Giới thiệu thơ Phạm Hồng Ân

Phạm Hồng Ân

Tranh Duy Thanh

Quê hương tôi

(Để nhớ quê hương tôi)
quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
bốn ngàn năm chưa một lần may mắn
pha thêm đường để trở thành cà phê ngon.
quê hương tôi từ huyền thoại cội nguồn
có bản chất phân ly từ mầm móng
năm mươi con lên núi cao, năm mươi ra biển rộng
giã từ nhau, không hứa hẹn gì nhau.
quê hương tôi một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tàu
một trăm năm giặc Tây nô lệ
còn những ngàn năm kia cũng vô cùng tồi tệ
giành giựt cơ đồ, anh em chém giết thê lương.
quê hương tôi vô số kẻ bất lương
thà theo giặc để làm vương, làm tướng
thời nay vẫn có lắm tên hèn hơn Lê Chiêu Thống
nhục hơn Trần Ích Tắc ngày xưa.
quê hương tôi nhiều vụ án như đùa
Lệ Chi Viên là nỗi đau thảm khốc
Nguyễn Trãi và họ hàng bị tru di tam tộc
hai mươi hai năm mới được giải oan.
quê hương tôi sau nội chiến tương tàn
bên thắng cuộc trả thù độc ác
Bùi thị Xuân bị voi phanh thây xé xác
Nguyễn Ánh quật mồ, giã hài cốt Nguyễn Huệ quăng sông.
quê hương tôi hào kiệt rất đông
nhưng bọn tiểu nhân cũng hằng hà sa số
bậc anh hùng ngàn đời không khiếp sợ
dù gông cùm đang khóa chặt tay chân.
quê hương tôi vẫn vậy bốn ngàn năm
lịch sử cứ diễn hoài tuồng cũ
chế độ nào cũng hô to dân chủ
mà sau lưng thì dí súng hăm he.

quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
năm mới xin chờ một lần may mắn
Đổi cốc thêm đường cho hương vị thơm ngon.

Phạm Hồng Ân

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, Nhật Báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt”, bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ Email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, 17 tháng 7 năm 2018


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Tường Linh

Nhà thơ Tường Linh tên thật là Nguyễn Linh, sinh tại làng Trung Phước, huyện Quế Sơn (nay là Quế Trung, Nông Sơn), tỉnh Quảng Nam.

Giới thiệu thơ của Trầm Phương – Quê hương thao Thức

Việt Nam đang sôi,/ Quê hương thao Thức/ Hơn ba mươi ngày đêm quyết liệt/ Một mình chiến đấu sau những chấn song

Giới thiệu thơ Võ Châu Phương – Biển và hải âu

Mơ về em, anh làm thơ về biển/ Gửi hải âu, mang thương nhớ bay đi/ Lời yêu thương như sống biển thầm thì

Giới thiệu thơ Kiến Lương – Thư cho Mẹ miền Bắc…

Mẹ ơi mình đã bị LỪA/ Đi Nam đánh Mỹ, LẦM rồi Mẹ ơi/ Thằng Trung nó xúi mình vào/ Làm bia đỡ đạn cho thằng Liên Xô/ Mẹ ơi con mãi không về

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Bùi Bảo Trúc

Nhà thơ Bùi Bảo Trúc, có bút danh khác là Bảo Lâm, sinh năm 1944 tại Bắc Việt, di cư vào Nam năm 1954, học trung học Chu Văn An, Sài Gòn.

Giới thiệu thơ Diệp Hồng Phương – Mùa Thu Dulles 

Mùa hè ra đi từ bao giờ/ Mà nắng vàng hanh gọi mùa Thu tới?/ Anh chưa rời Dulles/ Sao ngọn gió buồn thổi buốt con tim?

Giới thiệu thơ Huỳnh Liễu Ngạn – Tơ Vương Huế

rồi mùa cầu gãy đôi sông/ Huế ơi quê mẹ đỏ dòng nước trôi/ em đi về mộng trắng rồi/ thiên nhiên anh đứng ngập trời mưa giăng

Giới thiệu thơ Anh Tú – Nồi Cá Bống Kho Tiêu

Độc thân ba mươi tuổi đời lỡ vận/ Kiếp xa nhà vì lận đận nước non/ Mẹ đã già con không tròn phụng dưỡng/ Mà mẹ còn phải lặn lội tìm con.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Khoa Hữu

Khoa Hữu, tên thật Ngô Đình Khoa, sinh ngày 21 Tháng Tám, 1938, tại Bắc phần. Đào thoát vào Nam Tháng Ba, 1953.

Giới thiệu thơ Trần Hoàng Vy – Hành Thiền

Ta hành thiền như đá/ Chất chồng mà không đau/ Tìm thăng bằng vô ngã/ Đá không thay sắc màu?/ Hành thiền tọa như thạch