng chảy?
Chị Dậu ngày nay
Lâm Công Tử
Hầu như tất cả học sinh trung học Việt Nam trước và sau năm 1975 đều học qua tác phẩm “Tắt Đèn” của Ngô Tất Tố. Hình ảnh gia đình chị Dậu vất vả mưu sinh để cuối cùng vì sưu cao thuế nặng không tiền đóng cho bọn quan lại chị Dậu đành phải bán đứa con mới 7 tuổi của mình cùng một ổ chó con mới đẻ để nộp tiền cho chồng. Tuy nhiên, vừa đủ tiền nộp xong suất sưu cho chồng, bọn cai trong làng lại ép chị nộp cả tiền sưu cho em trai anh Dậu với lý do chết vào năm Âm Lịch, nhưng lúc đó, theo Dương Lịch, đã sang năm mới. Vậy là anh Dậu vẫn bị bắt không được về nhà.

Hình ảnh bần cùng của giai cấp hèn hạ thuộc vùng Bắc Bộ vẽ nên bức tranh thống khổ cùng cực và người Cộng Sản Việt Nam đã nhân cơ hội ấy kêu gọi kháng chiến chống lại cường hào ác bá lẫn sưu cao thuế nặng. Chị Dậu được nhân lên trên sách giáo khoa, trên mọi cơ quan tuyên truyền nhằm lên án chế độ hà khắc bần cùng hóa nhân dân và cho tới nay hình ảnh bán con của chị vẫn hằn sâu trong ký ức người dân Việt Nam, bất kể Nam hay Bắc.
Người miền Nam từ trước năm 1975 chưa bao giờ có hình ảnh một chị Dậu đau thương như ở miền Bắc. Sản vật miền Nam ê hề và dễ tìm thấy giúp người dân gắn bó với đồng bằng sông Cửu Long ung dung sống đời đạm bạc nhưng an bình. Tiếc thay, đời sống an bình phẳng lặng đó đã sớm chấm dứt khi toàn bộ miền Nam thất thủ. Cái đói rét cùng các thứ khó khăn từ miền Bắc tràn vào miền Nam. Từ sau năm 1975, người miền Nam bắt đầu thấm cái lạnh cắt da của miền Bắc khi người dân bị đuổi ra khỏi nhà để lấy đất giao cho các tập đoàn kinh tế. Cái lạnh vì thiếu nhà thiếu ruộng canh tác khiến người miền Nam tỉnh ngộ và ngày càng khốn cùng hơn. Con đường nhanh nhất để cứu giúp gia đình là phụ nữ bán mình cho Đài Loan, Nam Hàn, đàn ông vật vã kiếm sống bằng đủ loại ngành nghề. Cuộc sống cứ trôi trong mồ hôi nước mắt người nghèo nhưng lại là cơ hội cho bọn đại gia sớm bắt tay với bọn quan tham khắp nước.
Và không thể lấy giấy gói lửa khi vẽ vời nền kinh tế Việt Nam sắp hóa rồng hóa cọp. Hình ảnh chị Dậu của những năm 1930 lại xuất hiện tại Trà Vinh, nơi chưa từng có vết tích của bọn cường hào ác bá trước đây nhưng câu chuyện bán con lại tiếp tục sang chương thứ hai của vở kịch dài xã hội chủ nghĩa.
Theo tin tức trên báo chí, ngày 15 Tháng Giêng, Tòa Án Nhân Dân tỉnh Trà Vinh tuyên án phạt tù một cặp vợ chồng trẻ có bốn con vì nghèo quá mà phải bán đi một đứa cho gia đình hiếm con để cho họ nuôi giùm.
Vì mắc tội bán người này mà người mẹ là Thạch Thị Kim Nhung, 22 tuổi, bị phạt tù 10 năm. Còn người cha là Nguyễn Vũ Hoàng Tuấn, 19 tuổi, bị phạt tù 13 năm. Cả hai bị truy tố tội bán đứa con chung để lấy 18 triệu đồng.
