Lạc lối


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm.


Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


 


 


Thi Nguyen


 


Chị đã gần sáu mươi, đi chùa, đi chơi với bạn bè, dự họp mặt cựu học sinh trường này trường nọ.


Mẹ góa con côi, con trai của chị đang học bên Mỹ. Bạn bè ai cũng thán phục, chị đúng là “mẹ Việt kiều.”


Cậu ấm qua Mỹ học tiếng Mỹ, mẹ cậu thanh minh với mọi người, cháu đi du học để tránh đi nghĩa vụ. Chưa thấy ai sang như má con cậu. Má cậu giao cho cậu trọng trách ở lại luôn bên Mỹ, ở lại bằng cách nào có Trời biết.


Ngày mới qua cậu ở nhờ nhà bác. Sau chín trăm ngày chung sống, tình nghĩa bác cháu bị tính tranh thủ, gian giảo của cậu bức tử. Bác yêu cầu cậu cuốn gói lên đường, năn nỉ cách chi cũng không được. May có thằng em họ cho ở nhờ từ đó đến giờ, cậu chỉ lo tiền cơm thôi. Cậu làm part time được sáu trăm đô, dạy kèm con nít có thêm bốn trăm, một ngàn vừa khít đóng tiền học và tiền cơm.


Lúc còn ở Sài Gòn, bạn bè cần gì cậu giúp hết, cậu sống thoải mái như con nhà giàu. Từ lúc qua Mỹ, cậu xuống cấp một cái rụp. Ðón bus đến trường, đeo thêm hai chuyến bus đi dạy kèm, cậu đang chung đụng với dân nghèo.


Gom tiền tiết kiệm, tiền giúp đỡ của các bác cũng không đủ, mẹ đang tìm cách bán ruộng, gia tài duy nhất của mẹ để lo tiền học năm tới. Nghe nói giá vài chục ngàn đô, bán hoài không ai mua. Bốn năm qua cậu vừa học vừa làm, khiêng vác đến nứt xương vai, vẹo cột sống, mà vẫn chưa học chuyên ngành.


Cậu đang đau đầu với niên học tới, muốn ở lại Mỹ, phải học “Nurse.” Phải đổi trường xa chỗ này, học phí cao ngất ngưởng. Dù mẹ có bán ruộng được vài chục ngàn đô, số tiền đó chỉ đủ một năm học và tiền thuê phòng, sau đó xoay đâu ra tiền để học tiếp.


Cậu muốn về, vì có nấn ná thêm chỉ mất tiền chứ không có cơ may định cư ở Mỹ. Nhưng mẹ không chịu, mẹ nói còn nước còn tát, biết đâu trong vài năm tới cậu may mắn gặp một vị cứu tinh. Cậu chưa bao giờ thấy phép mầu phong thần như mẹ nghĩ. Nói gì mẹ cũng không chịu hiểu, mẹ đang trong mê cung. Mẹ dọa sẽ tự tử nếu cậu quay về, vì mẹ sẽ mang nhục vì mất đi cái danh xưng “mẹ Việt kiều.”


Suốt bẩy năm qua cậu chỉ mới dạo chơi mấy trường ÐH. Sau khi đậu tú tài, cậu học ba năm tiếng Anh ở trường ÐH TPHCM để chờ cơ hội đi nước ngoài. Bốn năm nay cậu cũng chỉ học bên hông trường ÐH bên Mỹ, chứ chưa học chính quy một ngành nghề nào cả. Cậu không có tiền và cũng không có sức học, ngoài năng khiếu về văn, cậu dị ứng với toán, lý, hóa. Bao nhiêu năm phiêu lưu mạo hiểm cậu chỉ thiệt thân, mới ngoài hai mươi, cậu đã mang thương tật vì lao động quá sức. Nhưng vết thương lớn hơn làm cậu gục ngã, là cậu khám phá ra chính mình.


Không học giỏi, không thông minh, không kiên nhẫn, không có tiền. Cậu thiếu đến chín mươi phần trăm điều kiện cần thiết để tốt nghiệp ÐH và trụ lại đây như mẹ cậu muốn.


Ðã từ lâu cậu cố tránh né sự thật, cố hứa hẹn, ngày mai mình sẽ giỏi hơn. Nhưng bẩy năm qua cậu vẫn đứng yên tại chỗ, dù có bỏ Sài Gòn để qua Mỹ, cậu cũng chỉ là đứa lao động chân tay để kiếm sống.


Bẩy năm đi trên mây, hụt chân chao đảo bao nhiêu lần, cậu mới hiểu mình trả giá rất đắt cho sai lầm của mình. Phải nói làm sao để mẹ hiểu, để mẹ không mang đời cậu ra đổi lấy hư danh. Vài năm nữa cậu tròn ba mươi tuổi, muốn đi lùi cũng không được, cậu sẽ sinh sống ra sao. Mẹ cứ tưởng ai cũng hên như mẹ, mấy chục năm sống nhờ tiền viện trợ của anh em Việt kiều, mẹ nghĩ việt kiều sẽ nuôi con của mẹ học hết bậc ÐH bên Mỹ sao.


