Chỉ còn chiếc xe đạp cạnh bàn thờ em – Albert Nguyễn

 



 


KFWB News Talk 980 loan tin về em:



A teenage boy riding a bicycle who was struck and seriously injured on Thursday Dec. 29 when he rode off the sidewalk about into the path of a turning vehicle died on New Year’s Day, according to Orange County Coroner’s report.


Albert Nguyen, 14, was apparently riding without a safety helmet on a bicycle that was not equipped with brakes when he was severely injured, according to police investigating the 5:45 p.m. incident at Chapman Avenue and Gilbert Street.


Paramedics treated the teenager at the scene of the accident as he lay in the westbound lanes of Chapman Avenue. He was transported to hospital where he remained in a coma for two days before he died of his severe injuries.



The driver who struck the teenage boy remained at the scene of the car accident and police say alcohol was not a factor in the car crash.


The day before he died, dozens of friends and family members who loved Nguyen turned out for a candlelight vigil held at the street corner where the boy was struck by the car. His friends created a YouTube video and Facebook page requesting people pray for the teenager who remained in a coma until about 6:30 p.m. on Jan. 1.



 


Bạn viết về em:


My friend Albert is in a coma with life support. I don’t know how to feel. When I heard, my heart just dropped and I started sobbing. What hurt the most was knowing him…I got to know him so well this year, we sat together with our other friend, Alvin and everything. I was supposed to go to a concert with him, with all of our favorite bands. Didn’t get the chance to though. Every time I think about him I just feel so empty. I never thought that this would happen to me, and that it would happen to a boy like him. I can’t accept the fact that he isn’t going to be sitting next to me, walking with me to my locker, letting me hold his guitar. All I want to do is make him come back again but of course that’s impossible. I hope his passing was without any pain, and I’ll pray for him to be freed spiritually. When I woke up and heard the news and all the phone calls I ignored everyone and ran to my mom. She hugged me and told me everything will be fine and if I wanted to do anything. “He was too young, but what can we do? Nothing.” And it’s true. I’ll just pray like never before, and hopefully his family will find some type of peace and move on. It was a total wake up call for everyone. You can be here one day, and gone the next, so live your life to the fullest & please pray or send good wishes to Albert and his family.



 


Mẹ kể về em:


Chiều thứ Năm, ngày 29 tháng 12 năm 2011. Em xin mẹ đi coi phim với bạn. Thường em cũng ít đi chơi, nhưng không biết sao thời gian gần đây em hay xin Mẹ đi với bạn. Dắt chiếc xe đạp ra cổng, Mẹ nhìn theo em đến cuối đường, thương con đến đứt ruột gan, đứa con trai duy nhất.


Khi tai nạn xảy ra, không biết trời xui đất khiến thế nào mà đúng lúc cậu của em đi đâu đó về, ngang qua ngã tư Chapman và Gilbert, thấy có tai nạn, nhìn bên đường, bạn em đang đứng khóc. Cậu ngừng xe bươn bả đến hỏi, bạn em mếu máo nói Albert bị đụng xe. Cậu phóng theo chiếc ambulance đang hú còi. Khi vào đến phòng cấp cứu, cậu chết điếng người, nạn nhân chính là cháu trai của mình, Albert Nguyễn 14 tuổi. Bấy giờ cậu mới gọi báo cho Mẹ em biết.



Em là học sinh lớp Chín trường Ranchel Alamitos. Mẹ chỉ có mình em, bởi thế hai mẹ con rất thân thiết với nhau. Chuyện gì trên trường em cũng về kể cho Mẹ nghe, làm gì em cũng hỏi ý Mẹ. Nhưng không phải điều gì Mẹ nói em cũng cho là đúng, nhất là những nhận xét của Mẹ về bạn bè em. Nhiều lúc Mẹ cấm em chơi với người này người nọ. Nhưng bao giờ em cũng năn nỉ: “Mommy thương nó như thương con đi, không ai chơi với nó cả, chỉ mình con chơi với nó. Mommy để cho con thương nó nghe” hay “Mommy, nó không xấu đâu, nó có nhiều điều tốt lắm”. Mẹ kể, em thương bạn lắm, chơi với bạn luôn nhường nhịn, có chiếc xe đạp quý, khi thấy bạn thích là em mang cho bạn ngay. Em cũng hay xin tiền cậu mua đồ ăn cho những người homeless.



Khi vào nhà thương, em mê man không còn nhận ra ai cả. Chỉ đến khi Mẹ vào, nghe tiếng Mẹ, em có cử động cánh tay và khó khăn lần về phía ngực như một dấu hiệu cho Mẹ biết: “Con thương Mẹ lắm, Mẹ ơi!” Chỉ một lần đó thôi, chẳng bao giờ, mãi mãi chẳng bao giờ, Mẹ còn thấy ở em một dấu hiệu của sự sống.


Mẹ để chiếc xe đạp cạnh bàn thờ em, chiếc xe – chơ vơ, lạc lõng; thiếu vắng bóng em – sinh động, tươi vui. Từ nay trong căn nhà của hai mẹ con, chỉ còn Mẹ, chỉ còn một mình Mẹ và mãi mãi chẳng bao giờ còn có Em.


tp


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thương nhớ Bà Lâm Ngọc Lang

Chị là con gái nhà giàu. Anh chỉ là anh lính chiến nghèo, theo yêu cầu công vụ mà trôi dạt đến đất Bạc Liêu, nơi mà cha mẹ chị gầy dựng cơ ngơi phồn thịnh bao đời. Vừa...

Tưởng nhớ ông Đỗ Bá Tòng

My Dad was a Captain in the Marines of the former South Vietnamese Military. He was captured and sent to a concentration camp after the communist invasion in 1975. In 1978, he was able to escape and fled on...

Nhớ mẹ Nguyễn Thị Huệ

Mẹ ơi! Chúng con đâu ngờ phải xa Mẹ vĩnh viễn, dẫu rằng chuyện sinh ký tử qui là lẽ thường tình. Nhưng cái lẽ thường tình đó không thường chút nào...

Cha tôi

Gửi đến Cha, Giáo sư Ưng Trung, người đã bỏ con đi quá vội. Trong mỗi chúng ta ai cũng có người cha, với lòng kính mến, thương yêu. Tôi cũng ở trong khuôn lệ đó. Một gia đình có chín...

Cuối Tháng Ba, nhớ Quang Du Ca

Quang Du Ca tức nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, tác giả hàng trăm ca khúc khác làm nóng dậy bầu nhiệt huyết của giới trẻ Miền Nam Việt Nam thập niên 60-70 đã xa lìa gia đình và bạn bè đúng bảy năm.

Thiếu Tướng Trần Bá Di: Niềm hãnh diện của QLVNCH

Nguyên Tư Lệnh Sư Đoàn 9 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Nguyên Tư Lệnh Phó Quân Đoàn 4, Nguyên Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Ông là một trong những vị tướng sau...

Tưởng Nhớ Anh Nguyễn Công Lộc

Em rất hãnh diện khi làm em của anh. Anh ra đi ngày 9 tháng 3, ba ngày trước đó, vợ anh thấy anh có dấu hiệu bất thường, anh không trả lời những câu hỏi thăm của chị. Chị hiểu...

Bà Mai Công, một đời phục vụ tha nhân

Tôi phải gọi chị bằng chị vì sát cánh với chị rất lâu, theo dõi những công việc chị làm, cảm phục đức tính can trường, tấm lòng vô vị lợi, trái tim rộng mở và là một người...

Nhớ Peter Daniels

Tình yêu & Ký Ức Về Peter Daniels Gởi người tôi yêu và những người yêu tôi  Khi anh đi, hãy để anh đi, Chặng đường xa vạn vật cần anh rồi Đừng cản anh bằng giọt buồn nước mắt Hãy cứ vui vì...

Vĩnh Biệt Nhạc Sĩ – Đại Tá QLVNCH Nguyễn Văn Đông.

Lê Hoàng Tuấn Kiệt ‘Anh đến thăm, áo anh mùi thuốc súng. Ngoài mưa khuya lê thê qua ngàn chốn sơn khê, Non nước ơi! hồn thiêng của núi sông tiếp trong lòng thế hệ, Nghìn sau nối nghìn xưa ...’ Cách đây ít...