Bán con bị pháp luật trừng phạt thì không có gì bàn cãi, nhưng bán con vì nghèo, vì tận cùng cuộc sống không thể chịu đựng nổi có phải là một cái tội hay không lại là việc khác. Nếu nhà nước Việt Nam công bằng hơn trong cách xử lý pháp luật thì sẽ không bao giờ có câu chuyện bán con của chị Dậu xuất hiện trong thế kỷ 21 này. Bởi vì, trong thế giới phẳng hôm nay, không ai chấp nhận cho việc một gia đình vì túng quẫn mà phải bán con. Đối với người mẹ không có gì quan trọng hơn đứa con của mình. Nếu buộc phải bán nó là một hành động đứt ruột, không còn cách nào khác để chống lại cái nghèo đói thường trực trong gia đình. Trong trường hợp này, gia đình buộc phải bán con vì còn lại ba đứa khác cần phải sống trong khi hai vợ chồng đã bươn chải kiếm sống chứ không phải lười nhác ăn bám vào xã hội.
Vai trò của chính phủ là điều hành xã hội, có nghĩa là giúp cho người nghèo có cơ hội sống còn bằng các biện pháp giúp đỡ họ. Nếu tòa án tỉnh Trà Vinh sáng suốt hơn họ phải nhận ra rằng chính quyền tỉnh đã không nắm bắt được tình hình an sinh trong tỉnh, khiến xảy ra câu chuyện đau lòng này. Tòa án bắt và tuyên án quá dễ, ai làm cũng được, nhưng giải quyết cái gốc mới là điều mà nhân dân trông chờ vào một nhà nước chính danh, được người dân tin cậy và trông đợi.
Chính quyền Trà Vinh không chính danh nên mới có bản án tổng cộng 23 năm cho một gia đình nghèo khó. Tòa án nghĩ rằng việc bán con làm cho hình ảnh đẹp đẽ của cách mạng bị hoen ố vì vậy phải thẳng tay dằn mặt hầu ngăn cản chúng tiếp tục xảy ra. Có điều, với cái đầu kiêu ngạo cộng sản, họ không biết rằng tống giam một gia đình vào ngục vì tội nghèo là hành vi của bọn cường hào ác bá trong thế kỷ trước. Đó là thế kỷ mà sự lựa chọn cuộc sống của người dân đã bị cái gọi là “cách mạng” cưỡng đoạt từ những câu chuyện như chị Dậu. Hơn 80 năm sau, câu chuyện chị Dậu lại xuất hiện tại Trà Vinh tố cáo sự thật mình bị “cách mạng” cưỡng bức như thế nào trong đời sống của người miền Nam hiền hòa chất phác.
Rồi đây, không biết trong trang sách giáo khoa kể câu chuyện chị Dậu có kèm theo chuyện chị Nhung của Trà Vinh hay không. Nếu có, lịch sử được lặp lại, nếu không, lịch sử bị cưỡng bức ít nhất qua cái tòa án mang tên Trà Vinh của đồng bằng sông Cửu Long.
Chị Dậu có lẽ may mắn hơn chị Nhung vì ít ra chị không bị bắt giam vì cái tội bán con. Lý trưởng, sai nha thời ấy còn chưa biết luật pháp là gì, chúng chỉ chăm chăm nhìn vào những đồng tiền bán con của chị Dậu mà thòm thèm. Còn quan tòa ngày nay thua thật xa lý trưởng thời trước. Họ có trong tay cả hệ thống hành dân, từ thu thuế đến bắt người, từ tuyên án đến bỏ tù nhưng họ thiếu một hệ thống an sinh hữu hiệu nhằm giúp đỡ người bần cùng, khốn khổ. Họ xum xoe với đại gia và trừng mắt với quần chúng. Họ lấy “pháp luật” ra hù dọa người hiền lành nhưng kính cẩn xem xét hồ sơ của bọn tội phạm tham nhũng. Những khác biệt tày trời ấy đang dìm người dân xuống cái ao trước cửa nhà mình để đừng bao giờ nghĩ tới việc kêu gào công lý cho người nghèo như chị Nhung, chị Dậu.
