Ông Lý Bá Hiển

Liên Âu dọa áp thuế quan hàng trăm loại sản phẩm Mỹ

BRUSSELS, Bỉ (NV) – Liên Âu (EU) loan báo sẽ áp thuế quan trả đũa đối với giấy vệ sinh, đậu nành, mỹ phẩm và hàng trăm loại sản phẩm khác của Mỹ nếu đàm phán thất bại với Mỹ, theo CNN hôm Thứ Ba, 15 Tháng Tư.

Hôm Thứ Hai, EU công bố danh sách dài sản phẩm Mỹ, mà hầu hết sẽ bị đánh thuế thêm 25% nếu liên minh gồm 27 quốc gia này không đạt được thỏa thuận với Mỹ.

Container hàng hóa tại Cảng Hamburg ở Hamburg, Đức, hôm Thứ Ba, 15 Tháng Tư. (Hình minh họa: Sean Gallup/Getty Images)

EU công bố danh sách này giữa cuộc chiến thương mại bắt nguồn từ thuế quan mà Tổng Thống Donald Trump áp lên hàng chục đối tác thương mại, gồm EU, có nguy cơ làm nền kinh tế Mỹ và nhiều quốc gia khác lâm vào suy thoái.

Hôm Thứ Hai, EU hoãn đợt thuế quan trả đũa đầu tiên 90 ngày sau khi Tổng Thống Trump cũng hoãn thuế quan trả đũa mà ông công bố hồi đầu Tháng Tư. Theo kế hoạch, lẽ ra đợt thuế quan trả đũa đầu tiên của EU bắt đầu vào Thứ Ba, 15 Tháng Tư, để đáp trả Mỹ áp thuế 25% đối với thép và nhôm EU.

“EU tạm ngưng biện pháp trả đũa thuế quan vô lý của Mỹ để EU và Mỹ có thời gian thương lượng,” Ủy Ban Âu Châu (EC), nhánh hành pháp của EU, ra thông báo cho hay hôm Thứ Hai. “Nếu đàm phán không vừa ý, EU sẽ tiến hành biện pháp trả đũa.”

Khoảng 400 loại sản phẩm của Mỹ có thể bị EU đánh thuế cao hơn từ giữa Tháng Bảy. Khoảng 1,300 loại sản phẩm khác có thể bị đánh thuế nặng nề cùng lúc hoặc sau đó.

Danh sách của EU phần lớn không có những loại sản phẩm Mỹ xuất cảng nhiều nhất qua liên minh này. Theo EU tính toán dựa trên dữ liệu chính thức của Mỹ năm 2023, năm loại sản phẩm Mỹ xuất cảng nhiều nhất qua Âu Châu là dầu khí, dược phẩm, sản phẩm và linh kiện hàng không, thiết bị và vật liệu y tế, xe mô tô, và đậu nành. Xe mô tô và đậu nành nằm trong danh sách của EU, cả hai đều có thể bị đánh thuế 25%.

Ngoài thuế quan đối với thép và nhôm, Tổng Thống Trump còn áp thuế 25% đối với xe hơi và phụ tùng xe hơi EU và “thuế quan đối ứng” 20% đối với toàn bộ sản phẩm khác của liên minh này, mặc dù hiện tại, ông Trump hoãn “thuế quan đối ứng” 90 ngày, chỉ đánh thuế tối thiểu 10%. EU vẫn đang cân nhắc thuế quan trả đũa thuế xe hơi và “thuế quan đối ứng” của ông Trump. (Th.Long) [qd]

Sài Gòn, Chợ Lớn sẽ trở thành tên phường sau khi bị sáp nhập

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sài Gòn, Chợ Lớn sẽ được dùng để đặt tên cho phường ở TP.HCM sau khi chính quyền quyết định sắp xếp lại đơn vị hành chính cấp xã, và nhà cầm quyền quyết định sáp nhập hai tỉnh Bình Dương và Bà Rịa-Vũng Tàu vào thành phố này.

Truyền thông Việt Nam loan tin tối 14 Tháng Tư, cho biết đó là một phần trong các phương án sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh và sắp xếp các phường đang được Ủy Ban Nhân Dân Quận 1 và Quận 5 “lấy ý kiến người dân.”

Quận 1 dự kiến sắp xếp 10 phường còn bốn phường là Tân Định, Sài Gòn, Bến Thành, Cầu Ông Lãnh. (Hình: Tuổi Trẻ)

Theo đó, quận 1 sẽ có bốn phường gồm: Sài Gòn trên cơ sở diện tích, dân số phường Bến Nghé hiện hữu và toàn bộ khu phố 1 của phường Nguyễn Thái Bình, rộng hơn 2.6 km2 với hơn 32,000 người.

Ông Lê Đức Thanh, chủ tịch quận 1, cho biết tên phường Sài Gòn được thành phố “khuyến khích sử dụng đặt tên cho phương án phường mới.”

Ba phường còn lại là phường Tân Định được thành lập dựa trên sáp nhập toàn bộ diện tích phường Tân Định, Đa Kao.

Phường Bến Thành sáp nhập toàn bộ diện tích phường Bến Thành, Phạm Ngũ Lão và khu phố 1, khu phố 6 của phường Cầu Ông Lãnh và phần diện tích còn lại phường Nguyễn Thái Bình.

Còn phường Cầu Ông Lãnh sáp nhập toàn bộ diện tích ba phường Nguyễn Cư Trinh, Cầu Kho, Cô Giang và phần diện tích còn lại phường Cầu Ông Lãnh.

Theo lãnh đạo quận 1, việc chọn tên Sài Gòn là “dựa vào yếu tố lịch sử,” nơi này có các công trình tiêu biểu của Sài Gòn xưa như Bưu Điện, Nhà Hát Thành Phố, Nhà Thờ Đức Bà… Tính Sài Gòn thể hiện rõ và khi nhắc đến sẽ hình dung ra được.

Trong khi đó, tại quận 5, phường Chợ Lớn được thành lập dựa trên sáp nhập từ các phường 11, 12, 13, 14, có diện tích khoảng 1.6 km2 với 85,000 người dân.

Ngoài ra, phường Chợ Quán được lập trên cơ sở sáp nhập phường 1, 2, 4 với diện tích khoảng 1,2 km2 và phường An Đông sáp nhập từ các phường 5, 7, 9 với diện tích khoảng 1.3 km2.

Sài Gòn, Chợ Lớn là tên hai đô thị cũ, lâu đời gắn với thủ đô Sài Gòn trước đây. Trung tâm của đô thị Sài Gòn chủ yếu ở quận 1, một phần quận 3. Trong khi đó, thành phố Chợ Lớn là một khu vực đông Hoa kiều sinh sống nằm ven kênh Tàu Hủ trải dài trên địa bàn quận 5 và quận 6.

Chợ Lớn vốn riêng biệt với Sài Gòn nhưng những năm 1930-1950 do quá trình đô thị hóa, Sài Gòn và Chợ Lớn dần dần sáp nhập với nhau.

Chợ Bình Tây, trung tâm vùng Chợ Lớn xưa. (Hình: VNExpress)

Tên Sài Gòn-Gia Định được dùng cho TP.HCM từ 30 Tháng Tư, 1975 đến trước ngày 2 Tháng Bảy, 1976.

Nói rõ hơn về việc đặt tên đối với đơn vị hành chính cấp xã mới, Sở Nội Vụ TP.HCM đề nghị Ủy Ban Nhân Dân Quận 1 “cân nhắc có một đơn vị hành chính mới tên Sài Gòn, quận 5 có đơn vị hành chính tên Chợ Lớn.”

Quận Tân Bình và huyện Củ Chi “cân nhắc việc đặt tên đơn vị hành chính mới gắn với các yếu tố lịch sử, truyền thống, văn hóa của địa phương và sử dụng các tên của xã, thị trấn hiện hữu trước khi sắp xếp.”

Phản ảnh về cách đặt tên như trên, nhiều người dân đồng tình vì ít ra cũng còn giữ lại tên xưa. Song, cũng có người cho rằng có phường Sài Gòn thì mất luôn cái tên thủ đô Sài Gòn. Người Việt ở hải ngoại hay dùng Sài Gòn thay cho TP.HCM. Nếu theo tên mới, thành phố Sài Gòn chỉ còn là một phường, xã nhỏ. (Tr.N) [qd]

Đánh nhau với tài xế Uber ở Đan Mạch, 2 sinh viên Mỹ bị bắt

COPENHAGEN, Đan Mạch (NV) – Hai sinh viên Mỹ bị bắt giam ở Đan Mạch khoảng hai tuần vì đánh nhau với tài xế Uber tại thủ đô nước này, giới chức loan báo, theo NBC News hôm Thứ Hai, 14 Tháng Tư.

Hôm Thứ Hai, Bộ Ngoại Giao Mỹ xác nhận họ biết sự việc và đang hỗ trợ hai công dân này về mặt lãnh sự. Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao tuyên bố họ coi trọng sự an toàn của hai người này, nhưng để tôn trọng quyền riêng tư, họ sẽ không cung cấp thêm thông tin nào khác.

Du khách tại khu vực dọc con kênh Nyhavn ở Copenhagen, Đan Mạch. (Hình minh họa: Jonathan Nackstrand/AFP via Getty Images)

Một trong hai người bị bắt là anh Owen Ray, cha mẹ anh xác nhận hôm Thứ Hai, cho biết thêm rằng anh Ray và bạn anh “bị một tài xế Uber chửi bới và tấn công.”

“Hai cháu không làm gì gây hấn,” ông Andy Ray và bà Sara Buchen-Ray ra tuyên bố cho hay. Anh Ray, cư dân Chicago, Illinois, là sinh viên đại học Miami University ở Ohio, theo CNN.

Phát ngôn viên Uber loan báo họ “rất coi trọng những báo cáo về bạo lực.”

“Tài xế thông báo với Uber ông bị hai người khách tấn công và sau đó, hai người đó bị cảnh sát Đan Mạch bắt giữ,” phát ngôn viên Uber cho hay.

Tối ngày 31 Tháng Ba, anh Ray và bạn anh gọi Uber về khách sạn nhưng sau đó phát giác họ gõ sai tên khách sạn, bà Erin Pelon, người đại diện anh Ray, cho biết hôm Thứ Hai. Bạn anh Ray không muốn nêu tên, theo bà Pelon.

“Sau khi lên xe, họ phát giác họ sơ suất chọn sai khách sạn nhưng không thể đổi địa điểm trong ứng dụng Uber,” bà Pelon cho hay. “Tài xế từ chối chở họ đi chỗ khác, nên anh Ray và bạn anh xuống xe và hủy chuyến đi.”

Vài phút sau, tài xế Uber quay lại la hét, đòi họ trả tiền, theo bà Pelon. Anh Ray và bạn anh nói với tài xế rằng ông sẽ được trả tiền thông qua ứng dụng Uber, và lúc đó, tài xế xuống xe hăm dọa họ, bà Pelon cho hay. Anh Ray và bạn anh nói tài xế “gọi cảnh sát vì không làm gì sai,” theo bà Pelon.

“Lúc đó, tài xế Uber tấn công anh Ray,” bà Pelon cho biết. “Xô xát xảy ra, và cuối cùng, hai chàng trai bỏ chạy vì sợ. Toàn bộ vụ này đều có trong video do camera trên chiếc Uber quay được, mà hiện đang được dùng trong thủ tục pháp lý ở Đan Mạch.”

Anh Ray bị bắt ở phi trường khi đang chuẩn bị lên phi cơ.

Cảnh sát Đan Mạch loan báo hai sinh viên Mỹ này bị bắt cùng ngày hôm đó rồi bị đưa ra tòa và bị truy tố tội tấn công.

Anh Ray và bạn anh bị giam 10 ngày rồi được thả ra hôm Thứ Ba tuần trước, nhưng bị cấm rời Đan Mạch cho tới phiên tòa xét xử ở Copenhagen vào ngày 24 Tháng Tư, theo giới chức.

Nếu bị kết tội, họ có thể bị phạt tiền hoặc bị tù tối đa ba năm, theo luật hình sự Đan Mạch. (Th.Long) [qd]

Đêm then – Thơ Hồ Minh Tâm

Hồ Minh Tâm

Đêm then 

tết này em tròn hai mươi tuổi/ đừng bắt em nhớ anh nữa/ được không? (Tranh: Nguyễn Phước)

sương đọng lời gì trên mái cọ
con mèo con quay lưng nằm nghe núi
gió dúng dắng ngoài thềm
đá nhọn rón rén chân đêm
tiếng khèn ai như vừa làm rơi viên sỏi nhỏ
then tính trở mình nhớ anh

bậc cấp nhà em lem lem ánh trăng mùa cạn
sông Lèng vẽ một vòng ôm
em nhớ anh
nhớ anh
nhớ anh như nhớ lần chưa gặp
lối mòn quanh co hoa ngô hoa mận
từ Ba Bể thơm về
ngón tay em thì trắng
khăn mỏ quạ thì đen
giọng hát then tiếng đàn tính nụ cười anh
làm sao em giấu

hay là anh ơi
tết này em tròn hai mươi tuổi
đừng bắt em nhớ anh nữa
được không?

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

Trump ‘thiếu giáo dục’ khi chèn ép đại học hàng đầu thế giới của Mỹ

Trump ‘thiếu giáo dục’ khi chèn ép đại học hàng đầu thế giới của Mỹ
Chính quyền Tổng Thống Donald Trump “đóng băng” $2.2 tỷ tài trợ đại học Harvard University chỉ vì trường này không nghe lời ông.

Trump: Tập Cận Bình thăm Việt Nam để bàn cách ‘chơi’ Mỹ

WASHINGTON, DC (NV) – Ông Donald Trump, tổng thống Mỹ, tuyên bố ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc, thăm Việt Nam để bàn cách “chơi” Mỹ, theo tạp chí Fortune hôm Thứ Ba, 15 Tháng Tư.

Ông Tập tới Việt Nam hôm Thứ Hai tuần này, bắt đầu chuyến công du Đông Nam Á một tuần giữa lúc cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đang căng thẳng vì vấn đề thuế quan.

Ông Donald Trump (trái), tổng thống Mỹ, và ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc. (Hình minh họa: Brendan Smialowskifred Dufour/AFP via Getty Images)

Tổng Thống Trump cho rằng mục đích chuyến thăm Việt Nam của Chủ Tịch Tập, bao gồm cuộc hội đàm với ông Tô Lâm, tổng bí thư đảng CSVN, là vạch ra chiến lược hãm hại Mỹ.

“Tôi không trách Trung Quốc; tôi không trách Việt Nam,” ông Trump cho hay trong buổi họp báo tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Hai. “Cuộc gặp gỡ đó rất đẹp. Họ gặp nhau để nghĩ ra, ‘Làm sao chúng ta ‘chơi’ được Mỹ?’”

Nhân chuyến thăm của ông Tập, Trung Quốc và Việt Nam ký 45 thỏa thuận về một loạt vấn đề, như hệ thống cung ứng và đường rầy. Sau Việt Nam, ông Tập đi Malaysia và Cambodia trong tuần này.

Chuyến thăm này diễn ra giữa lúc Mỹ và Trung Quốc đụng độ nhau căng thẳng về thuế quan, làm chao đảo thị trường tài chính toàn cầu.

Hồi đầu Tháng Tư, Tổng Thống Trump công bố thuế quan trả đũa hàng chục quốc gia, gồm Trung Quốc và Việt Nam. Và tuần trước, ông nâng thuế quan đối với Trung Quốc lên 145% trong khi hoãn thuế quan trả đũa các nước khác. Đáp lại, Trung Quốc tăng thuế quan đối với Mỹ lên 125%.

Hôm Thứ Ba, Tòa Bạch Ốc loan báo Tổng Thống Trump tin rằng “banh đang nằm bên phần sân Trung Quốc” liên quan tới việc thương lượng về cuộc chiến thương mại giữa hai quốc gia có nền kinh tế hàng đầu thế giới này, theo CNN.

“Banh đang nằm bên phần sân Trung Quốc,” bà Karoline Leavitt, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, họp báo cho hay. “Trung Quốc đang cần đạt thỏa thuận với chúng tôi. Chúng tôi không phải đạt thỏa thuận với họ.

“Không có gì khác giữa Trung Quốc với bất cứ nước nào khác, ngoại trừ việc họ lớn hơn nhiều, và Trung Quốc đang muốn thứ mà chúng tôi có, thứ mà nước nào cũng muốn, thứ mà chúng tôi có: Người tiêu dùng Mỹ, hay nói cách khác, họ cần tiền của chúng tôi,” bà Leavitt thêm. “Một lần nữa, tổng thống (Trump) nói khá rõ ông sẵn lòng thương lượng với Trung Quốc.” (Th.Long) [qd]

Đốt nhà thờ và trường học ở California, ông New Mexico lãnh hơn 4 năm tù

LOS ANGELES, California (NV) – Một cư dân New Mexico bị kết án hơn bốn năm tù hôm Thứ Hai, 14 Tháng Tư, vì đốt nhà thờ và trường học ở Yucaipa, San Bernardino County, Nam California, Bộ Tư Pháp (DOJ) loan báo.

Tháng Giêng năm nay, bị cáo Jonathan Barajas Nava, 37 tuổi, nhận tội làm hư hại nhà thờ Retreat Church và trường mẫu giáo Yucaipa Christian Preschool năm ngoái, DOJ cho biết.

Bị can Jonathan Barajas-Nava lúc bị bắt. (Hình: New Mexico Corrections Department)

Hôm Thứ Hai, bị cáo Nava bị kết án bốn năm ba tháng tù và phải bồi thường khoảng $7,000, theo DOJ.

Ngày 24 Tháng Tư, 2024, ông Nava mua xăng ở trạm xăng gần đó rồi đem tới đốt cửa trước tòa nhà này khi học sinh và nhân viên đang ở bên trong, theo thỏa thuận nhận tội.

Nhân viên và học sinh di tản kịp thời, nhưng vụ cháy làm hư thảm, khung cửa và thảm chùi chân của tòa nhà này. Rồi ông Nava đem xăng tới đốt tường khu thương xá gần đó, theo thỏa thuận nhận tội.

Sau đó cùng ngày, ông Nava bị bắt. Trong thỏa thuận nhận tội, ông cho biết ông đốt nhà thờ này vì lý do tôn giáo.

“Vụ đốt phá này có kế hoạch và có mục tiêu cụ thể,” công tố viên cho hay. “Ông Nava phạm tội ác này không phải trong lúc nóng giận.” (Th.Long) [qd]

Một ông, nghi say ma túy, khỏa thân đi lòng vòng trong Disneyland

ANAHEIM, California (NV) – Một ông, nghi say ma túy, khỏa thân đi lòng vòng trong Disneyland, theo đài ABC7 và nhật báo The Orange County Register hôm Thứ Hai, 14 Tháng Tư.

Sự việc xảy ra tại New Orleans Square trong công viên giải trí này ở Anaheim tối Thứ Bảy.

Du khách đi chơi trong Disneyland ở Anaheim, California. (Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Nhân viên Disneyland cố gắng đưa du khách đi chỗ khác để khỏi nhìn thấy cảnh tượng kỳ cục khi ông này leo lên một trong những tòa nhà ở đó và “khoe của quý” với người phía dưới.

Khoảng 10 giờ tối Thứ Bảy, ông này bị cảnh sát Anaheim bắt giữ vì tội xâm nhập, khỏa thân nơi công cộng và say ma túy.

Cảnh sát không nêu danh tánh ông này, chỉ cho biết ông sống ở Canada, 38 tuổi.

Không ai bị thương trong vụ này.

Tính tới Thứ Hai, ông này không còn bị giam, theo cảnh sát. (Th.Long) [qd]

Bạn lòng

Hoàng Quân

Bạn lòng thân mến

Ðây giây phút hồn tôi

Nghe chan chứa hương đời…

(Hoàng Trọng)

Bố Nisha người Ấn, mẹ Nisha người Việt, người Hà Nội. Nisha là một cô bé thật xinh với giọng nói dễ thương, giọng bắc pha chút màu sắc Quảng Ngãi. Chị của Nisha kể một giai thoại vui. Nisha vào Sài Gòn, ở nhà bên ngoại, buổi sáng, các bác gọi Nisha xuống điểm tâm. Từ trên lầu Nisha trả lời:

-Dạ, con rửa cái “mẹt” xong, con xuống liền.

Các bác thắc mắc, con nhỏ này, mới sáng sớm, sao làm siêng rửa mẹt, rửa thúng. Mà rổ rá để cả dưới bếp, chứ đâu có ở trên lầu. Người chị phải thông dịch:

-Thưa, em con đang rửa mặt.

Tôi uống nước sông Hương chỉ mấy ngày, sống suốt thời thơ ấu ở non nước xứ Quảng, mà giọng nói đầy đủ “sáu vài mười hai nhịp.” Chúng tôi cùng vào trường Nữ Trung Học. Ngôi trường hiền hòa, không mang tên của một danh nhân nào, đơn giản là trường trung học dành cho con gái, vậy thôi! Như một cô gái quê tên Lúa hay Thóc, mà chất chứa bao kỷ niệm. Vào lớp sáu, Nisha đã được diện áo dài, để tóc xõa ngang vai. Tôi thầm ganh tị với Nisha và biết bao bạn bè khác trong lớp, khi tôi phải mặc áo đầm với tóc bum bê cho đến giữa năm lớp tám. Trong lớp tôi cũng thân với Ngô Thị Diệu, vì đồng bệnh (mặc áo đầm) tương lân. Một lần, cùng các bạn đi tập múa ở Thạch Bích, Diệu đi trước, trẻ con trong xóm bỗng la lên:

-Một cô giáo không mặc quần.

Khi tôi xuất hiện, chúng lại cười ré:

-Thêm một cô giáo không mặc quần.

Diệu và tôi chỉ mong đất nẻ ra, hai đứa chui tọt thật nhanh xuống đó. Thuở ấy, Nisha đã mặc quần “xì líp gân”, vô cùng tân thời. Đám lóc chóc áo đầm chúng tôi chỉ biết quần “banh xô lây”, quê mùa quá sức. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ những cái bain soleil nền vải trắng, có hoa li ti màu tím hoặc hồng nhạt, lồng phồng dưới áo đầm dài quá gối.

Nisha có cặp mắt rất đẹp, rất tình. Có lẽ, mắt của Nisha trội quá, nên ở trung học nơi tỉnh lỵ bé tí này, chẳng ai thèm đoái hoài đến đôi cửa sổ linh hồn của tôi. Phải đợi lúc tôi vào trung học Marie Curie và lên đại học ở Sài Gòn, tôi mới được nghe đến mắt nai, mắt nàng thơ. Có cô bạn còn “cường điệu”, khen cặp mắt đẹp nhất trường Đại Học Sư Phạm.

Nisha học giỏi nhiều môn, tôi cũng vậy. Điều khác biệt là Nisha rất giỏi môn thêu thùa, còn tôi, gần như đội sổ. Nhìn lại học bạ của mình, từ Toán Lý Hóa, cho đến Việt Văn, Anh Văn… môn nào cũng được khen “giỏi”. Nhưng môn nữ công “được” phê “kém”. Khi làm khăn gởi tặng chiến sĩ, Nisha chăm chút với cả tâm tình. Trên vuông vải tê- tô- rôn, với đường vắt đều đặn, một góc có thêu đôi chim non chụm đầu vào nhau. Tôi cũng cố gắng hết sức mình. Nhưng xem ra trời không đãi kẻ có lòng, mà vụng tay như tôi. Tội nghiệp anh chiến sĩ nào nhận phải món quà hậu phương của tôi. Anh ngẩn người, không hiểu tại sao em gái gửi cho anh một miếng vải cong cong trông như cái lưới bắt cá, một bên góc có thêu hình gì trông giống như cái bánh xèo, có màu vàng của bột gạo pha màu nghệ, màu đỏ của tôm và ớt, màu xanh của rau thơm, rau quế. Ồ, mà không! Anh nhìn kỹ lại, hình như em gái hậu phương thêu một đóa hoa, với cánh đỏ, nhụy vàng, lá xanh.

Năm lớp tám, sự xuất hiện của thầy giáo Việt Văn, người Huế, gây biết bao xôn xao trong trường. Tôi bỗng có chút hãnh diện là đồng hương của thầy, khi nghe nhiều người trầm trồ về thầy. Đồng thời tôi đau khổ, vì bộ vó nhi đồng của mình. Tôi thích Việt Văn, học khá trong những năm trước. Nhưng trong đệ nhất lục cá nguyệt của lớp tám, tôi vẫn xoàng xoàng. Sang đến đệ nhị lục cá nguyệt, tôi bỗng trội hẳn, đứng hạng nhì trong lớp. Tôi tràn trề niềm vui, ngắm mãi con số 16 tròn trịa và nét chữ bay bướm của thầy, “Khá lắm, đáng khen”. Thời gian đó, tôi bắt đầu được mặc áo dài và tóc dài dần dần che được tai. Nisha rất nghịch, biểu diễn nhiều màn ngoạn mục trong giờ ra chơi lẫn giờ học. Nào là màn cột áo dài, giật nút áo, giấu giày dép. Mục ăn vụng trong lớp, ôi thôi, muôn màu, muôn vẻ. Những món ăn bình thường có cốc, ổi, cơm sấy. Những món khác thường có đường cặn, kẹo bùn, huê mít chấm mắm ruốc. Nhiều trò bị thầy “kêu án” vì tội “hình sự” trong lớp. Tôi chưa bị lần nào cả. Không phải tại tôi người đồng hương của thầy, mà bởi tôi ngoan quá, hay đúng hơn nhát quá.

Lên lớp chín, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Bây giờ, tôi được phép xem mình là thiếu nữ, ngang hàng với Nisha. Áo dài vải ca-tê sọc của tôi chẳng tha thướt cho bằng áo lụa của các bạn bè khác. Mạ tôi nói rồi, áo lụa chỉ dành cho người lớn. Chứ cho con nít bất tiện lắm, dễ nhăn, mau rách. Tôi chỉ biết ao ước, chứ không dám nói với Mạ, con đâu là con nít nữa. Nisha và tôi quấn quít bên nhau, thân ơi là thân. Chúng tôi sưu tầm thơ, nắn nót chép cho nhau thơ Từ Kế Tường, Nguyễn Tất Nhiên, Cao Thoại Châu… Trong trường nữ, chúng tôi vẫn bồi hồi chép cho nhau những vần thơ:

Em mang mùa thu vào lớp học,

Phấn trắng ngỡ ngàng trên tay anh.

Chúng tôi thuộc thật dễ dàng các bài thơ Hãy Là Cơn Gió Thoảng, Bài Cho Nhỏ Ngày Thi, Mùa Thu Trở Lại Trường… Mà trệu trạo hoài những bài thơ trong giờ cổ văn.

Thời gian này cuộc sống gia đình tôi có thay đổi. Ngoài nhà sách Kim Mai, Mạ tôi mở tiệm cà phê Uyên. Tôi chẳng hề mặn mà với vai trò cô hàng cà phê bất đắc dĩ. Những lúc phải ngồi quầy tính tiền, tôi u sầu, ủ dột. May, hai bà chị trắng da dài tóc của tôi đã… làm say mê bao gã thiếu niên đa tình… Chứ không, tiệm cà phê phải đóng cửa sớm, vì cái mặt hắc ám của tôi. Tôi càng đau khổ hơn mỗi khi thấy thầy Tuấn vào quán. Thầy Tuấn, người Huế, vừa ra trường từ đại học Huế. Thầy dạy rất hay, nhưng tính tình rất khó, rất nghiêm. Thầy đặc biệt chú ý đến tôi. Có lần bài kiểm, thầy cho tôi nhiều điểm hơn Nguyễn Thị Thu Thủy, đương kim vô địch toán của lớp, dù hai đứa có đáp số giống nhau. Thu Thủy đang định cầm bài lên hỏi, thầy phán: Ai mà kiện cáo là tui cho zero. Khi nhắc lại chuyện xưa, nhắc đến thầy Tuấn, tôi nghĩ bạn bè không để ý sự quan tâm của thầy, nhưng Nisha nói, tụi tao biết tỏng là thầy binh mày đó chứ…

Mùa xuân 1975, Nisha tặng tôi bản nhạc Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân của Đoàn Nguyên. Bản nhạc in khổ nhỏ, có hình một cô bé và một cậu bé mặc áo dài khăn đóng ngoài bìa, trông đáng yêu hết sức. Con nhà sách, không lẽ tôi lại đi tặng cho Nisha bản nhạc in sẵn, thì dở quá. Thế là tôi bỏ cả ngày tìm trong Tuổi Hoa những hình vẽ ưa ý, rồi “chép tranh”.

Tôi gò từng chữ của bài Bến Xuân Xanh của Dương Thiệu Tước. Cuối cùng, chẳng hài lòng với “tác phẩm nghệ thuật” của mình, tôi giấu tiệt. Tết đó, tôi chả có quà cho Nisha. Đến tháng tư, trong loạn ly cuộc đổi đời, chúng tôi lạc nhau. Tôi đã viết bao nhiêu thư cho Nisha, dù không có địa chỉ.

Gia đình chúng tôi ra Đà Nẵng, rồi trở về Quảng Ngãi. Tôi vào lớp 10 trường Trần Quốc Tuấn. Tôi nhớ ngôi trường con gái da diết. Tôi nhớ Nisha quá chừng. Xứ Quảng đã đẩy chúng tôi đi, dần dà, nhưng rất xa. Bây giờ, khi nghĩ đến nơi ấy, vẫn luôn là cảm giác lẫn lộn, vừa thương, vừa ghét… Nhà sách đã bị mất từ những ngày đầu của cuộc bể dâu. Tiệm cà phê Uyên là một hiện tượng của cái tỉnh bé tí tẹo, khắt khe này.

Ba tôi đang qua nhiều trại cải tạo. Các anh chị tôi đi học xa. Nhà không được phép giữ người giúp việc. Tôi trở thành phụ tá đắc lực cho Mạ tôi, lèo lái con thuyền gia đình giữa mùa biển động. Tiệm cà phê Uyên là nơi gặp gỡ gần phân nửa nam sinh Trần Quốc Tuấn. Khi đến trường, tôi vờ như chưa hề gặp họ bao giờ. Lúc nào tôi cũng võ trang cho mình một vẻ mặt khó thương, lạnh lùng. Hiếm họa, tôi tìm được trận cười với đám bạn gái như khi họa bài thơ: Đông Thiên Tam Hữu hoặc sửa bài Hịch Tướng Sĩ Văn. Thầy Kính, là người tu xuất, la cho một trận: “Con gái chi mà vô duyên vô nợ”. Nghe thầy xướng xong, nguệch ngoạc trên mảnh giấy nhỏ chuyền cho mấy đứa bạn, tôi họa ngay: “Đàn ông chi mà vô vợ vô con”. Thật ra, chút máu tếu có chạy trong huyết quản của tôi. Nhưng thời gian này, cuộc sống gia đình chỉ thấy trầm, chứ không thăng. Tôi không dám rộn tiếng cười. Cuối cùng, chúng tôi phải ra khỏi ngôi nhà thân yêu ở đường Quang Trung.

Quán cà phê, cũng là tổ ấm hạnh phúc của gia đình chúng tôi bị tịch thu. Thêm một tai ương giáng xuống đời sống gia đình chúng tôi đòn chí tử. Bạn bè không bỏ tôi, thường xuyên lui tới để nâng đỡ tinh thần tôi. Thầy Sơn, dạy Anh Văn cũng là giáo viên chủ nhiệm đến thăm. Trong niên học, thầy đã rất thương và bảo bọc tôi. Là giáo viên chủ nhiệm thầy phải dạy thêm môn chính trị. Vào giờ đó, tôi phản đối bằng cách lấy báo Tuổi Ngọc ra đọc lén dưới bàn. Bây giờ, nhớ lại, tôi thấy tính tình mình nhiều khi ngang ngược thật, gây khó khăn cho người khác. Lúc đó, có thể thầy bị rắc rối, thầy chỉ là một sinh viên trẻ mới ra trường, không thân, không thế. Có dịp, gặp lại thầy, tôi sẽ nói lời xin lỗi. Nhưng tính tôi vẫn cứ chướng. Lần gặp nhau vừa rồi, tụi tôi đã bước vào tuổi trung niên, chứ không còn tuổi trung học, Nisha đã mấy lần bỏ nhỏ:

-Mày, sao cái tật ngang bướng không chịu bỏ, cho đời bớt rắc rối. Chắc tao phải đổi thành ngữ ngang như cua là ngang như mày. Bị vì con cua nó có ngang đâu bằng mày đâu.

Trong cơn đau mất nhà, tôi không viết thư cho Nisha nữa, mà kéo Nisha vào nhật ký của tôi. Thời gian đó, có lẽ Nisha hay bị hắt hơi lắm, vì tôi cứ nhắc Nisha hoài, dù trong thầm lặng.

Tôi vào Sài Gòn, làm học trò Marie Curie. Trong lớp hơn 40 học sinh, tôi là người duy nhất nói giọng Huế, là nữ sinh duy nhất mặc áo dài có thêm… lớp áo lót. Tôi trông có vẻ… hương đồng cỏ nội giữa đám học trò tây thật và tây… dỏm. Tôi cứ như vậy, không chịu “nhả phèn”, cho đến khi xong lớp 12. Tình cờ, chúng tôi tìm lại được nhau, vui mừng khôn xiết. Từ Phú Nhuận tôi cỡi ngựa sắt lên cư xá Minh Mạng tìm cố nhân. Lần đến thăm, Nisha đãi món canh cà chua khuôn đậu. Bao nhiêu năm mà bây giờ còn nhớ đó, Nisha ơi. Nisha rời Việt Nam lúc nào tôi chẳng biết. Những năm cuối của thập niên 70 là những đau buồn, chia ly. Sau này, tôi nghe, Nisha qua Ấn Độ vào 1979. Sau đó, qua Pháp, vất vả, gian truân lắm.

Tôi còn ở Việt Nam vài năm. Những năm tháng ở Đại Học Sư Phạm là những ngày hoa mộng trong đời tôi, dù cuộc sống lúc đó vẫn tăm tối, nhọc nhằn. Hình ảnh Nisha trong tôi không còn sống động như ngày trước. Nisha lùi vào một ngăn kéo ký ức trong tôi, một trong những ngăn kéo thân thiết nhất. Tôi đến Đức đầu mùa xuân 1982 với trái tim ngút ngàn thương nhớ. Tôi thương Ba Mạ tôi vô cùng trời đất. Tôi không muốn sống xa Ba Mạ, không muốn rời Việt Nam. Nhưng lúc đó, theo đơn bảo lãnh của anh tôi cho 6 chị em, hoặc tất cả cùng đi, hoặc cùng ở lại. Tôi đi lại từ đầu. Đi học Đức ngữ. Trở lại trung học Đức. Lập gia đình. Lấy tú tài Đức. Vào đại học. Có con. Ba Mạ, anh Lam và hai cậu em út đến Đức. Hạnh phúc tôi trọn vẹn. Tôi hăm hở gồng gánh.

Quang gánh của tôi một bên là gia đình, một bên là chữ nghĩa. Hai tay tôi lại ráng xách thêm vài công việc vặt vãnh, từ chạy bàn đến thông dịch. Tôi bơi lội, nhiều lúc tưởng đuối sức, giữa dòng đời. Cuối cùng, xong đại học. Tập tễnh bước vào đời, khi các bạn bè đồng niên đã có hơn mười năm kinh nghiệm nghề nghiệp dằn túi. Biết mình đến sau, tôi bươn bả tiếp, để bù đắp thời gian mình bị hụt. Trong những tất bật của cuộc sống, tôi nhận được một mảnh giấy nhỏ: “Có phải là Ngọc Thúy của lớp chín bốn đó không? Nisha đây.” Thế là tôi được biết, Nisha lại nhanh chân hơn tôi. Nisha lập gia đình trước tôi. Con Nisha lớn hơn con tôi. Nisha có tới hai đứa con lận. Hai đứa tìm lại nhau, vui vô kể. Nhưng thư từ chỉ siêng năng một năm hai lá, vào Giáng Sinh và tết Nguyên Đán. Bao giờ Nisha cũng gởi cho tôi tấm thiệp rất Á châu. Đâu đó thoảng chút hương xưa, dù rất nhẹ.

(Hình minh họa: Phuong Anh Nguyen/Unsplash)

Tôi ngoan ngoãn gởi hình cho Nisha, giới thiệu tiểu gia đình của mình. Nisha thì giấu cứ như là mèo giấu… Chỉ cho biết quý danh của chàng công tử già và hai công tử non. Những cuộc điện đàm đã đem chúng tôi lại gần nhau như ngày xưa. Trong tôi có những thay đổi nhẹ nhàng. Tôi chú ý đến mình hơn, bỏ thì giờ cho mình nhiều hơn. Tôi nghỉ lớp học tiếng Quan Thoại, thôi khoá Jazz Dance. Túi đồ tập thể dục nhịp điệu, đi bơi vẫn còn để trong hãng. Tôi không còn theo dõi các chương trình văn hóa, văn nghệ của Trung Tâm Văn Hóa thành phố, của hí viện quốc gia… Tôi ơ thờ với những phim của Hollywood, dù trước kia tôi rất mê xi-nê. Tôi nằm, tay gối đầu, nghe nhạc Việt, lắng theo từng ý, từng lời. Tôi ngồi ngoài vườn, giữa những hoa lá tôi đã chăm chút, chỉ ngắm mây trắng, trời xanh. Vậy thôi. Tôi như cảm được những khoảnh khắc hạnh phúc quanh tôi. Lục lọi lại mấy thùng thư cũ, soi lại bóng mình của gần hai thập niên qua. Một buổi tối, trong trí cứ lảng vảng mấy vần thơ:

Chim vỗ cánh, nắng phai rồi đó,

Về đi thôi o nớ, chiều rồi…

Đầu óc tôi miên man cho đến câu cuối:

Nên mỗi chiều khi nắng sang sông,

O bâng khuâng lòng tự hỏi lòng

Mình nhớ ai mà buồn chi lạ?

Nhưng hai câu trước đó là gì, nghĩ hoài không ra. Ngày xưa, không chép ra vì quá thương bài thơ và quá tin trí nhớ của mình. Gọi cho Nisha, tôi sôi nổi:

-Mày nhất định phải nhớ bài thơ này, mày không được quên!

-Mày đừng có lộn xộn, để từ từ rồi tao tìm.

Đêm đó, Nisha lùng sục trong mớ dĩ vãng nhiệm mầu của mình. Chồng của Nisha chắc lấy làm lạ, thấy vợ mình sau khi nhận một cú điện thoại của con bạn cà tửng, hình như cũng hơi cà tàng một tí. Hai ngày sau, tôi nhận được bài Qua Mấy Ngõ Hoa, Nisha chép tay gởi qua. Bạn ta, cám ơn mi nhiều. Dần dà, nhu cầu nói chuyện với Nisha càng ngày càng lớn. Chúng tôi ôm điện thoại lẩn thẩn hỏi nhau, sao chưa kịp mê tam cúc, xuân hồng đã trôi mau. Nisha hứa sẽ dạy tôi chơi tam cúc khi hai đứa có dịp gặp nhau. Chúng tôi nhắc đến ông anh họ của cô bạn cùng lớp, với đôi mắt đẹp nhìn vào muốn khóc, rồi hai đứa cười hăng hắc. Chồng Nisha nóng ruột đi lui đi tới, ra dấu cho vợ ngưng đấu hót, sợ tôi lủng túi vì điện thoại. Qua thư từ, điện thoại, ban công bé tí của tôi là một vườn thượng uyển với muôn vàn kỳ hoa, dị thảo. Khi nói về cây cỏ hình như tôi hơi mắc bệnh… hoang tưởng. Khi Nisha báo tin đến thăm tôi vào đầu mùa thu, tôi quýnh quíu, sợ có gì trục trặc phút cuối. Tôi giới thiệu cây cỏ trong vườn cho Nisha:

-Đây là trúc đào, chiều xưa có ngọn trúc đào.

-Biết rồi, tao hổng dốt lắm đâu.

-Mấy bồn hoa thạch thảo tao mới thay cho thu hải đường và dã yên thảo. Đây là dạ điệp. Hoàng y dạ vũ sẽ ra hoa trong vài ngày tới.

-Ở đâu mà mày tìm ra mấy cái tên nghe kêu cồm cộp vậy. Mày có chắc hoa này là thạch thảo không?

-Không chắc lắm, nhưng tao tin rằng hoa xứng đáng với tên này. -Tôi lúng túng

-Còn dạ điệp? và hoa lan gì gì đó?

-Ừ, ở Việt Nam người ta gọi là hoa bướm đêm. Trời, trời, mày biết không, khi có gió nhẹ, những bông hoa tí ti khẽ lung lay theo gió bên mấy con bướm tím thẫm, dễ thương hết biết. Còn hoa lan này khi nở, trông như một mỹ nhân tha thướt trong áo vàng đang khiêu vũ.

-Mắc gì phải dạ vũ. – Nisha vặn vẹo.

-Thì khiêu vũ khi màn đêm xuống mới tình tứ chứ.

-Ôi, mày! Sao màu mè hoa lá hẹ quá!

-Còn đây là hoa tím xưa. Hoa này do tao đặt tên, trong tự điển chưa có. – Tôi hớn hở kể và ca liền một câu: …thầm mơ giàn hoa tím xưa chưa phai…

-Úi chao, Tuấn Ngọc hát bài này hay thấu trời xanh lơ.

Uả! Nisha ơi, tụi mình, bao năm hai phương trời cách biệt mà vẫn… mê chung một bóng hình.

-Mấy hoa thược dược màu cánh sen này tao cắt thả vào chậu, giả làm hoa súng trông cũng đẹp lắm…

-Ờ, trong chùa bên Pháp người ta cũng làm vậy đó.

-Thấy chưa! Vậy, tao cũng có tâm Phật đó chứ. – Tôi mừng rỡ.

-Thôi đi. Tâm của mày, tham sân si thứ gì cũng đầy trong đó.

-…

Trong phòng tắm, tôi dùng lọ nước hoa đã xài hết, cắm vào đó mấy cành phong lữ thảo, dưới chân lọ, tôi để vài cánh hoa. Tôi thăn thỉ:

-Mấy lần đầu, phu quân tưởng hoa rụng nên dẹp đi. Sau, tao nói với anh, là tao cố ý trưng bày như vậy.

-Mệt quá, mệt quá, sao compliquée dữ thần dậy. – Nisha chắt lưỡi: Tội nghiệp ổng quá! Thiệt, gặp rắc rối như mày, biết đường nào mà mò.

Mấy ngày vui qua thật nhanh. Nisha về lại Pháp. Thần sắc phờ phạc vì thiếu ngủ, ăn uống thất thường. Ấy chết, phải ém nhẹm vụ này, chớ phu quân mà biết phu nhân khổ như vậy chắc ảnh tịch thu giấy phép xuất cảnh sang Đức của Nisha chứ chẳng phải chơi. Có người không biết, lo lắng thăm hỏi, tưởng Nisha mới bịnh xong. Nisha phải la toáng lên, rằng ta đây mới xuất ngoại, gặp bạn xưa, trải qua mấy ngày vui tàn canh gió lạnh.

Nisha viết điện thư cho tôi, xác nhận, hoa thạch thảo tôi trồng đích thị là… hoa thạch thảo. Tôi mừng, thở ra. Ừ, khi nào mùa thu chết, thì chạy ra ban công mà… ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo… cây nhà lá vườn, nhanh, gọn, lẹ. Nisha kể cho phu quân, chị và bạn bè về những giai thoại của tôi và hoa lá. Mọi người chắc mừng, vì thấy Nisha xem ra còn tỉnh táo hơn tôi. Không chừng phu quân bắt đầu lo, ngại vợ mình bị lây cái bịnh vẽ chân cho rắn, vẽ tên cho hoa của tôi. Ủa, mà sao không ai nghĩ rằng, nhờ tôi mà tự điển Việt Nam sẽ dài thêm mấy trang!

Nisha trở thành lương y của tôi. Ấm đầu, sổ mũi tôi gọi cho Nisha trước khi tôi liên lạc bác sĩ gia đình. Tôi viết thư hỏi Nisha mẹo để chữa bịnh chuột rút. Tôi rất ít thì giờ để ngủ. May, tôi rất dễ ngủ và ngủ rất ngon. Ngồi trên xe buýt, còn vài phút phải xuống xe, mà lúc thèm ngủ quá, tôi vẫn giả bộ để cuốn sách trước mặt, rồi nhắm mắt để đó… Vậy mà, lâu lâu giữa đêm đang say giấc, bị chuột rút đau điếng, không cách chi ngủ lại được. Tôi than, xương cốt gì dễ đau, dễ trặc quá. Nisha khoái chí, “Đó, đó, bây giờ mới công nhận mình đã già hơn xưa, dù chẳng có năm tình nào lận đận cả”. Tôi cố vớt vát: Chưa chắc, lấy gì đây đo ranh giới tuổi già, ngoài ra, trái tim có thể ca hoài bài khúc hát thanh xuân.

Tôi tặng Nisha một cây ớt hiểm khi Nisha trở về Pháp. Có lẽ tôi làm hư rễ cây, nên nó không được mơn mởn như cây tre Nisha mang qua tặng tụi tôi. Nisha và anh Lộc thi nhau cưng cây ớt. Hai vợ chồng cứ như Lục Vân Tiên:

Anh Lộc cõng ớt chạy ra /Sợ ngoài trời lạnh, cõng ớt chạy vô /Anh Lộc cõng ớt chạy vô,/Sợ trong nhà nóng, cõng ớt chạy ra…

Tôi thương hai tấm thân già nên đề nghị, nếu thấy khó cứu, vặt hết trái, bỏ tủ đông đá. Bao giờ tụi tôi có tiếu ngạo… sang tây, sẽ cho cây ớt khác tươi tốt hơn xuất ngoại theo. Nisha khẽ khàng, thôi đành, ngậm ớt nhớ người. Vậy mà còn ráng thòng thêm một câu:

-Ớt mày trồng sao cay xé miệng vậy? Bộ mày…

-Ớt không cay, ai gọi là ớt. -Tôi đanh đá. Nghĩ, tôi với bà Hoạn Thư đâu có họ hàng gì với nhau.

Chúng tôi nỉ non với nhau hằng ngày trong điện thư. Lâu lâu, tôi viết thư xin Nisha công thức nấu ăn. Để coi, ăn gì cho bổ tim, chữa bịnh tim đập lỗi nhịp. Ăn gì cho bổ lòng, chữa bịnh lòng rối rắm. Gan tôi là gan thỏ, nhưng không thích ăn gan cho bổ gan. Những lúc có chuyện bực bội, tôi xây xẩm, tôi kêu Nisha ơi ới. Nisha trở thành bác sĩ toàn khoa, kiêm luôn cố vấn tâm lý. Nisha chẩn bịnh như thần làm tôi lắm khi thót cả ruột. Lạnh cẳng, tôi chỉ khai bệnh kiểu… nửa bước đường tình. Nisha ngăm nghe tôi, mày khai lơ mơ như vậy, tao biết đường nào mà bắt mạch. Nisha rủa tôi sa sả, cái tội nuốt trộng những bất bình, phật ý. Tôi cứ cái tật lừ đừ, một sự nhịn là chín sự… rầu.

