‘Jazz là Em!’ đã trở lại….

WESTMINSTER, California (NV) – Giới yêu nhạc jazz sẽ được thưởng thức một đêm nhạc với phong cách mới lạ do ca nhạc sĩ Thùy Linh, và bạn hữu tổ chức với chủ đề “Jazz is You! Jazz là Em!” vào lúc 7 giờ 30 phút tối Thứ Bảy, 1 Tháng Tư, tại phòng hội Viện Việt Học, 15355 Brookhurst St., #222, Westminster, CA 92683.

Ca nhạc sĩ Thùy Linh cho biết, đây là chương trình thí nghiệm âm thanh mới được sáng tác dựa trên những ca khúc dân ca, cổ điển, và nhạc trẻ được người Việt Nam yêu thích. Chương trình giới thiệu vài nhạc sĩ địa phương người ngoại quốc và Việt.

Ðặc biệt lần này sẽ có sự tham dự của ca sĩ người Phi Luật Tân Joni Villamil, dương cầm thủ nhạc jazz người Nam Hàn Mina Choi Trio, và đặc biệt giới thiệu hai ca khúc của nhạc sĩ Mạc Vũ Phạm Gia Cổn. Ông tham dự chương trình với ba vai trò là ca nhạc sĩ, biểu diễn trumpet và saxophone.

Ca nhạc sĩ Thùy Linh cũng sẽ ra mắt bài hát sáng tác trong ba chủ đề chính: “Bé Hoa Sen” (Lotus Child) để vinh danh những người sống sót của nạn buôn người được Hội Vòng Tay Thái Bình (Pacific Links Foundation) hỗ trợ; “Nàng Nguyệt” (Lady Moon) phổ thơ “Vịnh Vấn Nguyệt” của nhà thơ Hồ Xuân Hương; và nhạc Việt cổ điển theo thể loại jazz, một thí nghiệm âm thanh mới được sáng tác theo thể loại jazz dựa trên những ca khúc dân ca, cổ điển, và nhạc trẻ được người Việt Nam yêu thích.

Cô chia sẻ: “Buổi trình diễn này thực sự là một đỉnh cao của tất cả tác phẩm của Thùy Linh trong tiến trình thực hiện suốt 10 năm qua. Lúc khởi đầu nó chỉ là một niềm đam mê về lịch sử và văn hóa Việt Nam, giờ nó đã phát triển thành một buổi trình diễn nhạc.”

Bà Nguyễn Kim Ngân, giám đốc Viện Việt Học, nhận xét: “Thùy Linh không chỉ là một nhạc sĩ đam mê, mà còn là một nhà hoạt động cộng đồng. Cô đã mang được nhạc jazz vào cộng đồng Việt với mục đích giới thiệu một bộ môn nghệ thuật Mỹ và làm cho nó dễ dàng được đón nhận. Nhiệm vụ của chúng tôi là giới thiệu những tài năng địa phương, mà cũng đại diện cho cộng đồng và thị hiếu đa dạng của họ. Còn ai tốt hơn là một nhạc sĩ người Mỹ gốc Việt tán dương một cộng đồng người Việt có dân số lớn hàng thứ ba bên ngoài quê hương của họ?”

Nhạc sĩ Mạc Vũ Phạm Gia Cổn cho biết ông rất quý và cảm phục sự phấn đấu bền bỉ của Thùy Linh trong việc đưa nhạc jazz vào cộng đồng. “Cô ấy đã đẩy luồng sinh khí mới cho nhạc jazz, nhất là jazz Việt, với phong cách trình diễn phóng khoáng, mới lạ. Tôi thích giúp người trẻ thực hiện hoài bão của mình, nên nhận lời tham gia chương trình này,” ông nói.

Tâm sự niềm đam mê của mình với nhạc jazz, Thùy Linh nói: “Tôi đến với jazz bởi vì cá tính tự do và những câu chuyện lãng mạn của nó. Các nhạc sĩ có một tự do bao la về âm nhạc để tạo ra một âm thanh hoặc bài hát mới bằng cách sử dụng một tiêu chuẩn cũ. Công việc của chúng tôi là kể lại một câu chuyện cũ nhưng theo một phong cách quyến rũ mới. Ðó không phải là sao chép những gì được thực hiện trước kia, nhưng phục hồi những bài hát cũ để làm cho chúng tươi mới và có ý nghĩa trở lại.”

Chương trình hoàn toàn miễn phí. Ban tổ chức chỉ xin quý khán giả ủng hộ tùy hỉ cho ban nhạc. Mọi chi tiết liên lạc (669) 258-6905. (V.Đ.T.)

Ca sĩ Adele có thể không tham gia tour diễn nữa

SUNNYVALE, California (NV) – Trong một tour diễn tại New Zealand vào cuối tuần qua, nữ ca sĩ Adele nói với những người hâm mộ rằng, trong tương lai cô có thể không đi tour nữa, theo Yahoo loan tin.

“Tôi không giỏi khi diễn theo tour, vì tiếng vỗ tay làm tôi hồi hộp. Tôi không biết sau này mình còn làm việc này nữa không,” cô cho biết.

Ðây không phải là lần đầu tiên cô cho thấy dấu hiệu mình không muốn trình diễn tour nữa. Vào Tháng Mười Một năm ngoái, cô cũng từng tuyên bố với người hâm mộ trong một tour diễn miền Bắc Châu Mỹ rằng cô muốn tập trung vào gia đình của mình và hy vọng sẽ có một người con thứ hai.

Không những thế, vào đầu Tháng Ba, Adele cũng chính thức thông báo cô đã tổ chức đám cưới với người bạn trai lâu năm của mình, ông Simon Konecki.

Với đám cưới vừa được tổ chức gần đây và thời gian biểu dày đặc lịch diễn, nhiều người rất thông cảm cho hành động của nữ ca sĩ và họ cũng hy vọng rằng đây không phải là tour diễn cuối cùng của cô. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Ca sĩ Liam Payne chào mừng con trai đầu lòng

UNITED KINGDOM (NV) – Thành viên nhóm One Direction, Liam Payne, và người bạn gái, ca sĩ Cheryl Cole, vừa chào đón con trai đầu lòng qua việc đăng tải bức hình chàng ca sĩ ôm lấy con trai của mình, theo trang The Huffington Post.

“Bạn bè và người thân biết rằng ít có trường hợp nào khiến tôi bị nghẹn lời… Tôi vui mừng chào đón một bé trai đến với thế giới tuyệt vời này, đây là khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên được,” chàng ca sĩ viết trên mạng xã hội Instagram ngay dưới bức ảnh anh và cậu con trai hiện chưa được biết tên.

Nữ ca sĩ Cole cũng đăng tấm hình này và chú thích rằng: “Chúng tôi rất yêu nhau và rất vui mừng chào đón một thành viên mới.”

Nam ca sĩ Payne, 23 tuổi, gặp nữ ca sĩ Cole, 33 tuổi, vào năm 2008 trong cuộc thi “The X Factor” tại Anh. Vào thời điểm ấy, Payne bị loại từ vòng ngoài và nữ ca sĩ Cole là ban giám khảo. Nam ca sĩ đăng ký thi lại vào năm 2010 và được xếp vào ban nhạc One Direction. (Kh.L.)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Nguyễn Ðức Quang, khi bài hát trở về

Nếu phải xếp hạng những bài hát được sinh ra và lớn lên cùng với thăng trầm của đất nước, với thao thức của thanh niên, sinh viên, học sinh, với tâm trạng của những người lính trẻ trong cuộc chiến tranh tự vệ đầy gian khổ ở miền Nam trước đây, tôi tin, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của nhạc sĩ du ca Nguyễn Ðức Quang sẽ là một trong những bài ca được xếp hàng đầu.

Không giống như một số hành khúc quen thuộc trong giới trẻ trước 1975 như Dậy Mà Ði của Nguyễn Xuân Tân, Tổ Quốc Ơi Ta Ðã Nghe của La Hữu Vang thiết tha, mạnh mẽ nhưng chỉ giới hạn trong các phong trào sinh viên tranh đấu và ngay khi ra đời đã bị đảng sử dụng cho mục đích tuyên truyền trong các trường đại học, các đô thị miền Nam, hay Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy chan chứa tình dân tộc, kêu gọi người người thương mến nhau nhưng thiếu đi cái hùng khí, sôi nổi của tuổi trẻ, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Ðức Quang không dừng lại ở nỗi đau của đất nước mà còn nói lên cả những bi thương, công phẫn, thách đố của tuổi trẻ Việt Nam trước những tàn phá của chiến tranh và tham vọng của con người. Trong vườn hoa âm nhạc Việt Nam, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ nổi bật lên như một biểu tượng cho khát vọng của một dân tộc đã vượt qua bao nhiêu gian nan khốn khó để tồn tại và vươn lên cùng các dân tộc khác trên mặt đất nầy.

Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Ðường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng của thời xa xăm
Ðôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loang xoang.

Lời nhạc của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ tương đối khó nhớ nhưng nhờ cách sử dụng ngôn ngữ trẻ trung, mạnh mẽ, tượng thanh, tượng hình như “tiếng cười ngạo nghễ,” “xích kêu loang xoang,” “trên bàn chông hát cười đùa vang vang” hay “Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi” đã làm cho Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trở thành độc đáo, không giống như những bài ca yêu nước khác với những ý tưởng quen thuộc và lời ca phần lớn là lập lại nhau. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đẹp tự nhiên như một đóa lan rừng, không mang màu sắc chính trị, không nhằm cổ võ hay biện minh cho một chủ nghĩa nào, không cơ quan nhà nước nào chỉ đạo thanh niên sinh viên học sinh phải hát và bài hát cũng chẳng nhằm phục vụ lợi ích riêng của chính quyền, tôn giáo hay đảng phái chính trị nào.

Trước 1975, từ thành phố đến thôn quê, từ các trường trung học tỉnh lẻ đến đại học lớn như Huế, Sài Gòn, từ các phong trào Hướng Ðạo, Du Ca đến các tổ chức trẻ của các tôn giáo như Thanh Niên Công Giáo, Gia Ðình Phật Tử, từ các quân trường Ðà Lạt, Thủ Ðức, Quang Trung, Nha Trang đến các tổ chức, đoàn thể xã hội từ thiện đều hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.

Sau 1975, bài hát theo chân hàng trăm ngàn sĩ quan và viên chức miền Nam đi vào tù. Nhiều hồi ký, bút ký kể lại Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã được hát lên, kín đáo hoặc cả công khai ,ở nhiều trại tù khắp ba miền đất nước. Trong tận cùng của đói khát, khổ nhục, đớn đau, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã hóa thành những hạt cơm trắng, hạt nếp thơm nuôi sống tinh thần những người lính miền Nam sa cơ thất thế.

Những năm sau đó, bài hát, như tác giả của nó và hàng triệu người Việt khác lên đường ra biển tìm tự do.Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ lại được hát lên giữa Thái Bình Dương giông bão, hát lên ở các trại tị nạn Palawan, Paula Bidong, Panat Nikhom trong nỗi nhớ nhà, hát lên ở Sungai Besi, White Head trong những ngày chống cưỡng bách hồi hương, hát lên ở San Jose, Santa Ana, Boston, Paris, Oslo, Sydney trong những cuộc biểu tình cho tự do dân chủ Việt Nam, hát lên ở các trại hè, trại họp bạn HướngÐạo, các tổng hội sinh viên Việt Nam tại hải ngoại.

Nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang, trong buổi phỏng vấn dành cho chương trình Tiếng Nói Trẻ đã kể lại câu chuyện ra đời của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trong âm nhạc Việt Nam:

“…Thế bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng vậy, nó không phải là một bài ca tôi nghĩ là quá lớn, nhưng lúc bấy giờ khi tôi kết thúc tập Trường Ca vào năm 1965, cuối 1965 hay đầu 1966 gì đó, khoảng thời gian đó, 10 bài trường ca, những bài như Nỗi Buồn Nhược Tiểu, Tiếng Rống Ðàn Bò, Lìa Nhau, Thảm Kịch Khó Nói v.v… những bài nói về đất nước của mình rất là khổ sở, tôi nghĩ nên kết nó bằng một bài hát có tiếng gọi hùng tráng và tha thiết hơn. Thành ra tôi viết bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ một cách rất là dễ dàng. Tất cả những ý đó tôi đem vào hết trong bài hát đó để nó vượt qua cái khốn khó, vượt qua cái quê hương nhỏ bé, nhược tiểu mà trở thành một nước to lớn, và lòng người cực kỳ dũng mãnh. Viết xong bài đó tôi nghĩ chỉ kết thúc tập Trường Ca mà thôi, không ngờ về sau càng ngày đi các nơi càng thấy nhiều người ưa thích bài đó, có lẽ đáp được ước vọng của nhiều người, tôi nghĩ tiếng gọi đáp ứng đúng được tiếng của nhiều người, không riêng gì giới trẻ đâu, cả người lớn tuổi ở các hội đoàn về sau này, rồi đi vào trong quân đội, đi rất nhiều nơi. Thành ra, tôi cho đó là một bài hát tự nó trưởng thành nhưng khi viết tôi chỉ đúc kết cho tập Trường Ca lúc đó mà thôi.”

Thật đơn giản và tự nhiên như thế. Không một ông bộ trưởng Bộ Chiêu Hồi nào đặt hàng hay một ông tổng ủy trưởng Dân Vận nào chỉ thị anh phải viết. Anh viết không phải để thi đua sáng tác hay mong mang về giải thưởng, huân chương. Trong tâm hồn của một nghệ sĩ chân chính, tình yêu nước bao giờ cũng là sự thôi thúc tự nguyện. Anh viết Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ để kết thúc tập trường ca của riêng anh nhưng cũng nối tiếp tập trường ca lớn hơn của đất nước.

Sau ba mươi năm, nhiều nhạc sĩ, ca sĩ đã trở về qua nhiều ngã, trong nhiều tư cách khác nhau, một số tình ca sáng tác trước 1975 đã được nghe lại trong nước, nhưng đây là lần đầu tiên một bài hát đã về lại quê hương qua ngã của trái tim, trở về trong vòng tay nồng ấm của tuổi trẻ Việt Nam.

Bất ngờ và cảm động, một buổi sáng tuần trước, khi đi dạo một vòng qua các blog Việt ngữ, tôi bắt gặp không chỉ những mẩu tin nóng viết vội vàng trên đường phố, những đoạn phim biểu tình vừa mới đưa lên YouTube, những tấm hình ghi lại cảnh xô xát giữa đồng bào, sinh viên với công an, nhưng còn được nghe lại bài hát quen thuộc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ. Tôi cảm nhận qua lần gặp gỡ đó một niềm vui chung khi có một bản nhạc mà các em sinh viên Việt Nam ở California, Washington DC, Oslo, Paris, Hà Nội, Sài Gòn cùng hăng say hát trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc bành trướng bá quyền mà không cảm thấy ngần ngại, nghi ngờ, xa cách.

Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian.

Trong số một trăm em đang hát trong nước hôm nay có thể hơn chín mươi em chưa hề nghe đến tên Nguyễn Ðức Quang lần nào, và nếu có nghe, có đọc qua bộ máy tuyên truyền của đảng, cũng chỉ là một “nhạc sĩ ngụy đã theo chân đế quốc.” Biết hay không biết, nghe hay không nghe không phải là điều quan trọng. Ðiều quan trọng là bài hát đã đáp ứng được ước vọng về tương lai và tình yêu tổ quốc của tuổi trẻ. Tổ quốc, vâng, không có gì lớn hơn tổ quốc. Văn hóa không phải chỉ là đời sống của một dân tộc mà còn là những gì giữ lại được sau những tàn phá, lãng quên. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sau 30 Tháng Tư 1975 hẳn đã nằm trong danh sách các tác phẩm “văn hóa đồi trụy” mà Ðảng tìm mọi cách để xóa bỏ, tận diệt.

Thế nhưng, như giọt nước rỉ ra từ kẽ đá và như bông hoa mọc giữa rừng gai, bài hát đã sống sót, đã ra đi và đã trở về. Ðể tồn tại, một bài thơ, một bản nhạc cũng phải trải qua những gạn lọc, những cuộc bỏ phiếu công bằng không chỉ của người nghe, người đọc dưới một chế độ chính trị nào đó mà còn của cả lịch sử lâu dài. Bài hát phát xuất từ tình yêu nước trong sáng như Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sẽ ở lại rất lâu trong lòng tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và nhiều thế hệ mai sau.

Là một người thích tham gia các sinh hoạt văn nghệ cộng đồng, bài hát mang tôi về thời trẻ tuổi của mình. Tôi còn nhớ, mùa Hè 1973, khi còn là sinh viên năm thứ nhất, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng là nhạc sinh hoạt chính của trại hè sinh viên toàn quốc quy tụ đại diện sinh viên các trường đại học và cả sinh viên du học về nghỉ hè, do Bộ Giáo Dục Và Thanh Niên tổ chức lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối tại trường Thiếu Sinh Quân, Vũng Tàu. Ðêm trước ngày chia tay, chúng tôi không ai ngủ được. Ngày mai sẽ mỗi người mỗi ngả, chị về Huế, anh về Ðà Lạt, em về Cần Thơ và đa số chúng tôi sẽ trở lại Sài Gòn. Cùng một thế hệ chiến tranh như nhau, khi chia tay biết bao giờ còn gặp lại. Những ngày tháng đó, cuộc chiến vẫn còn trong cao điểm.

Mỹ đã rút quân nên máu chảy trên ruộng đồng Việt Nam chỉ còn là máu Việt Nam. Thảm cảnh của mùa Hè đỏ lửa chưa qua hết. Trên khắp miền Nam, đâu đâu cũng có đánh nhau, đâu đâu cũng có người chạy giặc. Mơ ước của tuổi trẻ chúng tôi là được thấy một ngày đất nước hòa bình, một ngày quê hương không còn nghe tiếng súng.

Ðêm cuối trại hè, chúng tôi ngồi quây quần thành một vòng tròn rộng quanh cột cờ trường Thiếu Sinh Quân và hát nhạc cộng đồng như để vơi đi những vương vấn, lo âu đang trĩu nặng trong lòng. Bài hát được hát nhiều nhất trong đêm đó là Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, và khi điệp khúc cất lên cũng là khi chúng tôi hát trong nước mắt:

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông miệt mài
Từng giờ qua cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi.
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng.

Những giọt nước mắt của tuổi sinh viên nhỏ xuống xót thương cho dân tộc mình. Tại sao có chiến tranh và tại sao chiến tranh đã xảy ra trên đất nước chúng tôi mà không phải tại một quốc gia nào khác? Mấy tháng sau, ThángGiêng năm 1974, bài hát ViệtNam Quêạ Hương Ngạo Nghễ đã được hát vang trên đường phố Huế, Ðà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ sau khi Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc. Những bản tin đánh đi từ Ðà Nẵng, danh sách những người hy sinh được đọc trên các đài phát thanh làm rơi nước mắt. Và hôm nay, ba mươi ba năm sau, trong cái lạnh mùa Ðông trên xứ người, những lời nhạc Việt Nam quê hương ngạo nghễ từ YouTube phát ra như xoáy vào tim. Tôi lại nghĩ đến các anh, những người đã hy sinh ở Hoàng Sa Tháng Giêng năm 1974, ở Trường Sa Tháng Ba năm 1988. Các anh khác nhau ở chiếc áo nhưng cùng một mái tóc đen, một màu máu đỏ, một giống da vàng, cùng ăn hạt gạo thơm, hạt muối mặn, cùng lớn lên bằng dòng sữa mẹ Việt Nam, và cùng chết dưới bàn tay Hải Quân Trung Quốc xâm lăng.

Việt Nam, sau ba mươi ba năm “độc lập, tự do” vẫn chưa thoát ra khỏi số phận nhược tiểu bị xâm lược, vẫn chưa tháo được cái vòng kim cô Trung Quốc trên đầu. Việt Nam có một lãnh hải dài trên ba ngàn cây số nhưng thực tế không còn có biển. Cả hành lang Ðông Hải rộng bao la từ Hải Nam đến Hoàng Sa và xuống tận Trường Sa đã bị Trung Quốc chiếm. Nếu vẽ một đường cung dọc theo lãnh hải đó, ngư dân Việt Nam chỉ còn có thể đi câu cá ven bờ chứ không thể đánh cá như ngư dân Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan hay các quốc gia khác trong vùng Biển Ðông. Phía sau tấm bảng in đậm “mười sáu chữ vàng” hữu nghị thắm thiết giữa hai đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc là thân xác của ngư dân Việt Nam trôi bềnh bồng dọc các hải đảo của tổ tiên mình để lại.

Trong suốt dòng lịch sử, họa xâm lăng từ phương Bắc vẫn là mối đe dọa thường xuyên. Khác với các thời đại trước đây, cái bất hạnh của Việt Nam ngày nay không phải chỉ là mất đất nhưng mất đất mà không đòi lại được ngay. Cuộc kháng Nguyên lần thứ nhất trong hàng vương tước nhà Trần chỉ có mỗi Trần Nhật Hiệu chủ trương “Nhập Tống” và lần thứ hai chỉ có Trần Ích Tắc và đám hầu tước Trần Kiện, Trần Văn Lộng, Trần Tú Viên chủ trương “Hàng Nguyên” nhưng ngày nay, về mặt lập trường quan điểm, Việt Nam có đến 14 Trần Ích Tắc và 160 Trần Kiện. Trận đụng độ giữa Việt Nam và Trung Quốc diễn ra tại Trường Sa năm 1988 theo tác giả Daniel J. Dzurek trong biên khảo “Xung Ðột Trường Sa: Ai có mặt trước?” (The Spratly Islands Dispute: Who’s on First?) chỉ kéo dài vỏn vẹn 28 phút và Việt Nam chịu đựng hầu hết thương vong. Với một giới lãnh đạo tham quyền cố vị và sự chênh lệch quá xa về kỹ thuật chiến tranh như thế, cuộc đấu tranh giành lại hai quần đảo sẽ vô cùng khó khăn.

Dù sao, tuổi trẻ Việt Nam, khác với các thế hệ Tân Trào, Pác Bó trước đây, thế hệ Hoàng Sa, Trường Sa ngày nay có nhiều cơ hội tiếp xúc, học hỏi và so sánh giữa chế độ các em đang sống với các tư tưởng tự do dân chủ, khoa học kỹ thuật tiên tiến; nhờ đó, hy vọng các em sẽ có những chọn lựa đúng cho mình và cho đất nước phù hợp với dòng chảy của văn minh nhân loại.

Trong cuộc chiến Việt Nam dài mấy mươi năm đảng đã sản xuất ra không biết bao nhiêu bài hát, bài thơ kích động lòng yêu nước nhưng tại sao các em không đọc, không hát nữa? Như một độc giả trong nước đã trả lời, đơn giản chỉ vì chúng nhạt nhẽo. Ý thức sâu sắc đó đã được thể hiện không chỉ trong khẩu hiệu các em hô mà ngay cả trong những bài hát các em hát. Sau những “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Ðại Thắng,” “Dậy Mà Ði,” “Nối Vòng Tay Lớn” của những ngày đầu phong trào, các bạn trẻ trong nước đã đi tìm những nhạc phẩm nói lên lòng yêu nước trong sáng, tích cực, không bị ô nhiễm, chưa từng bị lợi dụng và họ đã tìm được Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời
Ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời.

Mỗi khi nhắc đến những khó khăn đất nước, chúng ta thường nghe đến những“bất hạnh,” “nỗi đau,” “tính tự ti mặc cảm,” vâng đó là một thực tế hôm nay, thế nhưng dân tộc Việt Nam “vốn xưng nền văn hiến đã lâu, nước non bờ cõi đã chia, phong tục Bắc Nam cũng khác “như Nguyễn Trãi khẳng định, không phải chỉ biết đau, biết tự ti mặc cảm mà thôi nhưng từ những nỗi đau đã biết lớn lên bằng tự hào và kiêu hãnh làm người Việt Nam. Chỗ dựa tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay không có gì khác hơn là lịch sử. Không thể làm nên lịch sử mà không cần học lịch sử. Lịch sử sẽ là vũ khí, là hành trang trong hành trình tranh đấu cho một nước Việt Nam mới, cũng như để xây dựng một Việt Nam tươi đẹp sau nầy.

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên.

Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ như giọt nước mắt bi tráng của tuổi trẻ Việt Nam ngày nào nhỏ xuống trên quê hương chiến tranh khốn khổ, đã bốc thành hơi, tụ thành mây và sau bao năm vần vũ khắp góc bể chân trời đã trở về quê hương qua ánh mắt của em, qua nụ cười của chị, qua tiếng hát của anh, hồn nhiên và trong sáng. Từ “vết thương rỉ máu” của một dân tộc đã từng bị nhiều đế quốc thay phiên bóc lột, lợi dụng và hôm nay còn đang chịu đựng trong áp bức của độc tài đảng trị, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cất lên như một lời khuyên, hãy sống và hãy vững tin vào lịch sử, sẽ có một ngày, sẽ có một ngày.

(Nguồn: Vuông chiếu Luân Hoán, qua sangtao@org)

Nhà tôi bán tạp hóa

Trong “Rừng Na Uy,” thân xác là nơi trú ngụ và phương tiện biểu cảm tự nhiên nhất của tình yêu. Không những hoàn toàn không phải là một “dâm thư,” mà ngược lại, Rừng Na Uy là cuốn tiểu thuyết bắt người đọc phải nhận thức được sự ngu xuẩn của mọi thứ dâm tính trong thị trường văn chương, phim ảnh, và trong chính ý nghĩ của con người. Rừng Na Uy chinh phục được độc giả toàn thế giới vì nó đã giúp giới trẻ (và cả những người không còn trẻ nữa) nhận ra cái cao cả theo nghĩa triết học và tự nhiên của tình yêu. Cái cao cả không còn núp bóng lý tưởng và lãng mạn, mà công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực dũng mãnh của tuổi trẻ.

Ðọc Rừng Na Uy rồi, tôi chắc bạn sẽ nghĩ nhiều về bản thân mình. Về người mình yêu. Về bạn bè. Về bố mẹ anh chị em trong nhà. Bạn sẽ nghĩ, và sẽ nhớ đến lời những nhân vật trong Rừng Na Uy, và thực sự cảm thấy sung sướng vì máu nóng đang chảy trong huyết quản bạn, vì bạn đang sống, vì tình yêu là có thực. Và bạn sẽ muốn chạy đến với người mình yêu mến nhất để nói rằng bạn hỡi, chúng ta hãy trung thực với nhau, cùng làm quen và chấp nhận những bất toàn của nhau, vì chỉ có vậy chúng ta mới có thể tìm thấy bình yên và hạnh phúc.” (Những dòng cảm nhận về Rừng Na Uy của tác giả người Nhật Bản, Murakami Haruki, do Khoa Cát post lên Facebook).

Cứ mỗi lần đọc Murakami là liền có tâm trạng phải thú nhận một điều gì đó. Không hiểu sao Murakami lại có biệt tài làm người ta phải sống thật với chính mình và mọi người, mặc dù con người thật của mình thật nhiều khiếm khuyết.

Không hiểu sao tôi nhớ về thời niên thiếu của mình, thời kỳ thiếu tự tin và hay xấu hổ về mọi chuyện. Nhà tôi bán tạp hóa! Ðó là câu mà tôi không thể thốt nên lời khi còn nhỏ. Vì sao vậy? Vì tôi xấu hổ lắm, tôi không thích nhà mình buôn bán những thứ lặt vặt như xà bông tắm, giấy vệ sinh, đến cái bánh cái kẹo cho mấy đứa trong xóm. Tôi luôn trốn trong nhà mỗi khi bố mở cửa hàng, cảm thấy khổ sở khủng khiếp khi bố nhờ trông coi giùm cửa hàng khi ông phải đi đâu đó. Tôi ghét buôn bán, ghét luôn cả khách hàng, nên nhiều khi những người khách quen trong xóm chẳng hiểu vì sao con bé này lại hay lầm lầm lì lì.

Trong tất cả những món hàng nhà tôi bán, tôi ghét nhất là dầu hôi. Vì sao ư? Vì dầu hôi rất hôi, và vì một lý do vô cùng tế nhị nữa, là vì tôi không thích đong dầu. Khi dầu hôi được mua về, bố tôi đựng trong một can nhựa lớn. Can nhựa có một cái miệng rất nhỏ, đủ để bỏ vào đó một dụng cụ dùng để hút dầu lên và đong thành từng lít cho khách. Lúc đó tôi không thể nào hiểu nổi, tại sao chúng tôi lại phải bán thứ sản phẩm đó, và càng không hiểu người trong xóm mua nó về để làm gì. Tôi đâu biết người dân trong xóm lao động chúng tôi vẫn phải nấu ăn bằng dầu hôi và những ngày cúp điện thì phải chong đèn dầu nữa. Nhà tôi thì sung túc hơn một chút, đã được dùng bếp điện từ lâu nên tôi nào có biết. Nhưng dù sao vào thời điểm đó, tôi cũng rất ghét dầu hôi và cái đồ bơm dầu ồn ào kia. Buồn thay, tôi không thích đong dầu một thì tôi cảm thấy xót xa gấp mười khi nhìn thấy bố hoặc mẹ tôi phải làm hành động đó. Bố hoặc mẹ phải ngồi chồm hổm, hoặc quỳ một chân xuống đất, một tay giữ ống bơm, tay còn lại phải kéo lên kéo xuống một cây cần dài trong ống bơm để bơm dầu lên. Tôi buồn bã và xót xa vô cùng khi thấy bất kỳ người thân yêu nào của tôi phải làm điều đó, nên cuối cùng tôi quyết định giành việc bơm dầu cho mình. Bất cứ khi nào có mặt tôi ở cửa hàng, tôi đều giành việc bơm dầu. Làm riết thành quen, tôi không còn thấy dầu hôi là hôi nữa, tôi thấy mùi của nó vô cùng đặc biệt, thứ mùi hăng hắc có thể làm cho người ta ghiền hồi nào không hay. Có khi bơm dầu ướt cả tay, nhưng chỉ một lúc sau, dầu và mùi dầu bay đầu mất. Thế là tay tôi như vừa được bôi một lớp kem dưỡng mịn màng. Cũng thích.

Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, điều sung sướng khi có cửa hàng tại nhà, đó là tôi được thỏa thích ăn bánh kẹo mà không phải trả tiền. Ðã vậy còn vô cùng hào phóng mời bạn bè khắp nơi. Ðương nhiên là cũng len lén thôi. Tôi không sao quên được mùi vị thơm tho, béo ngậy của những chiếc bánh hạnh nhân hay tai mèo được đựng vô cùng gọn gàng, bắt mắt trong những cái keo to bằng thủy tinh trong suốt. Tôi phải bắc ghế leo lên mới có thể với tới những thứ ngọt ngào này.

Nhưng cũng có những điều không thích chút nào khi nhà bán tạp hóa, đó là không thể tự mình đi mua quà sinh nhật cho bạn. Lúc nào cũng phải chọn trong đống hàng hóa có sẵn của tiệm. Ôi thôi chán chết, điều này làm tôi chẳng bao giờ tự tin khi các bạn mở quà, món quà của tôi luôn là xà bông hay dầu gội đầu, khỏi mở vì ai cũng biết.

Nhưng ngao ngán hơn cả là khi đi học, mỗi lần phải viết sơ yếu lý lịch, đến mục nghề nghiệp của bố là tôi lại băn khoăn không biết phải viết thế nào cho phải. Mẹ tôi thì dễ rồi, mẹ làm cho bưu điện mấy chục năm nay nên chỉ cần đề là Công Nhân Viên Bưu Ðiện là xong. Còn bố tôi lại là một ca khó, không lẽ lại ghi là bán tạp hóa à? Tôi luôn ao ước bố có một nghề nghiệp gì đó mà có thể gọi thành tên, như kỹ sư hay giáo viên chẳng hạn. Nhưng tôi có biết đâu, bố tôi sinh vào cái thời kỳ loạn lạc, có được miếng ăn đã khó, nói chi tới việc có được một công việc như ý. Sau này tôi mới biết, vừa học xong trung học 18 tuổi đầu là mất nước, bố phải cùng ông bà nội kiếm tiền lo cho các bác trong trại tù cải tạo, mặc dù bố vô cùng thích học, thích được đến trường (điều này hoàn toàn ngược lại với con gái bố sau này là tôi, vô cùng lười học). Bố luôn nói, ước gì có ai cho bố đi học, bố sẽ đi học suốt đời (Ôi, sao mà kinh thế). Bố cưới mẹ và tạo dựng cuộc sống từ con số không, nuôi tôi khôn lớn đủ đầy, vậy mà tôi cứ thắc mắc hoài về cái danh xưng nghề nghiệp vô nghĩa kia. Có lần nghe người lớn nói chuyện, thời buổi này mấy ông giám đốc toàn là mua chức mua quyền, tham nhũng hối lộ, tôi ghét lắm. Tới khi nghe bạn bè khen một cô bạn có ba làm giám đốc, tôi liền nhảy vào nói giám đốc toàn là mua chức quyền chứ không có thực tài, tôi liền bị cô bạn nọ mắng cho một câu “vậy sao ba mày không ngon đi làm giám đốc đi,” tôi liền thẳng thắn trả lời “tại ba tao không thèm” mà trong lòng mừng rỡ nghĩ “may quá,bố mình không làm giám đốc.” Năm đó tôi 7 tuổi, chưa thật sự biết giám đốc là gì nữa trời, mà đã ghét người ta như vậy đó. Rồi cuối cùng tôi cũng biết phải viết gì ở mục nghề nghiệp của bố trong sơ yếu lý lịch. Hôm đó, tôi liếc trộm qua nhỏ bạn ngồi kế bên, không ngờ nó cũng cùng hoàn cảnh như tôi, nhưng nó khôn hơn tôi, nó biết chính xác phải ghi gì. Tôi viết bố tôi làm nghề “buôn bán.”

Khi nhớ lại khoảng thời gian đó, tôi không khỏi xấu hổ, vì sao tôi ngày xưa lại đi xấu hổ về một chuyện đáng tự hào như vậy. Tôi đã không biết bố tôi đã rất vất vả tìm mọi cách để tôi có cuộc sống đầy đủ hơn. Tôi đã không biết lao động chân chính, cho dù là nghề nghiệp gì, đều xứng đáng được tôn trọng. Giờ đây, Murakami làm tôi phải “xưng tội” về những gì làm tôi vô cùng xấu hổ khi xưa. Phải nói lời cám ơn đến cái ống bơm dầu ngày xưa đã cho tôi mạnh mẽ hơn, cám ơn bố mẹ đã không giận con khi con cảm thấy xấu hổ về công sức lao động của bố mẹ, và cám ơn Murakami đã cho tôi đủ dũng khí để có thể viết ra những dòng này. (Thở phào nhẹ nhõm.)

(Nguồn: Kim Pham; [email protected])\

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 28 tháng 3 năm 2017

Thơ Nghiêm Ngọc

Chút Xuân Xưa
(Cảm tác “Chút Xuân Này, Nhớ Xuân Xưa” của Hương Kiều Loan)

“Chút Xuân Này, Nhớ Xuân Xưa”
Nhớ ngây, nhớ dại, mấy cho vừa
Nhớ ai nhẹ bước từng hoa ngắm
Và nụ cười nào làm ngẩn ngơ!

Trời cho hoa đẹp với hoa xinh
Nàng đã cho ta một chút tình
Một chút tình nồng hương nhụy ngọt
Ngây ngất hồn si, nhớ mông mênh!

Ta vẫn từng xuân tìm bóng ai
Ngàn hoa vẫn thắm khắp muôn nơi
Nhưng nào đâu thấy làn môi ấy
“Chút Xuân Xưa” lại vắng Xuân Này!
(Xuân Đinh Dậu, Little Saigon, Jan 26, 2017)



‘Tôi Tự Kỷ’

Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi tự hỏi bạn cũng vậy chứ
Tôi nghe có tiếng nói trong không gian
Tôi thấy bạn thì không, và thật chẳng công bằng
Tôi không muốn cảm thấy buồn
Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi giả vờ rằng bạn cũng thế
Tôi thấy mình như đứa trẻ ở ngoại tầng không gian
Tôi chạm tay vào các vì sao và cảm thấy lạc lõng thế nào
Tôi lo lắng không biết những người khác nghĩ gì
Tôi khóc khi người ta cười, điều đó nó làm tôi co rụt laị
Tôi kỳ cục, tôi mới lạ
Tôi hiểu rằng bây giờ bạn cũng thế
Tôi nói tôi, “cảm thấy mình là kẻ bị hất hủi”
Tôi mơ rồi có ngày chuyện đó cũng được thôi
Tôi cố gắng hòa mình
Tôi mong có ngày tôi làm được
Tôi kỳ cục tôi mới lạ
(Little Saigon, March 6, 2017)
*Nghiêm Ngọc dịch
(Nguồn: [email protected])

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ngày qua

Bảng pha mầu lấm lem ngày tháng bụi
Tiếng gió ngày xưa thổi ngoài khung tranh
Trời đóng lại. Một đường đêm thăm thẳm

Ánh nhìn lui tàn lụi những hoài mong
Không bước nữa, chân đóng đinh ngày tháng
Rêu trong người mối ẩm rủ nhau xông

Ai ngồi đó vệt màu bạc thếch
Sông thời gian đặc quánh ảnh hình
Vừa ngó xuống đã muôn trùng đá lạnh

Chợt trông lên trần gian thân thiết lắm
Những con chim ngược gió thất thanh
Ra bức tranh còn có gì rung động…

Thả xuống ngày tiếng hót. Chút sinh sôi
(Tháng Ba, mùa Xuân)



Chín bài thơ hạnh phúc

1.
Nắng cứ liếm dần tôi mãi
Tôi cứ thụt dần. Lui dần. Để tìm một bóng mát
Tựa như một đùa nghịch
Dễ thương. Của hạnh phúc

2.
Tôi hay đi tìm cái kính khi đang gác nó trên đầu
Đi tìm cây viết khi đang cầm nó trên tay
Ôi cũng mong là như vậy
Khi tôi loay hoay đi tìm hạnh phúc

3.
Con nắng vàng giăng lưới
Căn nhà tôi mắc bẫy
Trong bầu trời đêm nay. Thêm một vì sao mới.
Bạn ơi hãy nhìn xem trời đêm
Bao vì sao sáng rực. Bấy ngôi nhà hạnh phúc
Là điều tôi vẫn hằng tin

4.
Đêm hôm qua khi ở trên cao
Tôi thấy nhà tôi là một chấm sao
Cả phố phường một bầu đất sáng
Tôi nhủ thầm. Nếu ở trên này trời tối biết bao

Đêm hôm qua khi ở trên cao
Tôi thấy quả đất sao mà bé bỏng. Sao mà ấm
Tôi lại nhủ thầm. Nếu ở trên này tôi sẽ lạnh biết bao

5.
Mở cửa
Dòng nhạc trôi ra ngoài. Ban mai dậy sóng
Nắng tràn vào. Nắng lụt tôi trong căn phòng nhỏ
Không còn thấy đâu. Là nắng. Là tiếng nhạc. Là ban mai
Chỉ còn tôi. Đang ngộp niềm vui vẻ
Bạn cảm thấy sao khi vừa mở cửa
đã rơi ngay trước mặt mình tiếng chim hót,
Và bạn sẽ làm gì với cảm giác ấy ?

6.
Thoảng mùi hoa. Bóng của đêm qua còn ở
Trên chớm nở. Bóng của ngày đang tới
Chiếc lá rơi. Bóng của phút này đang trôi
Tất cả,
Có vẻ như một định nghĩa. Về hạnh phúc

7.
Khi tôi nói về đớn đau
Tôi nghe dòng nước chẩy
Khi tôi nói về hạnh phúc
Thì dường như tôi đang vẽ đám mây bay…

8.
Ngày mở ra
Những giấc mơ
Cho tôi đi tới

Đêm mở ra
Những giấc mơ
Cho tôi bay lên

Những giấc mơ
Đi bằng đôi chân
Mọc tôi đôi cánh
Con đường hạnh phúc luôn được bắt đầu
Từ một điểm rất nên thơ

9.
Lời thì thầm
Với bóng
Giống như tôi đang đi
Đăm đăm nhìn
Bóng đêm
Giống như tôi đang ngủ
Chắt chiu
Từng phút giây hoa nở
Giống như tôi đang yêu

Tất cả
Lại giống như,
Tôi đang thở…

(Trích Tuyển Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, sắp xuất bản)
[Nguồn: sangtao@org]

Thơ Quyên Di

Tiếng Đại Hồng Chung

Hôm qua, chiều muộn, trên đường lái xe về nhà, thấy vầng trăng bạc ngay trước mắt, tôi chợt nhớ câu Đường thi “nguyệt lạc ô đề” trong “Phong Kiều Dạ Bạc” của Trương Kế. Đúng lúc ấy, chợt nghe tiếng chuông chùa từ đâu vọng lại. Tôi nhẩm mấy câu thơ, về nhà bèn ghi lại. (QD)

Đã xuống chiều tàn vầng trăng bạc
Đường về xe nối chuyến dọc ngang
Chợt nhớ Đường thi câu “nguyệt lạc”
Mà nghe cổ tự tiếng chuông vang.

Nẻo xa vạn dặm chiều xuôi ngược
Lòng cũng bời bời chuyện ngược xuôi
Muốn rũ chuyện đời mà chẳng được
Loanh quanh cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

Đi giữa chiều nay khi nắng tắt
Một tiếng chuông ngân giữa đất trời
Trăng đã xuống rồi ngay trước mắt
Mà lòng chưa lắng nhịp đầy vơi.

Thôi nhé về đi trời đã lạnh
Sương sa mờ phủ vết xe lăn
Những chuyện giữ bên lòng canh cánh
Để nhạt nhoà theo với ánh trăng.

Bỗng chợt như trời sao lấp lánh
Soi lòng soi cả những mông lung
Đã thấy xa xa con ngõ hạnh
Chiều tàn vang tiếng đại hồng chung.
(Nguồn: [email protected])

Final Four 2017: Phải đợi lúc ra sân mới biết

2017-NCAA-FINAL-FOUR-LOGO“North Carolina có lợi thế hơn chúng tôi,” cả ba ông huấn luyện viên của các đội bóng rổ Gonzaga, Oregon và South Carolina đều cất cùng tiếng nói khi được hỏi về khác biệt giữa đội bóng họ đang hướng dẫn và đội Tar Heels.

“North Carolina thường vào đến Final Four, cũng nhiều lần tranh chung kết cúp Vô Ðịch Bóng Rổ Ðại Học NCAA, do đó, dàn huấn luyện viên và dàn cầu thủ của họ biết cách ứng xử với áp lực, trong khi chúng tôi chưa hiểu phải đối phó như thế nào,” theo lời ông huấn luyện viên Frank Martin của đội South Carolina trong cuộc họp báo trực tuyến diễn ra hồi chiều Thứ Hai, 27 Tháng Ba 2017. “Lợi thế đó,” ông huấn luyện viên Dana Altman của đội Oregon tiếp lời, “giúp cầu thủ Tar Heels vững tâm hơn trước ngày ra sân, trong lúc 3 đội banh khác vẫn chia trí, khó có thể dồn hết tâm trí vào chuyện tập dượt.”

Vì thế, vẫn theo lời ông Altman, “Trách nhiệm của các huấn luyện viên là phải giúp cầu thủ vượt qua thử thách hiện tại, luôn luôn phải nhắc nhở cho cầu thủ biết vào đến bán kết là điều đáng khen, nhưng nếu cứ say sưa với chiến thắng đã có thì không thể đặt hết tâm sức vào việc tập dượt, trong khi mục tiêu sắp tới là phải thành công ở trận bán kết, để lấy vé vào chung kết, chứ không ai muốn ngừng ở đây cả.” Ông sếp của đội Oregon nhấn mạnh, “đội bóng nào cũng giỏi, đội bóng nào cũng có cầu thủ tài ba, đội nào chú tâm tập dượt trong 4 ngày tới sẽ là đội thành công.”