Bốn đứa con bị bỏ lại cho bà ngoại khi cả hai vợ chồng vào tù là một bức tranh cay mắt người xem. Những ánh mắt lạc loài, những thân hình còm cõi ngày ngày chờ từng miếng cơm bố thí của người tốt bụng làm người biết chuyện đau lòng. Bốn đứa trẻ ấy không được đi học trong các trường quốc tế, không được xe đưa đón như con ông hoàng bà chúa, không quần áo bảnh bao, miếng ăn chọn lọc… Bốn đứa trẻ con của một người mẹ bán con rồi đây sẽ tiếp nối những đứa trẻ khốn cùng khác còng mình phục vụ cho giai cấp cầm quyền với những hệ lụy biết trước.
Còn họ, những quan tòa, cán bộ, đảng viên chọn lọc thì câng câng nhìn xã hội bằng nửa con mắt. Họ thừa biết rằng, nếu lập lại công bằng cho người dân thì quyền lợi của họ sẽ mất đi phân nửa. [đ.d.]
Cộng Hòa Hạ Viện làm ‘trò hề’ đòi truất phế bộ trưởng Nội An, dù biết không ngăn được di dân
Sài Gòn: Trà đá đây…
Nói đến Sài Gòn người ta hay nghĩ đến một thiên đường ẩm thực. Thiên đường ẩm thực ấy sẽ thiếu mất một phần quan trọng nếu không có thứ đồ uống giản dị và quen thuộc: Trà đá.
Sài Gòn có món trà đá
Sài Gòn với tôi là gì nhỉ, là nơi tôi thích nhất, là nơi tôi cảm thấy thoải mái nhất như một lần đã từng nói với bạn bè. Khi còn rất trẻ, tôi hay nghĩ rằng tình yêu là tất cả, là trên hết, là vĩnh viễn không đổi thay. Nhưng năm tháng qua đi, qua nhiều buồn vui của cuộc sống, mới hiểu ra rằng những sự thích đôi khi mới là bất biến, không thay đổi.
Không phải lòng Sài Gòn như rất nhiều người, nhưng thật tình là khó mà xa Sài Gòn được kể từ khi tôi đặt chân đến nơi này lần đầu tiên. Sài Gòn trong trí nhớ của một cô bé con từ miền Tây lên là những hiệu sách thật lớn, là những bùng binh rộng, những con đường tấp nập đèn xanh đèn đỏ, là cái sở thú thần tiên của tuổi nhỏ khác xa với cái nhìn của một người lớn như bây giờ, là những rạp chiếu phim…
Lớn lên một chút, tôi nhớ những ngày đi học. Nhớ ngày xưa ở gần trường Trưng Vương, cứ bâng khuâng hoài vì bài hát “Trưng Vương khung cửa mùa thu”, nhớ con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm có hai hàng cây cao vút. Nhưng nhớ nhất là mái trường đại học yêu dấu của tôi, nơi là trường Văn Khoa ngày xưa. Có quán cà phê Văn Khoa ngay cạnh trường mà bạn bè hay tụ tập. Vị ngọt đắng của ly kem cà phê đến bây giờ nhắm mắt lại tôi vẫn như hình dung ra.
Tôi đã dự rất nhiều cuộc hội thảo bàn về văn hóa Nam Bộ, văn hóa của người Sài Gòn. Những ngôn từ bác học, những cứ liệu lịch sử đầy sức thuyết phục, nhưng xem ra không thể nào bằng những lần tự cảm nhận, tự chiêm nghiệm, những lần chạm được vào những lớp, những tầng văn hóa của nơi này.
Nhớ một lần trong một hội thảo về văn hóa Sài Gòn, một người đã đứng lên hỏi: Sài Gòn có món gì là đặc sản. Tôi đã buột miệng thốt lên: Trà đá. Mọi người đều cười ồ, nhưng rồi ai cũng thấy… đúng. Vì Sài Gòn có món gì là đặc trưng đâu nhỉ, khi mà ở nơi này, người ta có thể tìm thấy nhiều món của rất nhiều miền. Còn những món tưởng là rặt Sài Gòn, thì khi truy nguyên nguồn gốc, lại hóa ra không phải. Nhưng trà đá thì đích thị là của Sài Gòn, sinh ra ở Sài Gòn.
Ngược dòng thời gian
Sài Gòn là nơi đầu tiên mà người Pháp biến thành thuộc địa. Văn minh, văn hóa Pháp du nhập đầu tiên là vào chính mảnh đất này. Quá trình giao lưu, tiếp biến văn hóa với phương Tây đã khiến cho Sài Gòn hình thành những đồ ăn, thức uống đặc biệt, giao thoa giữa Đông và Tây, chẳng hạn như bánh mì, cà phê, trà đá… mang những nét đặc trưng Sài Gòn. Việc người Pháp phát triển việc trồng trà ở những vùng như Phú Thọ, Bảo Lộc, Pleiku… không chỉ đặt nền móng để sau này Việt Nam trở thành một trong những nước xuất khẩu trà lớn nhất thế giới, mà còn là góp phần tạo nên một đặc sản cho Sài Gòn là trà đá.
Việc nhập và sử dụng những đồ gia dụng và thiết bị tiện nghi hiện đại trong gia đình đã khiến cho người Sài Gòn sáng tạo ra món trà đá. Thật khó xác định là trà đá xuất hiện chính xác trong khoảng thời gian nào, nhưng ở Sài Gòn trước năm 1975, trà đá đã rất thông dụng. Thời tiết Sài Gòn đủ nóng nhưng cũng đủ ôn hòa để người ta có thể uống trà đá quanh năm suốt tháng.
Nếu ly cà phê đen hay ly cà phê sữa là món đồ uống không thể thiếu của những buổi sáng Sài Gòn trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới thì ly trà đá trong veo, vàng nhạt, mát lạnh là cứu tinh cho những bữa ăn, giúp thực khách thêm ngon miệng. Sau năm 1975, trà đá du nhập ra miền Bắc và lập tức được hoan nghênh nhiệt liệt, bất chấp việc bên cạnh mùa hè nóng nực thì miền Bắc còn có mùa đông lạnh lẽo, dường như không hợp với trà đá.
Có một thời gian, hình ảnh những người bán hàng rong tại các bến xe, ga tàu phía Nam trên tay cầm những bịch nylon đựng trà đá, cất tiếng rao lanh lảnh: Trà đá đây, trà đá đây, thật sự đã để lại những ấn tượng sâu sắc cho những du khách lần đầu vào miền Nam. Theo thời gian và cùng với mức sống tăng lên, trà đá dần trở thành quen thuộc với người Hà Nội và cho đến nay thì trở nên phổ biến khắp cả nước. Trà đá cũng dần có sự thay đổi về chất lượng. Ngày trước thường trà pha là thứ trà vụn rẻ tiền, đá là đá cây chặt nhỏ ra, làm từ nước… lã. Ngày nay trà pha tuy vẫn là loại bình dân nhưng chất lượng đã tốt hơn và đá là làm từ nước tinh khiết, bảo đảm hạp vệ sinh.
Văn hóa… trà đá của Sài Gòn
Khi còn nhỏ, tôi ra Hà Nội chơi và Hà Nội không có món lẩu, cũng không có trà đá. Giờ thì Hà Nội đã có các món lẩu và trà đá khắp nơi. Nhưng trà đá Hà Nội vẫn không như trà đá Sài Gòn. Trà đá Hà Nội ít đá hơn, nhiều trà hơn. Uống vào không thấy mát lạnh, chỉ thấy vị trà. Dù vậy ra Hà Nội nhiều lần tôi vẫn không bỏ được thói quen kêu một ly trà đá trong những lúc đi ăn, dù là ăn món gì chăng nữa.

Và bên cạnh một ly cà phê, ly sinh tố, bao giờ tôi cũng phải gọi thêm một ly trà đá. Để thấy có chút vị Sài Gòn giữa lòng Hà Nội. Và để nhớ câu thơ của Phan Thị Vàng Anh khi tự nhận mình và người yêu là “hai ly trà đá Sài Gòn” ở giữa lòng Hà Nội. Và cũng để đôi lần thấy bực bội khi nghe giọng Hà Nội chối từ: Ở đây không có trà đá đâu nhé.