Giọng mẹ nghẹn ngào, con không thể trở về VN sống, đường sá nguy hiểm, thức ăn bị ô nhiễm, chế độ tham ô bỏ mặc dân nghèo. Con phải ở lại để thừa hưởng phúc lợi xã hội, văn minh tiến bộ khoa học, nền dân chủ tiên tiến của một đại cường quốc.


Cậu sững sờ tự hỏi, nói như mẹ thì cả mấy chục triệu dân VN sẽ qua đây sinh sống mới đáng sống sao, mình đã làm gì cho xứ Mỹ mà đòi thừa hưởng những đóng góp của công dân xứ này.


Trên đời này, ai chả muốn được sung sướng, hạnh phúc, nhưng phải do công sức của mình tạo ra, cái gì của César làm sao có thể là của mình được. Mẹ cậu không hiểu “của César” là cái gì đâu, mẹ chỉ đơn giản tự hào, mẹ là mẹ của VK đang du học bên Mỹ, và không muốn mất đi cái danh xưng đó.


Mẹ nào biết cậu đang vò đầu bứt tai không biết làm sao để biến giấc mơ của mẹ thành hiện thực.


Ðành rằng về Việt Nam lúc này là dở, nhưng ở lại cũng chẳng hay hơn. Làm sao cậu có thể tiếp tục học lòng vòng suốt đời, để rồi cậu cũng chỉ đứa lông bông trong xã hội này.


Bốn năm qua cậu đã sống tạm chờ ngày trở thành công dân Mỹ. Cậu cũng đã chọn sẵn cái tên Mỹ kèm theo tên cúng cơm, nhưng ngày đó sao quá xa vời, hình như mẹ con cậu đang lạc lối.


Có ai chỉ giúp cậu đường đến thiên đàng hạ giới không, cậu đang tuyệt vọng.


Sao thế gian bỗng trở nên hoang vu, có ai thực hiện “American dream” thay cho cậu không?


Sàigòn Xưa, 29 tháng 2, 2012


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Dự thi Người Việt 40 năm: Báo Người Việt và người Sài Gòn

Ước mong của tôi là báo Người Việt sẽ tồn tại thêm vài chục năm nữa để độc giả trong nước có được một tờ nhật báo với những tin tức sốt dẻo

Dự thi Người Việt 40 năm: Từ ‘Thư Cho Người’ đến ‘Tiếng Việt Mến Yêu’

Tuy chưa ngồi làm việc trong tòa soạn Người Việt nhưng với hai trang báo cũng là kỷ niệm với thời gian lâu dài.

Cơm nhà người

Quyên biết nó phải thay mẹ chăm sóc cho thằng Bo, mong đến ngày nó khôn lớn sẽ bảo lãnh cho mẹ qua sum họp với hai đứa...

Sang Mexico sửa mũi, một phụ nữ ở Texas bị biến chứng phải gắn máy trợ sinh

Gia đình một phụ nữ ở Texas cho hay một chuyến sang Mexico để sửa mũi với giá rẻ hơn ở Mỹ đã khiến người này bị biến chứng trầm trọng

Có cần thiết chết bên vợ con?

Tôi phải âu lo suy nghĩ vì bác sĩ không muốn tôi lái xe nữa và khuyến cáo tôi nên về ở chung với gia đình càng sớm càng tốt.

Spam Musubi Sushi (cơm cuộn thịt hộp)

Spam musubi sushi là món ăn chơi hay ăn trưa khá nổi tiếng của Hawaii. Món này dễ làm, dễ ăn, ăn nguội hay ấm ấm đều ngon.

Thảm đỏ thời trang tại lễ trao giải People’s Choice Awards 2018

Victoria Beckham rạng rỡ trong bộ suit do chính mình thiết kế.
Đây là chương trình nhằm tôn vinh những nghệ sĩ thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau như âm nhạc, điện ảnh, và thời trang, được khán giả bình chọn và ưu thích trong năm 2018.

Làm sao để hạn chế cơn thèm tinh bột?

Hạn chế ăn tinh bột giúp giữ cơ thể khoẻ mạnh.
Không phải ai cũng biết cách giảm tinh bột vì đây là thành phần hầu như không thiếu trong các món ăn hằng ngày, đặc biệt là đối với người gốc Á

Chữa trị mụn tại gia

Không phải mất thời gian và tốn nhiều tiền, bạn vẫn có thể chữa trị mụn tại nhà.
Không phải loại mụn nào cũng giống nhau, tuy nhiên, mụn cũng rất dễ để trị nếu như bạn biết các phương pháp dưới đây

Nhịn đói và nhịn khát được bao lâu thì tử vong?

Một người có thể nhịn đói được khoảng 3 tháng trước khi nguy hiểm đến tính mạng.
Câu hỏi mà nhiều người vẫn thắc mắc là, người ta có thể nhịn đói hay nhịn khát được bao lâu thì nguy hiểm đến tính mạng?