Cảnh hai đội Kansas Jayhawks và Oregon Ducks tranh chấp bóng dẫn đến tình trạng vài đấu thủ bị té ngã trên sân trong trận đấu giải 2017 NCAA Men's Basketball Tournament Midwest Regional giữa hai đội diễn ra tại Sprint Center, Kansas City, Missouri, ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)
Cảnh hai đội Kansas Jayhawks và Oregon Ducks tranh chấp bóng dẫn đến tình trạng vài đấu thủ bị té ngã trên sân trong trận đấu giải 2017 NCAA Men’s Basketball Tournament Midwest Regional giữa hai đội diễn ra tại Sprint Center, Kansas City, Missouri, ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)

Chú tâm tập dượt để sửa soạn ra sân tranh bán kết vào tối Thứ Bảy tới đây cũng là điều được ông huấn luyện viên Mark Few của đội bóng rổ Gonzaga chia sẻ. “Từ lúc vào bán kết NCAA 2017 tới giờ, không chỉ huấn luyện viên mà ngay cả cầu thủ cũng bận rộn trả lời phỏng vấn gấp 3 lần thời gian trước đây dành cho báo chí,” ông Few vừa cười vừa nói, “bỗng dưng tất cả chúng tôi trở thành nổi bật, giở tờ báo nào cũng thấy nhắc đến tên mình, vặn TV lên là thấy hình ảnh của mình xuất hiện, bật radio là nghe bình luận về đội bóng và nghe tiếng của các cầu thủ trả lời phỏng vấn.” Nhưng “tôi nói với anh em cầu thủ rằng tất cả những điều đó sẽ qua đi, nếu thua trận bán kết chiều Thứ Bảy này, sáng Chủ Nhật sẽ không còn ai nói đến mình nữa.” Thành ra “còn muốn được truyền thông nhắc tới thì phải thắng, muốn thắng thì không thể xao lãng tập dượt.”

Final Four 2017 đánh dấu lần đầu tiên South Carolina (26-10) và Gonzaga (36-1) vào tới bán kết; Oregon (33-5) cũng lần đầu tiên – từ năm 1939 đến giờ – mới góp mặt, trong khi ông huấn luyện viên Ray Williams đã 9 lần có mặt ở Final Four, trong đó 5 lần hướng dẫn đội North Carolina. Mới năm ngoái Tar Heels còn vào tới chung kết (thua Villanova 77-74 ở sân Houston, Texas), năm nay đội banh có 10 cầu thủ được giới truyền thông xếp vào danh sách “kinh nghiệm đấu những trận banh quan trọng,” tức từng có mặt với đội trong những trận tứ kết, bán kết hoặc chung kết.

Jordan Bell số 1 của Oregon Ducks cố gắng chận banh từ pha đưa bóng vào rổ của Dwight Coleby số 22 của đội Kansas Jayhawks trong trận đấu giải 2017 NCAA Men's Basketball Tournament Midwest Regional giữa hai đội diễn ra tại Sprint Center, Kansas City, Missouri, ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)
Jordan Bell số 1 của Oregon Ducks cố gắng chận banh từ pha đưa bóng vào rổ của Dwight Coleby số 22 của đội Kansas Jayhawks trong trận đấu giải 2017 NCAA Men’s Basketball Tournament Midwest Regional giữa hai đội diễn ra tại Sprint Center, Kansas City, Missouri, ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)

Ông Ray William công nhận “đó quả là lợi thế” nhưng “tôi chẳng hề xem đó là chuyện quan trọng. vì giới trẻ ngày nay họ đáp ứng với tình thế nhanh lắm” vì vậy ông tin rằng mọi chuyện đều là chuyện… nhỏ, “đến khi vào sân, lúc đó mới biết chuyện gì xảy ra.”

Ông kể lại năm ngoái khi gặp Villanova, “Mọi người đều dự đoán North Carolina sẽ chiến thắng, ai ai cũng bảo đội chúng tôi có 5 cầu thủ chính, tất cả đều có đủ khả năng để trở thành những cầu thủ nổi bật của làng bóng rổ nhà nghề. Tài ba tới đâu thì cũng chỉ một sơ hở nhỏ là thua ngay, bằng chứng là chúng tôi phạm sai lầm ở hàng phòng thủ nên thua Villanova ở giây cuối cùng.” Do đó, ông trình bày tiếp, “Tôi cũng như các ông huấn luyện viên khác luôn luôn dặn dò cầu thủ phải chú tâm tập dượt, và phải tránh mọi sơ hở, đừng cho đối phương cơ hội thảy bóng vào rổ.”

Trả lời phỏng vấn trên đài ESPN, ông Williams cho rằng “không giỏi thì không thể vào đến Final Four, phần còn lại là phải công thủ sao cho đều, cách hay nhất là ghi điểm thật nhanh, dẫn trước càng nhiều điểm càng tốt,” nói với giọng chắc nịch “đội bóng rổ nào làm được điều này, đội đó chắc chắn sẽ đoạt cúp vô địch năm nay.” Cũng trong cuộc phỏng vấn này, ông huấn luyện viên của North Carolina từ chối dự đoán đội nào sẽ chiến thắng vào ngày Thứ Bảy sắp tới, nhắc lại “như tôi đã trình bày, không tài giỏi thì không thể vào tới Final Four.”

J.P. Macura số 55 của đội Xavier Musketeers thảy banh vào rổ trước sự truy cản của Johnathan Williams số 3 của Gonzaga Bulldogs trong trận đấu giải 2017 NCAA Men's Basketball Tournament West Regional giữa hai đội diễn ra tại SAP Center, San Jose, California ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)
J.P. Macura số 55 của đội Xavier Musketeers thảy banh vào rổ trước sự truy cản của Johnathan Williams số 3 của Gonzaga Bulldogs trong trận đấu giải 2017 NCAA Men’s Basketball Tournament West Regional giữa hai đội diễn ra tại SAP Center, San Jose, California ngày 25 Tháng Ba 2017. (Hình: Getty Images)

Riêng với Las Vegas, các ông thầy chuyên cho đề đánh cá thể thao dự đoán Gozaga sẽ thắng South Carolina và North Carolina sẽ thắng Oregon, để 2 đội đầu bảng gặp nhau ở trận chung kết NCAA diễn ra vào tối Thứ Hai tuần tới. Trong email trả lời câu hỏi đội bóng rổ nào sẽ đăng quang vô địch năm nay, ông thầy bàn Marco Baricelli của sòng Mirage chỉ cho hay “đa số khán giả muốn thấy Gozaga vào chung kết North Carolina” nhưng nhất định không cho biết dự đoán đội nào sẽ cầm cúp vô địch.

Tại sao? Xin trả lời: ông Baricelli là một trong những người đầu tiên lên tiếng ca ngợi đương kim vô địch Villanova, tin tưởng “đó là đội có đủ mọi điều kiện để thắng giải.” Kết quả: Villanova bị loại ngay từ vòng 16!



NCAA FINAL FOUR 2017
Ngày: Thứ Bảy, 1 Tháng Tư 2017
Sân: Glendale. Arizona
Giờ: 6:09 PM (ET)
Ðội: South Carolina (7) vs. Gonzaga (1), Oregon (3) vs. North Carolina (1)
Ðiểm chấp: Gonzaga chấp South Carolina 6.5 điểm, North Carolina chấp Oregon 4.5 điểm


 

Ông Nguyễn Minh Xuân

10576656-CP12-Ong co NGUYEN M...

Các anh đi

Miền Nam mất, kẻ đi người bị bắt
Bị đọa đày chốn núi thẳm rừng sâu
Từ Nam Quan cho đến mũi Cà Mau
Biệt giam hải đảo Côn Sơn, Phú Quốc…

Bao người bỏ thây, rừng thiêng nước độc
Vùng tử thần, ranh biên giới Việt Hoa
Ngày nắng cháy, đêm lạnh cắt thịt da
Thiếu áo, đói ăn, Ðông về gió bấc

Tẩy não tâm linh, héo hon thể chất
Cả năm trời không thấy bóng sơn nhân
Xa thật xa trại tù Biệt Kích Quân
Những chiến sĩ Việt, hào hùng khí phách

Anh bị bắt trong xiềng gông của giặc
Bị khảo tra hành hạ đã bao năm
Nỗi thương đau, lẫn uất hận hờn căm
Trong ánh mắt sáng ngời niềm bất khuất

Trong lòng anh niềm tin không rã mục
Xông pha đất địch càng quét, tảo thanh
Cuộc diện trở mình, lũ giặc tan tành
Chiến trường sục sôi, hóa thành bình địa

Lào Kay, Kon tum, Năm Căn, Hậu Nghĩa…
Thái Nguyên, Bắc Cạn, Châu Ðốc, Thừa Thiên…
Bước chân anh đã giẫm khắp ba miền
Cho lý tưởng, vì dân tiêu diệt bạo

Anh cho chúng tôi tự hào, cao ngạo
Khi huy hoàng hay trong lúc sa cơ
Chí dũng, tâm hùng sắt đá trơ trơ
Dù đứng trước cảnh nhất sanh thập tử

Anh xứng đáng hiên ngang vào chiến sử
Thời đã qua và cho đến ngàn sau
Trong tay giặc, hay ở khắp năm Châu
Các anh là niềm tin, niềm hãnh diện…

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 27 tháng 3 năm 2017

Ông Lương Sỹ Đồng

10576905-CP12-Ong LUONG SY DO...

Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi?

“’Tân Què’ có thăm nuôi. Lên trình diện quản giáo gấp!”

Ðang loay hoay với bản tự kiểm về tội lén đưa đồ ăn vào cô-nết cho ‘Huy Ðiêu khắc gia’, Tân giật nẩy mình khi bị bố già Khối trưởng Thạch “Sùng” gọi đến tên tục của mình. Như một phản ứng tự nhiên, Tân, chưa cần nhìn về hướng viên khối trưởng đang đứng, trả lời ngay:

“Thôi đi bố già! Coi chừng lại lộn tên với thằng ‘Tân Heo’ như năm ngoái nữa!”

Năm ngoái, Tân đã bị gọi giật từ ngoài rẫy về vì có thăm nuôi “đột xuất,” sau đó mới vỡ lẽ ra là thằng “Tân Heo” có ông dượng, từ ngoài Bắc vào, tới thăm để “động viên” tinh thần học tập của nó. Ðược bạn bè gán cho cái mỹ danh là “Tân Heo” vì Tân này là chuyên viên nuôi heo trong trại. Các ngành nghề chuyên môn như chăn nuôi và trồng tỉa rất được anh em “cải tạo” ưa chuộng vì tương đối vừa đỡ tốn sức lao động lại vừa “có ăn” hơn các ngành làm rẫy hay “lên non đẵn gỗ trên rừng.” Còn “Tân Què” thì dĩ nhiên là chân phải đi cà xẹo hay cà thọt gì đó rồi. Một mảnh đạn pháo trong Trận An Lộc đã làm vỡ nát nhượng chân trái của Tân, suýt làm anh què luôn.

Nhưng lần này, cứ nghe cái giọng khẳng định của viên khối trưởng đầu bạc, có lẽ không có vụ lộn tên được nữa:

“Ðúng là ‘Tân Què’ chớ còn ai nữa! Chính thân nhân của cậu đòi phải gặp cho bằng được ‘Tân Què’ ở An Lộc mà! Bộ cậu sợ không dám nhận mình là dân ‘Bình Long Anh Dũng’ nữa sao?”

Thấy sự thể cũng hơi lạ, nhưng để cho chắc ăn, Tân gặn hỏi:

“Mà cụ biết người tới thăm tôi là ai không? Tôi là ‘con bà phước’ mà, làm gì có ai thăm?”

“Moa’ không rõ. Cậu cứ lên hỏi thẳng quản giáo thì biết ngay chớ gì!”

Viên khối trưởng chỉ nói vậy rồi bỏ đi. Tân lật đật thu gom giấy, bút trên cái bàn gỗ “dã chiến,” bỏ xuống phía dưới chiếc chiếu nằm. Cái tên Thạch “Sùng” của viên khối trưởng đứng tuổi này cũng có lý do hiện hữu của nó: Thạch có tánh hay tiếc của – nhứt là cơm rơi – và thường dễ nổi sùng với anh em, mặc dù “bố già” là người được coi như tốt bụng nhứt trong đám tù nhân khốn đốn tại Trại Xuân Lộc này, tất cả đều là những sĩ quan trong quân đội và cảnh sát Việt Nam Cộng Hòa trước đây, mà sau “giải phóng” đã bị nhà cầm quyền cộng sản bắt đưa vào các trại “tập trung cải tạo.”

Tân xỏ chân vào quần, khoác lẹ chiếc áo sơ-mi máng trên cây đinh nơi cột tre, rồi bước ra ngoài. Thằng Chinh, tay vừa ở cô-nếch ba tháng ra vì nhận giấy tờ giả từ ngoài đưa vào để mưu toan trốn trại, đoán già, đoán non:

“Không chừng con bồ nhí nơi quán Thu Sương tới thăm đó mậy! Cho tao gởi lời thăm con Bích, em nó, nghe!”

Không đáp lời Chinh, Tân lặng lẽ rảo bước lên văn phòng viên quản giáo ở cuối dãy nhà thuộc khu cán bộ công an. Không khí chiều Ba Mươi Tết thiệt êm ả trên toàn trại, và có lẽ đây là lần đầu tiên Tân cảm nhận điều này nơi đây. Gần như cả năm, chẳng mấy khi cái trại cải tạo nơi vùng đất đỏ hoe này có được một buổi chiều im ắng như thế này, kể cả ngày Chủ Nhật là ngày toàn trại được nghỉ lao động. Suốt thời gian được chuyển về trại, Tân chỉ thấy sinh hoạt của trại cứ xoay quanh chuyện tập họp đi lao động, tranh nhau tắm rửa, tranh nhau lấy cơm, tập trung xét đồ, và ngồi đồng kiểm điểm…

Viên quản giáo, mới ngó thấy Tân thập thò trước cửa văn phòng, đã nhoài người ra chào đón:

“Anh Tân đấy à? Anh có thăm nuôi đột xuất đấy. Anh theo tôi ra ngoài đó ngay kẻo hết giờ. Sướng nhé, đồ ăn coi bộ nhiều lắm, kỳ này tha hồ ăn Tết to!”

Hơi ngạc nhiên trước thái độ thân thiện bất ngờ của viên quản giáo, Tân cố lấy vẻ lễ phép, đáp:

“Thiệt sự tôi đâu có biết ai đâu mà mong đồ ít, đồ nhiều, cán bộ! Nhưng mà ai vậy? Cán bộ cũng biết là từ hai năm nay tôi chẳng có ai là thân nhân đến thăm.”

“Cần gì biết. Cứ ra ngoài rồi sẽ rõ. Mà coi bộ cô ấy xinh lắm đó! Nhớ nếu có ‘con nạp xưởng’ thì để dành lại cho tôi và anh em một ít nhé. Ngày Xuân lai rai ấy mà!”

Tân suýt bật cười thành tiếng trước thái độ thân tình, săn đón bất ngờ đầy dụng ý của viên quản giáo. Chả bù với những lần kiểm soát chỉ tiêu sản xuất trong ngày, gương mặt anh ta tuy non choẹt nhưng vì khó đăm đăm nên nom già cỗi, coi dễ ghét lắm.

“Thôi kệ, tha cho mầy!” Tân nghĩ bụng. Cái gọi là “con nạp xưởng” thiệt ra chỉ là mấy cây lạp xưởng của Ba Tàu Chợ Lớn mà hễ lần nào Tân ăn vào thì cũng thấy bụng óc ách khó tiêu, nhưng không hiểu sao tại Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa lại không sản xuất nổi, để cho mấy anh cán bộ trại anh nào cũng mê, cũng ghiền cái món mới lạ này.

