Thương nhớ Giuse Trần Trường Chinh Randy (1975-2012)

 


 




Cát Bụi


Thân em là hạt bụi nho nhỏ


Trong vũ trụ cát bụi bao la.


Được Thiên Chúa đoái tâm an bày


Thành hình hài bé nhỏ xinh xinh.


Chín tháng mười ngày trong bụng Mẹ.


Chào đời năm 75 lịch sử tối đen.


Cha tù đày, Mẹ lao đao vất vả.


Lớn lên trong chế độ dốt nát nhớp nhơ,


Nhưng vẫn không lay động được lòng em


Thành nhân trong tình yêu thương Cha Mẹ


Cố gắng học hành đạt sinh viên Luật


Rồi bỗng dưng, có đột biến


Giữa năm 95, ánh sáng tự do công lý


Đưa em cùng Cha Mẹ


Đi tới bến bờ tự do dân chủ


Tròn 20 tuổi, ngưỡng cửa tương lai của cuộc đời,


Vất vả gian nan trong cuộc sống mới.


Thay thế hai anh, chăm lo Cha Mẹ,


Quan tâm giúp đỡ đến mọi người,


Hiếu nghĩa vẹn toàn quên đi bản thân.


Vạn lần lo toan, chưa lần thanh thản,


Vạn lần vất vả, chưa có ngày nghỉ ngơi,


Vạn lần sầu khổ, chưa lần vui,


Trên hai vai em gánh nặng gia đình,


Mệt mỏi rã rời thân xác buông xuôi.


Rồi một ngày kia bỏ đi tất cả,


Quên hết ưu phiền yên trong giấc ngủ.


Một giấc ngủ bình an và mãi mãi.


Có còn đâu đam mê kiếp người,


Bon chen giữa dòng đời phù phiếm phồn hoa.


Xin trả em về cho cát bụi! Ôi! Cát bụi mịt mù


Ôi! Em ôi! Em thương yêu ôi!


Xa rồi! Xa rồi!


Nghìn trùng xa cách em thương,


CHÚA dẫn em về để anh ở lại,


Xin hẹn gặp nhau ở thiên đàng nhé Chinh


Thương tiếc em. Em Chinh của Anh


Trường Giang




 


Tâm tình của Đại Gia Đình họ Trần với cháu Chinh




Tiếng động cơ chạm vào phi đạo của chiếc Boing 747 chậm dần rồi ngưng hẳn, nét mặt con ánh lên một niềm vui và hy vọng trên con đường đi tìm đất hứa, bỏ lại sau lưng một vùng trời kỷ niệm và những ngày tối tăm.


Đến được xứ Mỹ khi tuổi đời con xấp xỉ đôi mươi, mặc cho gian nan trước mặt, lúc nào con cũng vui vẻ bước đi. Mỗi ngày dù nắng, dù mưa, trên đầu đội helmet, làm bạn cùng chiếc xe đạp, con hăng hái đến trường để gầy dựng tương lai, trong lúc bạn bè cùng lứa tuổi đã được hưởng đầy đủ tiện nghi trong đời sống.


Thời gian dần trôi. Rồi ngày vui đã đến, thành quả của nhiều năm học tập chuyên cần, con tốt nghiệp đại học trong niềm vui của cha mẹ, họ hàng.


Bước chân vào đời, ngoài những lúc tranh đấu cho đời sống để mưu sinh, con không quên giúp đỡ những người trong cơn hoạn nạn, gặp hoàn cảnh khó khăn.


Nghỉ hè của con là những chuyến đi về VN để giúp đỡ đồng hương nghèo khó, trong khu phố Thanh Đa, nơi con có rất nhiều kỷ niệm lúc ấu thơ.


Ước vọng của con gắn liền với tuổi trẻ, con đã ghi danh để tham dự Đại Hội Giới Trẻ Kỳ 4 của năm 2012, nhưng con đã vội vả ra đi.


Những dự định con lo cho cha mẹ lúc tuổi về già có được cuộc sống an lành sung túc, con chưa hoàn tất, lá vàng chưa rụng, lá xanh con đã nỡ lìa cành.


Một tác phẩm chưa hoàn thành


Một cuộc hành trình đang chờ mức đến, nói sao cho vừa với những ấp ủ chưa thành của con


Hôm nay ngoài trời nắng ấm nhưng trong tâm khảm mọi người thương mến con dường như có một nỗi niềm tắc nghẹn, buốt giá.


Mọi việc Chúa đã an bày, sinh có hạn tử bất kỳ


Chúc con được thanh thản trên đường đi theo ánh sáng của Chúa, tạm biệt con, hẹn gặp lại một ngày trên nước Chúa.


 


 

[disqus_shortcode_codeable]

Ông Đặng Văn Phước

Ông Đỗ Văn Khoa

Nha Sĩ Bùi Huy Lân

Cụ Bà Hoàng Thị Diệp

Cụ Ông Nguyễn Thế Thanh

Dược Sĩ Cao Thị Cẩm Nhung

Bà Trần Thị Qui

Cụ Ông Võ Hữu Chánh