Giọt nước mắt chung tình




Khóc anh Nguyễn Văn Mãnh


Thời gian trôi qua nhanh, mới ngày nào làm lễ cưới mà nay đã hơn 46 năm.


Anh Mãnh ơi! Thật sự Em và Anh đã trải qua những chuỗi ngày đầy hạnh phúc, nhiều chông gai, vượt qua không biết bao nhiêu gian khổ, chúng mình đã kiên trì trong từng khoảnh khắc để sống còn đến ngày hôm nay. Cuối cùng Anh nằm yên như hình một pho tượng. Em đau lòng biết mấy. Em sẽ ôm ấp những kỷ niệm mà Anh đã cho Em. Hơn 2 năm 8 tháng. Em luôn cận kề bên Anh săn sóc cho Anh thật kỹ lưỡng không để thiếu sót một điều gì mà Em cảm thấy cần phải làm cho Anh.


Giờ đây Em nhìn Anh trong giấc ngủ bình an. Em phải làm gì thêm nữa hả Anh. Vận mệnh đã an bày Em đành chịu. Mặc dầu Em vẫn còn muốn giữ Anh dài lâu cho thỏa lòng Em. Chiều thứ Năm ngày 25 tháng 10 năm 2012 Bác Sĩ ra lệnh tháo bỏ hết ống sữa, nước biển cũng như trụ sinh. Em hồi hộp từng giây phút. Em sợ ngày, giờ trôi qua nhanh, Anh sẽ đi dần vào…. Em không dám nghĩ đến, Em sợ sự thật, Em sợ mất Anh, Em sợ cô đơn, Em sợ một mình phải sống với những kỷ niệm mà Anh đã cho Em. Trong những đêm dài vô tận thiếu vắng Anh.


Còn đau khổ nào hơn khi phải đứng nhìn Anh. Bó tay để Anh đi dần vào cõi chết.


Anh ơi! Bút mực nào tả hết được nỗi đau khổ tột cùng nầy. Em chỉ biết cầu nguyện cho Anh đi bình an trong hạnh phúc, bên Anh có Em và các con.


Anh ơi! Hôm nay định mệnh đã an bày. Một lần nữa Em phải nuốt nước mắt, can đảm nhìn sự thật đau lòng vô tận của đời Em.


Hơn 2 năm 8 tháng 12 ngày. Em chưa một lần nào cảm thấy mệt mỏi và thất vọng khi phải đương đầu với sự khó khăn và thử thách khi săn sóc Anh. Giờ đây lần cuối cùng Em phải chấp nhận xa Anh.



Bốn ngày cuối cùng của đời Anh, nét mặt Anh tươi hẳn. Mắt Anh mở to. Sáng thứ Sáu, ngày 2 tháng 11 năm 2012 lúc 9 giờ 15 phút sáng Em phải nghẹn ngào, nức nở nhìn Anh. Anh ơi! Giờ đây Em phải chấp nhận xa Anh rồi! Em vẫn biết đời là cõi tạm, nhưng làm sao Em khỏi nát lòng hả Anh?


Tim Em như ngừng đập


Máu Em như ngưng đọng


Em yêu Anh thân tình


Em tôn thờ Anh trọn đời


Anh là người chồng tốt


Người Cha gương mẫu, hy sinh


Cả đời Anh làm việc hăng say


Không than van, không oán trách


Nhọc nhằn, khổ cực ngày đêm


Anh ơi! Làm sao Em nói hết sự vất vả, gian lao, khó nhọc mà Anh đã hy sinh cho mẹ con Em. Em thay mặt các con đa tạ tấm lòng vàng của Anh và vạn lần ghi ơn Anh.
Anh ơi! vĩnh viễn Anh ở trong trái tim Em.


Hình ảnh của Anh luôn ở trước mặt Em.


Tiếng nói của Anh vẫn luôn ở bên tai Em.


Em chúc Anh đi bình an, ánh hào quang sẽ chiếu sáng đón, tiếp dẫn Linh Hồn Anh về Cõi Tây Phương Cực Lạc Quốc.


Nam Mô A Di Đà Phật.


Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát.


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.


Cúi xin Đức Phật từ bi gia hộ cho Linh Hồn Nguyễn Văn Mãnh, pháp danh Minh An về với Phật.


Vĩnh biệt Anh – Vĩnh biệt Anh.


Vợ yêu quí Anh vô vàn


Tôn thờ Anh vĩnh viễn




Em Nguyễn Kim Dung


Pháp danh Diệu Yến


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...