Viên quản giáo đẩy Tân vào nhà khách cải tạo, liếc xéo vào người khách đến thăm một cái trước khi bỏ đi, không quên dặn với:

“Hai mươi phút thôi nhé, anh Tân! Tôi đã bảo cán bộ vũ trang rồi. Tôi đặc biệt gia hạn cho anh thêm năm phút nữa đó. Nhớ vụ kia giùm tôi…”

Giây phút này, Tân không còn lo để ý tới cán bộ quản giáo hay cán bộ vũ trang gì nữa cả. Kể ra thì làm quản giáo, trực tiếp coi anh em cải tạo như Mẫn đây, vẫn được xem là oai hơn làm cán bộ vũ trang mà nhiệm vụ chỉ là xách súng đi bảo vệ an ninh trại và bắn bỏ bọn trốn trại để theo phe phản động bên ngoài.

Liếc nhanh về phía chiếc bàn gỗ dài nơi nhà khách, Tân chợt thấy khuôn mặt lạ hoắc của một thiếu nữ, với đôi mắt sáng long lanh đang chăm chú nhìn về phía anh. Cả chiếc áo bà ba màu hồng phấn điểm hoa và cái quần xá-xị đen của cô gái cũng không giúp ích gì thêm cho ký ức của Tân. Cố lục lọi trí nhớ hồi lâu, Tân đành chịu, không biết người con gái đó là ai.

“Anh Tân! Anh Tân! Thủy đây nè, Thủy ở An Lộc đó, bộ anh hổng nhớ em sao?” Người con gái đứng bật dậy, lớn tiếng gọi khi vừa thấy Tân bước đến gần cửa nhà khách.

Sau một thoáng bàng hoàng, Tân mới chợt nhớ ra…

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Hai, ngày 27 tháng 3 năm 2017

Dĩ vãng như một cuốn phim quay nhanh qua tâm trí Tân. Thủy chính là cô bé mười lăm tuổi mà Tân đã cứu được từ trong đống gạch vụn, tôn cháy khi dãy nhà của Thủy và đồng bào tị nạn từ Lộc Ninh dồn về bị trúng đạn pháo 130 ly ngay giữa cuộc tiến công của quân cộng sản vào An Lộc. Lúc đó, đơn vị của Tân là Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân dưới quyền của Trung Tá Biết đang đánh vùi với Cộng quân ngay tại phía ngoài Chi khu An Lộc, đánh liên tục cả mấy tuần lễ liền. Ðạn hết, lương thực cũng hết và người thì đã hao hụt quá nửa mà Tân và đồng đội vẫn không ra khỏi được vòng vây của quân địch. Ðã thế, quân tấn công lại tập trung đủ loại pháo nặng, nhẹ các cỡ bắn vào thị xã như mưa, với dã tâm san bằng mục tiêu thành bình địa, không kể gì tới tánh mạng và tài sản của dân lành vô tội. Có ngày, họ đã bắn hơn 10 ngàn quả đạn pháo vào thị trấn nhỏ bé này, một thị trấn mà, từ trên máy bay nhìn xuống, chẳng thấy có một lợi thế phòng thủ nào đáng kể, vì ba bên, bốn bề của nó đều bỏ ngỏ, trải ra như tấm lòng rộng mở của những người em gái An Lộc thuộc lớp đàn chị của Thủy.

Thủy ngày xưa là vậy đó. Nhưng hôm nay đây, dáng dấp, giọng nói và gương mặt của người thiếu nữ đang đứng trước mặt Tân xem ra hết sức xa lạ với những gì mà Tân đã thấy, đã nghe và đã biết về người con gái ấy ở An Lộc hơn tám năm về trước. Ðó là một cô bé đáng thương, mặt mũi loang vết máu, tay chân trầy trụa, đang run lẩy bẩy trên tay Tân. Mẹ và em trai của cô bé, tuy chẳng bị thương tích gì đáng kể, nhưng đều đầy vẻ kinh hoàng, kêu khóc liên hồi trong nỗi sợ hãi cùng cực của những nạn nhân vừa mới được cứu khỏi cảnh bị chôn vùi giữa căn nhà đổ nát của mình.

Cô gái rời khỏi chiếc băng ghế dài, chạy tới nắm lấy tay Tân:

“Trời ơi, anh Tân! Sao anh dạo này ốm mà đen quá vậy? Ngày xưa lúc ai cũng khốn đốn vì bị Việt Cộng bao vây cả tháng, tuy bữa đói, bữa no nhưng anh đâu đến nỗi?”

Vừa nói, cô gái vừa lấy tay quệt nước mắt. Tân sững sờ trước tình huống bất ngờ:

“Không dè Thủy mau lớn quá. Lại đẹp hơn hồi nhỏ, làm anh nhận không ra. Nhưng làm sao em biết là anh đang ở đây mà tới thăm? Mà làm sao em xin phép đi thăm anh được, trong khi em chẳng có liên hệ họ hàng gần xa gì với anh?”

Tân vừa định ngồi xuống bên cạnh người con gái ở phía bên này chiếc bàn, nhưng sực nhớ tới quy định của của trại cấm anh em cải tạo không được ngồi kế bên khách, anh đành ngồi xuống nơi ghế phía đối diện với cô gái.

Thủy với tay lấy một trái quýt từ nơi một trong ba cái giỏ xách lớn và nặng trĩu mà có lẽ cô đã khá vất vả mới mang được vào trại từ bến xe lam cách đó cả cây số vào một buổi trưa nắng đổ như thế này. Ðưa tay chỉ mấy cái giỏ xách trên bàn, cô gái nói với Tân:

“Tất cả ba cái xách này là đồ của anh. Em tích lũy, gom góp của hợp tác xã cả tháng trời mới có đủ thứ cho anh đó! Anh nhớ ăn dè sẻn một chút, chớ ít ra cũng phải ba tháng sau em mới hy vọng lên thăm lại anh đó!”

Tân cố khách sáo:

“Lặn lội lên thăm anh là đã quý hóa lắm rồi, em bày vẽ làm gì cho tốn tiền mà lại nặng nhọc nữa? Mà em phải cho anh biết làm sao em có được phép tới thăm anh ngay vào chiều Ba Mươi Tết này chớ?”

Ðưa cho Tân mấy múi quýt đã lột sẵn, Thủy vừa cười vừa nói:

“Thiệt ra em hổng có xin phép từ địa phương của anh ở Sài Gòn, mà xin phép ngay từ trại này nè! Ông Tuân, trại phó sản xuất, tuần nào cũng ghé thăm dì em. Ổng đang dê dì em kịch liệt đó anh! Em nhờ dì em nói thẳng với ổng là em muốn đi thăm nuôi anh của em đang học trong trại dưới quyền ổng. Em khai là em cô cậu của anh. Dì Minh là người mà anh nói chuyện cả buổi lúc toán cưa củi của anh bị trở ngại xe cộ rồi được công an võ trang cho đi ăn uống gần bến xe đó… Anh còn nhớ hông? Dì Minh rất cảm động vì câu chuyện anh kể về đời lính của anh ngày xưa, nhứt là những ngày Liên Ðoàn 3 Biệt Ðộng Quân đánh trận An Lộc, sống chết với dân An Lộc, với tụi em.”

Tân mới nuốt xong mấy múi quýt ngọt lịm qua cổ thì đã được Thủy tiếp cho hai múi khác.

“À! Anh nhớ ra rồi! Ủa, bà Minh là dì của em hả? Dì ruột hay dì trong họ?” Tân thắc mắc.

“Bả chỉ là dì họ thôi. Mà bả thương em lắm, anh Tân ơi! Một phần vì bả thấy em lanh lợi, giúp ích cho bả nhiều trong chuyện buôn bán, phần khác bả thấy em thiệt thà, ngay thẳng, không tham như mấy đứa khác cũng là cháu của bả. Bả có nói phải chi bả biết người trong câu chuyện anh kể là em thì bả đã cho anh biết ngay rằng bả là dì của em rồi. Hồi em còn nhỏ thì bả buôn bán đâu trên Sài Gòn, chỉ tiếp xúc với họ hàng em khi người nhà có công việc đi Sài Gòn, ghé ngủ tạm tại nhà bả một đôi hôm rồi đi.”

“Em mau lớn và xinh quá, anh thiệt không ngờ!” Tân nói, lòng vẫn e rằng người con gái đối diện sẽ ngượng ngùng vì lời khen mà Tân cứ lặp đi, lặp lại đó. Phải biết rằng gì chớ về “tâm lý bạn gái” thì Tân rất rành, mặc dù anh vốn là dân tác chiến Biệt Ðộng Quân thứ dữ.

“Thiệt vậy hả anh?” Thủy hỏi lại với vẻ ngây thơ pha lẫn đôi chút sung sướng. “Mà nghe nói vợ anh đã đi vượt biên rồi hả? Chỉ hiện tới đâu vậy, anh Tân?”

Vết thương lòng bỗng dưng lại bị khơi dậy. Nhưng Tân cảm thấy cần phải nói thiệt cho Thủy -người mà từ trước tới nay anh vẫn coi như em gái mình – để cho cô gái biết rõ, kẻo che giấu hoài sau này lại phải mất công cải chính:

“Sự thực không phải vậy đâu, Thủy!”

“Vậy chớ sự thực là sao, hả anh?”

Thủy giục.

“Vợ anh đã bỏ anh đi lấy chồng khác rồi! Lấy một thượng úy Cộng Sản trong phường của bả. Tại anh lỡ khoe với anh em trong trại rằng vợ mình rất chung thủy, nên chẳng dám cho ai biết sự thực, mà chỉ khai là bả đã vượt biên rồi, vì anh biết những người đồng bạn của anh tại đây đều ở tù ‘mút chỉ cà tha,’ chẳng ai đủ khả năng ra ngoài mà kiểm chứng cho rõ thiệt, hư.”

“Trời đất ơi! Thiệt là buồn quá, hả anh Tân? Em không ngờ thời này người ta hay ăn ở bất nghĩa đến như vậy. À, em quên hỏi thử anh và chị đã có mấy đứa con với nhau rồi? Bây giờ con cái ra sao?”

“May mà chỉ có một đứa con gái, năm nay mới lên mười. Vợ anh đã gởi nó về bên ngoại nuôi giùm, lâu lâu mới về thăm mà thôi. Bên ngoại nó được cái là rất cưng con nhỏ và cũng còn thương anh lắm. Mỗi năm vài lần, bên vợ anh vẫn gởi quà thăm nuôi cho anh trên này. Có điều là chẳng có ai tới thăm anh từ dạo Thắm bỏ anh mà thôi”…

Thủy chưa kịp bình luận gì về những tiết lộ mới này, thì Tân đã tiếp nối câu chuyện:

“Anh cũng không trách gì bả. Gặp cảnh đời thay đổi thì dù ông to, bà lớn cũng phải đổi thay để sống còn, huống hồ chi vợ anh cũng chỉ là một người phụ nữ tầm thường. Ai còn lạ gì…”

Tân vừa nói tới đó thì chợt thấy người công an vũ trang hồi nãy, mặc đồng phục vàng lợt, đeo súng AK, lấp ló ngoài cửa sổ. Thiệt ra, nhiệm vụ của anh ta cũng chỉ là để canh chừng xem anh em cải tạo được thăm có ta thán chế độ tù tội hay phát ngôn điều gì phản động, và khách thăm có lén lút đưa vào trại tài liệu nào nguy hại cho “an ninh tổ quốc” hay không mà thôi.

Thấy người công an đã bỏ đi vì không phát hiện hay nghe ngóng được điều gì hệ trọng, Tân nhích người tới gần Thủy hơn:

“Ai còn lạ gì chủ trương ‘tài sản ngụy, ta chiếm; vợ con ngụy, ta lấy’ của Ðảng Cộng Sản Việt Nam đối với gia đình sĩ quan, viên chức thuộc chế độ cũ bị đưa đi tập trung học tập cải tạo trong những ngày đầu Sài Gòn ‘giải phóng’? Anh lại thấy thà Thắm làm vậy còn hơn là tiếp tục lừa dối nhau. Trại này có một anh tên là Út. Tháng nào ảnh cũng nhận được thơ vợ viết vào thăm, kể lể, tâm tình thiệt là tình sâu, nghĩa nặng; thậm chí bà vợ còn làm thơ ca ngợi mối tình chung thủy của họ trong hoàn cảnh ‘loan phượng lìa đôi nữa’. Nhưng khi người anh em bạn cột chèo của ảnh được thả về thì mới vỡ lẽ ra rằng chị ta đang có mang với một tay công an phường nào đó, mà tay này thì lại vợ con đùm đề cả rồi, mới ác chớ! Thiệt là tình đời ngày nay đã đổi thay đến hết biết rồi, Thủy ơi!”

Thủy còn đang ngẩn người ra chưa kịp nói gì để an ủi Tân trong cơn xúc cảm, tủi buồn thì đã nghe có tiếng của người công an vũ trang hồi nãy nói với vào, giọng “Bắc kỳ 75” đặc sệt:

“Anh gì đó, chỉ còn có ba phút thôi nà anh phải về trại đấy! Còn cô Thùy hay Thủy gì đó nữa, khẩn trương nên nhé, thu gọn tâm tình nại mà về nhà, để nần tới nại được phép vào thăm nữa chứ!”

Thủy nắm lấy tay Tân:

“Cán bộ trại chưa chi đã hối về rồi đó! Ðể em bàn giao mấy món đồ ăn cho anh cho kịp giờ…”

Thủy vừa nói vừa soạn sành mấy cái giỏ xách:

“Ðây là mấy món mặn cho anh ăn dài dài nè: ruốc xào sả, ớt kiểu người Trung, mắm khô quẹt mẹ em làm – tuy mặn, nhưng ngon lắm – cá khô sặt, muối sả, tôm khô, thịt heo kho trứng vịt, và cả mắm tôm chua em mới làm hôm qua cho anh nữa! Trong cái xách đen đen này có đủ các thứ gia vị như tiêu, hành, ớt, tỏi, và nhứt là bột ngọt – cái bịch nylông có chữ ‘mì chính’ đó nghe anh! Cái túi lớn nhứt thì có mấy món hơi sang sang một chút để anh đãi bạn bè: mè xửng Huế nè, đường Cu-ba nè, lạp xưởng nè, đậu phộng nè. Dưới đáy xách là ba ký nếp hạng nhứt mà Dì Minh biểu gởi cho anh đó!”

“Trời đất ơi! Sao em biết trong này anh cần mấy thứ này mà mua sắm quá ‘đạt yêu cầu’ như vậy? Về cho anh gởi lời cám ơn dì Minh thiệt nhiều, nghe em!”

