LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, em có chuyện này, không biết nói làm sao, mà để trong lòng thì tức quá. Nhưng thật ra em không muốn nó cứ thế tiếp tục xảy ra.
Trước khi cưới vợ, em biết cô ấy có một người yêu khá lâu năm, họ chia tay nhau, nhưng gia đình cô ấy vẫn rất thương mến người con trai kia. Em không hề băn khoăn chuyện này vì biết vợ mình rất trong sáng, không bao giờ tỏ ra quan tâm hay liên hệ xa gần đến người cũ.
Nhưng gia đình cô ấy thì vẫn tiếp tục thân thiết. Dĩ nhiên là em không cấm được cha mẹ, anh em nhà vợ trong mối liên hệ đó. Nhưng em không tránh được những bực dọc trong lòng. Mấy lần em định nói với vợ, nhưng phần sợ mình mang tiếng nhỏ mọn, phần thấy vợ mình trong sáng vô can. Nên em cứ lần lữa mãi.
Mới đây em khám phá ra là anh ta hay đến quán cà phê, nơi bố vợ em hay ngồi, và thường post lên những tấm hình chụp chung. Hình nào bố vợ em cũng choàng tay qua vai “chàng con rể hụt” một cách rất thân mật. Trong số những người “like” thì khi nào cũng có mẹ vợ của em, và những cô em vợ.
Thêm vào đó còn có những lời còm ở dưới đọc mà ói cơm. Thí dụ:
– Giờ này chỉ còn chàng, nàng đâu rồi?
Và anh chàng kia reply:
– Đi theo thằng khác rồi…
hay:
– Hai bố con dzui quá ta!
Nói thật, em chỉ muốn chửi thề, hay ít ra cũng chửi: “Đồ mất dạy”. Nhưng biết làm sao, em đâu có quyền cấm cha vợ em làm điều đó. Mà chắc gì cha vợ em đã có ý xấu! Em biết bố vợ em, ông ấy lúc nào cũng muốn hòa nhã, cởi mở với mọi người.
Em chưa bao giờ nói với vợ điều này, và cũng chưa bao giờ thấy chút nào thể hiện từ vợ em về điều này. Vợ em vô tội, bố vợ em cũng vô tội, và không biết anh chàng kia có vô tội không, em không dám có ý kiến. Nhưng em không muốn điều này tiếp tục, em không biết em phải làm sao, và nếu em lên tiếng thì có phải là cơ hội để hắn ta “chọc tức” em thêm. Em rất mong được nghe ý kiến của quý cô bác.
Em, Lưu
*Độc giả góp ý:
-Vân Nguyễn:
Mến gởi anh Lưu,
Theo tui nghĩ, chuyện gia đình vợ anh vẫn còn thân với chàng rể hụt kia là không có gì sai. Nói cho cùng, anh ta là người đáng tội nghiệp hơn vì đã bị mất người yêu.
Còn về những tấm hình kia, nếu như những tấm hình đó là do người nhà của vợ anh post lên thì vợ anh còn có thể kêu họ đừng nên làm như vậy, còn đằng này là do anh chàng kia post lên thì anh không thể làm gì được ngoài việc block anh ta ra khỏi facebook của anh.
Good luck!
-Phong Tieu:
Cứ chửi thề đi cậu!
Giáo dục chúng ta nhận được từ lúc biết nghe biết nói là hoàn toàn cấm kỵ vụ chửi thề…Thế rồi đến một ngày nào đó, cha mẹ đã khuất núi, anh chị cũng xa xôi, không còn ai la mắng mình nữa….Tự mình làm chủ cuộc đời mình, tiếp tục dạy dỗ con cái không được chửi thề, nhưng bất thình lình có những sự “quá tải”, vượt qua được bức tường cấm kỵ, hả miệng chửi thề được, cậu sẽ thấy mình mạnh mẽ hẳn lên, lấy lại được quân bằng để handle tiếp những “éo le” trong đời!!!
Nếu sự thực đúng như cậu tả, thì cái đám kia quả là “Đồ mất dạy!!!”
Anh chàng “rễ hụt” kia là kẻ vô giáo dục vì vợ cậu đâu có cuốn gói “đi theo” một kẻ bá vơ mà không có cưới hỏi? Và gọi cậu là “thằng này thằng nọ”, vợ cậu may mà không về ở với người đàn ông ăn nói thô bỉ ấy!
Nhưng không phải chỉ có một mình “chàng rễ hụt” kia mà làm nên chuyện cậu ơi! Tôi viết “cái đám kia” là có cả mớ em vợ cậu, nếu như cậu và tôi còn biết trọng người lớn mà gạt ra bớt cha vợ và mẹ vợ ra. Xem ra cậu là người biết kềm chế và có giáo dục qua lời lẽ dành cho vợ và cha vợ.
“Hai bố con dzui quá ta!” Câu này chắc từ em vợ cậu. Thẳng thắn với nhau bao giờ cũng hơn, cậu nên xin một buổi họp mặt gia đình đầy đủ cha mẹ vợ, vợ, em vợ…để nói chuyện này.
Cậu chỉ cần xin họ tôn trọng chính bản thân họ và tôn trọng cậu cũng như vợ cậu: Thứ nhất, danh có chánh thì ngôn mới thuận, nếu người kia không phải con rễ thì xin đừng viết “2 bố con” để người khác nhìn vào dị nghị. Thứ hai, khi người khác cười, là cười luôn cả vợ chồng cậu: Bộ vợ cậu có hai chồng cùng lúc hả?
Cuối cùng, trước khi “triệu tập buổi họp gia đình”, cậu nên nói chuyện với vợ cậu trước. Lâu nay cô ấy có biết chuyện “Cà chớn” này không? Lẽ ra cổ phải có thái độ trước cả cậu nữa kìa, nếu cổ là người “nguyên tắc”… Có điều thời nay thiên hạ thích “nhí nhảnh” giỡn hớt, để ai muốn hiểu sao thì hiểu… Dù gì, cũng phải nhớ câu “không có lửa sao có khói ” cậu ơi!
-Tuệ Ng:
Đọc thư mà em cũng muốn chửi thề nữa đó! Đúng là đồ mất dạy! Em thấy là anh phải hành động ngay để chấm dứt vụ này. Em thấy anh nghe cái câu: “Đi theo thằng khác rồi” mà vẫn còn bình tĩnh để gửi thư vào mục này, để chờ nghe góp ý thì anh cũng là người giỏi nhịn. Em thì em đã chửi cho một mách rồi.
Em nghĩ anh nên nói tất cả chuyện này với chị, vì theo thư anh thì chị coi bộ là người đàng hoàng. Trước hết là chị phải nói với bố mình, hạn chế qua lại với anh chàng kia, vì như thế rất kỳ, nếu anh chàng kia coi tình thân đó trong sáng thì ok, đàng này lên fb viết những lời stupid thì phải “làm công tác tư tưởng” với bố, đừng để xảy ra như vậy. Sau đó là chị phải cảnh cáo cái đám chị em của mình, đừng có làm những điều kỳ như vậy nữa. Họ phải tôn trọng chồng của chị mình chứ!
Em thấy chuyện này nên để vợ anh làm, anh đừng làm.
Chúc anh may mắn.
*Vấn đề mới:
Thưa cô Nguyệt Nga, tôi về Việt Nam, rồi lấy vợ, rồi mang cô ấy qua, cũng đã 10 năm. Cô ấy tuy nhỏ nhưng thật sự đảm đang và hiếu thảo, thường xuyên gọi thăm bố mẹ tôi ở xa, mua quà cáp cho bố mẹ tôi…Cô ấy chịu khó vừa đi học vừa đi làm, rất chăm lo gia đình, tôi rất hài lòng và mừng thầm mình có phước. Bố mẹ tôi ban đầu cũng e ngại chuyện biết bao cô gái qua đây bỏ chồng khi có vây cánh. Nhưng sau đó cũng yêu thương cô, có phần còn hơn cả tôi.
Cô thấy thật sự là người vợ tốt, nhưng chỉ là những năm tháng đầu mới qua. Khi tôi còn việc làm và cô ấy thì còn đi học nghề.
Nay cô ấy đã ra trường có việc làm, và tôi thì bị mất việc, chúng tôi có một con. Vì hoàn cảnh, tôi ở nhà trông con, gia đình sống nhờ vào đồng lương của cô ấy. Và tôi có cảm tưởng đây lại là lúc xảy ra mọi chuyện. Chúng tôi thường xuyên gây gỗ nhau, nhiều khi chẳng đâu vào đâu. Cô ấy hay càu nhàu mỗi khi về nhà thấy con bày bừa bộn. Đến độ mỗi khi nhìn đồng hồ thấy vợ gần về thì tôi vội vã dọn dẹp nhà cửa. Trong hành động đó tôi thấy mình hèn hèn làm sao. Dù biết rằng vợ mình cằn nhằn là đúng, và cũng biết là vợ mình mệt lắm khi về đến nhà và càng mệt thêm nếu thấy nhà cửa bê bối.
Mới đây, nhờ làm ăn khá, dành dụm được tiền, vợ tôi sang được một tiệm nail và tự làm chủ lấy. Mới 10 năm, từ một cô nhà quê không biết nửa chữ tiếng Anh, vậy mà giờ đây, cô ấy có trong tay cả chục người thợ Việt có, Mỹ có. Tôi thầm phục tài làm ăn buôn bán của vợ, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái vì ăn bám vào đồng lương của vợ. Càng ngày tôi càng lép vế trước mọi quyết định của vợ.
Chuyện mới xảy ra đã làm cho ly nước tràn. Số là trong ngày trả lương, một cô nhân viên xin được trả tiền mặt thay vì lãnh check. Vợ tôi nói, nếu muốn lấy tiền mặt thì vợ tôi sẽ bớt 1 đồng/ giờ. Cô ấy khóc, tôi thấy không nỡ và thấy vợ mình cay nghiệt với người làm quá. Tôi thấy nhẫn tâm nên đã rút tiền túi ra trả cho cô gái số tiền sai biệt.
Tôi không suy nghĩ gì xa xôi về việc làm này, nhưng ngay sau đó vợ tôi hét ầm lên trong tiệm, và nói trước mặt nhân viên những lời rất thô tục rằng tôi đã có tình ý với cô gái và yêu cầu tôi cho biết là đã quan hệ bất chính bao lâu rồi…Tôi thật ngỡ ngàng trước sự nóng giận quá mức đó. Lúc về nhà vợ tôi đòi li dị.
Tôi không biết tại sao cô ấy như vậy? Nhiều lần cô ấy cũng hay cho tiền người này người kia, tại sao tôi chỉ cho tiền mà biến câu chuyện thành một cuộc ngoại tình? Sao vợ tôi có thể quá quắt, dựng chuyện như vậy? Sau đó vợ tôi gọi về cho gia đình và kết án tôi bỏ bê con cái, không biết phụ vợ, chưa hết, cô ấy gọi cho bố mẹ tôi và vẫn cái luận điệu kỳ cục đó. Tôi thì đã một lần li hôn, nên rất hiểu cảnh tình của những cặp vợ chồng bỏ nhau, chưa kể con tôi còn nhỏ quá. Mà tôi nghĩ hoài không ra, sao kỳ quá vậy? Thật sự tôi muốn cho cô ấy hiểu tôi không có chút tình ý nào với cô thợ, nhưng không làm sao tôi có thể đề cập đến chuyện này mà không làm cho vợ tôi nhảy đổng lên. Tôi rất mong quí độc giả góp ý giúp tôi trong chuyện này.
K. Lê
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]





























































