Nỗi nhớ Hà Nội

 


Thiên Ân


 


Khó nói rõ được vì sao mình yêu và nhớ Hà Nội. Chỉ biết đó là một tình yêu có thực.



Sông Hồng (Hình: Vũ Hoàng Linh)


Và hôm nay, ở nơi xa, bỗng nhớ người bạn, người yêu, người anh, anh đang ở đâu, hỡi anh, một người Hà Nội đến tận xương tủy của em!


Người ta nói, “biển cả nằm trong một giọt nước – một giọt nước cũng quy tụ biển cả.” Nếu điều đó đúng, thì có lẽ thân phận của một giọt nước như cha mình cũng là thân phận của mênh mông dân tộc Việt Nam hay sao? Có thể có người chưa đồng ý với nhận xét đó, còn riêng mình thì vẫn cứ cho rằng trường hợp người bạn trai của mình ngoài nớ đúng là chốn chắt lọc của một biển cả Hà Nội.


Mỗi lần nhớ về Hà Nội là mỗi lần nhớ về anh. Nhớ về những buổi chiều của anh. Ðó là những buổi chiều sách vở – và mình nghĩ, có lẽ tính chất sách vở là phẩm tính của người Hà Nội chăng. “Anh hò hẹn với mặt trời mọc và mặt trời lặn của Hà Nội. Những sớm mai bên sông Hồng và những chiều muộn cũng ở bên sông Hồng.”


Anh có cuộc sống dư dả. Nhưng anh thích đến với cảnh lam lũ của người lao động nghèo ở thủ đô. Anh thích sáng rất sớm đứng bên những xe tải chở nặng khoai và rau củ quả và những người đàn ông cởi trần khuân hàng xuống để những người đàn bà gánh tỏa đi các hướng.


Anh ơi, Hà Nội hôm rét lắm không? Ở trong này không thấy chút hơi hướm gì là mùa Ðông hết. Và mình lắng nghe tiếng anh, Hà Nội mấy hôm nay rét đậm em ạ. Trẻ em nghỉ học và người lớn co ro. Những cây lộc vừng bên Hồ Gươm cũng co ro. Tháp Rùa như đang cúi đầu gục xuống ngủ gà gật. Bên hồ đang có hội hoa.


Anh ơi, em từng nghe cha em kể về hội hoa xuân Hà Nội, cha em từng được hưởng một lần hội hoa xuân khi cha em ra Hà Nội học đại học, nhưng cha em chỉ được hưởng một mùa hội hoa dở dang, và một bông hoa ấy bị vặt đem lên trồng ở “Cổng Giời.”


Mình như nghe thấy anh đang thủ thỉ. Hoa là cái Ðẹp, và Hội là niềm Vui. Khi vui là vui gượng thì đẹp cũng chẳng còn mấy ý nghĩa. Nhưng anh ơi, trong cái sân trại giam cha em xưa, em vẫn thấy có hoa. Vẫn còn sót lại luống hoa. Không có lẽ ở nơi “Cổng Giời” con người có niềm vui? Ờ, toàn bộ bí ẩn của cuộc sống là ở đó. Cuộc sống của những người Hà Nội bây giờ không còn mấy ý nghĩa. Vì thế mà người ta phá những luống hoa. Thực ra mấy luống hoa ấy cũng nên phá nốt đi. Ðó là những luống hoa nói dối.


Hà Nội bây giờ hoa thật chen hoa giấy, hoa người trồng chen hoa đùn từ máy thổi ni lông. Ngay cả hoa thật cũng bứng từng cụm thay cho hoa thực sự do bàn tay con người trồng tỉa. Không có cái tình gửi vào giọt mồ hôi thì sẽ chỉ còn cái lòng tham của kẻ ăn cắp hoa, kẻ vặt hoa trộm, và của kẻ không được ăn thì đạp đổ.


Hà Nội có còn thanh lịch không anh?


Thanh lịch là gì? Thanh lịch phải là một nếp sống. Không có cách gì tạo ra một nếp sống trong vài ba năm nhiệm kỳ của một ông “trùm văn hóa” có tật nói dối. Một nếp sống phải tạo được cái yên ả nền nã thanh thản như củi bóng râm của một khu rừng già. Một nếp sống là thành tựu của trăm năm ngàn năm.


Thế nhưng giờ đây đâu đâu ở khắp thủ đô Hà Nội cũng treo những tấm biển “khu phố văn hóa.” Biển thì cứ cố mà treo, nhưng cái cốt cách văn hóa thì đã đội nón mà ra đi từ lâu rồi! Cả thủ đô đồn chuyện ông “trùm văn hóa” tòm tem một “em” ở quê, em đòi cho em làm vợ lẽ, nếu không ông trùm văn hóa đó phải bồi thường cho em một tỷ đồng để em một thân một mình mang cái bụng vượt mặt về với mẹ cha.


Ôi, thật vậy sao?


Người Hà Nội biết câu ca này, câu ca đuổi theo một quan chức bậc cao từ Hà Tĩnh vượt ra thủ đô. “Ông Thờ ngủ với cô Nga, đẻ ra một đứa ui cha cha giống hệt cha thằng Ðờ”…


Người Hà Nội cũng làm vè như vậy ư?