Với tay cầm lấy cái thẩu nhựa đựng mắm khô quẹt, Tân nói với Thủy:

“Cái món khô quẹt này để anh nhờ người lén đem cho anh Huy một ít, vì ảnh mê lắm. Tội nghiệp! Ảnh là một điêu khắc gia nổi tiếng của mình ngày xưa, chỉ vì mới đây ảnh tạc tượng ‘Bác Hồ’ mũi hơi khoằm và nhọn như mũi két nên bị ghép vào tội phản động, bị đem giam cô-nếch gần ba tháng nay. Tuần trước, anh đi lao động về có lén thẩy cho ảnh hai miếng đường, nhưng rủi bị cán bộ tuần tra phát hiện nên sáng nay phải ngồi làm kiểm điểm, mới suy nghĩ cách chạy tội thì nghe kêu có em lên thăm nuôi nên lại bỏ đó…”

Tân lôi mấy xâu lạp xưởng ra khỏi mớ đồ ăn:

“Chỉ có cái món lạp xưởng là không hạp với anh lắm thôi, nhưng đám công an, cán bộ thì lại khoái ghê lắm. Họ gọi là ‘con nạp xưởng’ đó em! Ðể anh mang vào hối lộ cho họ đặng lấy lòng, phòng khi hữu sự cũng thường tai qua, nạn khỏi lắm. Thủy ơi! Anh thiệt mang ơn em biết mấy! Ðã hơn hai năm rồi, kể từ khi vợ anh bỏ đi, chẳng có một mống nào tới thăm anh hết. Mẹ anh thì đã mù lòa, con anh thì còn quá nhỏ, anh đành giấu biệt địa chỉ sau lần chuyển trại tới đây, chớ đâu có nỡ lòng nào bắt họ phải đi thăm mình?”

Tân nắm lấy đôi bàn tay thon và đẹp của Thủy. Người con gái đứng yên hồi lâu, chẳng nói gì, không biết có phải vì muốn chìu ý Tân hay là vì chính cô gái cũng muốn hưởng trọn cái phút giây êm ái đó, tay trong tay với người mà ngày xưa cô bé vừa cảm phục, vừa biết ơn mà cũng vừa thương mến nhưng không đời nào dám ngỏ. Tân vừa định nói lời từ biệt với Thủy, thì người công an vũ trang đã bước vào nhà khách, khẩu AK-47 chế tạo tại Tiệp Khắc kè kè bên hông:

“Thôi, xong rồi. Anh, chị niệu mà về nẹ nẹ đi nhé! Nể nồi cán bộ quản giáo tôi đã gia hạn cho cả năm phút rồi đấy!”

Người cán bộ vũ trang này, Tân hơi ngờ ngợ, có lẽ cũng chính là anh chàng áo vàng ác ôn đã giọng cho thằng Chinh ba cái báng súng đau “thấu trời xanh” khi hắn bị giải giao vào biệt giam trong cái thùng sắt vuông vức gọi là cô-nếch mà ngày xưa lính Mỹ vẫn dùng để chứa hàng hóa và quân dụng. Vì cấu trúc bằng sắt và bốn bề kín mít như bưng, thời tiết bên trong cô-nếch chỉ có hai mùa: Ban đêm là mùa Ðông lạnh như Bắc cực và ban ngày là mùa Hè nóng như thiêu đốt của sa mạc Sahara!

Không để cho kẻ giam giữ mình phải nặng lời, Tân vội vã choàng tay qua vai, ôm nhẹ Thủy một cái. Cái tật “lợi dụng thời cơ” này của Tân nay, dẫu sao, cũng đã giảm bớt một nửa rồi so với ngày xưa, có lẽ cũng vì Tân còn mang nặng mặc cảm của kẻ chiến bại.

Người con gái, lộ vẻ thẹn thùng, đứng im lặng trong vòng tay Tân giây lát trước khi dịu dàng đẩy nhẹ Tân ra:

“Thôi, anh lo về nghỉ ngơi sớm đi, hết giờ thăm rồi! Em mừng hết sức vì đã được gặp lại anh hôm nay,” cô gái nói qua làn nước mắt rơm rớm. “Ðã biết anh vẫn còn sống nơi đây thì, bằng cách này hay cách khác, em cũng sẽ lo lắng, thăm nuôi anh. Gia đình em không bao giờ quên ơn cứu mạng của anh, của mấy người lính Biệt Ðộng Quân như anh trong cuộc chiến… À quên, anh Tân ơi, em còn gởi cho anh cái này…”

Thủy vội vã nhét vào chiếc túi quần bên hông của Tân một gói gì nho nhỏ nhưng khá cộm. Nghi đó là tiền, Tân vội chối từ:

“Gì chớ tiền thì anh không nhận đâu nhé, Thủy! Thơ cũng không được nữa, vì sẽ bị quản giáo xét trước khi về phòng.”

“Anh yên tâm, cái đó là của mẹ em chớ không phải của em đâu. Nhưng anh phải giấu nó chỗ nào đi nếu thấy không tiện lắm, nghe anh Tân! À, tí nữa em quên mất. Anh Tân có bao giờ nghĩ rằng trong cái rủi nhiều khi cũng có cái may? Biết đâu nhờ chị Thắm bỏ anh mà người khác mới có cơ hội được lo cho anh?” Thủy không nhìn thẳng vào mắt Tân mà gần như là nhìn xuống đất trong câu nói sau cùng này, trước khi gặt đầu ra dấu từ biệt Tân rồi bước đi.

Ðứng lặng yên giây lát cạnh ba cái giỏ xách đồ ăn mà Thủy mới trao cho, Tân đưa mắt nhìn theo cô gái đang chậm rãi quay gót ra phía trước cổng trại. Một cảm giác nửa vui, nửa buồn xâm chiếm lấy tâm hồn anh… Khi cái vẫy tay sau cùng của Thủy đã khuất sau cánh cổng lớn, Tân mới biết rằng mình đành phải tạm giã từ một niềm hạnh phúc tuy mới vừa ló dạng nhưng lại mang nhiều hứa hẹn tương lai.

“Anh Tân có bao giờ nghĩ rằng trong cái rủi nhiều khi cũng có cái may?” Lời nói của Thủy như vẫn còn vang vọng đâu đây trong tâm trí Tân trên đường từ nhà khách trở về trại, với mấy giỏ xách đồ ăn thăm nuôi trên tay.

Ðối với Tân, đêm Ba Mươi năm nay cũng chính là phút giây khởi đầu của những mộng ước tương lai trong một cuộc đời tưởng đã héo tàn nay bỗng dưng lại đơm hoa, kết trái. Trong khi bạn bè cùng phòng ai cũng hớn hở, cười vui vì được Tân chia sớt chút quà thăm nuôi bất ngờ để cùng đón giao thừa, thì tận nơi đáy lòng Tân lại đang rộn ràng những tình cảm thương yêu vừa chớm nở, y như một nụ mai vàng e ấp, âm thầm nhưng mãnh liệt, bung cánh chào đón Xuân sang.Trong khi bạn bè cùng phòng ai cũng hớn hở, cười vui vì được Tân chia sớt chút quà thăm nuôi bất ngờ để cùng đón giao thừa, thì tận nơi đáy lòng Tân lại đang rộn ràng những tình cảm thương yêu vừa chớm nở, y như một nụ mai vàng e ấp, âm thầm nhưng mãnh liệt, bung cánh chào đón Xuân sang.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-449949
P.O. Box 25554, Sanata Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội: (tính đến ngày 20 tháng 3, 2017)
Xin xem kỳ sau.

Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:

Trần Quang, Cedar Hill, TX $300
Lê Quan & Le Lynn, $300
Ho Ngoc Nhan (Danh?), Garland, TX $300
Trần Vinh, Buena Vista, GA $300
Ðỗ Kelly, $300
Pham Khoa, $300
Nguyễn Minh, Illinois, $300
GÐ Phạm Côn, Garden Grove, CA $300
Nguyễn Trường, Annandale, VA $300
Hoàng Antony, Huntington Beach, CA $300
Ðặng Phước Phillip (Phước Hiền), $300
Lê Văn Nam, Chattanooga, TN $300
Phạm Ngọc Thạch và em, $300
Lê Bảo/ Trần Tony, $300
Nguyễn Thanh Y, $300
Nhóm Thân Hữu Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện, $300
Nguyễn Thông, Omaha, NE $300
Bùi Quang Thanh, Berwyn, IL $300
Phạm Hoa Huệ, $300
Nguyễn Thành, Wichita, KS $300
Hội Cao Niên Stockton, WA, $300
Nguyễn Harvey, $300
Lương Thị Hoa, $300
Nguyễn James, Omaha, NE $300
Hoàng Hung, $300
Nguyễn Hiệp, Chantilly, VA $300
Nguyễn Mỹ Ngọc, $300
Võ Kimberly, $300
Lữ Thị Bạch Nhạn, Maple Grove, MN $300
Lê Phước, Honolulu, HI $300
Bùi Kiệt (CÐNV Nashville), Nashville, TN $300
Võ Thị Xuân, Upper Darby, PA $300
Nhóm Sách Chay (Hải Quân Phước Xuyên, Ðồng Tháp), Los Angeles, CA $300
Nguyễn Thân, $300
Lê Quang Hoang, Coconut Creek, FL $300
Kiên Kiệt, $300
GÐ HO Võ Thái Hiền – CB, $300
Trần V. Việt Nam, Elk Grove, CA $300
Vũ Chương, Fountain Valley, CA $300
Trần Phú, San Diego, 92115 $300
Nguyễn Hữu Phước, $300
Trương Tra, $300
Trương Kevin, Bronx, NY $300
Nguyễn Thường, $300
Nguyễn Thường, $300
Nguyễn Thy, Frisco, TX $300
Nguyễn Cường, Harrisonburg, VA $300
Cao Xuân Tấn, $300
Phan Trà, Charlotte, NC $300
1 GÐ HO ở NY, $300
Ô Phùng Hiếu, San Diego, CA $300
Trương Hiền, Lebanon, TN $300
Phan Trà, $300
Ðào Tùng, Potomac, MD $250
Ngô Bill, $250 (còn tiếp)

Danh sách quả phụ VNCH đã được giúp đỡ:

Ngô Thị Muôi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS1 Lâm Văn Chiêu SQ:67/817.092. Tử trận 17/03/75
Hoàng Thị Thuận, Bà Rịa, QP Cố HS1 Nguyễn Văn Cẩn SQ:69/145.599. Tử trận 01/11/70
Hoàng Thị Rự, Vũng Tàu-Bà Rịa, QP Cố HS Nguyễn Văn Hội SQ:70/106233. Tử trận 11/12/69
Phan Thị Sáu, Khánh Hòa, Quả phụ Cố TS1 Lê Nựa SQ:63/105.380. Mất 06/03/75
Phạm Thị Ba, Saigon, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Hai SQ:52/128.388. Tử trận 24/03/64
Phan Thị Hồng, Bình Thuận, Quả phụ Cố HS1 Trần Hữu Hòa SQ:52/200.941. Tử trận 26/07/67
Lư Thị Lợi, Quảng Nam, Quả phụ Cố TS Trần Khoai SQ:59/208.028. Tử trận 18/12/69
Lê Thị Tranh, Khánh Hòa, Quả phụ Cố TS1 Nguyễn Ðen SQ:70/402.336. Tử trận 25/10/72
Nguyễn Thị Sáu, Vĩnh Long, Quả phụ Cố TS1 Ðỗ Văn Ngô SQ:61/104.173. Tử trận 27/09/72
Phan Viên, Thừa Thiên, Cha Cố HS Phan Mão SQ:72/135.676. Tử trận 03/04/72
Vũ Thị Hoa, An Giang, Quả phụ Cố B1 Trần Văn Ðao SQ:478.309. Tử trận 16/10/68 (còn tiếp)

Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:

Lê Văn Vĩnh, Thừa Thiên, SQ:205244/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Ðặng Vương, Thừa Thiên, SQ:107468/NQ. Cụt chân trái.
Phan Dường, Thừa Thiên, SQ:108761/NQ. Cụt chân phải.
Phan Văn Hậu, Thừa Thiên, SQ:64/202419/B1/CLQ. Cụt tay phải.
Chế Văn Lập, Thừa Thiên, SQ:69/183635/TrU/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Hóa (Khoa), Thừa Thiên, SQ:209057/CU/CLQ. Bị thương khắp người.
Trần Luật, Thừa Thiên, SQ:39/108429/TS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Ðỗ Văn Tuyên, Thừa Thiên, SQ:76/208646/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Tôn Thất Kha, Thừa Thiên, SQ:51/3533337/TS/ÐPQ. Gẫy chân phải.
Mai Phương, Thừa Thiên, SQ:50/213386/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Lê Cường, Thừa Thiên, SQ:72/204534/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Duy Ngọc, Thừa Thiên, SQ:63/202485/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Văn Phùng, Thừa Thiên, SQ:62/205557/TS1/CLQ. Gẫy chân trái.,
Nguyễn Úy, Quảng Trị, SQ:73/205425/B1/CLQ. Gẫy chân phải.
Hoàng Tăng, Thừa Thiên, SQ:68/200872/B2/CLQ. Gãy chân phải.
Nguyễn Văn Cho, Vũng Tàu-Bà Rịa, SQ:70/201824/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Khoan, Thừa Thiên, SQ:105368/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Lễ, Quảng Trị, SQ:60/206305/HS/CLQ. Gẫy tay trái.
Nguyễn Hữu Quả, Quảng Trị, SQ:142374/NQ. Cụt chân trái.
Tôn Thất Tuệ, Thừa Thiên, SQ:67/204400/TrU/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Hiệp, Thừa Thiên, SQ:64/200946/ TrU/CLQ. Bị thương ở đầu.
Huỳnh Ngọc Nhu, Thừa Thiên, SQ:67/201759/B1/CLQ. Cụt tay trái.
Trần Luân, Quảng Trị, SQ:204057/B1/CLQ. Bị thương ở mặt.
Ðỗ Hậu, Thừa Thiên, SQ:105903/NQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Thìn, Thừa Thiên, SQ:73/214394/HS1/CLQ. Cụt tay trái.
Trần Sĩ, Quảng Nam, SQ:134908/NQ. Cụt chân trái.
Hồ Hay,Thừa Thiên, SQ:35/298080/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trương Khắc Cừ, Thừa Thiên, SQ:56/200793/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Nhựt, Quảng Nam, SQ:118258/NQ. Cụt chân trái.
Phan Hân, Thừa Thiên, SQ:45/235029/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Trọng Cái, Thừa Thiên, SQ:66/206616/TS/CLQ. Gãy liệt tay trái.
Nguyễn Thiện Tế, Huế, SQ:63/212809/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Hữu Bờ, Thừa Thiên, SQ:110745/NQ. Gãy chân phải.
Nguyễn Giáo, Thừa Thiên, SQ:154253/CLQ. Bị thương ở bụng.
Hồ Văn Thuôn, Thừa Thiên, SQ:203497/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Ngoan, Thừa Thiên, SQ:58/218061/HS/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
Nguyễn Văn Thái, Thừa Thiên, SQ:76/202245/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Dưỡng, Thừa Thiên, SQ:209338/HS1. Cụt tay phải. Bị thương ở chân phải.
Thái Ðào, Quảng Trị biên, SQ:73/213989/CU/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hiểu, Thừa Thiên, SQ:66/106837/B1/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
Hồ Lệ, Thừa Thiên, SQ:57/226928/CLQ. Bị thương ở đầu.
Cao Hữu Thỉnh, Quảng Trị, SQ:74/206220/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Văn Lâu, Thừa Thiên, SQ:50/401022/B1/ÐPQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Hòa, Thừa Thiên, SQ:57/882990/ ÐPQ. Cụt chân trái.
Hồ Tất Bảy, Huế, SQ:73/212313/CU/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Khiển,Thừa Thiên, SQ:46/236006/TS1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Lê Quang Ðoài, Quảng Trị, SQ:74/123941/HS/CLQ. Gãy chân trái.
Tạ Diên,Quảng Nam, SQ:74/202026/B1/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Nguyễn Ngọc Quang (Nguyễn Thành), Quảng Nam, SQ:55/644290/B2/CLQ. Gãy 2 chân.
Võ Hùng Dũng, Quảng Nam, SQ:51/402185/ÐP. Cụt bàn chân phải.
Nguyễn Ngang, Quảng Ngãi, SQ:193858/NQ. Mù mắt phải, gẫy tay phải.
Lê Tới, Quảng Ngãi, SQ:40/432174/HS/ÐPQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Trần Văn Ðầy, An Giang SQ:45/212593/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Phù Công Cảnh, Cần Thơ, SQ:48/785548/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Phước Trải, An Giang, SQ:75/114897/HS/CLQ. Gẫy chân trái. Cụt 2 ngón tay phải.
Nguyễn Thanh Hùng, An Giang, SQ:34/269024/HS/ÐPQ. Gẫy chân trái. Bị thương ở đầu.
Châu Văn Bông, Ðồng Tháp, SQ:51/191431/B2/ÐPQ. Cụt bàn chân trái.
Kim Hiên, Sóc Trăng, SQ:60/502380/B1/CLQ. Gẫy chân trái.
Huỳnh Văn Ðeo, An Giang, SQ:50/679388/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Trần Quang Thế, Vĩnh Long, SQ:76/108358/HS/TQLC. Cụt tay phải.
Nguyễn Văn An, Vĩnh Long, SQ:70/508324/HS/CLQ. Cụt chân trái, gẫy chân phải.
Nguyễn Văn Mười, Cần Thơ, SQ:435094/NQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ngộ, Trà Vinh, SQ:59/500908/TSI/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Nhạn, Cà Mau, SQ:75/103860/HS1/CLQ. Liệt tay phải.
Nguyễn Văn Bé,Vĩnh Long, SQ:52/538703/HSI/ÐPQ. Cụt chân phải.
Ðỗ Văn Lực (Luật), Sóc Trăng, SQ:892526/NQ. Cụt tay trái.
Lương Văn Kim, Cần Thơ, SQ:68/140691/B1/CLQ. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Thanh Nhàn, Trà Vinh, SQ:xxxxxx/TS?. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Chính, Vĩnh Long, SQ:46/473573/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Dung, Cần Thơ, SQ:54/303054/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Hoa, Vĩnh Long, SQ:39/416514/HS/ÐPQ. Liệt chân phải.,
Nguyễn Văn Mướt, An Giang, SQ:49/659181/B2/ÐPQ. Mù mắt trái.
Trần Văn Mười, Ðồng Tháp, SQ:34/663202/B2/CLQ. Gẫy chân trái.
Lê Ðình Tân, Vĩnh Long, SQ:50/500031/HS/CLQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Khoa, Vĩnh Long, SQ:37/330039/HS/ÐPQ. Bị thương bàn tay trái.
Châu Văn Ðặng, Saigon, SQ:68/162526/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Tư, Cần Thơ, SQ:508338/TSI/CLQ. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Văn Khanh, Ðồng Tháp, SQ:43/446323/ÐPQ. Cụt chân trái.
Ðinh Văn Thành, An Giang, SQ:35/079954/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Phương, Long An, SQ:56/866955/B2/ÐPQ. Cụt bàn tay trái.
Trương Văn Chiến, BếnTre, SQ:878239/NQ. Gẫy bàn chân trái.
Lê Văn Ðời, Tiền Giang, SQ:61/182051/TS/CLQ. Gẫy tay phải.
Nguyễn Văn Danh, Tiền Giang, SQ:36/255226/B2/ÐPQ. Bị thương nhẹ chân trái.
Võ Văn Ba, Long An, SQ:51/484946/B2/ÐPQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Khắc Ðiệp, Bến Tre, SQ:48/454078/B2/ÐPQ. Bị thương chân trái.
Nguyễn Tấn Dũng, Tiền Giang, SQ:102645/NQ. Gẫy chân trái.
Huỳnh Văn Cánh, BếnTre, SQ:57/839560/B2/ÐPQ. Cụt 1/3 chân trái.
Trần Văn Tích, Tiền Giang, SQ:837314/NQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Cảnh, Long An, SQ:66/101300/HS/ND Bị thương ở mặt. Liệt tay trái.
Quách Thốn Hý, Sóc Trăng, SQ:66/503038/HS/CLQ. Gẫy 2 chân. Bị thương ở cột sống.
Châu Phong, Sóc Trăng, SQ:909682/NQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Hóa, Vĩnh Long, SQ:423169/NQ. Bị thương bụng.
Lâm Chuol, An Giang, SQ:49/737089/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Cao Quế, Long An, SQ:68/130511/HS1/BÐQ. Cụt bàn chân phải.
Võ Văn Bê, Long An, SQ:341938/NQ. Cụt chân trái. (còn tiếp)

Bà Tống Thị Giâu

10576951-CP12-Ba TONG THI GIA...

Thâm như Mỹ

Người Việt Nam thường nằm lòng câu “Thâm như Tàu” ý chỉ nói đến sự thâm nho của bánh trướng phương Bắc trước đây cũng như Tàu Cộng sau này. Người VN thường gọi Mỹ, Tây là “ngố.” Nhưng sau khi xem trailer của phim “Kong” thì điều đó, tôi nghĩ cần phải nghĩ lại: Người Mỹ cũng thâm nho ở mức thượng thừa!

Tôi chưa xem bộ phim này vì rất bận, nhưng trailer thì đã xem qua khá nhiều đoạn. Tại sao lại nói người Mỹ thâm khi quay ở Việt Nam? Bởi vì người Mỹ muốn cho người ta thấy, ở trong số ít các quốc gia trên thế giới còn duy trì chủ nghĩa Cộng Sản thì nó cũng giống như một ốc đảo so với thế giới văn minh còn lại. Các nhà làm phim cũng khéo léo dùng “Tittle” để nhấn mạnh hòn đảo cách biệt với thế giới dân chủ đó mang tên “Kong.” Kong có nghĩa là con đười ươi, con khỉ đột. Nó gắn liền với sự ví von của người dân Việt Nam đối với đảng CSVN. Người dân VN gọi đảng CSVN là những con khỉ rừng. Ngoài ra,Kong cũng có nghĩa là “Viet Kong” theo cách gọi của người Mỹ đối với đảng CSVN.

Nhưng tại sao lại là “Skull Island” ? Ðiều đó có nghĩa là “Hòn đảo đầu lâu.” Người Mỹ rất thâm nho khi đã mô tả đất nước Việt Nam giống như một hòn đảo chết chóc bởi những con khỉ Cộng Sản cai quản. Những chiếc đầu lâu trong Cải Cách Ruộng Ðất, Nhân Văn Giai Phẩm, Mậu Thân 68,… là những minh chứng cho điều mà người Mỹ muốn nói đến tại Việt Nam.

Chưa dừng lại ở đó, những người thổ dân trong phim trông rất phiền não và lặng câm đứng nhìn đoàn thám hiểm rời khỏi hòn đảo của họ cho thấy những người dân xứ sở bị cai trị bởi Kong đã hoàn toàn bị vô cảm hóa, hèn hóa trước sự tàn bạo của bầy Kong. Ðó là thực trạng của dân tộc Việt Nam chúng ta hiện nay…

Các đạo diễn người Mỹ thông qua hình ảnh những người lính, những chiếc trực thăng UH-1 cũng làm người Việt Nam nhớ đến chiến tranh Việt Nam. Những người lính Mỹ, những người trong đoàn thám hiểm giống như bối cảnh trước 1975, quân đội Hoa Kỳ đã đến Việt Nam để góp phần chống lại bầy quỷ Kong hung bạo. Tiếc là những người thổ dân trên đảo đầu lâu lại vô cảm và không nồng nhiệt trước những người lính muốn chống lại bầy Kong hung dữ.

Bộ phim còn thể hiện triết lý có hậu đó là cuối cùng con Kong cũng bị tiêu diệt trong đau đớn, quằn quại. Bối cảnh kinh tế,chính trị và lòng dân hiện nay đã là cơ sở cho các đạo diễn bộ phim nghĩ đến kết cục có hậu này. Bộ phim đầy thâm ý của người Mỹ đã quảng cáo cho cả thế giới biết về một hòn đảo cô độc trong bạo tàn Cộng Sản được cai trị bởi những con Kong (Viet Kong) hung bạo. Hòn đảo đó đã có vô vàn cái đầu lâu do những con Kong gây ra. Nhưng cuối cùng, nó cũng bị tiêu diệt. Cả thể giới đã biết… và thêm biết hơn nữa về thực trạng của Việt Nam thông qua bộ phim.

Ðảng CSVN rất ngu muội và tưởng rằng “thằng Mỹ” nó “nể” mình như cách CSVN tuyên bố nên cứ đi quảng cáo, nổ tưng bừng và tính dựng tượng Kong tại bờ Hồ. Những thằng ngu CSVN đã bị một phen hố nặng mà không biết.

Bây giờ, chúng ta phải nói: Thâm như Mỹ!

17.03.2017
(Nguồn: Jocelyn Nguyen; [email protected])

‘No Free Lunch’

Trên mạng lưới Internet, không bao giờ có chuyện cho không. “No free lunch, rien de gratuit.” Bao giờ cũng phải trả bằng một giá, thường là giá đắt, có khi… tán gia bại sản.

Nắm chắc nguyên lý đó, chúng ta sẽ không còn bồng bột trước những món hàng mới trông tưởng là ngon lành. “Mau lên, mau lên! Chỉ còn 1 giờ nữa bạn sẽ nhận được iPhone 7 mà bạn mong đợi.” iPhone 7, điện thoại cầm tay sang trọng vừa xuất hiện Tháng Ba năm nay. Nhiều người đã có rồi bạn phải có chớ!

“Bạn là người may mắn nhất. Chuyện bạn phải làm chỉ là việc bấm vào hàng chữ xanh ở dưới và sau đó, bạn sẽ nhận được chiếc điện thoại thông minh mà bạn mong ước từ lâu. Dễ quá mà, như 1, 2, 3…” Vậy còn đợi chờ chi?

Trả 2 euro mở đường

Mình đồng da sắt, trái tim chai đá? Ðọc tới đây mà bạn vẫn còn hiên ngang tỉnh trí không bị lung lạc thì thật đáng kính nể. Ðã có 85% người ngồi trước máy ngã lòng làm theo lời chỉ dẫn. Chỉ có bấm trên hàng chữ xanh thôi mà!

“Năm mươi iPhone 7 đã được gởi tặng. Bạn chỉ trả 2 euro, đó là tiền chi phí hồ sơ và tiền gởi máy tới tận nhà.” Giá thị trường mỗi chiếc iPhone 7, 128 Go là 870 euro, người sành điệu ham muốn từ lâu.

Bạn ghi tên, địa chỉ số nhà để nhận máy và số Card Visa để trả 2 euro. Làm vậy, không ngờ bạn đã cho những chi tiết cần thiết giúp họ móc túi bạn.

Không phải chỉ có 2 euro, hãng quảng cáo này sẽ lấy thêm những món tiền linh tinh khác, vì họ đã có trong tay số mật mã Card Visa của bạn.

Làm thịt không thương tiếc

Có những hàng chữ li ti trên trang mà bạn không ngờ tới. Dòng chữ viết rằng khi nhận iPhone, bạn đã đồng ý… thuê bao trả tiền để “tìm người bạn tình” và trả cho công ty mỗi tháng là 29.99 euro. Lấy điều nhơn nghĩa có thêm hàng chữ: Bạn có quyền ngưng khế ước này bất cứ lúc nào.

Ở một nơi khác thông báo muốn ngưng khế ước, phải gởi một email xác nhận hay gởi thư bảo đảm về địa chỉ của một nước miền Bắc Âu xa lạ. (Những chuyện đó sau này bạn mới biết: Thư bị trả về, địa chỉ này là địa chỉ ma).

Bạn còn được yêu cầu mua sách, mua báo, bánh kẹo rẻ tiền, bớt từ 55% đến 75%. “Oui” hay “Non,” bấm vào đây, chuyện đó hơi mất thời giờ nhưng không sao. Tất cả đều là “Non.”

Bao giờ được máy?

Thế bao giờ nhận được iPhone 7? Ủa, đây là… xổ số. Nếu là một trong số 50 người đầu tiên trên thế giới, chắc chắn bạn sẽ được iPhone. Ai làm chứng cho việc bạn là người thứ 49 hay 50?

Bây giờ phải chờ coi có được máy không. Hay ngưng ngay, cùng lắm, mất 2 euro.

Muốn ngưng, hãy xin liên lạc nhà băng, nói lý do để hủy Card Visa đang xài, xin card mới. Phải trả lệ phí cho nhà băng nhưng vẫn còn rẻ hơn là thấp thỏm chờ đợi. Và gởi thư chấm dứt ngay các khế ước không bao giờ ký kết, dù biết rằng thư sẽ không đến.

Thi đua trấn lột

Mười công ty chào mời trên máy, một chục ngàn công ty khác cũng có chương trình điện toán chào mời tương tự. Tất cả là máy, không có ai rảnh rỗi ngồi làm những chuyện đó. Các công ty bảo hiểm, siêu thị, hàng tạp hóa, tiệm bán áo quần, hãng xe hơi, tiệm bán máy móc điện tử, vân vân, cứ thế gởi đi.

Quà tặng của bạn đây nè. Bấm vào đây. Chỉ cần xác nhận lại bằng cách cho địa chỉ, số điện thoại ở nhà, số điện thoại di động, email…. Bạn trúng số 10,000 euro, chỉ cần biên thư kèm theo 20 euro, tiền hồ sơ và chuyển vận.

Lấy xuống chi phiếu quà tặng đặc biệt khai trương 1,000 euro, bạn có thể tiêu dùng từ đây cho hết Tháng Năm. Ghi vào trang dưới đây, địa chỉ của bạn, số điện thoại ở nhà, số điện thoại di động, email… vân vân.

Mời bạn tham gia cuộc thăm dò khách hàng, với quà tặng 500 euro cho những người trả lời sớm nhất… Ghi vào đây địa chỉ, số điện thoại…

Chúng tôi có điều quan trọng muốn tiết lộ với bạn. Xin bấm vào đây: Lại cạm bẫy!

