Thương Nhớ ông Lý Trọng Lễ




* A family is where life begins and where love never ends.


I would like to say a few words about my Ong Ngoai and what made him so special to me. For those here that do not know me, my name is Peter.


When I was young, I would spend my summers in California with my Ong Ngoai. He always taught me my true roots of being Vietnamese and how much I should value family. The one memory of my Ong Ngoai that sticks out to me is him making me work on his garden. He wanted his front and back yard full of fruits and everyday my cousin Daniel and I would help him plant all these fruit trees. I have to admit, I hated it and I may even be traumatized with gardening. My Ong Ngoai loves his garden, he treats it like it was family. He’s so happy watering his plants and having everyone enjoy the fruits fresh from his backyard. When I look back, I am happy that I helped with the plants and that my Ong Ngoai cherishes it. Daniel and I are always mentioned when it comes to these fruits and that puts a smile to my face.


Family is the most important thing to my Ong Ngoai. I know he will be with us forever. He will be at my wedding next year and I will help him become a Great Grandfather one day.


I will cherish all of the time we spent together and will always remember everything he taught me. I will see you again one day Ong Ngoai. I love you and I miss you.


Peter




* For those who don’t know me, my name is Jessica Anh Thu Chau and I want to say a few words in memory of my grandfather. First off, thank you for being here and taking time out of your day as we celebrate the life of my grandfather.


Veteran, friend, brother, grandfather, father, and husband.


Ong Phero Ly Trong Le lived a remarkable life, one that inspired me greatly.


My grandfather has had such a huge impact on my life. Why, you ask? It’s because of the kind of person that he is and all of the things he has accomplished in his life. He has been successful at everything he has ever done and has never failed at anything he has ever tried. His kindness, love and good examples were stepping stones for many to follow.


To this day, I look up to him. I can only hope that one day I can make him proud. My grrandfather has shown me the beauty of imagination. He has given me a glimpse of the boy he once was and I have grown up admiring the strong and loving man he was.


I’ll miss the news of his adventures, and I’ll miss the stories from the countries he visited; I’ll miss the laughs he made; I’ll miss the warmth he extended to everyone he met; I’ll miss the speeches he would make on his birthday; I’ll miss my grandfather dearly, but I will treasure his memory forever. He was not just my grandfather – he was my inspiration and forever will be.


I would like to dedicate a song to him:


Sorry, I’ve never told you, all I wanted to say And now it’s too late to hold you ‘Cause you’ve flown away So far away


Never had I imagined Living without your smile Feelin’ and knowing you, hear me It keeps me alive, alive


And I know you’re shining down on me from Heaven Like so many friends we’ve lost along the way And I know eventually we’ll be together One sweet day Eventually I’ll see you in Heaven


Jessica Anh Thu


 






* I’m very sad I didn’t get to see him one last time. I’m even more sad that I am learning more bout him and his legacy after he was gone. He was so handsome, good volleyball player, was a general, was the mayor, and must have been a gentleman to be able to sweet talk to ba noi. He was always very strong and self made.he was constantly battling cancer and all the other illnesses. Most people after the heart surgery live only 6-8 more years. For him, he exercised and ate brown rice to make it to 12 years. He really wanted to live, but not for himself but to see us succeed, to see us grow up, get married, with good jobs. Always made me feel like I was precious, special, worth something and would brag to me about how similar we are. He was so proud of me for doing 500 hours of community service at the hospital to go to college but grandpa, you are way more impressive and amazing than i am. Grandpa did thousands of comm services hrs despite his old age because he wanted to serve his country and make good use of his life even though he has already spent most of his life dedicated to the country and serving others.


But I am very happy to be able to hear his last words.


On my last visit with my cousins from Canada, a nurse was doing her check ups. She asked him if he knew us. He said yes I know them very well in English. Then she asked, you should be happy! And he said yes, I very happy.


I just realized last night that he is happy because we were all there together. At all our family reunions he talks about how it’s always a special occasion for us to be able to get together like this and how we are very lucky to still have each other. We used to laugh sometimes because his speeches were very long and repetitive but we would love to hear him give a speech one more time. But I always took home the message that he always wants us to stick together and be there for each other. I am happy to know that when he passed he was happy. And I know that right now, he is looking at us and is very happy to know that even when it is his funeral, it is still a special occasion for us to all come together and remember that family is most important. He used to cry happy tears whenever he saw us together and gave that speech. I loved him so much because he is a strict army general but at the same time he is also my very loving grandfather with a very caring heart.


Grandpa, I love you and I miss you everyday but you can finally rest now and rest in peace knowing that the family that you’ve spent decades to raise are still sticking together and always will.


Ann Ly.




* Ba yêu dấu!


Sự ra đi của Ba để lại cho chúng con một niềm đau đớn vô hạn! Ba ơi dẫu biết rằng thân xác này có kết hợp tất có ngày tan rã. Nhưng tình yêu của Ba, sự tận tụy của Ba đối với Mạ và ghi dấu mãi trong tim của chúng con.


Chúng con luôn tự hào có người cha đạo đức mẫu mực, Mạ có người chồng thủy chung, xã hội có người công dân tốt, đất nước có một quân nhân trung thành với Tổ Quốc. Cũng vì do để trọn nghĩa vợ chồng, bổn phận với các con, mà vào lúc sắp mất nước, Ba đã từ bỏ chuyến bay đưa Ba cùng các đồng nghiệp sang Mỹ, để rồi sau đó Ba phải lãnh lấy hơn 10 năm lao tù. Hậu quả của những ngày lao tù là bệnh tật. Cơn bệnh mà Ba đã chống chỏi một cách kiên cường trong bao năm! Lòng chúng con xót xa vô ngần. Ba ơi! Chúng con thương Ba, kính trọng Ba vô ngần mà không ngôn từ nào có thể diễn đạt được.


Chúng con cám ơn Ba đã sinh ra chúng con và cho chúng con những cái tên rất đẹp. Các con gái là các địa danh nơi Ba làm việc, cũng như quê cha đất tổ: Thác Yaly ở Kontum. Hàng Thùy Dương phơi mình bên bờ cát trắng Nha Trang. Hương Giang uốn khúc quanh kinh đô Huế. Làng Thanh Thủy êm đềm dọc theo sân bay Phú Bài. Các con trai của Ba là những lời ngọc vàng Ba giáo huấn: Phải có lòng trọng Nhân, trọng Nghĩa…sống một đời phải luôn Quang-Minh-Chánh-Đại. Chúng con hiểu Ba đã kỳ vọng vào chúng con, đã đặt tên chúng con như một nhắc nhở.


Giờ đây Ba đã về nước Chúa, Ba đang ở bên Người. Tình yêu của Ba sẽ mãi mãi là vì sao sáng cho đời chúng con. Con xin thay mặt con cháu xin lạy Ba 3 lạy để đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục. Mạ cùng con cháu kính tiễn Ba về cõi Vĩnh Hằng


Nhân và Mai Hương


 

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Con thật có lỗi với Đẻ.

Con không phải là con của Đẻ sinh ra, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi đẻ luôn yêu quí con như đứa con dứt ruột đẻ ra. Bốn chị em con, như cùng một mẹ, đã sống...

Sống vị tha, chết Bồ Tát – Tưởng nhớ Tôn Thị Ngọc Dung

Khi còn sống, Ngọc Dung lúc nào cũng giúp ích người khác. Khi qua đời, em lại có cơ hội tặng nhiều bộ phận thân thể mình cho bệnh viện để người ta chuyển ngay đi, ghép cho những người đang cần được cứu.

Tưởng nhớ anh tôi : Nhà văn Huy Trâm

Anh Ba thương mến, Thấm thoát đã gần 49 ngày anh ra đi vội vã về cõi Vĩnh Hằng. Hôm nay em muốn ghi lại đây những kỷ niệm thân thương của anh em chúng mình, khi còn sống dưới...

Tưởng nhớ Giáo Sư Nguyễn Văn Trường

Giáo Sư Nguyễn Văn Trường là nhà giáo và chính khách nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh năm 1930 tại Vĩnh Long; giáo sư tại Viện Đại học Huế; hai lần đảm trách chức vụ Bộ trưởng Giáo...

Về một bài trường ca của Trần Văn Nam

Phạm Xuân Đài Đến Mỹ vào cuối năm 1992, tôi vào làm việc với làng báo ngay, và dần dần làm quen với những khuôn mặt văn nghệ đang ở thủ đô tị nạn. Nhưng mãi hơn mười năm sau...

Ngày 26 Tháng Giêng, tưởng niệm cố GS Nguyễn Văn Trường

Lễ tưởng niệm GS Nguyễn Văn Trường diễn ra lúc 2 giờ chiều Thứ Sáu, 26 Tháng Giêng, tại nhật báo Người Việt, Westminster.

Tưởng Nhớ Cựu Đại Tá Trần Văn Xội.

Thạch Nguyễn Được tin Đại tá Trần Văn Xội đã thất lộc ngày Dec 30, 2017 tại Canada, chúng tôi giật mình, chợt nhớ là đã từ lâu không có một lời thăm hỏi tới vị chỉ huy đức độ...

Nhớ Đinh Cường.

Phạm Xuân Đài Họa sĩ Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một, VN, sống ở Huế, Đà Lạt và Sài Gòn cho tới năm 1989. Hiện ông cư ngụ tại Burke, Virginia, Hoa Kỳ. Ông là học sinh trường...

Tưởng nhớ Bà Anna Trần Thị An

Giã Từ Căn Phòng Nursing Home. (Viết thay chị Hồng Thủy khi nghe tin mẹ chị qua đời. Jan 09, 2018 ) Mẹ tôi vừa qua đời, Giã từ căn phòng trong nursing home quen thuộc, Giã từ người bạn chung phòng không...

Nhớ Mẹ Maria Anges Nguyễn Thị Lạc.

Mẹ kể rằng, gia đình ngoại là gia đình Phật Tử. Đến đời ông Ngoại của Mẹ, đó là thời vua Tự Đức trị vì, không biết do duyên cớ nào, ông cố lại cưu mang 4 cha người...