Thương nhớ chị Võ Thị Kiều Hạnh

 

Con muốn về nhà, Mẹ ơi


Nhìn hai đứa con côi cút trong áo tang trắng, đứng bên bàn thờ mẹ, lạy trả mà làm não nuột lòng người đến viếng. Chị qua Mỹ mới hơn tháng thì ngã bệnh. Ban đầu cũng chỉ đau bụng khi này khi kia, tưởng là không có gì trầm trọng, chỉ vì lạ nước lạ cái, ăn uống đồ Mỹ không quen nên hay khó ở. Vậy mà khi đến khám, chỉ khám tổng quát cho Mẹ chị yên lòng thì một bản án giáng xuống đời chị. “Cancer!” Bác sĩ cũng cố chữa chạy nhưng không còn kịp, vì tình trạng bệnh đã ở giai đoạn cuối.


Mới 49 tuổi, chồng bỏ đi năm chị 32, thương 2 con nhỏ, 17 năm chị ở vậy, buôn bán đầu này đầu kia để con có cơm ăn, có sách vở đến trường với bạn bè. Nuôi hai con, còn nuôi thêm cháu mồ côi, vậy mà chỗ nào kêu gọi đóng góp cứu giúp thì tên chị cũng hàng đầu. Nhín một tí để chia cho người khác, chị nhủ lòng và dạy hai con như thế. Chị gieo bao nhiêu hạt giống tốt cho đời.


Mẹ chị, bà quả phụ Võ Văn Tiên, nói trong nước mắt: Tội nghiệp con, qua Mỹ chưa có cơ hội đi đâu, chỉ mới biết Phước Lộc Thọ thì đã nằm liệt giường. Các em thương chị qua sau, mua bao nhiêu là áo quần, nhưng nào chị đã kịp xỏ tay. Ngày chị nằm xuống, những chiếc áo em út cho còn nguyên bảng giá chưa gỡ. Mẹ chị muốn con gái hưởng cảnh sống văn minh của nước tự do mà đôn đáo bảo lãnh con gái qua. Ai ngờ con qua chưa đầy hai tháng mà chỉ có thể quẩn quanh hết văn phòng bác sĩ đến bệnh viện.


Hai con chị, thương Mẹ biết nói sao cho hết. Mẹ nằm liệt giường, đứa nhỏ ban ngày, đứa lớn ban đêm, thay nhau bóp tay bóp chân cho Mẹ. Thương 2 đứa con trai tuổi mới lớn mà chịu thương chịu khó nâng giấc, chăm sóc Mẹ, không quản ngại, không nề hà…Các cháu làm những công việc mà khiến ai cũng phải rơi nước mắt khi nhìn thấy. Chị không có con gái, nhưng hai đứa con trai của chị đã chăm nom Mẹ bằng năm bằng mười con gái.


Biết mình không qua khỏi, chị nắm tay Mẹ vắn dài nài nỉ: Mẹ ơi, con muốn về nhà để chết. Con chết trong này không gặp được người thân! Nghe con nói mà thắt ruột gan, nhưng biết làm sao, còn nước còn tát. Mẹ chị gạt nước mắt làm lơ lời van nài của con. Mẹ cân phân giữa lời cầu xin và sự an toàn sức khỏe của con. Mẹ đành nhắm mắt quay đi, và tin rằng, nay chị đã hiểu tấm lòng Mẹ thương con trời biển thế nào.


Gần hai năm nằm một chỗ, tấm thân có lúc cũng đau đớn tận cùng, nhưng chị luôn giữ bình thản. Chị sợ con cái nghe thấy, sợ mẹ biết được, sợ anh em xót nên cứ cắn răng chịu. Ngày 1 tháng 11 năm 2012 lúc 7 giờ 25 phút, chị xuôi tay, để biết bao thương nhớ cho hai con, cho gia đình. Tuy biết rằng chị đi là thoát được cảnh đau đớn tấm thân, nhưng hiểu làm sao thấu nỗi châng lâng, đau đớn của gia đình khi vắng chị.


Chỉ cầu xin người giỏi, tốt như chị sẽ có một cuộc sống tốt lành, an bình ở nơi đến. Xin Chư Phật đón chị nơi cõi Niết Bàn.


tp




Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...

Tưởng Nhớ Gs. Nguyễn Duy Trại

Bút danh Thái Anh Duy Tiểu sử: Gs. Nguyễn Duy Trại bút danh Thái Anh Duy, sinh ngày 16/7/1934 tại làng Thượng Đáp, Phủ Nam Sách, Tỉnh Hải Dương, Việt Nam. Ông đã mãn phần lúc 1 Giờ 20 phút ngày...

Gió thoảng một đời

Viết về Lê Quang Cường, người bạn mới ra đi “ Chào tiên sinh! Tiên sinh khỏe không?” “ Không..., không được tốt lắm… tiên sinh à...” Giọng nói yếu ớt trả lời… Đó là câu thăm hỏi cuối cùng trên điện thoại...

Tưởng nhớ Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh

Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh, nguyên Tư Lệnh Hải Quân vùng III Sông Ngòi Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, đã mệnh chung ngày 31 tháng 5 năm 2018 tại thành phố Las Vegas, Nevada. Trang Tưởng...

Tưởng nhớ Luật Sư Đoàn Thanh Liêm

Tưởng nhớ Đoàn Thanh Liêm, một con người THANH CAO trong ý nghĩ và LIÊM CHÍNH trong hành động.

Hành Trình Người Cha: Luật sư, cựu tù nhân lương tâm Đoàn Thanh Liêm

Bố sinh năm 1934 tại làng Cát Xuyên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Có lẽ, sinh vào ngày trăng rằm, nên từ thuở nhỏ, bố rất thông minh, hiếu học. "Bố thuộc bài nhanh hơn bác," bác Sinh Đoàn...

Tưởng nhớ Ông Nguyễn Trọng Tiến

*Nguyễn Trọng Mẫn Kính lạy hương linh anh Nguyễn Trọng Tiến, Em bàng hoàng và đau đớn tột cùng, khi em được tin anh ra đi bất ngờ. Em vẫn không tin rằng anh đã vĩnh viễn xa em. Vậy mà giờ...