Không phải điềm lành đâu

 

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

Thưa cô Nguyệt Nga, em cũng muối mặt để đưa vấn đề tình cảm của mình lên báo. Em mong được nghe nhiều ý kiến từ độc giả, em không dám tâm sự với ai, vì biết mình đã quá sai. Chỉ biết giấu mặt, giấu tên, để gửi lên báo.

Em 40 tuổi, chưa lập gia đình bao giờ, hiện đang dính vào một người đàn ông có vợ 4 con. Dĩ nhiên nếu gia đình họ êm ấm thì đâu có chỗ cho em. Nhưng không phải vì thế mà em không biết thân biết phận mình là kẻ đến sau. Em cũng biết những người đàn ông ngoại tình, bao giờ cũng nêu ra những lí do này nọ để bào chữa cho mình và cho người yêu an lòng. Nhưng em thú thật là em đã có những giây phút thật hạnh phúc, thật an lòng mỗi khi bên anh ấy.
Chỉ khi bên anh ấy mà thôi, còn thì lòng em vẫn thường xuyên bất an. Lần gặp mặt nào, em cũng tự hứa đây là lần cuối. Và cái “lần cuối” đó cứ thế kéo dài từ năm này sang năm khác. Nó vượt qua được sự phiền não triền miên của mẹ em. Có một lần mẹ em tiểu trong quần trong lúc ngủ, sáng dậy mẹ nói với em, mẹ nằm mơ thấy vợ lớn đến đánh ghen con, mẹ sợ quá nên tiểu trong quần. Em đau đớn tột cùng và nghĩ đó là giọt nước sau cùng tràn ly. Nhưng rồi nước vẫn không tràn, em vẫn mê đắm trong mối tình tội lỗi. Em không biết cái gì đã lôi kéo em vào chốn đoạn trường đó. Mà phải anh ấy khỏe mạnh, giàu có gì cho cam.
Hiện nay anh ấy bệnh, bệnh tiểu đường khá nặng. Em là người hàng ngày nấu cơm gạo lức, nấu nước khổ qua, để anh tạt ngang lấy mang đi làm. Em là người chăm sóc, có khi phải ở lại đêm mỗi khi anh ấy vào cấp cứu. Chị vợ quá bận rộn với 4 đứa con nhỏ, cho nên chăm sóc anh vẫn một tay em. Có lẽ vì thế mà em dứt không ra.
Mới đây một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Chị vợ dẫn bốn đứa nhỏ tìm đến nhà em. Hôm đó nhằm lúc em đi làm, chỉ có mẹ ở nhà, mẹ em muốn xỉu tại chỗ khi thấy 5 mẹ con bước vào. Mẹ em chờ đợi một trận chưởi mắng kinh hồn. Nhưng chuyện mẹ lo đã không xảy ra. Chị ấy chỉ bắt 4 đứa con khoanh tay cám ơn Bà, cám ơn cô đã chăm sóc bố, cuối cùng chị ấy cũng cám ơn mẹ và em rồi đi về. Thế thôi!
Em gọi ngay cho anh ấy, kể hết mọi chuyện, anh ấy cũng mừng, nói, vậy là vợ anh biết em khó nhọc vì anh. Em thì thấy không chưởi bới, la lối vậy cũng yên tâm. Chỉ có mẹ là nói: “Con chấm dứt ngay, không phải điềm lành đâu”.
Th.

Góp ý của độc giả:

*Phượng Tím Bolsa:

