Giỗ Mẹ


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm.


Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster , CA 92683, hay email: [email protected].


 


 


Thanh Hằng


 


Hôm qua là ngày giỗ mẹ.


Ba mươi lăm năm rồi mình mồ côi mẹ. Tính ra mình là một đứa con gái bất hiếu. Từ ngày lập gia đình đến giờ, đây là lần đầu tiên mình làm một mâm cúng mẹ ngày này.









Năm nào mình cũng nhớ, làm sao mà quên được, nhưng năm nay là năm đầu tiên mình cúng mẹ đàng hoàng. Năm nay mình làm mì Quảng và xôi đường, hai món đậm chất Quảng Nam để dâng lên mẹ.


Những năm qua đến ngày này là mình dành thời gian suy nghĩ nhiều hơn về ngày mẹ mất. Nhưng còn chuyện cúng kính thì mình nghĩ… đã có ba và anh Hai lo rồi. Năm nay thì mình biết là anh chị Hai không lo được, nên mình phải thay mặt ba đứa con làm chuyện này. Chồng cứ đùa:


– Ai mà cấp passport cho má mà em cúng. Bả hổng có qua được đâu. Trước tiên em phải làm giấy bảo lãnh bả trước.


Ba mình thường nói: “Cúng là để nhớ, chứ thật sự đâu có ai biết là người chết có về dự hay không”.


Mẹ mất ngày 14 Tháng Chạp. Mẹ nằm nhà thương Ðà Nẵng cả mấy tuần trước đó. Một ngày trước khi mẹ mất, biết mẹ không qua khỏi nên ba cho chị Hạnh con của cô Tưởng về quê gọi mình và chị ra. Cái thời gì mà đón xe khó khăn ghê. Từ Quế Sơn ra Ðà Nẵng chỉ có 45 cây số mà phải thay xe hai bận. Mình nhớ mình và chị chờ đón xe ở Hương An thì xe chở quan tài của mẹ về tới. Thế là hai chị em leo lên xe về luôn. Lần cuối mình nhìn thấy mẹ là chiếc quan tài màu đỏ.


Trong kí ức của đứa bé 5 tuổi mình còn nhớ như in cái ngày này. Nhưng vì 5 tuổi nên nghe chị, mấy dì khóc thì mình cũng khóc theo chứ chẳng biết gì cả. Cứ nghĩ là mẹ chết đi sau một thời gian sẽ sống lại và trở về. Mình còn nhớ nghe người ta khóc nhiều mình còn la lên sao mà ồn quá! Dì Yến gõ đầu mình mắng: “Cái con nhỏ này.” Mình còn dùng sợi dây mà các chú các bác dùng để buộc hòm để nhảy dây. Vô tư như vậy đó nhưng mà mấy ngày sau là khóc hỏi mẹ làm ba không biết giải thích thế nào cho mình hiểu.


Mới đó mà 35 năm rồi.


35 năm mình lớn lên như cây cọ giữa rừng. Gió Nồm gió Nam làm làn da mình sạm nắng. Những ngày ở ngoài Trung thì một ngày hai buổi, một buổi đến trường còn một buổi chăn bò. Mình không hề biết cái diễm phúc có mẹ là như thế nào. Bởi năm tuổi đã mồ côi. Ngay cả khuôn mặt của mẹ mình cũng không nhớ rõ. Chỉ biết là mẹ cao ráo và nước da ngăm đen. Mình chỉ biết là mình sở hữu nước da của mẹ. Mãi cho đến khi về thăm nhà lần thứ nhì, mình búi tóc lên thì ba nói: “Trời đất, nó càng lớn tuổi nó càng giống bà ấy.” Rồi ba còn thêm câu: “Mi giống bả như rứa mà không biết có giống được cái ‘miệng bằng tay, tay bằng miệng’ của bà ấy không.” Mình nghĩ chắc là không. Vì mẹ thích buôn bán còn mình thì ngược lại. Trong tình yêu thương của ba, lo toan của anh chị, mình hình như không thiếu thứ gì, nếu không nói là may mắn hơn nhiều đứa có đầy đủ ba mẹ. Bởi vậy, mình hình như không hề có cảm giác tủi thân là không có mẹ.


Theo ba và anh thì mẹ là người đàn bà rất thông minh và lanh lẹ. Trước năm 75, một tay mẹ buôn bán lo toan nên gia đình mình vô cùng khá giả. Từ khi mẹ bệnh, tiền bạc đi hết. Bởi vậy, mẹ mất là gia đình rơi vào nghèo túng.


Bây giờ nuôi con thì mình lại thấy tủi thân vì mồ côi mẹ. Những điều nhỏ nhặt mình làm cho con bây giờ làm mình cảm nhận ra rằng mình mất mát quá nhiều vì không có mẹ. Là con gái, những lúc sanh nở là lúc mình cần mẹ nhất. Thế mà mình chẳng có. Biết rằng đã là số phận thì không ai cưỡng được. Nhưng có lúc mình ước phải gì còn mẹ. Nếu còn mẹ thì cuộc đời mình có lẽ đã khác. Nhưng mơ ước thì cũng chỉ là mơ ước mà thôi.


Thật may mắn cho những ai đang còn mẹ…


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thoáng bâng khuâng

Tháng cuối năm, trời mau nhạt màu. Chưa đến 5 giờ chiều, ngồi từ bàn ăn nhìn ra cửa patio: cả khoảng sân sau nhuốm màu chiều lạnh, u buồn với gió phất phơ lay nhẹ.

Con sẽ kiện, nếu bố mẹ không chịu bán nhà

Vợ chồng tôi đã nói với con hết lời, rằng là bố mẹ cũng không còn sống bao năm nữa, khi bố mẹ chết đi thì con hưởng trọn căn nhà. Vợ tôi khóc nài nỉ con, nhưng nó vẫn không bằng lòng và còn dọa nếu không bán nó sẽ kiện ra tòa.

Chè củ năng đường phèn

Chè củ năng ăn cùng nước cốt dừa và có chút mè rang rắc lên trên. Chè củ năng ăn giòn, ngọt, thanh, và có nhiều màu sắc bắt mắt. Có thể dùng cách luộc củ năng này để làm món chè Thái hay sương sa hạt lựu.

Sưng phổi

Sưng phổi thường xảy ra trong mùa lạnh và lây nhiễm khi người bệnh ho, nhảy mũi, hay đụng chạm  những vật dụng, mặt phẳng, truyền vi khuẩn từ người nầy sang người khác.

Những thói quen xấu khi chăm sóc da

Chăm sóc da là một trong những việc vô cùng quan trọng của phụ nữ. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách chăm sóc da như thế nào là đúng.

Lựa quần jean theo dáng người

Không phải ai cũng biết cách chọn lựa quần jean nào phù hợp và tôn lên dáng của mình.

Tập thói quen dậy sớm

Bạn là kiểu người bước ra khỏi giường ngay sau khi chuông báo thức reo, hay vẫn cứ nằm ì thêm chút nữa sau khi chuông reo thêm nhiều lần?

Báo Người Việt và gia đình tôi

Trong số các nhật báo, tuần báo tiếng Việt có mặt tại nước Mỹ thì nhật báo Người Việt là tờ báo có thời gian hoạt động lâu năm nhất tại khu phố Little Saigon.

Tôi và Nhật Báo Người Việt

Đọc báo là một sở thích hay đúng hơn là nhu cầu của tôi trong đời sống thường nhật, công việc hằng ngày của tôi gắn liền với computer, bởi thế khi báo điện tử Người Việt vừa gửi đến là tôi biết ngay.

Mẹ là sườn nhà

Cuối năm nay chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn để mừng Mẹ thọ được 90 tuổi. Tự dưng tôi muốn viết về Mẹ giống như ngày xưa tôi đã viết một bài về Bố.