Một ngày không có em

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Mục “Viết Cho Nhau” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm của mình. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683,  hay email: [email protected]

Tuyết Vân

Từ ngày bị dịch COVID-19 tôi được hãng cho về nhà làm việc phù hợp với điều luật “shelter in place,” tức “an vị tại gia.” Công việc tôi làm hoàn toàn lệ thuộc vào hệ thống mạng nên cũng dễ dàng thôi. Làm việc ở nhà có nhiều điều lợi riêng nhưng cũng có điều phiền phức.

Ăn nhiều là một trong những điều phiền phức đó. Nấu nướng nhiều là phiền phức thứ hai. Cho đến ngày hôm qua, tôi khám phá ra rằng, ăn nhiều, nấu nhiều chỉ là zero, không nghĩa lý gì hết.

Nhớ mấy năm trước tôi có nghe ca sĩ Đan Nguyên hát, “Một ngày không có em là lòng anh tan nát.” “Em” trong bản nhạc này phải là một cô gái trẻ dễ thương. Riêng “em” của tôi chỉ là một người điên nặng. Điên, thưa quý vị!

Hôm qua, trong giờ nghỉ, tôi mở TV lên nghe. Đang nửa chừng, tự nhiên TV tắt máy. Bấm qua bấm lại cái remote control mấy lần cũng chưa dám quả quyết nguyên nhân, đến khi bật công tắc điện trong phòng lên mới thật biết chắc là nhà bị cúp điện .

Con trai tôi ở nhà học online, từ trên lầu xuống, nói, “Má, nhà không có điện, không có Internet.” Tôi vội vàng tới coi cái laptop của hãng đưa làm việc ở nhà, thì quả thật không có Internet. Nghĩa là không làm việc được mà còn không có email để liên lạc được. Thế là tôi lại vội vàng gọi điện thoại báo cho những nhân viên trong đội mình biết.

Xong cú điện thoại tôi để ý là mức pin đã xuống thấp 50%. Điện thoại tôi cũ, mau hết pin. Tôi liền chạy tới chỗ ổ điện mà vẫn thường dùng để charge pin mới hay rằng điện cúp nghĩa là charger cũng cúp luôn.

Con trai tôi tự vấn, không biết cả khu bị cúp điện hay chỉ riêng nhà mình có vấn đề gì đó thôi. Nghe con hỏi, tôi cũng lo. Liền chạy ra ngoài đường, nhìn trên nhìn dưới có ai đó để hỏi. Khu tôi ở bình thường đã không thấy ai ngoài đường. Mùa COVID-19 lại càng vắng vẻ nữa. Chờ cũng đến khoảng 15 phút thì tôi vào nhà. Trong lòng cũng lo như con trai đã hỏi mà cũng vừa mệt nữa.

Tôi bấm 311 để gọi thành phố về việc cúp điện thì 311 này chỉ làm cho quận hạt mà thôi. Họ không giúp được cho tôi. Cuối cùng, tôi cũng mày mò lên mạng của thành phố và cuối cùng cũng được biết rằng khu vực tôi ở bị hư điện và sẽ mất từ bốn đến sáu tiếng đồng hồ để sửa. Tôi lại gọi cho bạn đồng nghiệp để họ biết tình trạng của mình, nếu thấy tôi không trả lời email thì cũng có lý do chính đáng. Lúc này điện thoại chỉ còn 30% pin.

Ngồi không, không biết làm gì, tôi gửi tin nhắn cho bà chị nói là chuẩn bị qua thăm Má đây. Vừa bấm nút mở garage thì cũng nhận ra garage không mở được vì đằng sau cái nút nhỏ bé đó là một ổ điện. Hai mẹ con lên YouTube coi cách mở garage thì cũng đành chịu, đằng sau cái hộp Internet đó lại là một ổ điện nữa.

Nhàn cư vi bất thiện! Ngồi không lại hay nghĩ đến ăn uống. Nhớ tới thùng mì gói Đại Hàn mua hôm trước, tôi tới nhà bếp nấu ấm nước sôi. Bật ga lên, ga không sáng. Tôi chợt nhớ ra dầu là lò nấu ga nhưng vẫn phải có ổ điện để bắt đầu trước. Rốt cuộc thì đây là lò ga hay lò điện đây?

Chưa thấy lúc nào mà thèm tô mì gói Đại Hàn như lúc này. Đột nhiên nhớ đến cái microwave! Tôi vội vàng lấy tô nước bỏ vào, bấm nút lên. Cũng điện! Cái máy nằm yên không trả lời. Khi con tôi còn ở trong hướng đạo nó có cách nấu ăn bằng ánh nắng mặt trời và giấy nhôm. Phải chi có cái máy tương tự như vậy trong lúc này tiện biết mấy. Có lẽ tôi phải ghi vào đề nghị để các nhà nghiên cứu phát minh ra nó.

Bây giờ, tôi mới nhận ra điện có thể dồn mình vào ngõ cụt. Công việc còn lại để làm là lau dọn. Dọn dẹp thì cũng có chừng. Mấy hôm nay cũng đã dọn dẹp rồi.

Cách đây mấy năm, cô bạn tôi dự một tuần về thiền học. Cô nói, mỗi học viên không được dùng điện thoại hay Internet trừ khi có việc khẩn cấp. Tôi nhớ là không nghe cô than thở gì hết. Nhưng giá chót là cô cũng có điện, và chắc cũng có TV hoặc radio vào giờ nghỉ.

Thực ra hai mẹ con tôi cũng không tệ lắm đâu. Nhớ những năm còn đi cắm trại với các con cũng vậy. Thường thì đi ba ngày hai đêm. Chỗ cắm trại không có điện, nước và lúc bấy giờ còn không có Internet nữa. Vậy mà kỳ trại nào đi cũng vui. Có lẽ cái vui của đông người nó lấn át qua cái bất tiện thiếu thốn của tiện lợi văn minh?

Bốn tiếng đồng sau điện có lại. Tôi nghe một tiếng tách” nhỏ, TV có hình, có tiếng nói của cô xướng ngôn viên. Đèn trong nhà bếp sáng lên. Tôi nghe như có tiếng nước sôi và mùi thơm của gói mì Đại Hàn. (Tuyết Vân) 

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT