Góp ý của độc giả: Hy sinh, là điều khiến mình mất chồng?

LTS: “Biết Tỏ
Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm
mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về
những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường
mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về:
Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster,
CA 92683, hay email: [email protected]

*Chiêu Hoàng

Hôm nay chị
Nguyệt Nga nói đến đề tài, hy sinh mất chồng rất là
đúng. Em đồng ý, giống y trường hợp của em. Em thấy
chồng em làm biếng và làm ăn thua thiên hạ, lại thêm
tánh hay dê, nên em làm hết mọi chuyện. Bây giờ con đã
lớn, đã gả chồng, thì trong lúc em đi làm, ở nhà mua
vé máy bay về Việt Nam, nói với em về thăm mẹ già.
Em
OK nhưng năm sau đi nữa và lấy lý do, đi làm giấy đất
đai. Nhưng sự thật là về Việt Nam quen với 1 cô bán
phấn buôn hương về hưu mà tưởng là gái nhà lành. Sau
đó qua lại Mỹ đi làm kiếm tiền dành dụm tính kỳ nầy
về VN ở luôn. Nhưng có Chúa trên cao!Ảnh gom đâu khoảng
20,000 đô gởi về Việt Nam trước. Thế là khi về người
phụ nữ kia không tiếp, bảo là sợ vì biết anh đã có
vợ. Sau đó cô ấy dùng tiền đó mở quán cà phê. Đời
cô ta lên hương còn anh chàng thì đau khổ vì quá ngu!

Em muốn nói lên
đây để cho các đấng mày râu biết là không ai bằng
vợ. Cám ơn chị Nguyệt Nga.

*Bà Út:

Lạ lắm, ở đời
cái gì dư thì chán, hiếm thì quí. Đàn bà Việt Nam theo
truyền thống thì lúc nào cũng hy sinh cho chồng con. Ăn
thì lựa cái dở, mặc thì lựa cái xấu, làm thì lựa
cái khó… Sao “ngu” vậy không biết nữa! Nhưng mình
chìu miết thành quen, đến khi không chìu thì lại giận!
Giống như mấy ông đi cải tạo, cho nhịn đói riết đến
khi cho cục cơm nhỏ xíu thấy hạnh phúc. Còn lúc ở nhà
cơm đủ mâm đầy thì hạch sách “Sao nước mắm không
hâm cho nóng?”. Cho nên cái gì cũng vừa phải thôi, đừng
làm quá trở thành bổn phận, đến khi ốm đau nằm xuống
thì chỉ cực thân thôi, có nhiều khi nhân lúc đó lại
đi kiếm của lạ. Sáng mắt thì đã mất chồng!

*Kay:

Mình chưa ly dị,
nhưng mình cũng trong trường hợp giống chị, đi làm full
time, lo cho chồng từ A-Z, làm mọi việc trong nhà từ
trong ra ngoài, nấu ăn, trả bill, lo cho con… mình tưởng
làm như vậy anh sẽ thương mình nhiều. Nhưng ngược lại,
khi mình quá mệt mỏi la hét thì anh chẳng thấy có lỗi
hay thương mình mà còn nói, ai kêu mình làm hết rồi than
mệt, rồi tức, rồi khó chịu với anh. Kết quả là hai
vợ chồng lại giận nhau mấy ngày không nói chuyện.

Mình thật cám
ơn bài viết này của chị và lời khuyên của cô Nguyệt
Nga.

*VanNguyen:

Ông chồng tui lo
vụ sửa xe, khai thuế, rửa xe, ký bill, vậy chắc tui chưa
đến nổi… sắp mất chồng! 🙂

*Lan:

Đọc thư cô tôi
thấy cô quá can đảm khi hai vợ chồng cô đã ly hôn mà
cô vẫn sống trong cùng thành phố với chồng cũ để rồi
chứng kiến những cảnh như vầy. Tôi cũng phục cô sát
đất, chứ như tôi, tôi không đủ can đảm mà chứng
kiến những cảnh như vậy đâu.

Tôi vẫn cứ tin
là người ta lấy nhau đều do duyên số, và thường
thường 2 người tính tình không giống nhau, người nầy
sẽ bổ sung cho người kia, chứ ít khi mà giống nhau hoàn
toàn. Do vậy tự cô ôm hết công việc là tại cô không
biết xử nên để thiệt cho mình. Ý tôi muốn nói là cô
phải bổ sung công việc cho nhau một cách thông minh, tùy
theo hoàn cảnh, chứ không phải tôi xúi cô ra lệnh cho
ông chồng cô (nếu có lần sau), mà cô phải dùng lời
ngọt ngào, hoặc phải biết ngụy tạo một sự việc gì
đó để ông chồng cô phải tự nguyện mà giúp cô.

Tôi lấy thí dụ
như vầy, khi cô khiêng cái gì nặng quá, thì lúc vô nhà
cô phải lấy dầu nhờ ông ấy thoa bóp chỗ cườm tay
dùm cho cô, có không bị đau cô cũng phải rên rĩ là đau
quá, cô làm như đau thiệt dù là không đau đi nữa. Nếu
ông chồng cô là người có lương tâm thì gặp cảnh ấy
lần sau ông ấy phải giúp cô, nếu không, tay cô bị đau
thì làm sao mà làm những công việc khác như nấu cơm cho
ông ăn chẳng hạn.

Tôi có người
bà con gọi là dì, hồi mới đến Mỹ, ông chồng của dì
vẫn còn cảnh chồng chúa vợ tôi, lúc đến chơi nhà
người em gái (cô nầy qua Mỹ trước) thấy ông chồng cô
ấy rửa chén, ông về nhà chê quá trời: “Đàn ông
gì mà rửa chén.” Bây giờ thì không biết từ lúc
nào ông cũng xuống bếp rửa chén như ai.

Nếu như cô bước
thêm bước nữa cô phải tập cho ông chồng mới biết
đàn bà cũng bị bệnh chứ không phải lúc nào cũng khỏe
như trâu. Lấy thí vụ như dì tôi, dì ôm hết mọi việc,
lúc có một con, rồi có 2 con, rồi 3 con, công việc càng
lúc càng nhiều phủ xuống 2 vai mình. Ông chồng thì cứ
nhẫn nha như công tử bột. Ở Việt Nam nhà nghèo lúc ấy
phải giặt đồ bằng tay, ngoài chuyện buôn bán ra tiền,
chợ búa thì cách vài ba ngày dì phải giặt một thau đồ
to tổ bố, mà ông chồng thì cứ nằm trên bộ ván vô tư
ngủ, đã vậy ông còn chê là giặt không sạch. Mỗi lần
bị chê dì buồn lắm mà không dám nói, cứ như là con
Osin trong nhà, cứ lủi thủi làm hết việc nầy đến
việc nọ, buồn lắm mà chả biết than thở với ai, cứ
cắn răng mà chịu, quyền hành trong nhà là ông chồng dì
nắm hết, dì bị sai biểu giống như là con đầy tớ, mà
đầy tớ nầy, khác với đầy tớ thiệt là phải làm ra
tiền, chứ khôngiđược trả tiền. Thật là thiệt thòi
vô cùng.

Một bữa nọ,
đang giặt đồ ở ngoài sân, tự nhiên dì chóng mặt, đầu
quay cuồng nhức như búa bổ, dì ngã lăn xuống sàn nước,
lối xóm có người thấy khiêng dì vô nhà, cạo gió một
hồi thì tỉnh lại, thì ra vì dì tham công tiếc việc nên
cứ chuyện nầy dồn tới chuyện kia mà quên ăn uống nên
khi giặc đồ ngâm tay vào nước lạnh lâu quá nên bị
trúng gió. May mà có người thấy nên cứu kịp, nếu
không chắc cũng một là chết, hai là bị trúng gió phong,
chắc bị giựt cũng méo mồm méo miệng. Sau đó ông chồng
dì phải nghĩ lại mà “share” cái vụ vài ba bữa
giặt một thau đồ to tổ bố. Và từ đó dì nghiệm ra
một chân lý là: “Đàn bà cũng phải biết bịnh, chứ
không phải là con trâu, mà kéo cày ngày nầy qua ngày
khác, năm nầy sang năm khác, mà không biết bịnh là gì.
Con trâu, chủ nó còn cho nó nghỉ ngơi, tại sao mình không
được nghỉ, đó là tại mình cứ cày cứ bừa, mà không
biết đình công!”

Cô thấy không,
ông chồng của cô ở với cô không làm gì cả, cô ôm
hết, rồi mệt mỏi sinh ra gấu ó đến đổi ly thân, và
rồi sẽ ly dị, là tại cô không dùng lời ngọt ngào mà
share công việc, còn cái cô bạn gái chắc hẳn là đã
nói ngọt để sai khiến anh ta, nên anh ta mới vừa làm mà
vẫn vui vẻ làm, nếu cô ta cộc cằn thô lỗ thì chắc
gì anh ta làm. Cô nên nhớ là đàn ông thì 99% là thích
ngọt. Bởi vậy đến như vua chúa còn chết về tay những
mỹ nhân ngọt ngào mềm mỏng, huống chi thường dân!

Kết luận lại
thì chị em mình nên chia sẻ với nhau là đối xử với
đàn ông thì nên ngọt ngào và từ đầu phải thông minh
để nghĩ ra cách gì mà share bớt việc, đừng ôm đồm
nhiều việc quá rồi gấu ó, mất chồng là do gấu ó chứ
không phải tại cô ôm hết việc. Góp với cô vài ý
kiến. Mong cô bình tĩnh, nghĩ cách tốt nhất có lợi cho
mình nếu có bước thêm bước nữa.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nhớ ngày tân niên

Tiết Xuân lan đến, ngoài hiên/ Nắng vàng, rón rén nghiêng nghiêng/ Hoa Xuân, đón chào năm mới/ Bạn ơi! Nhớ ngày tân niên.

Canh cà, trứng, tàu hủ non

Đây là món canh ăn khá lạ miệng, thanh đạm, và đẹp mắt, thích hợp để thay đổi khẩu vị sau một tuần lễ Tết ăn quá nhiều thịt thà, bánh trái.

Ba cháu ‘xin phép’ cho du lịch một chuyến

Cháu sẽ lo cho ba cháu qua du lịch, nhất định cháu sẽ làm điều đó, dù gì thì ba cháu cũng đã gần 80. Nhưng cháu muốn xin cô và độc giả chỉ cho cháu cách nào để cháu bình an, trong thời gian ba cháu qua ở chung với cháu.

Một sự nhịn chín sự lành, bình tĩnh mà sống

Tôi cũng tập không để nhập tâm những phiền hà vì dẫu sao đi nữa, “nhân chi sơ tánh bản thiện”. Người khác có lúc khó chịu vì cuộc sống của họ gặp những khó khăn, và sẽ có ngày chính mình cũng rơi vào tình huống ấy.

Một ngày nạp bao nhiêu calories là tốt cho sức khỏe?

Nếu bạn hỏi 10 người, “Một ngày nạp bao nhiêu calories vào cơ thể là an toàn, duy trì được vóc dáng thon thả, không thừa cân”, bạn sẽ nhận được 10 câu trả lời khác nhau.

Giải đáp về một giấc ngủ ngon

Giấc ngủ đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống con người vì nó giúp cơ thể hồi phục, nghỉ ngơi và tạo năng lượng để hoạt động.

Xu hướng son môi năm 2018

Tuần lễ thời trang đang diễn ra và đây chính là thời điểm giới làm đẹp lại nôn nao đón chờ xu hướng mới.

Cuộc đời chỉ là một trò chơi

Suy nghiệm ra cuộc đời mình cũng không khác gì một cuộc chơi football. Sẽ có những chuyện thành công, và thất bại là lẽ thường tình. Ai chiến thắng không hề chiến bại? Vì thế, nên sống trong hiện tại, sống và đối diện với từng “chuyện nhỏ” xảy ra trong đời như những game nhỏ trong trò chơi football

Chồng em không bỏ được tật coi phim sex

Ảnh có một tật là thích coi phim sex, mà tụi em thì cho con ngủ chung vì nhà chỉ có một phòng. Bao nhiêu lần em nói là đừng coi nữa, con càng ngày càng lớn, rất hại cho con. Nhưng chứng nào tật đó, em nói không được

Xu hướng dưỡng da của phụ nữ Hàn trong năm 2018

Nói về làm đẹp, chăm sóc da thì không nơi đâu sánh bằng Nam Hàn, nơi được mệnh danh là “thiên đường làm đẹp” của thế giới.