Trí nhớ của tôi thuộc loại trung bình yếu. Vậy mà, có những điều nên quên cho cuộc sống bớt lao đao, tôi lại cứ nhớ. Bao lần, tưởng rằng đã quên, khi vấp chuyện, ào ào trong trí nhớ của tôi sống lại bao chuyện cũ, thứ tự lớp lang, như những hàng sách ngay ngắn trong thư viện. Tôi học binh pháp tam bành lục tặc, nổi đình nổi đám hoài không xong. Nisha chì chiết, bịnh nhu nhược của mày thuộc loại trầm kha. Bao lâu nay xem như mày đã biết nhẫn. Nhưng sức người có hạn, coi chừng, có ngày mày sụm xuống hồi nào không hay… Nisha ra rả lên lớp cho tôi, những từ bi và hỉ xả, những khởi và tận, những duyên và số, những sắc sắc và không không… Tôi mang máng hiểu rằng, nếu không tiêu hoá được những sầu đau, tôi phải tập không để ý đến những hệ lụy lằng nhằng trong cuộc sống. Chứ tôi mà cứ tha mấy nỗi buồn về chất lổn ngổn trong lòng, thì lương y đành bó tay. Dù mới nói chuyện qua điện thoại, tôi vẫn nhớ Nisha. Tôi muốn Nisha nghe tiếng thở dài, dù rất sẽ sàng, của tôi. Tôi sẽ nói với Nisha rằng:

-Ngày xưa khi mình học khâu vá, mày đã mạng chữ L rất đẹp, rất phẳng phiu. Còn tác phẩm của tao thì nhăn nhíu thấy tội nghiệp. Mấy chục năm qua, tao vẫn vụng về khi thấy rối rắm, chữ L như (tơ) lòng, dù đã cố gắng nhiều, tao chẳng mạng cho ngay hàng thẳng lối được.

Bạn lòng thương mến chắc sẽ cầm tay tôi lắc lắc:

-Mày có nhớ nhạc sĩ Vũ Thành An nói sao không? Hãy cố… lâu rồi đời mình cũng qua… Hay tốt hơn, đời mình cũng yên… cho đời là bài thơ hạnh phúc, nhé, nhé.

***

Trích lời ca trong các nhạc phẩm:

“Bạn Lòng” của nhạc sĩ Hoàng Trọng

“Cô Hàng Cà Phê” của nhạc sĩ Canh Thân

“Trúc Đào” – thơ Nguyễn Tất Nhiên, nhạc của nhạc sĩ Anh Bằng

“Có Bao Giờ Em Hỏi” – thơ Duyên Anh, nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy

“Dưới Giàn Hoa Cũ” của nhạc sĩ Tuấn Khanh

“Mùa Thu Chết” của nhạc sĩ Phạm Duy, phổ từ bài thơ tiếng Pháp L’Adieu của Guillaume

“Bài Không Tên Số Năm” của nhạc sĩ Vũ Thành An

Việt Nam cho nhập cảng nhiều loại máy bay, kể cả của Trung Quốc

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Để mở đường “hợp thức hóa” cho máy bay Trung Quốc vào Việt Nam, nhà cầm quyền đã ra “Nghị Định 89” nhằm “sửa đổi quy định về các chủng loại máy bay nhập cảng vào Việt Nam,” để có thể nhập cảng thêm nhiều chủng loại máy bay mới, bất chấp an toàn bay.

Theo báo Người Lao Động hôm 15 Tháng Tư, chính phủ Việt Nam đã cho ban hành “Nghị Định 89” để sửa đổi, bổ sung quy định về “các ngành, nghề kinh doanh có điều kiện trong lĩnh vực hàng không dân dụng.”

Chính phủ Việt Nam sửa đổi nghị định để mở đường cho máy bay Trung Quốc được nhập cảng vào Việt Nam. (Hình: Kinh Tế Sài Gòn)

Theo đó, các chủng loại máy bay được nhập cảng vào Việt Nam là loại được nhà chức trách Cơ Quan Hàng Không Liên Bang Mỹ (FAA), Cơ Quan An Toàn Hàng Không Âu Châu (EASA) và các nhà chức trách hàng không các nước Brazil, Canada, Nga, Anh, Trung Quốc (CAAC) cấp hoặc Bộ Xây Dựng Việt Nam công nhận và cấp giấy chứng nhận loại máy bay.

Trước đó, quy định pháp luật chỉ cho phép các loại máy bay của một số nước được FAA, EASA công nhận hoặc nhà chức trách Hàng Không Việt Nam cấp chứng chỉ mới được phép nhập cảng vào Việt Nam.

Bộ Xây Dựng cho rằng, việc giới hạn này sẽ làm “hạn chế cơ hội” của các hãng hàng không trong việc tiếp cận các loại máy bay “được thiết kế, chế tạo bởi các quốc gia khác có năng lực toàn cầu về khoa học và công nghệ.”

Theo công luận Việt Nam, việc này nhằm mở đường cho hãng Hàng Không VietJet Air do bà Nguyễn Thị Phương Thảo làm chủ, được khai thác máy bay Comac do Trung Quốc sản xuất trên các tuyến bay nội địa trong thời gian tới.

Một bản tin của báo Tuổi Trẻ hồi cuối Tháng Hai cho biết, theo đề nghị của hãng VietJet, Bộ Giao Thông Vận Tải (nay là Bộ Xây Dựng) lấy ý kiến của Bộ Tư Pháp về áp dụng trình tự, thủ tục rút gọn xây dựng “nghị định” và “thông tư” liên quan để cấp phép khai thác máy bay Comac tại Việt Nam.

Đại diện Bộ Xây Dựng cho biết thêm, rằng việc sửa “nghị định” diễn ra sau khi ông Trần Hồng Hà, phó thủ tướng Việt Nam, tiếp phó chủ tịch Comac và bộ này “đã rà soát các quy định của pháp luật hiện hành.”

Trong khi đó, Cục Hàng Không Việt Nam được ghi nhận “chưa có đủ năng lực để cấp giấy chứng nhận cho loại phi cơ này.”

Đáng chú ý, máy bay của Comac cũng chưa được các nước như Canada, Brazil và Nga công nhận về an toàn bay.

Máy bay Comac sơn thương hiệu VietJet Air được nhìn thấy đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, hồi đầu Tháng Hai. (Hình: Ngọc Tuấn/Dân Trí)

Liên quan đến máy bay Trung Quốc, hôm qua 14 Tháng Tư, ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, trong buổi tiếp ông Hạ Đông Phong, chủ tịch tập đoàn Máy Bay Thương Mại Trung Quốc (Comac), đã đề nghị Comac hợp tác, hỗ trợ Việt Nam phát triển ngành kinh tế hàng không và khai thác, phát triển không gian vũ trụ.

Cụ thể, hỗ trợ các đối tác Việt Nam phát triển đội máy bay, mở rộng các đường bay; tiến tới sản xuất các linh kiện, chế tạo máy bay, phát triển hệ sinh thái ngành hàng không, kinh tế hàng không, đào tạo nguồn nhân lực phẩm chất cao và khai thác không gian vũ trụ của Việt Nam.

Đáp lại, ông Hạ Đông Phong khẳng định “sẽ tăng cường hợp tác với các đối tác Việt Nam” và mong muốn ông Chính “thường xuyên quan tâm, ủng hộ, chỉ đạo các đối tác Việt Nam mở rộng quy mô hợp tác với Comac,” không chỉ phát triển vận tải hàng không mà hướng đến phát triển công nghiệp hàng không tại Việt Nam. (Tr.N) [qd]

Trump nói Tập ‘thì thầm to nhỏ’ với Việt Nam để lừa Mỹ

Trump nói Tập ‘thì thầm to nhỏ’ với Việt Nam để lừa Mỹ
Tổng Thống Trump nhận định về chuyến thăm của Tập Cận Bình đến 3 nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam là “thảo luận để làm hại Mỹ”

Tập Cận Bình xúi CSVN chống chủ nghĩa ‘bắt nạt’, ‘bá quyền’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình thúc giục chế độ Hà Nội chống chủ trương “bắt nạt”, “bá quyền”, chủ nghĩa đơn phương và chủ nghĩa bảo hộ.

Lời kêu gọi này được ông Tập Cận Bình đưa ra khi gặp Thủ tướng CSVN chiều ngày Thứ Hai 14 Tháng Tư ở Hà Nội sau khi đã gặp Tổng bí thư Tô Lâm buổi sáng cùng ngày khi ông tới Việt Nam thăm viếng lần thứ tư.

Thủ tướng CSVN Phạm Minh Chính ôm hôn Chủ tịch Tập Cận Bình khi tiễn ông này tại phi trường Nội Bài chiều Thứ Ba 15 Tháng Tư 2025, kết thúc 2 ngày thăm viếng Việt Nam. (Hình: Athit Perawongmetha/AFP/Getty Images)

“Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm Thứ Hai kêu gọi hai nước Trung Quốc và Việt Nam cùng nhau chống chủ nghĩa bá quyền, chủ nghĩa đơn phương và chủ nghĩa bảo hộ”.(Chinese President Xi Jinping on Monday urged China and Vietnam to jointly oppose hegemonism, unilateralism and protectionism.)

Tân Hoa Xã (THX) mở đầu bản tin Anh ngữ ngày 15 Tháng Tư như vậy khi tường thuật cuộc hội kiến giữa họ Tập với Thủ tướng CSVN Phạm Minh Chính. Truyền thông quốc tế đều thuật lại bản tin của THX như một điểm quan trọng cần chú ý trong chuyến thăm viếng nước láng diềng Cộng sản phía nam của lãnh tụ Trung Quốc.

Toàn bộ guồng máy tuyên truyền của chế độ Hà Nội đã tảng lờ hoàn toàn lời thúc hối này của ông Tập Cận Bình dù đưa tin và hình ảnh rất lớn về chuyến thăm viếng Việt Nam của ông ta. Tuy không nói thẳng ra, họ Tập gián tiếp kêu gọi CSVN theo chân ông ta chống Mỹ khi Washington áp đặt “thuế quan đối ứng” hiện đang gây khó khăn thương mại cực kỳ cho cả Hà Nội, Bắc Kinh và thế giới.

Trong khi Hà Nội xin đàm phán “đưa thuế quan hai nước về 0%” với Mỹ để đối phó, Bắc Kinh lại thẳng tay đánh trả các đòn “thuế quan đối ứng” của Washington chứ không nhân nhượng vì có thực lực của nền kinh tế sản xuất kỹ nghệ không thua kém ai. Bên cạnh đó, Trung Quốc lại còn nắm nguồn cung cấp 90% các kim loại “đất hiếm” cho cả thế giới mà kỹ nghệ Mỹ từ quốc phòng đến xe điện đang tùy thuộc. Bắc Kinh mới ra lệnh cấm xuất cảng vật liệu công nghệ cao thiết yếu này để đánh lại Mỹ.

Người ta không thấy THX nêu ra những lời thúc giục tương tự khi ông Tập Cận Bình gặp ông Tô Lâm, hay có thể ông ta cũng có kêu gọi như vậy mà không được viết ra. CSVN ở trong cái thế phải dựa vào cả hai cường quốc kinh tế và quân sự mạnh nhất thế giới để tồn tại nên dễ hiểu, guồng máy tuyên truyền tại Việt Nam không dám đề cập tới những lời xúi bẩy của lãnh tụ Bắc Kinh.

Chiều ngày Thứ Ba 15 Tháng Tư, ông Tập Cận Bình đã leo lên máy bay ở Nội Bài để sang thăm Cam Bốt, nước thứ hai trong chuyến đi thăm ba nước ASEAN để thúc đẩy hợp tác mọi mặt chặt chẽ hơn trong chiến lược của Trung Quốc, đối phó với sách lược của Tổng thống Trump.

Báo chí tại Việt Nam thuật lời ông Phạm Minh Chính, tiễn khách tại phi trường Nội Bài, ca ngợi chuyến thăm của ông Tập Cận Bình là “có ý nghĩa chiến lược, tác động lâu dài đến sự phát triển của quan hệ giữa hai Đảng, hai nước, nhất là trong bối cảnh Việt Nam và Trung Quốc đều đang bước vào kỷ nguyên mới, thời đại phát triển mới”.

Còn ông họ Tập thì được thuật lời “khẳng định tình hữu nghị truyền thống Trung – Việt ngày càng phát triển, đời đời bền vững.” Bản thông cáo chung cuối chuyến thăm được đăng tải trọn vẹn trên các báo chính thống tại Việt Nam dẫn lại các khẩu hiệu láng diềng “4 tốt” có “16 chữ vàng” làm kim chỉ nam cho mối quan hệ hai nước Cộng sản anh em.

Thợ may cặm cụi may hàng xuất cảng tại một công ty ở Sài Gòn trong khi Mỹ loan báo đánh “thuế quan đối ứng” với cả thế giới mà đối tác Việt Nam bị dập tới 46% thuộc hàng cao nhất. (Hình: Hữ Kha/AFP/Getty Images)

Bản tuyên bố chung đề cập đến cái gai trong mối quan hệ hai nước hiện vẫn còn không thỏa hiệp được về vấn đề tranh chấp chủ quyền biển đảo tại Biển Đông là “nhất trí kiểm soát thỏa đáng bất đồng” để “giữ gìn đại cục hữu nghị Việt-Trung” qua các cuộc “trao đổi ý kiến chân thành, thẳng thắn” mà “duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông”.

Có thể vì vậy mà Bắc Kinh làm ngơ cho Hà Nội mở rộng một số đảo và bồi đắp một số bãi san hô chìm ở Trường Sa, gồm cả cảng biển và phi đạo. Việt Nam cũng không thấy hô hoán gì khi các tàu hải cảnh và dân quân biển Trung Quốc ngang dọc trong các vùng biến đặc quyền kinh tế của nước mình mà giới quan sát quốc tế đưa tin.

Tại Tòa Bạch Ốc, bình luận về chuyến thăm Việt Nam của chủ tịch Trung Quốc, Tổng thống Donald Trump nói với báo giới là họ đang kết hợp với nhau “chơi lại Mỹ”.(NTB)

Những đứa trẻ babylift và tôi

Tidoo Nguyễn

Thưở nhỏ, tôi đã tin lịch sử được dạy ở trường học như Kinh Thánh, nhưng thời gian trôi qua, tác động của người lớn và môi trường xung quanh khiến tôi bắt đầu hoài nghi, tự mình tìm hiểu.

Và sau khi tìm hiểu bằng cách đọc/xem những tài liệu phát hành ở ngoại quốc, tôi đã nghiệm ra rằng lịch sử mà tôi được dạy trong trường đã biến đổi, thậm chí bị bóp méo sai sự thật.

Sự thật của lịch sử giúp tôi có lời giải đáp hợp lý về thực tế và những gì đã xảy ra. Cũng thông qua đó, tôi hiểu rằng có những dấu ấn lịch sử có thể thay đổi cả một đời người. Chiến dịch nhân đạo Operation Babylift là một sự kiện đã thay đổi số phận của những trẻ em trong trại mồ côi được di tản ra khỏi Sài Gòn hồi Tháng Tư 1975.

Sự thật về lịch sử không tìm thấy ở trường học

Mẹ sinh ra tôi sau 30 Tháng Tư 1975 chỉ một ngày. Lớn lên ở một đất nước đã từng trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh, tôi nghe người lớn nói rất nhiều về chiến tranh. Tôi thuộc nằm lòng một câu “tóm tắt” các giai đoạn lịch sử Việt Nam của người lớn, đó là “Một ngàn năm nô lệ giặc tàu, một trăm năm đô hộ giặc tây, hai mươi năm nội chiến từng ngày”. Sau này tôi mới biết đây là lời của nhạc phẩm “Gia tài của mẹ” do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác.

Ba mẹ tôi là người miền Nam chính gốc, riêng ba tôi từng làm y tá cho chế độ cũ. Trong album ảnh của ba có những bức ảnh ba chụp chung với các ông tây bà đầm trong khi đang đi công tác, ví dụ như trong những đợt chích ngừa cho học sinh ở trường học. Ba vẫn thường nói với tôi:  “Hồi thời Việt Nam Cộng Hòa sướng lắm. Một mình ba đi làm nuôi cả gia đình. Các anh chị đều uống sữa Guigoz.”. Sinh ra thời bình, thế nhưng tôi chỉ được uống sữa “tự chế” là nước cơm pha với đường, không sướng bằng các anh chị.

Ngoài câu nói so sánh đó,  ba tôi cũng nói rằng “Hồi đó, đâu phải Việt Nam Cộng Hòa thua mà do Hoa Kỳ ngừng viện trợ.”

Chính câu nói ấy của ba khiến tôi hoài nghi về lịch sử mà nhà trường đang dạy. Tôi bắt đầu thắc mắc về sự thật của lịch sử, nhưng mọi thông tin thời đó đều bị bưng bít nên tôi không thể biết gì thêm.

Mãi đến đầu những năm 2000, tôi mới có thể tự đi tìm hiểu sự thật của lịch sử trên mạng internet. Tôi đã may mắn xem được một phim tài liệu lịch sử có tên “Last days in Vietnam”. Nhờ phim này mà tôi biết rằng Hiệp Định Paris được ký kết vào Tháng Giêng 1973, kêu gọi ngừng bắn giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam, và đánh dấu việc quân đội Hoa Kỳ rút về nước, đoàn tụ với gia đình. Ngoài ra, tổng thống Nixon còn hứa nếu quân đội miền Bắc vi phạm những điều đã được ký kết trong hiệp định Paris, Hoa Kỳ sẽ tiến hành đáp trả toàn lực. Hay nói cách khác, tái chiến.

Nhưng Tháng Tám 1974, Nixon đã từ chức vì vụ bê bối Watergate, Hoa Kỳ ngừng viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa. Và qua một đêm mọi thứ đã thay đổi, khi Hà Nội nhận ra con đường tiến vào Sài Gòn đã rộng mở. Ngày 10 Tháng Ba 1975, miền Bắc tiến hành một cuộc xâm lược quy mô lớn hòng thâu tóm miền Nam Việt Nam. Như vậy, miền Bắc đã vi phạm Hiệp định Paris.

Sau khi quân đội miền Bắc chiếm được Ban Mê Thuột, Huế – Đà Nẵng, họ tiếp tục leo thang trong âm mưu tiến vào Sài Gòn để xem Hoa Kỳ phản ứng thế nào. Lính Hoa Kỳ đã rút đi như điều khoản cam kết trong Hiệp định Paris, nhưng việc Hoa Kỳ ngừng viện trợ sau đó mới đúng là cú nốc ao khiến toàn bộ hệ thống Việt Nam Cộng Hòa bắt đầu sụp đổ.

Ngày 10 Tháng Tư 1975, tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford đề nghị quốc hội cung cấp nhanh chóng 722 triệu Mỹ kim để viện trợ cho quân đội miền Nam Việt Nam. Trong trường hợp xấu nhất xảy ra, ít nhất hãy cho phép Hoa Kỳ di tản những người dân miền Nam đang gặp nguy hiểm đến nơi an toàn. Nhưng với sức ép của dân chúng, quốc hội Hoa Kỳ đã từ chối  bỏ phiếu cho bất kì số tiền viện trợ nào cho miền Nam Việt Nam.

Trước đó vào ngày 3 Tháng Tư, trong bối cảnh Đà Nẵng đã thất thủ và quân đội miền Bắc đang tiến vào Sài Gòn, tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford tuyên bố bắt đầu chiến dịch di tản trẻ em trong trại mồ côi (Operation Babylift) ra khỏi Sài Gòn bằng 30 chuyến bay. Phi đoàn Không vận 62 của Không quân Hoa Kỳ dưới sự chỉ huy của Thiếu tướng Edward J. Nash điều hành chiến dịch này, với phi cơ vận tải Lockheed C-5A Galaxy và Lockheed C-141 Starlifter của Bộ tư lệnh Không vận Quân sự. Trong chiến dịch nhân đạo này, khoảng 3,000 trẻ em đã được di tản, được các gia đình ở Hoa Kỳ và ở các quốc gia đồng minh nhận nuôi, trong đó có khoảng 250 trẻ đến Úc.

Phi cơ Lockheed C-5A Galaxy. (Hình: Facebook)

Rủi thay, chuyến bay đầu tiên trong chiến dịch Operation Babylift khởi hành ngày 4 Tháng Tư trên chiếc phi cơ vận tải hạng nặng C – 5A Galaxy, mang số đuôi 80218 (thuộc Phi đoàn cơ động hàng không thứ 6), chở 304 người, bị rơi cách Sài Gòn khoảng hai dặm về phía đông (nay thuộc khu vực đường Vườn Lài, phường An Phú Đông, quận 12). Tai nạn làm thiệt mạng 138 người, bao gồm trẻ em được di tản, các quân nhân, nhân viên chăm sóc, thành viên phi hành đoàn, số 176 người còn sống sót sau đó vẫn được di tản ra khỏi Sài Gòn bằng phi cơ khác. (Theo nguồn tin từ nhóm C-5A Galaxy BABYLIFT Crash trên Facebook).

Phi cơ C-5A Galaxy, số đuôi 80218 bị rớt. (Hình: chụp qua YouTube)

Kết nối ký ức 30 Tháng Tư với những người bạn “Babylift”

Chính sự kiện về chiến dịch Operation Babylift thôi thúc tôi kết nối với các trẻ em mồ côi được di tản đến ngoại quốc để làm con nuôi. Tôi tìm được họ trên Facebook. Điều đó giúp tôi cảm thấy mình gần gũi hơn với một sự kiện lịch sử, hay giống như bước vào một sự kiện lịch sử có thật.

Trong đó có bà Dương Thị Bửu Châu (hiện đang sống tại Hoa Kỳ), ông Mike (hiện đang sống tại Hoa Kỳ), ông Jamie (hiện đang sống tại Úc), bà Hồng (sinh sống tại Việt Nam hơn 10 năm qua), và bà Chantal Doecke (hiện đang sống ở Úc). Ba nhân vật đầu tiên đã được tôi kể lại trong bài báo “Chuyện của ba đứa trẻ Babylift 50 năm sau” trong Giai phẩm xuân Người Việt Ất Tỵ 2025 (trang 68).

Nhân dịp kỷ niệm 50 năm chiến dịch Operation Babylift – một trong những sự kiện nhân đạo quan trọng nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, ông Mike đã trở lại Việt Nam từ cuối Tháng Ba 2025 để gặp lại những nhân vật có liên quan đến sự kiện lịch sử này. Ông Mike đã gặp lại ông Ross Meador, một người đóng vai trò quan trọng trong chiến dịch di tản trẻ em trong trại mồ côi và hộ tống các bé đến phi trường. Hai ông đã cùng chụp hình trước cổng một cơ sở của tổ chức Friends of Children of Vietnam, nơi ông Mike sống trong khoảng thời gian 1974 – 1975 (nay là chung cư A-75, số 26, đường Bùi Thị Xuân, quận Nhứt).

Sau đó, vào ngày 4 Tháng Tư 2025, ông Mike cùng những trẻ em trong chiến dịch Operation Babylift đã tập trung tại địa điểm xảy ra tai nạn ngày 4 Tháng Tư 1975 để tưởng nhớ và thương tiếc những người đã mất, đồng thời chúc mừng những người còn sống sót.

Tưởng nhớ các nạn nhân trong vụ rớt phi cơ C-5A Galaxy, số đuôi 80218. (Hình: chụp qua YouTube)

Một trong những trẻ em trong trại mồ côi được được đưa đến Úc ngày 5 Tháng Tư năm 1975 là bà Chantal Doecke khi mới vài ngày tuổi. Trong nỗi khao khát tìm kiếm gia đình, bà Chantal gần đây đã thực hiện xét nghiệm ADN Ancestry và đã tìm thấy người anh/em (trai) song sinh hiện đang sống tại Brisbane, Úc, trong 50 năm. Bà hoàn toàn bất ngờ với kết quả này vì trước đó chưa từng biết rằng bà có một anh/em trai song sinh.

Chantal hiện đang yêu cầu người xem chia sẻ đường liên kết phim tài liệu này (được đăng vào ngày 4 Tháng Tư vừa qua) cho bạn bè và đồng nghiệp. Bà Chantal hy vọng ai đó, ở nơi nào đó có thể kết nối bà với cha mẹ ruột của mình. Chi tiết cặp song sinh gồm bà Chantal và anh/em (trai) là một điểm khác biệt nên bà hy vọng rằng ai đó có thể nhớ đến tên của người phụ nữ đã hạ sinh một bé trai và một bé gái tại bệnh viện Từ Dũ ở Sài Gòn vào những ngày đầu Tháng Tư 1975.

Ancestry là một công ty phả hệ của Hoa Kỳ có trụ sở tại Lehi, Utah. Đây là công ty phả hệ vì lợi nhuận lớn nhất thế giới, điều hành một mạng lưới các hồ sơ phả hệ, hồ sơ lịch sử, và các trang web phả hệ di truyền.

Trong video clip, bà Chantal cho biết có những trẻ em trong chiến dịch Operation Baby được di tản với giấy khai sinh của trẻ em khác, vì vậy tính xác thực của danh tính rất hạn chế. Trong chuyến bay di tản đến Úc, bà được đặt trong một chiếc hộp đựng giày, lúc đó bà mới chỉ vài ngày tuổi, vì vẫn còn cuống rốn chưa rụng. Đến nay, Chantal Doecke đã trở về Việt Nam bảy lần và rất tự hào là người Việt Nam. Bà có ý định tìm lại ba mẹ ruột vào năm ngoái để biết rõ danh tính thật của mình và để xem ngoại hình mình giống ai.

Cuộc gặp gỡ lần đầu tiên sau 50 năm giữa bà Chantal Doecke và anh/em trai – tên là Glenn Ham, diễn ra thật xúc động tại Brisbane, với nước mắt hạnh phúc của bà Chantal và nụ cười mừng rỡ của ông Glenn Ham. Họ nhận ra từng đặc điểm giống hệt nhau trên khuôn mặt và ngoại hình.

Bà Chantal gặp ông Glenn Ham. (Hình: chụp qua YouTube)

Giống như người chị/em song sinh, ông Glenn cũng là một trong những đứa trẻ trong trại mồ côi được di tản ra khỏi Sài Gòn thời điểm đó. Trong cuộc gặp gỡ, bà Chantal cho anh/em trai xem những hình xăm trên cánh tay của bà: Đó là hình lá cờ Việt Nam Cộng Hòa, dòng chữ ghi “Operation Babylift, QF 180, Sidney 5 – 4 – 75, Nguyễn Thị Hà”.  Trong đó QF 180 là số chuyến bay di tản bà đến Úc, Sidney 5 – 4 -75 là ngày bà được đưa đến Sidney, tên Việt Nam trong giấy khai sinh kèm theo người (lúc được di tản) của bà là Nguyễn Thị Hà.

Tuy vậy, bà Chantal nghi ngờ đây không phải là tên thật của bà vì như đã nói ở trên, có những trẻ em được di tản với giấy khai sinh của đứa trẻ khác. Trong suốt cuộc gặp gỡ, bà không ngừng ngắm người anh/em song sinh của mình với biểu cảm đầy hạnh phúc. Bà nói linh cảm cho bà biết là người mẹ ruột của bà vẫn còn sống và có lẽ bà và ông Glenn sẽ cùng nhau về Việt Nam để tìm mẹ ruột.

Phi cơ Lockheed C-5A Galaxy. (Hình: chụp qua YouTube)

Không may mắn như bà Chantal Doecke và ông Glenn Ham, bà Dương Thị Bửu Châu và ông Mike cũng không ngừng tìm kiếm ba mẹ ruột của mình nhưng chưa có manh mối gì.  Một trường hợp khác, bà Hồng đã tìm về cội nguồn bằng cách chọn sống ở Sài Gòn hơn 10 năm nay. Dù họ có cuộc sống như mơ ở Hoa Kỳ, ở Úc nhưng trong lòng họ vẫn mang nỗi tủi thân về thân phận của mình và vẫn đau đáu tự hỏi dòng tộc mình ở đâu, cha mẹ mình tên gì.

Thật là trớ trêu khi những người được di tản ra khỏi Sài Gòn 50 năm trước mong muốn tìm về cội nguồn Việt Nam, còn những người Việt sống trong nước lại đang tìm mọi cách để định cư và nhập quốc tịch ở nước khác.

Cũng như bao người Việt khác sống trong nước, những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống và bức bối vì sự ngột ngạt trong xã hội chỉ có thông tin một chiều, tôi cũng đã từng mong ước phải chi mình là một trong những đứa trẻ được di tản trong chiến dịch Operation Babylift để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, bây giờ tôi không còn ý nghĩ đến một quốc gia khác để sống nữa, vì ở tuổi 50 có lẽ đã quá trễ để bắt đầu lại.

50 năm trôi qua, tôi đã đi gần hết một đời người, nhưng vẫn chưa nhìn thấy có sự thay đổi ngoạn mục trong kinh tế – xã hội, đặc biệt là Việt Nam thiếu hẳn chế độ an sinh cho người tàn tật và người già nghèo khổ. Biết bao giờ người dân Sài Gòn được quay lại cái thời mà dân Singapore từng nói được sang bệnh viện Chợ Rẫy chữa bệnh là mơ ước, như một bài báo của trang báo điện tử Dân Việt từng đề cập?

Quảng cáo sữa giả hại người dùng, bác sĩ nói ‘bị lợi dụng’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sợ bị liên lụy, các bác sĩ là chuyên gia dinh dưỡng tham gia quảng cáo gần 600 loại sữa giả cho rằng mình “bị lợi dụng” để né trách nhiệm.

Theo báo VNExpress hôm 15 Tháng Tư, để gần 600 sản phẩm sữa giả “bay cao, bay xa,” lãnh đạo hai công ty Dược Quốc Tế Rance Pharma và công ty Dược Dinh Dưỡng Hacofood Group, nơi sản xuất đã thuê các diễn viên, bác sĩ, chuyên gia y tế có uy tín quảng cáo để bán hàng trên các nền tảng mạng xã hội, với yêu cầu phải thổi phồng, phóng đại các thông tin sai sự thật về tính năng, tác dụng, phẩm chất sản phẩm và họ đã làm theo để tiếp tay lừa gạt người tiêu dùng.

Bác Sĩ Lê Thị Hải xuất hiện trong đoạn quảng cáo sữa Talacmum. (Hình:VietNamNet)

Sữa giả có thể khiến người dùng thiếu hụt dinh dưỡng, dị ứng, ngộ độc, rối loạn tiêu hóa, nhất là với trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai, người cao tuổi.

Thừa nhận với báo Tuổi Trẻ, Bác Sĩ Lê Thị Hải, cựu giám đốc Trung Tâm Dinh Dưỡng thuộc Viện Dinh Dưỡng Quốc Gia, cho biết mình có quảng cáo cho sữa Talacmum, sữa Bold Milk Glu Sure Colostrum…

Trong video quảng cáo hai loại sữa trên, bà Hải nói sản phẩm có “bổ sung chiết xuất tổ yến cao cấp nhập cảng từ Nhật Bản hay đông trùng hạ thảo.” Nguyên liệu, sản phẩm “được nhập cảng 100% từ Hòa Lan và nhiều quốc gia khác; công đoạn sản xuất trên dây chuyền hiện đại, tiên tiến, khép kín…”

Tuy nhiên, theo kết quả điều tra ban đầu của cơ quan công an, chúng hoàn toàn không có những chất trên. Đơn vị sản xuất đã bỏ một số nguyên liệu đầu vào và thay thế, bổ sung một số chất phụ gia.

Để né trách nhiệm, bà Hải cho rằng các bác sĩ là “người làm chuyên môn,” chỉ có thể dựa trên các thành phần dinh dưỡng đã được công bố để đưa ra tư vấn phù hợp, chứ không thể mang sản phẩm đi kiểm nghiệm xác định thật hay giả, bởi “đây là việc của cơ quan chức năng.”

“Niềm tin của các bác sĩ giới thiệu sản phẩm là do các sản phẩm này đều đã được cấp phép,” bà Hải nói.

Trong khi đó, Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Thị Lâm, cựu phó Viện Trưởng Dinh Dưỡng Quốc Gia, người xuất hiện trong video phát trên kênh YouTube “Tập đoàn Dược Quốc Tế” giới thiệu nhiều sản phẩm  sữa như Talacmum, Darifa Gold, Kasumi, The Empire, Kawai, Gumi Colos 24h Baby… do công ty Hacofood Group sản xuất.

Trong video, bà Lâm “đánh giá rất cao” Hacofood và nói “đây là nhà máy đạt tiêu chuẩn nghiêm ngặt về quản lý an toàn trong sản xuất thực phẩm theo tiêu chuẩn của Cơ Quan Quản Lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Mỹ (FDA),” và tuyên bố rằng “sử dụng các sản phẩm sản xuất bởi Hacofood thì các mẹ cũng rất yên tâm là đã đạt được tiêu chí nghiêm ngặt, khắt khe.”

Giải thích về việc quảng cáo như trên, bà Lâm cho hay năm 2023 bà được một công ty truyền thông mời tham gia giới thiệu về công ty Hacofood và họ đã cung cấp các giấy tờ, trong đó có chứng nhận FDA của nhà máy, khiến bà tin tưởng.

“Tôi bị lợi dụng, rất bất ngờ khi nghe tin sữa giả. Tôi không liên quan sản xuất,” bà Lâm nói và thêm rằng các giấy tờ về thực hành sản xuất đầy đủ, cơ quan thẩm định kiểm tra đủ điều kiện, nhưng khi sản xuất thì “họ làm sai.”

Trước đó hôm 12 Tháng Tư, Bộ Công An loan báo đã bắt giữ, khởi tố tám bị can với cáo buộc sản xuất 573 loại sữa bột giả, thu lợi bất chính 500 tỷ đồng ($19.4 triệu) sau bốn năm.

Theo báo Thanh Niên, danh tính hai bị can bị quy kết cầm đầu đường dây là Hoàng Mạnh Hà và Vũ Mạnh Cường.

Phó Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Thị Lâm trong video giới thiệu về công ty Dược Dinh Dưỡng Hacofood Group. (Hình: VNExpress)

Kết quả điều tra sơ bộ cho hay, từ Tháng Tám, 2021, hai bị can Cường và Hà lập công ty Dược Quốc Tế Rance Pharma và công ty Dược Dinh Dưỡng Hacofood Group, đặt trụ sở tại quận Hà Đông, Hà Nội, để sản xuất, kinh doanh, tiêu thụ các hộp sữa bột giả.

Liên quan đến vụ sản xuất và tiêu thụ sữa bột giả quy mô rất lớn này, khẳng định với báo Người Lao Động, đại diện Bộ Công Thương cho rằng bộ  “không chịu trách nhiệm quản lý,” bởi các nhóm danh mục sữa bột giả thuộc hai công ty trên “không thuộc đối tượng quản lý của bộ.”

“Việc cấp giấy chứng nhận kinh doanh cho doanh nghiệp thuộc thẩm quyền của Sở Kế Hoạch và Đầu Tư các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương. Do đó, bộ chỉ có thể tiến hành kiểm tra khi phát hiện dấu hiệu vi phạm trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ được giao,” theo đại diện Bộ Công Thương.

Trong khi đó, theo Bộ Y Tế, việc quản lý an toàn thực phẩm được giao cho ba bộ Y Tế, Nông Nghiệp và Môi Trường, Công Thương và ủy ban nhân dân các cấp cùng quản lý.

Như vậy, ai sẽ chịu trách nhiệm trong quản lý và ngăn chặn tình trạng này? (Tr.N) [qd]

Trump tính dẹp gần 30 tòa đại sứ, lãnh sự Mỹ để giảm ngân sách

WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Tổng Thống Donald Trump dự tính giảm một nửa ngân sách Bộ Ngoại Giao (DOS) – hơn $30 tỷ – trong năm tài chính 2026, bốn giới chức biết kế hoạch này cho hay hôm Thứ Hai, 14 Tháng Tư, theo USA Today.

Theo kế hoạch này, chính quyền Tổng Thống Trump sẽ dẹp bỏ gần 30 tòa đại sứ và tòa lãnh sự Mỹ và giảm gần 75% viện trợ ngoại quốc, bốn giới chức này cho biết.

Quốc kỳ Mỹ tại Tòa Đại Sứ Mỹ ở Berlin, Đức, hôm 5 Tháng Tư. (Hình minh họa: Omer Messinger/Getty Images)

Văn Phòng Quản Trị và Ngân Sách (OMB) của Tòa Bạch Ốc đưa ra kế hoạch này sau khi nhận được đơn yêu cầu của DOS cấp ngân sách cho năm tài chính sắp tới, bắt đầu vào ngày 1 Tháng Mười, theo bốn giới chức này.

Theo kế hoạch này, chính quyền Tổng Thống Trump dự tính đề nghị đóng cửa ít nhất 27 cơ quan ngoại giao Mỹ, gồm 10 tòa đại sứ và 17 tòa lãnh sự, chủ yếu ở Phi Châu và Âu Châu, theo thông báo nội bộ mà hãng tin Reuters có được.

Chính quyền Tổng Thống Trump cũng đề nghị chuyển qua cách thức hoạt động ít tốn kém hơn cho ít nhất bốn cơ quan ngoại giao Mỹ khác ở ngoại quốc, và giảm quy mô những tổ chức đa nhiệm vụ như Tổ Chức Giáo Dục, Khoa Học và Văn Hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) ở Paris.

DOS, Tòa Bạch Ốc và OMB chưa trả lời yêu cầu của USA Today nói về kế hoạch này. (Th.Long) [qd]

Trú mưa trong chòi rẫy, 7 người ở Kon Tum bị sét đánh, 1 chết

KON TUM, Việt Nam (NV) – Nhóm bảy người đi nhổ mì đang trú mưa trong chòi rẫy xã Đắk Ang, huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum, thì bị sét đánh khiến một người thiệt mạng, sáu bị thương.

Theo báo Thanh Niên, vào chiều 14 Tháng Tư, nhóm bảy người gồm các ông bà: Y Dườn, 34 tuổi; Y Thia, 40 tuổi; Y La, 32 tuổi; Y Thịa, 46 tuổi; Un Hưng, 40 tuổi; Un Thâm, 40 tuổi; và Un Thư, 34 tuổi, ở xã Đắk Nông, cùng nhau đi làm rẫy tại xã Đắk Ang, huyện Ngọc Hồi, thì bất ngờ trời đổ mưa dông, sấm sét.

Người dân đưa các nạn nhân bị sét đánh đi cấp cứu. (Hình: Triệu Thanh/Thanh Niên)

Thấy vậy, cả nhóm đã chạy vào một chòi rẫy gần đó để trú mưa.

Trong lúc đang trú mưa, một tia sét bất ngờ đánh trúng chòi rẫy. Trong đó, người bị sét đánh gây thương tích nặng nhất là bà Y Dườn.

Phát hiện sự việc, người dân đưa những người bị thương đến bệnh viện Đa Khoa Khu Vực Ngọc Hồi để cấp cứu. Song, do bị thương quá nặng, bà Y Dườn rơi vào hôn mê và chết trên đường đưa đi cấp cứu.

Nói với báo Người Lao Động, ông Xiêng Lăng Khánh, chủ tịch xã Đắk Nông, cho biết nhóm người này đi nhổ mì giúp gia đình bà Y Dườn. Trong số sáu người bị thương, hai người bị thương nặng là Y Thia và Y La đang điều trị tại bệnh viện, bốn người còn lại đã xuất viện.

Gia đình tổ chức tang lễ cho bà Y Dườn. (Hình: Hoàng Thanh/Người Lao Động)

Theo báo Tuổi Trẻ, hiện nay tỉnh Kon Tum và khu vực Tây Nguyên đang bước vào cao điểm mùa khô. Do nhiệt độ không khí cao, dễ xảy ra tình trạng mưa dông nhiệt. Những trận mưa này thường kèm theo các hiện tượng thời tiết cực đoan như lốc xoáy, sét, mưa đá…

Cơ quan hữu trách khuyến cáo khi nhận thấy dấu hiệu mưa dông, người dân cần nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, không tập trung đông người. Chủ động gia cố nhà cửa để tránh thiệt hại do các hiện tượng thời tiết cực đoan gây ra. (Tr.N) [qd]

Người mẹ ở Los Angeles bị bắt vì nghi giết đứa con gái 7 tuổi

LOS ANGELES, California (NV) – Người mẹ ở Los Angeles bị bắt vì nghi giết đứa con gái 7 tuổi, giới chức loan báo, theo San Gabriel Valley Tribune hôm Thứ Hai, 14 Tháng Tư.

Cảnh sát tìm thấy thi thể bé Rebecca Castellanos trong bồn tắm ở nhà trong khu Van Nuys trên đường North Sepulveda hôm Thứ Sáu tuần trước, và giới chức giảo nghiệm tử thi xác nhận cô bé chết do bị bóp cổ và dìm nước.

Xe cảnh sát Los Angeles tại hiện trường một vụ án. (Hình minh họa: LAPD)

Mẹ nạn nhân, bà Graciela Xiomara Castellanos, 37 tuổi, bị bắt không lâu sau khi đứa con gái thiệt mạng.

Tính tới Thứ Hai, cảnh sát chưa công bố lý do bà Castellanos giết đứa con gái.

Hàng xóm cho đài KTLA hay, khi về nhà, một ông cũng sống trong nhà đó, phát giác thi thể bé Castellanos và hét lên kêu cứu. Cảnh sát không biết mối quan hệ giữa ông này với nghi can hay nạn nhân.

Khi tới nhà khoảng 5 giờ 40 phút chiều, cảnh sát thấy bé Castellanos bất tỉnh trong bồn tắm và bắt giữ mẹ cô bé.

Tính tới Thứ Hai, bà Graciela Castellanos vẫn đang bị giam tại Century Regional Detention Facility ở Lynwood, tiền thế chân tại ngoại $2 triệu.

Bà Castellanos chưa từng bị kết tội hình sự ở Los Angeles County, theo hồ sơ nhà tù. (Th.Long) [qd]

Trump đổ lỗi cho Zelensky vì đã chống cự cuộc tấn công lớn của Nga

WASHINGTON, DC (NV) – Chỉ một ngày sau khi một cuộc tấn công dữ dội của Nga sát hại 35 người và làm bị thương 117 người khác ở Ukraine Tổng Thống Mỹ Donald Trump đã đổ lỗi cho Tổng Thống Volodymyr Zelensky tội chống cự cuộc chiến tranh với Nga, nguồn tin Đài BBC hôm Thứ Ba, 15 Tháng Tư cho hay.

Hôm Thứ Hai, vị tổng thống Mỹ cho biết rằng nhà lãnh đạo Ukraine phải chịu chung trách nhiệm với Tổng Thống Nga Vladimir Putin về “hàng triệu người chết” trong cuộc chiến Ukraine. “Quý vị không được phép tiếp lửa cho một cuộc chiến chống lại một đối thủ có kích thước gấp 20 lần mình thay vì ngồi yên và đừng làm gì cả, để rồi sau đó hy vọng rằng mọi người sẽ cho bạn một số hỏa tiễn để chiến đấu,” ông Trump nói với các phóng viên tại Tòa Bạch Ốc, đồng thời đổ lỗi cho cựu Tổng Thống Joe Biden về cuộc xung đột hiện tại.

Tuyên bố của ông Trump được đưa ra sau khi có sự phẫn nộ tại nhiều nơi về cuộc tấn công của Nga vào thành phố Sumy ở Ukraine vào hôm Chủ Nhật, cuộc tấn công đẫm máu nhất của Nga vào thường dân trong năm nay. Khi được hỏi về vụ tấn công trước đó, ông Trump nói rằng nó “khủng khiếp” và ông nghe tin rằng Nga đã “phạm sai lầm” trong vụ này, nhưng không cho biết thêm chi tiết.

Tổng Thống Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc ngày 14 Tháng Tư, 2025 ở Washington, DC. (Hình: Win McNamee/Getty Images)

“Hàng triệu người chết chỉ vì có ba người thôi,” ông Trump nói. “Cứ cho rằng Putin, người số một, cùng với Biden, người số hai, là người chẳng biết mình đang làm cái gì, cùng với Zelensky,” ông Trump nói tiếp.

Các ước tính cho rằng có hàng trăm ngàn, nếu không phải là hàng triệu người, đã thiệt mạng hoặc bị thương từ tất cả các bên lâm chiến sau khi Nga phát động cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine vào ngày 24 Tháng Hai năm 2022.

Đặt nghi vấn về năng lực của Zelensky, ông Trump nhận xét rằng nhà lãnh đạo Ukraine “luôn luôn tìm cách mua hỏa tiễn để đánh trả.”

“Khi quý vị bắt đầu một cuộc chiến, quý vị phải biết rằng quý vị có thể giành chiến thắng thì mới nên đánh lại người ta chứ,” nhà lãnh đạo Mỹ nói.

Ai chứ Tổng Thống Trump thì đã nhiều lần đổ lỗi cho Zelensky và Biden về cuộc chiến, mặc dù Nga đã xâm lược Ukraine lần đầu tiên vào năm 2014, năm năm trước khi Zelensky đắc cử tổng thống, và sau đó mở cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine trên trên quy mô rộng lớn hơn nhiều vào năm 2022.

Hôm Thứ Hai, ông Trump còn lập luận thêm rằng “Biden có thể ngăn chặn cuộc chiến và Zelensky cũng có thể báo cuộc chiến đừng có xảy ra, còn Putin thì không bao giờ nên bắt đầu nó. Mọi người đều phải chịu trách nhiệm.”

Căng thẳng giữa hai ông Trump và Zelensky đã gia tăng kể từ cuộc đối đầu nảy lửa của họ tại Tòa Bạch Ốc vào dạo Tháng Hai. Trong cuộc gặp gỡ đó, Tổng Thống Trump đã cáo buộc Tổng Thống Zelensky tội “chơi trò may rủi với Thế Chiến Thứ Ba” và quở trách ông này vì đã không bắt đầu các cuộc đàm phán hòa bình với Nga sớm hơn.

Ngược lại, Tổng Thống Trump đã nỗ lực cải thiện mối liên hệ với Moscow. Ông Trump cho biết ông đã mở một cuộc điện đàm “tuyệt vời” với ông Putin vào tháng trước, và một tuần sau đó, vị tổng thống Nga đã gởi cho ông một bức chân dung để làm quà tặng.

Chưa hết, Washington đã cùng nhau bỏ phiếu với Moscow chống lại một quyết nghị của Liên Hợp Quốc quả quyết Nga là “kẻ xâm lược” trong cuộc chiến của Nga đánh Ukraine. Sau khi các cuộc đàm phán giữa các giới chức Mỹ và Nga không đạt được một thỏa thuận ngưng bắn ở Ukraine, ông Trump nói rằng ông “rất tức giận” với ông Putin, nhưng ông vẫn không quên nói thêm rằng ông có “mối liên hệ tốt đẹp” với nhà lãnh đạo Nga Putin. (TTHN)

Trump rập khuôn chính sách kiểm soát tư tưởng của các thể chế độc tài

Trump rập khuôn chính sách kiểm soát tư tưởng của các thể chế độc tài

Đối phó tariff của Mỹ: Việt Nam cùng Trung Quốc tuyên bố đa phương hóa đối tác kinh tế

Tù binh Trung Quốc tại Ukraine nhận định Nga chỉ ‘nổ’ không có thực lực quân sự như tuyên truyền

Bệnh sởi và ho gà đang gia tăng mạnh tại Mỹ, đặc biệt ở các tiểu bang bảo thủ không tin vào chích ngừa

Bất chấp Tối Cao Pháp Viện, chính quyền Trump né tránh không đưa về Mỹ người di dân bị trục xuất trái phép

Trump đe dọa “trục xuất” công dân Hoa Kỳ dù sinh ra tại Mỹ hoặc nhập tịch

 

Tin mới cập nhật