Trà đá Sài Gòn là một đồ uống vô cùng đặc biệt. Nó có thể dùng với bất cứ món ăn nào, từ mặn đến ngọt và dùng chung với mọi đồ uống. Một tô hủ tiếu Nam Vang nóng hổi buổi sáng, một đĩa cơm tấm sườn bì chả đúng kiểu Sài Gòn, một đĩa gỏi gà xé lưỡi hay một ổ bánh mì thịt nguội… đều có thể “đi” với ly trà đá. Các tiệm chè Sài Gòn dù là của người Việt hay người Hoa đều mặc định dọn ly trà đá ra kèm với ly chè.

Các quán nhậu Sài Gòn cạnh chai rượu đế bao giờ cũng kèm theo một ca trà đá to bự để làm dịu vị rượu cay xé họng. Và điều đặc biệt chắc chỉ Sài Gòn mới có là khi vào những quán cà phê, bên cạnh ly nước hay ly cà phê, bao giờ khách cũng được nhân viên quán liên tục châm rót thêm trà đá. Ngồi ở quán vài tiếng đồng hồ, tán gẫu cả buổi với bạn bè, số ly trà uống nhiều khi lên đến con số hàng chục. Sự xởi lởi, phóng khoáng này khó có thể tìm thấy ở nhiều địa phương khác.
Ngày nay ở nhiều hàng quán, chủ quán đã có những thử nghiệm mới, cho thực khách uống nước lọc có vị lá dứa, nước đậu rang, nước gạo lứt… thơm và thanh lọc cơ thể, hay sang hơn, cho thực khách uống nước nấu từ lá trà tươi, trà túi lọc… nhưng xem ra những thử nghiệm này vẫn thất bại trước trà đá. Món trà sữa du nhập từ Đài Loan bây giờ có mặt khắp nơi, nhưng giá cao và dĩ nhiên cũng không thể thay thế được trà đá. Ngoài ra còn có các loại nước đóng chai có tên gọi như trà xanh, trà chanh, trà đào… nhưng trà đá vẫn chiếm vị trí độc tôn. Có lẽ vì vị ngọt của trà sữa hay những hóa chất giả mùi trà trong những chai nước như của… Dr. Thanh vẫn không làm người ta mát lòng mát dạ như trà đá.

Trà đá Sài Gòn cũng giống tính cách người Sài Gòn. Ly trà đá trong veo, nhạt màu mà uống vào mát lạnh, uống vào đỡ ngay cơn khát. Dễ làm như trà đá Sài Gòn nhưng không phải ai cũng quen với vị trà đá đó. Trà đá Sài Gòn thường là loại trà giá cả bình dân, pha loãng và bỏ đá vào, có khi phải gọi chính xác là nước lọc có vị trà. Đặc biệt là phải bỏ rất nhiều đá, chứ không chỉ vài cục đá như ly trà đá Hà Nội. Dễ uống và dễ pha, già trẻ lớn bé đều uống được, dùng được với mọi đồ ăn thức uống, từ nơi bình dân đến nơi sang trọng đều có mặt, ly trà đá Sài Gòn quả là một đặc sản ẩm thực “vô địch”, không món gì theo kịp!
Bây giờ thì không còn những người bán hàng rong trà đá ở những ga tàu, bến xe nữa, thay vào đó, trà đá trở thành một món quà mà người Sài Gòn hào sảng, nhân hậu dành tặng cho nhau. Trên đường phố Sài Gòn, đặc biệt là vào mùa nắng nóng, có thể bắt gặp những bình trà đá miễn phí bên lề đường, liên tục được châm rót thêm cho đầy và hình ảnh những người dân lao động dừng lại uống ly trà đá, thậm chí mở bình nước cá nhân rót trà vào, đã trở nên hết sức thân thuộc, gần gũi.
Nếu có ai hỏi thích món gì nhất ở Sài Gòn, chắc tôi sẽ thốt lên là: Trà đá. Trà đá, chẳng phải chỉ là một món đồ uống đặc trưng, mà còn chính là một phần không thể thiếu của văn hóa Sài Gòn từ ngày xưa cho đến ngày nay.






















