Chỉ còn chiếc xe đạp cạnh bàn thờ em – Albert Nguyễn

 



 


KFWB News Talk 980 loan tin về em:



A teenage boy riding a bicycle who was struck and seriously injured on Thursday Dec. 29 when he rode off the sidewalk about into the path of a turning vehicle died on New Year’s Day, according to Orange County Coroner’s report.


Albert Nguyen, 14, was apparently riding without a safety helmet on a bicycle that was not equipped with brakes when he was severely injured, according to police investigating the 5:45 p.m. incident at Chapman Avenue and Gilbert Street.


Paramedics treated the teenager at the scene of the accident as he lay in the westbound lanes of Chapman Avenue. He was transported to hospital where he remained in a coma for two days before he died of his severe injuries.



The driver who struck the teenage boy remained at the scene of the car accident and police say alcohol was not a factor in the car crash.


The day before he died, dozens of friends and family members who loved Nguyen turned out for a candlelight vigil held at the street corner where the boy was struck by the car. His friends created a YouTube video and Facebook page requesting people pray for the teenager who remained in a coma until about 6:30 p.m. on Jan. 1.



 


Bạn viết về em:


My friend Albert is in a coma with life support. I don’t know how to feel. When I heard, my heart just dropped and I started sobbing. What hurt the most was knowing him…I got to know him so well this year, we sat together with our other friend, Alvin and everything. I was supposed to go to a concert with him, with all of our favorite bands. Didn’t get the chance to though. Every time I think about him I just feel so empty. I never thought that this would happen to me, and that it would happen to a boy like him. I can’t accept the fact that he isn’t going to be sitting next to me, walking with me to my locker, letting me hold his guitar. All I want to do is make him come back again but of course that’s impossible. I hope his passing was without any pain, and I’ll pray for him to be freed spiritually. When I woke up and heard the news and all the phone calls I ignored everyone and ran to my mom. She hugged me and told me everything will be fine and if I wanted to do anything. “He was too young, but what can we do? Nothing.” And it’s true. I’ll just pray like never before, and hopefully his family will find some type of peace and move on. It was a total wake up call for everyone. You can be here one day, and gone the next, so live your life to the fullest & please pray or send good wishes to Albert and his family.



 


Mẹ kể về em:


Chiều thứ Năm, ngày 29 tháng 12 năm 2011. Em xin mẹ đi coi phim với bạn. Thường em cũng ít đi chơi, nhưng không biết sao thời gian gần đây em hay xin Mẹ đi với bạn. Dắt chiếc xe đạp ra cổng, Mẹ nhìn theo em đến cuối đường, thương con đến đứt ruột gan, đứa con trai duy nhất.


Khi tai nạn xảy ra, không biết trời xui đất khiến thế nào mà đúng lúc cậu của em đi đâu đó về, ngang qua ngã tư Chapman và Gilbert, thấy có tai nạn, nhìn bên đường, bạn em đang đứng khóc. Cậu ngừng xe bươn bả đến hỏi, bạn em mếu máo nói Albert bị đụng xe. Cậu phóng theo chiếc ambulance đang hú còi. Khi vào đến phòng cấp cứu, cậu chết điếng người, nạn nhân chính là cháu trai của mình, Albert Nguyễn 14 tuổi. Bấy giờ cậu mới gọi báo cho Mẹ em biết.



Em là học sinh lớp Chín trường Ranchel Alamitos. Mẹ chỉ có mình em, bởi thế hai mẹ con rất thân thiết với nhau. Chuyện gì trên trường em cũng về kể cho Mẹ nghe, làm gì em cũng hỏi ý Mẹ. Nhưng không phải điều gì Mẹ nói em cũng cho là đúng, nhất là những nhận xét của Mẹ về bạn bè em. Nhiều lúc Mẹ cấm em chơi với người này người nọ. Nhưng bao giờ em cũng năn nỉ: “Mommy thương nó như thương con đi, không ai chơi với nó cả, chỉ mình con chơi với nó. Mommy để cho con thương nó nghe” hay “Mommy, nó không xấu đâu, nó có nhiều điều tốt lắm”. Mẹ kể, em thương bạn lắm, chơi với bạn luôn nhường nhịn, có chiếc xe đạp quý, khi thấy bạn thích là em mang cho bạn ngay. Em cũng hay xin tiền cậu mua đồ ăn cho những người homeless.



Khi vào nhà thương, em mê man không còn nhận ra ai cả. Chỉ đến khi Mẹ vào, nghe tiếng Mẹ, em có cử động cánh tay và khó khăn lần về phía ngực như một dấu hiệu cho Mẹ biết: “Con thương Mẹ lắm, Mẹ ơi!” Chỉ một lần đó thôi, chẳng bao giờ, mãi mãi chẳng bao giờ, Mẹ còn thấy ở em một dấu hiệu của sự sống.


Mẹ để chiếc xe đạp cạnh bàn thờ em, chiếc xe – chơ vơ, lạc lõng; thiếu vắng bóng em – sinh động, tươi vui. Từ nay trong căn nhà của hai mẹ con, chỉ còn Mẹ, chỉ còn một mình Mẹ và mãi mãi chẳng bao giờ còn có Em.


tp


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

video

Fake News (1/2)

video

Fake News (2/2)

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...