Thưa cô Th,
Vấn đề mới nhưng thật ra là chuyện này đã rất cũ. Các cô gái độc thân hay yêu những người đàn ông đang có vợ vì chính các ông này rất hiểu tâm lý của các cô là ao ước gì và mong muốn gì. Thêm vào đó người đàn ông đang có vợ lúc nào cũng biết lắng nghe… người yêu.
Trên thế gian này thiếu gì đàn ông, ngoài trừ cô thích cái “mùi” của đàn ông đang có vợ, bằng không thì nên tìm cho mình một người bạn đời để còn xây dựng tương lai. Yêu một người đang có vợ, người thiệt thòi là cô và mối tình ấy không đi đến đâu. Cho dù số cô có thật may mắn giữ được ông ta làm của riêng, thì cái của riêng ấy cũng đã sứt mẻ chưa kể đôi khi còn lòng thòng cái đuôi là mấy đứa con và bà vợ cũ. Mẹ cô đã nói đúng. Cô cần chấm dứt hẳn sự liên hệ ấy. Bảo ông ta về với vợ của ông ta. Ông ta có như thế nào thì vợ của ông ta mới vậy, cô đâu cần ghé vai gánh dùm chi cho phí cuộc đời. Nghe tôi nói thế chắc cô đau lòng lắm. Xin lỗi cô nhé.
Nếu mình không biết tự thương mình thì sẽ không ai thương mình cả. Mạnh dạn lên, chia tay với ông ấy và làm lại cuộc đời. Cô đã bốn mươi. Cô không còn nhiều thời gian lắm đâu. Chúc cô sáng suốt. Thân ái.

*phg nguyen
Nếu cô cứ muốn làm người phục vụ cho ông già này thì cứ tiếp tục, bà vợ đang cám ơn cô mà…
Cô đâu cần hỏi ai, mẹ là người thân thiết, thương yêu cô nhất, luôn là người chung với cái vui lẫn cái buồn của con. Mẹ cô đã cho cô lời khuyện ngắn gọn và đầy đủ nhất rồi, cô không cần nghe lời khuyên của ai khác đâu.

*Mù Quáng Khi Yêu
Bó tay với cô luôn, như vậy mà cũng chưa tỉnh ra; người vợ quả thật cao tay.

*Kim
Hi Th,
Có phải vì em mặc cảm? Đã 40 và chưa từng lập gia đình nên em cảm thấy thường xuyên bất an? Và vì thế, khi nghe những lời ngọt ngào, thương yêu của anh ta, em cảm thấy hạnh phúc và an lòng? Tình yêu thì không biên giới, không phân chia tuổi tác. Cũng không phân biệt người ở chân mây hay người trong vòng quản thúc. Nhưng cái tình yêu ấy chỉ giá trị, khi không đem đến khổ đau cho người khác. Em cũng đã nhìn thấy sự sai trái của mình, nhưng em không đủ nghị lực
Em cũng đã nhìn thấy sự sai trái của mình, nhưng em không đủ nghị lực để chấm dứt lầm lỗi. Vì yêu, em không ra được hai mặt của vấn đề. Em cứ tưởng nấu gạo lức, ở lại đêm trong bệnh viện khi anh ta trong ER room là vợ anh ta biết đến công khó nhọc của em và đưa các con của cô ấy đến để cám ơn em đó sao? Cho dù vợ anh ta không quá bận rộn với các con, để cô ấy có thể ở lại đêm trong bệnh viện, thì cô ấy hay em cũng chẳng làm được gì cho anh ta. Tất cả đều phó thác trong tay của y sĩ. Sự có mặt của thân nhân chỉ là vấn đề trợ giúp tinh thần. Người mà sẽ ở bên anh ta trong bất cứ hoàn cảnh nào là cô ấy, không phải là em. Em đã ngang nhiên vượt mặt cô ấy, khiến cô ấy nhắc nhở em đã đi quá xa bằng cách bảo các con cô ấy cám ơn em và mẹ em. Vậy mà em cũng ngây thơ tin lời anh ta nói rằng cô ấy biết đến sự khó nhọc của em.
Anh ta quá may mắn khi lấy một người vợ có được một trình độ giáo dục đạo đức cao và lối xử sự cao thượng. Và em cũng may mắn có được người mẹ biết trông xa thấy rộng mà khuyên em nên chấm dứt. Em nên nghĩ đến nỗi đau đớn của người vợ có một gia đình mất hạnh phúc. Và em cũng nên thương lấy chính mình mà đoạn tuyệt ngay một chuyện tình không chính đáng, chẳng đam lại một thể diện nào cho em và gia đình.
40 tuổi chưa phải là già. Em hãy can đảm, tự tin, ngẩng cao đầu rẻ sang con đường khác. Em sẽ thấy cuộc đời còn nhiều điều đẹp, điều tốt cho em. Rồi em sẽ mỉm cười vì mình đã bước qua được mê lộ.

Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga, khi em kể chuyện của em, và hỏi ý kiến những người thân chung quanh, ai cũng nói em ngu, có người còn nói, quá ngu chứ không phải chỉ ngu mà thôi. Em thư nầy cho cô Nguyệt Nga, để xin ý kiến của độc giả, và em mong nhận được nhiều ý kiến, chứ đừng chỉ chửi em ngu mà không cho em lời khuyên nào.
Em có con nhỏ, mướn một cô Mễ làm nanny. Cô này siêng năng, sạch sẽ, nói chung là rất nhiều ưu điểm, cô chỉ có một khuyết điểm duy nhất là buổi trưa khi dỗ em ngủ, là cô ngủ luôn. Nhiều lần đi làm về, em thấy con chạy lơ ngơ trong nhà, còn nanny thì ngủ khò trong phòng, còn ngáy như sấm động. Em muốn đánh thức cô dậy, nhưng lại thấy sợ cô mắc cỡ khi biết em bắt gặp (cô là mẹ độc thân với 3 con nhỏ). Một lần, hai lần, em còn cho là vì cô quá mệt nên chợp mắt một chút, nhưng sau đó em bắt gặp nhiều lần, khi con em thức dậy, chạy ra phá ngoài phòng khách, thì cô vẫn ngủ khò trong phòng ngủ. Nếu con em còn nhỏ, chưa biết đi biết chạy, thì em cũng ok để cho cô ấy ngủ. Nhưng nay con em lớn rồi, nó chạy lung tung, đã biết leo từ ghế lên bàn để phá, có hôm bắt ghế lên vặn oven… Mới hôm qua, khi em về đến nhà, thấy cô và con em ngủ. Em ở ngoài phòng khách làm việc để… chờ cô dậy, chừng hơn một tiếng thì cô ra, thấy em, cô đưa hai tay nói: Sleep! Giống như là cô dỗ tự nãy giờ nay nó mới ngủ. Em không thích thái độ gian dối đó. Nếu cô “sorry” em thì em sẽ đỡ bực mình hơn.
Chuyện này khiến em mất ăn mất ngủ, vì lo rằng có ngày con em sẽ mở cửa nhà để chạy ra đường, hay ai đó vô nhà bắt mất thằng bé. Nếu chuyện xảy ra chắc em tự tử chết chứ không sống nổi. Ngoài những lo lắng đó ra, em còn bực mình chính bản thân. Em cứ tự dày vò, tại sao không la rầy cô, để giải quyết cho xong vấn đề, mà cứ để nó xảy ra hoài, và cũng tạo cơ hội cho cô ấy nói dối. Cái mà em bực nhất là em không còn thương cô ấy như xưa. Những lần đi shopping mua áo quần cho con em, em không còn mua đồ cho con cô nữa. Em biết mình như thế là không công bằng với những đứa con của cô, nhưng em không làm khác được.
Em có ý định nói thẳng với cô nhưng không dám, em có nói với chồng để anh ấy nói, nhưng chồng em bảo, em nói tiện hơn, vì cùng đàn bà với nhau. Em có nghĩ đến chuyện mướn một nanny khác, nhưng con em gần tuổi đi học, cô Mễ lại chăm sóc cháu từ ngày mới sinh. Nếu ráng chừng vài tháng nữa, con đi học, em sẽ cho cô nghỉ luôn. Nhưng lại sợ từ đây đến đó sẽ có chuyện xấu xảy ra thì sao.
Đúng là em ngu thật (em mà còn thấy em ngu và hèn nữa, huống chi người ngoài). Bỏ tiền ra mà mua lấy sự phiền não mà không dám lên tiếng, chắc ít người như em.
Ti.

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT