Thương nhớ Má Lê Thị Cứ

 



Con không biết điều gì khiến hai Má con mình cứ sát bên nhau. Là má-con, là chị-em, là tri kỷ…chữ gì cũng đúng với trường hợp Má con mình. Từ ngày con ra đời cho đến khi Má lìa đời, không biết sao Má con mình không một ngày rời nhau. Cũng thật là kỳ, bao nhiêu cô gái lấy chồng là phải theo chồng, đằng này chồng con phải theo về với Má con mình.


Nhớ cái ngày con còn bé lắm, cứ lẩm đẩm theo Má suốt ngày. Bà nội có la rầy rồi cũng đâu vào đấy, cứ như cái đuôi bám theo Má. Con đòi ngủ với Má, phải ôm Má, phải hít cái mùi quen thuộc của Má con mới ngủ yên.


Má xinh đẹp, không ai đẹp, giỏi bằng Má của con. Má là gái Long Xuyên, nước da trắng nõn nà, trong làng Má được mệnh danh là “Người đẹp Long Xuyên”. Ông bà ngoại nghèo, nên cho Má vào trường Dòng để học chữ. Má học sáng lắm, học đâu thông đó, tiếng Pháp má nói làu làu. Nhờ vậy mà ngày Má về làm dâu Bà Nội, Má trở thành tay hòm chìa khoá giúp Nội buôn bán, kinh doanh càng ngày càng lớn. Những chuyến hàng phải giao thiệp với Pháp, Má đối đáp thông thạo khiến mọi người nể vì. Bà Nội yêu và tin Má, buôn bán trong ngoài một tay Má cầm chịch. Bà Nội mở một nhà hàng trong phi trường Tân Sơn Nhất, không có Má làm sao Nội xoay xở. Về sau Nội khuếch trương buôn bán với Lào, Má cũng theo Nội sang Lào để điều hành công việc.

Con thật hãnh diện về Má, luôn luôn con nghe được tiếng khen, lòng thán phục cùng yêu quý của mọi người dành cho Má. Kể cả Nội, cũng thoát khỏi định kiến mẹ chồng nàng dâu, Nội tin yêu và thật sự quý trọng Má.

Nhưng rồi, mọi việc như đổ nhào, lật úp khi có chuyện không phải đạo lý xảy ra trong gia đình. Là người cứng rắn, mạnh mẽ, tự tin, không chịu được những điều trái lẽ phải, má bỏ lại hết đàng sau, đã ra đi tay không. Không một khuyên lơn nào làm xiêu lòng Má một khi Má đã quyết. Chỉ một bộ áo quần trên người Má dứt bỏ ra đi. Bà Nội biết không giữ được Má, đã bắt tụi con như một thứ con tin. Con dạo đó 8 tuổi đầu, cũng lờ mờ biết có chuyện không hay trong gia đình. Khi Nội cấm con theo Má, con đã rình khi không có nội, lôi xệch đứa em trốn theo Má. Mấy Má con thất tha thất thểu dắt díu nhau đi.

Má may mướn nuôi hai con. Từ chủ nhân nhà hàng, tiếp xúc hàng ngày với ngoại quốc, hàng ra hàng vào, tiền bạc như nước…vậy mà nay ngồi trên chiếc bàn máy cũ kỷ, may thuê vá mướn nuôi con. Nhưng Má hay lắm, không một lời than vãn, cặm cụi kiên trì làm lại từ hai bàn tay trắng. May vá dành dụm được chút tiền, Má mua một xe bánh mì, hai Má con thay nhau đứng bán.


Trời cũng thương người lành, gia đình khá lên, ngày con lấy chồng, Má nhất định đòi bắt rể. Cũng thật may mắn, chồng con là người tốt bụng, đã yêu thương, chăm sóc Má hơn cả con ruột. Chắc ông trời cũng ngó lại đã cho Má thêm đứa con trai.

Gia đình mình hạnh phúc, ấm êm, vậy mà Má nỡ lòng bỏ đi. Đã đành sinh ký tử quy nhưng khó quá để chấp nhận điều đó Má ơi!


tp (Viết theo lời của chị Nguyễn Thị Kim Lan)


 




 




Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Phan Võ Viên

  Mười năm tù cải tạo, cộng với những bệnh đang mang, gia đình cứ ngỡ ông ra đi sớm hơn, không ngờ ông sống thêm 3 năm nữa với con cháu. Có được điều này, gia đình tin rằng...

Tưởng nhớ Bà Quả Phụ Maria Nguyễn Văn Lân

  Sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo ở Nam Định, nơi sản sinh rất nhiều nhân tài về quân sự cũng như lãnh vực văn hóa. Sử sách ghi lại, Nam Định là quê hương của nhà Trần...

Tưởng Nhớ Họa Sĩ Lê Văn Đệ

Lê Văn Đệ (1906-1966) là Giám Đốc đầu tiên của trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Sau khi trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương thành lập tại Hà Nội năm 1925 dưới quyền Giám Đốc...

Tưởng nhớ Thầy Di Như – Võ Văn Khoa

Xuất thân Thầy Di Như tên thật là Võ Văn Khoa, sinh ngày 24 tháng 2, 1938 (tuổi Đinh Sửu), tại Làng Khánh Thiện, Mũi Né, Bình Thuận. Ngay trước mặt nhà là Đình Làng Khánh Thiện, và chỉ cách...

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Hồng Ngọc

Bà Phạm Thị Hồng Ngọc sinh ngày 21 tháng 1 năm 1935 tại Hà Nội. Bà có một người anh và hai người em, nhưng đều mất sớm, nên bà trở thành con duy nhất của gia đình. Tuy được...

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...