Người Hà Nội bây giờ bỗng dưng cũng biết làm vè.


Vậy đó, mà sao ta vẫn nhớ Hà Nội của ta? Tình yêu và nỗi nhớ là những điều muôn thuở bí ẩn.


Anh kể chuyện gì nữa đi. Anh nói nữa đi. Hà Nội đang có gì, Hà Nội còn gì của miền thanh lịch nữa hả anh?


Còn chứ! Hà Nội còn sách!


Cái nếp sống hội tụ của sách về chốn kinh kỳ này vẫn còn. Ngày xưa là những nhà in mộc bản ở Hàng Gai, Hàng Bồ, Hàng Bông… Bây giờ, la liệt sách. Murakami in ở Hà Nội nhiều như ở bất cứ thủ đô nào. Bộ tiểu thuyết bốn tập mới ra lò của Murakami 1984 đã thấp thoáng bản tiếng Anh và tiếng Pháp ở Hà Nội, và chắc chắn sẽ ra mắt những con mọt sách Hà Nội trong nay mai.


Người Hà Nội thứ thiệt vẫn là người Hà Nội của sách. Một nhà nghiên cứu trẻ, cô Nhã Thuyên, mới hoàn thành tiểu luận “Những tiếng nói ẩn ngầm trong nền thi ca hậu hiện đại Việt Nam.” Lẽ ra, Nhã Thuyên đã trình bày tiểu luận này tối 5 tháng 1 năm 2012 ở Trung Tâm Văn Hóa Pháp. Nhưng cuộc “trình diễn” bị chặn lại vào phút cuối cùng.


Ai chặn?


Em đoán coi: Ai chặn? Những thế lực phản văn hóa, phản sách đã chặn lại.


Ðó không phải là Hà Nội, anh đừng buồn.


Chính xác! Ðó không phải là cái Hà Nội của nền văn hóa muôn đời, anh chẳng thèm buồn mà làm chi.


Em càng nghe tiếng anh, em càng nhớ Hà Nội.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nhớ ngày tân niên

Tiết Xuân lan đến, ngoài hiên/ Nắng vàng, rón rén nghiêng nghiêng/ Hoa Xuân, đón chào năm mới/ Bạn ơi! Nhớ ngày tân niên.

Canh cà, trứng, tàu hủ non

Đây là món canh ăn khá lạ miệng, thanh đạm, và đẹp mắt, thích hợp để thay đổi khẩu vị sau một tuần lễ Tết ăn quá nhiều thịt thà, bánh trái.

Ba cháu ‘xin phép’ cho du lịch một chuyến

Cháu sẽ lo cho ba cháu qua du lịch, nhất định cháu sẽ làm điều đó, dù gì thì ba cháu cũng đã gần 80. Nhưng cháu muốn xin cô và độc giả chỉ cho cháu cách nào để cháu bình an, trong thời gian ba cháu qua ở chung với cháu.

Một sự nhịn chín sự lành, bình tĩnh mà sống

Tôi cũng tập không để nhập tâm những phiền hà vì dẫu sao đi nữa, “nhân chi sơ tánh bản thiện”. Người khác có lúc khó chịu vì cuộc sống của họ gặp những khó khăn, và sẽ có ngày chính mình cũng rơi vào tình huống ấy.

Một ngày nạp bao nhiêu calories là tốt cho sức khỏe?

Nếu bạn hỏi 10 người, “Một ngày nạp bao nhiêu calories vào cơ thể là an toàn, duy trì được vóc dáng thon thả, không thừa cân”, bạn sẽ nhận được 10 câu trả lời khác nhau.

Giải đáp về một giấc ngủ ngon

Giấc ngủ đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống con người vì nó giúp cơ thể hồi phục, nghỉ ngơi và tạo năng lượng để hoạt động.

Xu hướng son môi năm 2018

Tuần lễ thời trang đang diễn ra và đây chính là thời điểm giới làm đẹp lại nôn nao đón chờ xu hướng mới.

Cuộc đời chỉ là một trò chơi

Suy nghiệm ra cuộc đời mình cũng không khác gì một cuộc chơi football. Sẽ có những chuyện thành công, và thất bại là lẽ thường tình. Ai chiến thắng không hề chiến bại? Vì thế, nên sống trong hiện tại, sống và đối diện với từng “chuyện nhỏ” xảy ra trong đời như những game nhỏ trong trò chơi football

Chồng em không bỏ được tật coi phim sex

Ảnh có một tật là thích coi phim sex, mà tụi em thì cho con ngủ chung vì nhà chỉ có một phòng. Bao nhiêu lần em nói là đừng coi nữa, con càng ngày càng lớn, rất hại cho con. Nhưng chứng nào tật đó, em nói không được

Xu hướng dưỡng da của phụ nữ Hàn trong năm 2018

Nói về làm đẹp, chăm sóc da thì không nơi đâu sánh bằng Nam Hàn, nơi được mệnh danh là “thiên đường làm đẹp” của thế giới.