Chuyện tán gia bại sản

Chuyện này phải nhờ tới hồ sơ của FBI Houston, Texas. Bên Tây, chưa thấy có. Năm trước, FBI công bố hồ sơ một người lợi dụng tình cảm để làm tiền. Những vụ này tính ra đã làm các khổ chủ mất tới $200 triệu trong năm 2015 và đây là một trường hợp điển hình mà FBI công bố để cảnh tỉnh những người… có thể trở thành nạn nhân.

Một người trạc ngũ tuần mang tên là Charlie móc nối một bà triệu phú đang sống cô đơn. Theo dõi lý lịch con mồi trên Internet, Charlie tán tỉnh. Từ tình đổi qua tiền, bà cho biết trong hai năm nay dù chưa hề gặp nhau, đã nhiều lần chuyển tiền cho Charlie, mỗi lần $30,000. Cho vay mượn, giúp làm ăn, Charlie hứa sẽ trả lại.

Mới đây, Charlie đào tiền thêm bằng cách đưa ra một công trình xây cất ở Nam Phi. Anh này cần thêm nhiều tiền, tới $42 triệu, thế mà bà vẫn đồng ý gom tiền chờ đợi. Charlie gởi hai “sứ giả” người Nigeria qua Houston nhận tiền.

Cố vấn tài chánh của bà hồ nghi, liên lạc với FBI. FBI chận bắt hai “nhà ngoại giao” Nigeria và xộ khám. Mỗi người có thể bị 20 năm tù và bị phạt $250,000 tòng phạm lường gạt tiền.

Thông cáo của FBI Houston có câu: “If you think you’ve been victimized by a dating or other online scam, report it to www.ic3.gov. Nếu bạn nghĩ mình bị lừa, xin vào trang mạng.”

Ở Pháp, có thể thưa cảnh sát qua máy: www.pre-plainte-en-ligne.gouv.fr

Bức thư thống thiết

Bạn thân mến,

Ðã từ lâu, bạn biết rằng chúng tôi không bao giờ quấy rầy bạn bè. Nay thì vợ chồng chúng tôi đang gặp cảnh khốn cùng, tôi đành phải có thư này, mong bạn thông cảm, giúp cho.

Chúng tôi đang ở…, thủ đô nước… Ðang đêm, chúng tôi bị nhóm người lạ mặt tấn công, cướp sạch tư trang, tiền bạc, áo quần. Võ trang giáo mác, bọn chúng trói chúng tôi, lục soát căn phòng lấy hết áo quần, giấy tờ, thông hành, điện thoại, đồ dùng trong phòng tắm, tủ lạnh, chất đầy mấy va li đem đi…Nghĩa là giờ này chúng tôi mỗi người chỉ còn một bộ đồ ngủ trên người.

Tôi chạy qua nhà hàng xóm xin điện thoại liên lạc với cảnh sát và sau đó với sứ quán để xin giúp đỡ. Họ nói trường hợp này xảy ra nhiều lắm nên không giúp đỡ được gì. Ngày mai, còn phải đi khai báo thêm để lập hồ sơ.

Tiền bạc không còn, không biết làm sao sống tới ngày về. Tôi đánh bạo có thư này xin bạn giúp cho chừng $500, để gỡ trong giai đoạn mấy ngày đầu rồi tôi sẽ tìm cách liên lạc với nhà băng để có tiền mua vé máy bay trở về.

Nhờ ông hàng xóm tốt bụng đứng ra bảo lãnh. Vậy xin bạn gởi ngay cho Mr. Rodriguez Somerá, qua hộp thư…

Khi trở về, tôi sẽ báo tin bạn hay và hoàn lại số tiền bạn đã vì tình nghĩa mà ứng trước. Trông ngóng thư và tiền của bạn. (Lược dịch)

Máy tôi bị “virus”

Một ngày trong tuần, hai người bạn nói chuyện với nhau. Tôi có được thư. Máy của tôi bị “virus.” Tôi cũng đoán vậy nên đọc xong rồi xóa. Thế thì may quá. Bạn biết thời gian sau này, tôi có đi đâu xa.

***

Luật hình nước Pháp trừng phạt người mạo danh kẻ khác để trục lợi, làm xáo trộn cuộc sống hay xâm hại đến danh dự kẻ khác. Ba năm tù và 15,000 euro tiền vạ, nhưng không giảm được chuyện lừa đảo trên máy.

Mạng nhện bắt ruồi muỗi. Mạng web của Sir. Timothy bẫy con người!

Ông Chung Phước Khánh

10576906-PU FULL-Ong CHUNG PH...

Obama hay Trump, ai cũng cần bảo hiểm

Chính phủ Donald Trump chắc sẽ không đụng tới việc xóa bỏ Obamacare trong năm nay, có thể cả năm tới, sau khi thất bại với dự luật cải tổ y tế của Dân Biểu Paul Ryan. Ðây là lúc người dân Mỹ có thể bình tĩnh suy nghĩ về vấn đề bảo hiểm y tế mà không giữ tinh thần đảng phái nữa. Khi hệ thống bảo hiểm y tế gắn thêm nhãn hiệu Obama hay Trump, người ta dễ vì yêu người này, ghét người kia mà suy nghĩ thiên lệch.

Ðể bắt đầu, chúng ta nhắc lại một câu hỏi căn bản: “Tại sao chúng ta cần bảo hiểm?” như tựa đề một bài trong mục này tuần trước.

Người ta cần mua bảo hiểm vì những rủi ro không thể nào đoán trước được. Một hiện tượng tự nhiên là trong số những người mua bảo hiểm, thế nào cũng có cảnh người này “trợ cấp” người kia. Một người trả hàng ngàn Mỹ kim một năm mua bảo hiểm xe hơi, suốt mười năm có thể không được hãng bảo hiểm bồi thường một đồng nào cả. Tiền họ đóng góp được chia cho các người đã gặp tai nạn! Không ai oán hận, ganh tị khi nghĩ mình đã “trợ cấp” những người lái ẩu!

Theo nguyên tắc thị trường bảo hiểm, những người “rủi ro cao” thường phải trả giá đắt hơn. Vì thế, ai lái xe đã gặp nhiều tai nạn, dù mình không gây ra, phải đóng bảo hiểm cao hơn. Người già phải trả ít hơn người trẻ, vì họ thường lái xe thận trọng hơn.

Hệ thống An Sinh Xã Hội (Social Security) là một chương trình bảo hiểm lương bổng cho người già về hưu, không hoàn toàn theo nguyên tắc đó. Cả nước Mỹ ai đi làm đều phải đóng thứ bảo hiểm này, một “Thuế An Sinh Xã Hội” bắt buộc. Trong hệ thống An Sinh Xã Hội, người trẻ tuổi và lương cao phải “trợ cấp,” góp tiền cho quỹ bảo hiểm của chính phủ để trả tiền hàng tháng cho những người đã về hưu, lương thấp, hoặc bị thương tật. Người chết trước khi đến tuổi về hưu, không được lãnh đồng nào cả. Nhưng không ai đoán được số mạng 100%. Cuối cùng ai cũng chấp nhận đóng thứ “thuế” này vì khi sinh ra không ai biết chắc mình sẽ sống đến bao nhiêu tuổi. Hơn nữa, mọi người đồng ý rằng những ai già yếu, nghèo, hoặc không may mất sức làm việc, đáng được xã hội trợ giúp.

Ở nước Mỹ, gần một nửa dân số được chính phủ trợ cấp khi mua bảo hiểm y tế, dù họ không biết. Ðó là những người làm cho các xí nghiệp lớn, chủ nhân góp phần đóng bảo hiểm y tế cho họ – một hình thức trả thêm lương. Chính phủ bớt thuế cho chủ nhân trên những khoản đóng góp đó. Chính phủ bị mất một khoản thu quan trọng, nhưng vẫn có tiền chi tiêu vì mọi người đều đóng các thứ thuế khác. Có thể coi nhân viên các xí nghiệp đó “được tăng lương” mà không phải đóng thuế trên số lợi tức được hưởng thêm này. Ngược lại, những người làm cho các xí nghiệp nhỏ hay tự lập cũng cần mua bảo hiểm y tế; nhưng họ không được giảm bớt thuế một đồng nào cả. Có thể nói rằng loại người thứ hai này, một nửa dân số Mỹ không làm cho các xí nghiệp lớn, đã trợ cấp cho những người làm việc trong các công ty lớn!

Trước khi có luật y tế của cựu Tổng Thống Obama, thị trường bảo hiểm y tế cho những người thuộc loại thứ hai hoạt động giống như thị trường bảo hiểm xe hơi. Những người “rủi ro cao” sẽ phải trả giá đắt hơn, như người lớn tuổi, phụ nữ, và người đã có bệnh sẵn. Vì họ sẽ gây tốn kém cho công ty bảo hiểm. Loại người thứ nhất, nếu đang có bệnh mà mất việc, gia nhập thị trường của loại thứ hai, họ phải trả giá cao hơn những người chưa bị bệnh.

Nhưng khi mới ra đời, hay khi lớn lên bắt đầu kiếm việc, không ai biết chắc mình sẽ thuộc loại người thứ nhất hay thứ hai. Mà cũng không ai biết trước mình ở một trong loại đó bao lâu, bao giờ thì mất việc hoặc may mắn có việc làm cho một công ty lớn. Những người đang làm cho các công ty lớn có biết chắc mình sẽ giữ được việc làm suốt đời hay không? Họ vẫn sống với rủi ro mất việc, có bảo hiểm lương bổng nhưng không được thứ bảo hiểm y tế nào che chở mãi mãi.

Ðạo luật gọi là Obamacare tìm cách sửa chữa tình trạng trên, bằng cách đặt ra một số giới hạn trên hoạt động của các công ty bảo hiểm. Nhà bảo hiểm không được bắt người đang có bệnh trả tiền cao hơn những người chưa bệnh; không được tính giá cho phụ nữ cao hơn đàn ông; giá bảo hiểm cho người già không được cao hơn ba lần người trẻ, vân vân. Ngoài ra luật lệ bắt các công ty bảo hiểm chịu trách nhiệm chữa trị tối thiểu mười khoản, như săn sóc các sản phụ, các hài nhi, trị bệnh tâm thần, vân vân.

Ðạo luật Obama khiến cho thị trường bảo hiểm y tế khác hẳn bảo hiểm xe hơi. Những người “rủi ro cao” vì đang có bệnh hay tuổi đã cao, cũng trả cùng một giá như người ít rủi ro! Phụ nữ, có ngày sẽ sanh đẻ, cũng được trả cùng một giá như đàn ông! Một thanh niên cũng trả giá như các ông bà lớn tuổi, vì công ty bảo hiểm không được tăng giá cao quá trên những người già yếu.

Nếu được tự do lựa chọn thì các bạn trẻ tin rằng mình rất khỏe mạnh sẽ không muốn tốn tiền mua bảo hiểm. Chỉ những người rủi ro cao mới mua. Khi đó, các hãng bảo hiểm sẽ phải tăng giá, giống như khi họ chỉ bán được bảo hiểm xe hơi cho những người “lái ẩu” và không may mắn! Với giá cả tăng lên, những người cần bảo hiểm nhất cũng khó đủ tiền mua! Nghĩa là, nếu các thanh niên rút lui thì cả thị trường bảo hiểm sẽ bế tắc không hoạt động được nữa. Cho nên đạo luật Obama buộc mọi người đều phải mua bảo hiểm; khiến cho nhiều người bất mãn, nghĩ rằng mình bị bóc lột, góp tiền trợ cấp cho những người già hoặc yếu hơn mình.

Mời độc giả xem phỏng vấn: Hạ Viện hoãn dự luật bảo hiểm y tế

Những người ủng hộ Obamacare muốn bảo hiểm y tế cũng tương tự An Sinh Xã Hội, mọi người đều đóng góp, người trẻ trợ cấp người già, người chết sớm trước tuổi về hưu đã góp tiền nuôi người sống lâu. Ðằng sau chủ trương đó là một quan niệm coi xã hội phải bảo đảm mọi người bị bệnh, bị thương đều được chăm sóc, người khỏe mạnh giúp người yếu đuối.

Những người chống đạo luật y tế Obama phản đối đường lối bắt buộc này, và phản đối tình trạng chính phủ trợ cấp cho những người nghèo để họ có thể mua bảo hiểm y tế. Họ muốn thị trường bảo hiểm y tế giống như bảo hiểm xe hơi, ai nhiều rủi ro thì phải trả giá cao hơn.

Họ nhấn mạnh rằng những giới hạn, ràng buộc áp đặt trên các công ty bảo hiểm là đi ngược với nguyên tắc kinh tế tự do, thuận mua vừa bán. Ðối với họ, đặt ra những điều cấm đoán công ty bảo hiểm hay bắt buộc ai cũng phải mua bảo hiểm là vi phạm quyền lựa chọn tự do của người bán cũng như người mua, hậu quả là thị trường bị lệch lạc.

Hai quan niệm trên sẽ còn tiếp tục đối chọi nhau trong những cuộc thảo luận về bảo hiểm y tế trong nhiều năm sắp tới. Không thể quả quyết quan niệm nào là đúng hoàn toàn hoặc sai hoàn toàn. Khi biết như vậy, người dân có thể suy nghĩ, lựa chọn một cách khách quan, dùng lý trí mà xét đoán. Người ta sẽ không để cho các tình tự yêu, ghét và tinh thần đảng phái ảnh hưởng trên lý trí. Người theo đảng Dân Chủ không cần nghĩ hễ điều gì ông Trump làm thì phải chống, người ủng hộ đảng Cộng Hòa cũng không còn thấy những luật lệ do ông Barack Obama đưa ra đều sai lầm. Họ sẽ không bị các nhà chính trị mê hoặc bằng các khẩu hiệu kích thích tình tự nữa. Khi đó, cuộc thảo luận về bảo hiểm y tế sẽ chỉ dựa trên các dữ kiện khách quan, những phân tích thực tế so với lý tưởng Và người ta sẽ phán xét từng điều khoản của các dự luật y tế, dựa trên thực tế cũng như lý tưởng. Họ sẽ dễ chấp nhận thay đổi từng phần trong hệ thống y tế, không cần biết thay đổi đó do đảng nào đề nghị.

Cuối cùng, dân chúng Mỹ sẽ lựa chọn qua lá phiếu. Người dân biết họ phải lựa chọn giữa hai quan niệm xung khắc, và biết cả hai đều có giá trị tùy theo cách nhìn cuộc đời của mỗi người, không quan niệm nào hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. Trong chế độ dân chủ ai cũng phải kính trọng ý kiến đối nghịch với mình. Hệ thống bảo hiểm y tế tương lai sẽ tìm cách dung hòa giữa lý tưởng và thực tế, chắc sẽ thay đổi từ từ, chậm chạp chứ không thể làm vội vã được.

Bà Quả Phụ Nguyễn Cần

10576901-PU14-BQP NGUYEN CAN.eps

Tin mới cập nhật