Thương tiếc Ông Nguyễn Mạnh Hoan



“Nếu con có làm điều gì khiến Bố phật lòng, con xin Bố tha lỗi cho con và mong Bố bình an nơi cõi Phật”, người con dâu vừa khóc vừa nói.



Ông bà sống chung với người con trai lớn, đến khi con trai lập gia đình, cô dâu về ở chung với Bố Mẹ chồng Cô dâu gốc Huế nhưng tính tình lại Nam rặc, ăn nói tuệch toạc, cứ nghĩ cái gì là nói cái ấy, không biết rào trước đón sau như phần đông các cô gái Huế. Làm dâu người Bắc, thời gian đầu cô cũng lo lắm, sống cũng khép nép thưa gửi, thiếu tự nhiên, nhưng dần dà tính tình nhân đức, hòa ái của Bố Mẹ, đã giúp người con dâu sống tự tin, bình an. Tình gia đình càng ngày càng nảy nở, cô coi cha mẹ chồng như cha mẹ ruột, và bù lại cha mẹ chồng cũng không còn nhớ cô là con dâu.


Xuất thân từ nhà giáo, ông là giáo viên Toán cấp III của trường Nguyễn Bá Tòng, Hoàng Hoa Thám, Bà Chiểu, SaiGon. Nghề đi dạy đã ít nhiều ảnh hưởng đến cách hành xử của Ông trong mọi tình huống. Ông ít nói, nhưng mỗi lời đều như đã đắn đo uốn lưỡi nhiều lần. Ông chừng mực mọi mặt kể cả biểu tỏ tình cảm. Thương vợ con nhưng lại ít biểu lộ bằng lời nói, lúc nào cũng kín đáo chăm sóc người thân. Đối với con cái, ông ít phê bình, góp ý, hay chen vào sinh hoạt vợ chồng của con cái. Ngay cả khi con trai cả lấy vợ, ông cũng để tùy ý con chọn lựa mà không tỏ ý điều gì. Tuy nhiên, không nói ra nhưng cả nhà đều hiểu, sự ít nói không đồng nghĩa với tình dễ dãi, gặp chăng hay chớ. Trong gia đình, mỗi thành viên đều hiểu ngầm quy ước chung là sống sao cho phải đạo làm người.


Ông là người rất khéo tay, khi về hưu, không còn bận bịu vấn đề cơm gạo cho gia đình, ông dành hết thì giờ để làm những việc mà ngày xưa ông phó mặc cho vợ. Gầy dựng một khoảnh vườn với rất nhiều loại cây ăn trái, rau quả…cũng là một cách phụ vào phần tài chánh của gia đình. Những lúc rảnh rỗi ông cũng bày ra nấu nướng, và ông nấu rất ngon, bày vẻ món này món kia. Ông cũng tự may vá lấy áo quần, chắc hẳn phần nào ông muốn đỡ bà một tay.


Ngày 19 tháng 3 năm 2014, Ông không còn ở thế gian này nữa. Nhưng với lòng quấn quít gia đình, thương con, yêu vợ. Chắc chắn ông vẫn còn quẩn quanh đâu đó, để phù hộ cho những người thân yêu đang châng lâng, lạc lỏng trong căn nhà nhỏ, nơi ông đã hiện diện như một bóng râm bao tháng ngày.


Cầu xin Phật Tổ gia ơn phù hộ độ trì cho phật tử Nhuận Trí, và ban sự yên vui, hạnh phúc cho gia đình ông Nguyễn Mạnh Hoan.


tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thương nhớ Ba Nguyễn Văn Đốc

Cách đây gần hai năm, khi bác sĩ phát hiện Ba có khối u trong gan, biến chứng từ căn bịnh viêm gan C. Chúng con đã lo sợ có ngày hôm nay, cái ngày Ba phải rời bỏ tụi...

Tưởng nhớ Võ Sư Phạm Kim Tuấn

Anh Phạm Kim Tuấn, ra đời tại Sài gòn vào năm 1955, anh là con trai trưởng của cố giáo sư Phạm Kim Vinh. Năm 1975, anh di tản sang Hoa Kỳ cùng với cha mẹ, một em trai...

Nhớ Mẹ Lâm Ngọc Lang

Chúng con xin kính cám ơn quí cô bác, anh chị gần xa đã đến giã từ Mẹ của chúng con. Chúng con nghĩ chúng con sẽ khó vượt qua nỗi đau buồn to lớn này nếu không có...

Thương nhớ Bà Lâm Ngọc Lang

Chị là con gái nhà giàu. Anh chỉ là anh lính chiến nghèo, theo yêu cầu công vụ mà trôi dạt đến đất Bạc Liêu, nơi mà cha mẹ chị gầy dựng cơ ngơi phồn thịnh bao đời. Vừa...

Tưởng nhớ ông Đỗ Bá Tòng

My Dad was a Captain in the Marines of the former South Vietnamese Military. He was captured and sent to a concentration camp after the communist invasion in 1975. In 1978, he was able to escape and fled on...

Nhớ mẹ Nguyễn Thị Huệ

Mẹ ơi! Chúng con đâu ngờ phải xa Mẹ vĩnh viễn, dẫu rằng chuyện sinh ký tử qui là lẽ thường tình. Nhưng cái lẽ thường tình đó không thường chút nào...

Cha tôi

Gửi đến Cha, Giáo sư Ưng Trung, người đã bỏ con đi quá vội. Trong mỗi chúng ta ai cũng có người cha, với lòng kính mến, thương yêu. Tôi cũng ở trong khuôn lệ đó. Một gia đình có chín...

Cuối Tháng Ba, nhớ Quang Du Ca

Quang Du Ca tức nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, tác giả hàng trăm ca khúc khác làm nóng dậy bầu nhiệt huyết của giới trẻ Miền Nam Việt Nam thập niên 60-70 đã xa lìa gia đình và bạn bè đúng bảy năm.

Thiếu Tướng Trần Bá Di: Niềm hãnh diện của QLVNCH

Nguyên Tư Lệnh Sư Đoàn 9 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Nguyên Tư Lệnh Phó Quân Đoàn 4, Nguyên Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Ông là một trong những vị tướng sau...

Tưởng Nhớ Anh Nguyễn Công Lộc

Em rất hãnh diện khi làm em của anh. Anh ra đi ngày 9 tháng 3, ba ngày trước đó, vợ anh thấy anh có dấu hiệu bất thường, anh không trả lời những câu hỏi thăm của chị. Chị hiểu...