LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, em mới qua Mỹ, sau khi đi học lại, em xin được một cái job ở chỗ chăm sóc người già. Việc làm cũng không có gì khó nhọc, nhưng không phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Em thật khó để trình bày những điều em gặp phải trong những lần đến chăm sóc riêng những bác lớn tuổi tại nhà họ. Phần nhiều những bác này rất dễ thương, họ nhỏ nhẹ và thật sự cộng tác, để mình làm công việc tốt hơn. Tuy nhiên cũng có những bác, nói em những câu rất nặng. Có hôm họ nói chuyện qua điện thoại với bạn bè mà em nghe được. Họ gọi em là “con Osin”. Hôm nay “con Osin” thế này, “con Osin” thế kia. Có những bác ngoa ngạnh hơn, đã đặt điều mách lại với sếp của em những điều không có, rồi phàn nàn rằng em không giúp họ tận tình… Nhưng rất khổ, nếu em có nói với sếp thì sếp lại bảo: “Khách hàng là Thượng Đế”
Nhưng em phải thưa là những điều em kể trên, em đều có thể vượt qua. Chuyện mà em sắp thưa mới làm em chán ngán muốn bỏ nghề. Trong lúc hoàn cảnh của em, không cho em một giây phút nào ở vị trí thất nghiệp. Bởi em còn nguyên một gia đình đang ở Việt Nam trông chờ vào đồng lương của em.
Em gặp những bác trai già, nhưng hình như họ không biết mình già, và không còn lòng tự trọng, họ buông lời cợt nhã với em. Họ là những bậc đáng cha chú, có khi đáng ông em, vậy mà họ cứ năn nỉ bắt em làm những điều tởm lợm rồi hứa hẹn cho em tiền. Rất nhiều lần em nói với họ là nếu họ còn làm vậy thì em sẽ nói lại với xếp của em. Ban đầu họ cũng sợ, nhưng chỉ được vài hôm thì chứng nào vẫn tật nấy. Cũng có những người nói với sếp là em làm không tốt, không tận tâm. Nếu em có nói lại thì sếp đòi em phải trưng bằng chứng, mà làm sao em trưng bằng chứng đây.
Em chán quá, em muốn bỏ nghề, nhưng biết tìm đâu ra chỗ tốt hơn. Trong khi tiếng Anh em lại không giỏi.
Thúy Lê
Góp ý của độc giả:
*DC DC:
Em Thúy,
Tuy em nghĩ chuyện em làm cũng không có gì khó nhọc nhưng suy cho cùng nó chẳng khác gì công việc “làm dâu trăm họ”, không phải là dễ. Phần lớn những công việc như vậy chỉ có những người có tấm lòng từ bi và biết nhẫn nhịn, siêng năng và cần cù lắm mới có thể chu toàn tốt được công việc mà không thấy có một chướng ngại gì.
Người già thường thường là vậy đó, những gì em kể cũng chẳng có gì gọi là lạ, con người thì đâu ai cũng biết thông cảm cho nỗi lòng của người khác nên biết khuyên em gì hơn là nên mở lòng từ bi và đừng nên chấp nhất những lời nói đã làm em mất lòng, hãy đóng vai một người điếc để cho những lời nói khó nghe đó đi từ tai bên này và tan biến ở tai bên kia đi, chú tâm vào công việc của mình để chu toàn cho thật tốt, ráng hết sức với khả năng của mình và dùng tấm lòng bác ái vị tha đối với họ là được rồi.
Còn với những vấn đề của cụ ông, thật sự đó là một chuyện phức tạp, em nên đem vấn đề này bàn thảo với sếp của em và yêu cầu sếp của em xem họ có thể sắp đặt những cụ ông này với những anh thanh niên khác (nếu có) phục vụ được không, còn không thì hỏi sếp mách nước cho em biết là em nên làm những gì khi mấy cụ làm những chuyện không nên làm như vậy. Còn về chuyện “bằng chứng” thì hỏi sếp của em những loại bằng chứng như thế nào sếp của em muốn thấy để tin tưởng những lời em phản ảnh lên là sự thật rồi theo đó mà em làm. Hy vọng những lời khuyên này giúp ích cho em được phần nào và hy vọng mọi việc đều được trôi chảy hơn với em trong tương lai
*Lang Tu:
Tôi có lời khuyên muốn gửi đến cô Thuy Le.
Làm việc với những người này, rất nhiều khi họ thấy cô hiền, nên họ bắt nạt. Cô phải tỏ ra cứng cỏi hơn, và cô tự tin hơn, điều này sẽ làm cho những người cô tiếp xúc trong công việc nể trọng cô hơn.
Bây giờ thời buổi hiện đại. Nếu cô dùng smartphone để kín đáo thâu lại những lần cô bị quấy rối. Cô nên gửi những cuộc ghi âm này để bảo vệ quyền lợi của cô trước pháp luật.
Nên ghi âm một vài lần rồi giữ lại cho riêng cô.
Nếu lần sau có còn bị quấy nữa, thì hãy nói: Mr X. I am maintaining professionalism in what I do. if you continue with your harassment toward me, I will record our conversation and share the recording with my management and superior.
Nếu cô bị sa thải, cô có thể dùng những recording này để đưa cho tòa án.
*Chú Kim:
Theo tôi hiểu chữ “Khách hàng là Thượng Đế” nó cũng chỉ giới hạn trong công việc phục vụ, không được vượt quá phạm vi tư cách và đạo đức của con người. Đâu phải có tiền bỏ ra rồi muốn làm gì cũng được. Làm công, làm mướn hay Osin, họ cũng là con người và cũng có nhân cách vậy!?
Cho nên những lời lẽ khiếm nhã hoặc những điều tởm lợm như cô nói… nó không nằm trong yêu cầu của công việc, và là điều không thể chấp nhận, cần phải chấn chỉnh!
Nếu sếp cô đòi hỏi phải trưng bằng chứng thì cô có thể nhờ ai đó trang bị cho cô một máy ghi âm nhỏ để ghi lại những lời nói lúc ấy. Còn nếu không làm được việc ghi âm đó thì cô có thể xin sếp hoán đổi cho cô sang săn sóc một khách hàng khác. Việc đó cũng nhằm kiểm chứng được đâu là sự thật, thay vì cô nói đàng cô, ông ấy nói đàng ổng, chủ biết tin ai.
“Em chán quá, em muốn bỏ nghề, nhưng biết tìm đâu ra chỗ tốt hơn. Trong khi tiếng Anh em lại không giỏi.”
Cô Thúy Lê à,
Nếu thật sự hoàn cảnh cứ bắt khó hoài không được việc số 1 thì mình tìm việc số 2, đâu nhất thiết phải là số 1! Thà làm ít tiền hơn chút đỉnh mà tinh thần mình được thoải mái, yêu đời… Tiền biết bao nhiêu mới gọi là đủ. Và tiền cũng biết bao nhiêu mà đáp ứng cho vừa với hai chữ Việt Nam. Nếu giả dụ không có những người đi Mỹ này thì những gia đình Việt Nam sẽ sống như thế nào? Tôi nghĩ rằng họ vẫn sống!.
Nói tóm lại không được việc này thì làm việc khác. Biết đâu con người sống có nhân cách, có đạo đức, có lòng với gia đình. Trời sẽ cho cô gặp được một việc làm sau này tốt hơn, cũng nên. Đời còn dài. Cứ hy vọng như vậy đi cô em.
Vấn đề mới:
Thưa cô, con phải nói ngay là không bao giờ con bỏ vợ, không đời nào con làm điều đó. Con khẳng định như vậy.
Vợ chồng con là bạn cùng chơi rất thân trong một nhóm thời trung học. Con thích cô ấy từ khi hai đứa còn là teen. Sau này tụi con kết hôn và sống rất hạnh phúc. Chỉ có một điều không may là vợ con không thể sinh nở. Tụi con đã chạy chữa tốn rất nhiều tiền nhưng kết quả không có gì khả quan. Đến độ, mặc dù tụi con còn trẻ nhưng vì tha thiết việc có con nên tụi con cũng không từ nan chuyện đi đến Chùa, kêu thầy cúng và cũng thử những phương pháp y học cổ truyền. Nói chung là vì quá mong ước có một đứa con, nên tụi con đôi khi rất đồng bóng. Mười lăm năm trôi qua, bạn bè, rồi em út đôi bên đều tay ẵm tay bồng, riêng tụi con vẫn chỉ hai đứa.
Thưa cô con nói dông dài như vậy, cũng nhằm biện hộ cho việc làm sai quấy của con mà con sắp thưa.
Rồi thì con đã quen với một cô, cô thành công, xinh đẹp, đã trải qua một đời chồng. Ngay khi mới quen, con đã khẳng định là con không bỏ vợ. Cô ấy cũng nói rõ ý định của mình là chỉ muốn có một đứa con, sau đấy đường ai nấy đi. Cũng tưởng là nói chơi, cuối cùng cô ấy có bầu thật, và khi cái bầu được 3 tháng thì cô ấy báo cho con biết, cô ấy hư thai, cô ta khóc lóc. Sau đó cô ấy cắt mọi liên lạc với con, chuyển chỗ ở, chỗ làm. Nghĩa là cô ấy hoàn toàn biến mất. Thật lòng mà nói, con cũng thấy buồn khi tưởng là được làm cha ai ngờ cũng không. Nay đã 5 tháng trôi qua, chuyện cũng đã nguôi, thì đùng một cái, vô tình thôi, con biết được cô ấy nói láo với con vụ hư thai, thật ra cô ấy đang sắp sinh.
Con không biết làm gì bây giờ. Thật sự con muốn nhìn đứa con quá, con mừng lắm vì biết mình thật sự được làm cha. Con thành thực xin ý kiến của độc giả và cô Nguyệt Nga.
Truong Thi
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































