Cứ phải ngậm bồ hòn làm ngọt

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô, cháu có một đồng nghiệp, chúng cháu làm chung trong một department. Tuy trong phòng chỉ có hai nữ là cháu và cô ấy, nhưng không làm sao cháu chịu nổi tính cách của cô. Rất nhiều lần cháu lấy chín làm mười, nhẫn nhịn hết sức, nhưng những tính kỳ cục của cô làm cháu cứ điên lên. Cháu là một đứa hiền lành, nhút nhát, lại hay sĩ diện hảo… Chắc cô ấy cũng thấy và hiểu tâm lý cháu nên thường đẩy cháu vào tình trạng ngậm bồ hòn làm ngọt, vào tình huống khó xử.

Một hôm sinh nhật sếp chung của hai đứa. Cô ấy thông báo với sếp, cô ấy mời cơm tối, cô ấy cũng mời luôn cả cháu, ba người đi ăn rất vui. Đến khi tính tiền, cô ấy nói nhỏ với cháu, cô ấy quên ví tiền. Chuyện cũng chẳng có gì mà ầm ĩ. Cháu dúi tiền cho cô dưới bàn không cho người sếp thấy. Mọi sự cũng rất vui vẻ, và hơn 3 tháng trôi qua, cô ấy không nhắc gì đến chuyện trả lại tiền cho cháu, dù rằng có một lần sếp nhắc lại chuyện cô mời đi ăn trước mặt cháu, và đề nghị đi ăn nữa và sẽ thay phiên nhau trả tiền. Cháu tưởng sau lần nhắc đó, cô ấy trả tiền cho cháu, nhưng im lặng vẫn hoàn im lặng. Cháu tức lắm, đòi thì ngại vì số tiền không đáng là bao, nhưng bỏ qua thì tức.

Rồi một lần nữa, cháu lại ngu dại sau khi đã tự hứa không bao giờ đi ăn với cô ấy. Một buổi trưa, cô ấy gọi cháu ra quán ăn, nói rằng mới khám phá một quán Việt Nam ngon cực kỳ, ra ăn với cô đi, cam đoan cháu sẽ mê. Cháu lại ra, thấy cô đi với người con lớn năm nay sắp thi vào đại học. Ba người gọi thức ăn và câu chuyện qua lại cũng rất vui vẻ. Đến khi tính tiền, cô ấy tuyên bố, mình theo lối Mỹ nha, chia đều, và cô chia… hai. Cô ấy cùng cậu con trai to bằng cô ấy và cháu cộng lại, trả một nửa và cháu trả một nửa. Ôi cháu phải làm sao, chẳng lẻ kèn cựa vài đồng trước mặt con cô ấy. Nhưng mà cháu tức ói cơm.

Thưa cô, cháu muốn đòi lại tiền, đòi thẳng thừng nhưng lại nghĩ hay mình bỏ qua và không bao giờ dại dột đi với cô lần thứ 3, là xong. Nhưng mà mới đây, cháu lại nghe cô ấy cũng làm như thế với một người bạn khác. Cháu có nên đòi thẳng không? Nó chỉ hơn 30 đồng. Có phải là cô ấy đang giở trò với nhiều người không? Nếu chỉ vì 30 đồng mà cháu đòi thì cháu có phải là người bần tiện không? Quá quắt không?

Cháu Nu

*Góp ý của độc giả:

Chú Niên:

Theo chú, cháu nên bỏ qua, và nhất định không phạm phải thêm lần nào lỗi lầm này nữa. Mấy chục bạc cháu mất, coi như đó là tiền cháu “mua” sự khôn ngoan, và cũng là tiền cháu mua sự bình yên.

Sở dĩ chú nói mua sự bình yên, vì nếu cháu đòi số tiền cháu mất, có thể cô ấy trả mà cũng có thể không. Cứ cho là cô ấy trả cho cháu tiền thiếu bữa ăn lúc đãi sếp, nhưng còn bữa ăn cô ấy dẫn con theo, cháu nói làm sao để bắt cô ấy chia ba, và bù tiền thiếu. Và, trong trường hợp cô ấy chia ba bữa ăn, thì khi cầm vài đồng chênh lệch, cháu đã vô tình mang tính bần tiện của cô sang cháu rồi. Chú nói rõ hơn, ví dụ bữa ăn cháu, cô ấy và con cô ấy, giá là 30 đồng, cô ấy chia 2, tức là cháu trả 15 đồng, nay cháu bắt cô ấy chia 3, tức cô ấy sẽ đưa cháu lại 5 đồng. Trời ơi, một người như cháu, chú tin cháu không làm được, mà có làm được thì sau đó cái cháu mất nó gấp trăm lần số tiền cháu lấy lại.

Hãy suy nghĩ kỹ nha cháu, cân nhắc giữa việc rạch ròi, quyết tâm đòi lại và việc bỏ qua cho yên thân, cái nào làm cháu bình yên hơn.

Chúc cháu bình yên sau vụ này.

-Tú Nớp:

Đòi công lý thì đúng rồi. Tuy nhiên, đòi thì dễ, nhưng lại khó chịu. Không đòi thì khó nhưng lại dễ chịu.

Hãy cứ thử nghĩ đi. Chỉ vì làm cho bỏ ghét mà ngày nầy sang ngày kia cứ bị cô ta đi ra nguýt, đi vào háy thì Tú Nớp tui nghĩ sự khó chịu nầy còn gấp nhiều lần hơn sự khó chịu vì bị chơi “trội” mất tiền nữa đó!

“Không nên dây dưa với hủi,” ông bà ta đã nói như vậy rồi. Khéo léo tránh xa cô ta là tốt nhứt.

Hơn nữa, tuy là luật pháp rành rành ra đó, nhưng không phải lúc nào công lý cũng được tôn trọng, kể cả Hoa Kỳ. Bằng chứng, trong quá khứ há chẳng có nhiều án oan sao?!

-Goidudu:

Tục ngữ Mỹ có câu: Taking advantage of me first time, shame on him. Taking advantage of me second time, shame on me. Ai lợi dụng mình lần đầu thì thật đáng xấu hổ cho họ, nhưng để họ lấn lướt, lợi dụng lần thứ hai và những lần sau nữa, thì lỗi ở mình, cô Nu nhé! Vấn đề không phải ở số tiền lớn nhỏ, vấn đề là cô đã bị coi thường và lợi dụng tối đa. Một sen (Cent) cô cũng phải đòi lại cho goi đu đủ mình, cô Nu nhé!

*Vấn đề mới

(Hình minh họa: Getty Images)

Thưa cô, tôi đã lấy chồng, đã có con với chồng… nhưng lòng tôi thì không nguôi ngoai được mối tình cũ. Tôi với người cũ xa nhau một cách tức tưởi, nghĩa là hai đứa không hề chủ động xa nhau, mà là do hoàn cảnh gia đình không đồng thuận, do áp lực của hai bà mẹ, mà chúng tôi đã chấp hành, và cả hai đứa không vượt qua được. Chúng tôi vì lòng tự trọng, vì lời hứa với mẹ nên thật sự xa hẳn nhau, không liên lạc, không thư từ, gặp mặt.

Không biết về phần anh ấy, nhưng mà lòng tôi không khi nào nguôi ngoai. Tôi có giữ một cuốn sách, anh ấy tặng ngày mới quen, cũng may là lúc ấy mới quen nên lời đề tặng cũng không lấy gì làm riêng tư lắm. Nhờ thế, tôi để sách lẫn trong tủ sách gia đình mà không phải giấu giếm gì cả. Hằng ngày khi vắng người, tôi lật ra, lấy tay di di nơi dòng chữ và khóc, lần nào tôi cũng khóc, suốt mấy năm nay.

Khi nhận lời làm vợ của người khác, tôi hy vọng thời gian sẽ giúp tôi nguôi ngoai, nhưng hình như thời gian không giúp tôi được chút nào. Có khi trong ngày, đang làm một việc gì đó, chợt hình ảnh anh hiện ra, lòng tôi lại chùng xuống và không muốn sống nữa. Ngày ấy anh không hề có Facebook, nhưng tôi vẫn bỏ rất nhiều thì giờ lên Facebook, tìm đủ các tên liên quan để hy vọng biết đôi chút về cuộc sống hiện tại của anh. Tôi tìm ra anh nhưng không cách nào vào được Facebook của anh. Ngày ngày tôi cố gắng nhưng không thành công. Khổ nỗi chính sự kín tiếng kia, lại cho tôi một suy nghĩ, anh vẫn còn yêu tôi rất nhiều.

Tôi biết tôi là một người vợ tội lỗi, một người mẹ hư… nhưng lòng cố gắng gần gũi chồng của tôi không tiến triển chút nào. Tôi chăm sóc gia đình chu đáo, hiếu thảo với gia đình chồng, nhưng tất cả chỉ là làm theo bổn phận, với mục đích giảm thiểu tội lỗi của mình.

Thưa cô Nguyệt Nga, hơn ai hết tôi hiểu rõ cuộc sống của tôi hiện giờ là tội lỗi, tôi phải khác đi, phải yêu thương chồng thật tình, phải quên đi người cũ… Nhưng cô ơi, tôi điều khiển được hành động, cử chỉ của mình nhưng thất bại trước lý lẽ của con tim. Tôi cũng rất khổ sở trong cuộc sống một lòng mà hai dạ của mình. Tôi muốn bình an, dù là cuộc sống mới nó vô vị, nhưng tôi muốn bình an, không âu lo bị khám phá, không bị dày xéo lương tâm. Tôi muốn con tôi hạnh phúc trong vòng tay trọn vẹn của mẹ.

Bằng cách nào tôi làm được điều ấy thưa cô và quý độc giả?

Liên Lê

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT