Cha tôi

Tôn Nữ Ngộ Khê

Gửi đến Cha, Giáo sư Ưng Trung, người đã bỏ con đi quá vội.

Trong mỗi chúng ta ai cũng có người cha, với lòng kính mến, thương yêu. Tôi cũng ở trong khuôn lệ đó.

Một gia đình có chín người con, vợ, mẹ, bản thân ông, thêm hai người giúp việc. Cả thảy mười bốn người trong gia đình, vậy mà chỉ có một mình cha tôi gánh vác, bảo bọc.

Cha tôi sinh trưởng trong một gia đình quyền quí, được chức trọng trong chính phủ thời Vua Bảo Đại, nhưng cha tôi từ chối chức quyền để đi làm thầy giáo. Đời sống thật khiêm nhường, không dư, không thiếu, vẫn êm đềm theo ngày tháng, các con khôn lớn và trưởng thành theo năm tháng cần cù của ông.

Cha tôi dạy Pháp Văn, Việt Văn tại trường Quốc Học, Đồng Khánh, Huế, về sau đổi ra Nha Trang dạy Võ Tánh và Bồ Đề. Người xem học trò như con, nên ra sức giảng dạy những điều tốt đẹp, cách xử thế với đời

Rồi tuổi đời chồng chất, cha tôi đi dạy ít giờ hơn để chuẩn bị hưu trí.

Ngỡ dòng đời trôi chảy êm xuôi, không ngờ biến cố tang thương bao trùm khắp đất nước. Gia đình tôi chia lìa, tôi lạc quê, tìm nơi bến lạ. Cứ tưởng lạc nhau mãi mãi, không ngờ tôi liên lạc được với gia đình, và biết cha tôi đã nghỉ hưu, nhưng lại không hưởng được hưu bổng.

Vài thùng quà khiêm nhường gửi về đóng góp thêm cho gia đình, không bao giờ tôi quên vài món đặc biệt trân trọng trao đến cha.

Khi có chương trình đoàn tụ, tôi cũng đã lo được cho gia đình có giấy tờ, và rồi chỉ còn chờ ngày sum họp. Trong thời gian đó, tôi và cha vẫn liên lạc với nhau đều đặn qua thư từ, đôi khi tôi cũng tâm sự một vài vấn đề mình ưu tư trong tình cảm, để mong nhận được từ cha lời khuyên. Cha cũng gửi cho tôi đọc những bài thơ ông làm cùng với những tấm hình với lời đề tặng yêu thương nồng ấm.

Nhưng rồi một ngày nọ, tin nhà đưa đến, cha tôi đã nghìn trùng xa cách, ra đi một cách bình yêu, nhẹ nhàng. Đầu óc tôi quay cuồng, tôi thẩn thờ, tê điếng lòng. Bao nhiêu hy vọng, mong chờ, bao nhiêu dự tính trong tôi đã tan tành.

Ngày lễ phát tang, thân bằng quyến thuộc đến phân ưu, chia buồn với gia đình tôi. Những bình hoa màu sắc tang chế, tiếng kinh cầu siêu, tiếng gõ mõ, âm thanh trầm trầm, se sắt lòng tôi. Ngước nhìn di ảnh cha tôi, khuôn mặt hiền từ đôn hậu, đôi mắt sáng ngời, nụ cười bình thản, giờ đây đã từ biệt thế gian, để đi về cõi vĩnh hằng.

Những kỷ niệm lời cha dạy cho từng đứa con, giờ đây chúng con chắt chiu nhắc lại qua làng lệ ứa. Cha là bó đuốc sáng ngời, dẫn dắt chúng con trên muôn vạn nẻo đường đời lắt léo này. Trước đây mỗi khi con tuyệt vọng, bao nỗi đắng cay, đôi khi thúc đẩy con bỏ cuộc chơi với đời, thì cha nâng đỡ, ủi an. Giờ đây bó đuốc đã tắt, con sợ trong đêm tối, nghị lực và niềm tin có còn ngự trị trong con lâu dài nữa không?

Huyết quản của cha đang luân lưu trong cơ thể con, con xin được nối tiếp có một lòng sắc son, đối xử với người chung quanh khi con còn sống giữa thế gian này phải có đức công bằng, rộng lượng mà như khi xưa cha đã cư xử và được mọi người kính trọng. Những người học trò họ cũng rất hãnh diện khi được học ở cha tôi với một tấm lòng quí mến.

Sau cùng tôi cũng rất hãnh diện khi mang dòng họ của Cha tôi.

Con gái, Tôn Nữ Ngộ Khê

Mời độc giả xem chương trình “Quê Nhà Quê Người” với đề tài “Ga Cuối Đường Tàu” (phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...

Anh Bằng người nhạc sĩ đàn anh khả kính

Anh Bằng tên thật Trần An Bường, sinh năm 1926 tại thị tứ Điền Hộ, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1935, ông xa gia đình để học Tiểu chủng viện Ba Làng tại huyện Tĩnh Gia, thuộc tỉnh Thanh Hóa,...

Quy Hương Đất Phật

5 giờ sáng, cậu em út báo tin: Mẹ tôi, bà Phạm Thị Bộ, pháp danh Diệu Âm Quảng Tấn, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1929, tỉnh Quảng Ngãi, đã tạ thế lúc 4 giờ sáng ngày 23...

Chiêm Nghiệm giữa Sống và Chết

  (Cho Teresa Uyên Chi Đỗ) Cô cháu tôi (con út của em gái tôi) chỉ còn hai tháng nữa được 39 tuổi bỗng một ngày như mọi ngày, khám phá ra bị ung thư gan ở giai đoạn cuối....

Một vị Thầy thương yêu học sinh như con ruột

Chúng tôi vừa nhận được tin buồn: cụ Võ Như Nguyện, Cựu Giám Đốc Viện Hán Học Huế, vừa qua đời tại Pháp lúc 9 giờ sáng ngày 3 tháng 9 năm 2018 nhằm ngày 24 tháng 7 năm...

Tưởng nhớ Ông Nghiêm Xuân Thuyết

Ngày 13 tháng 10 năm 2018, tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, nơi ông Nghiêm Xuân Thuyết giã từ gia đình, bạn bè lần cuối. Nơi có rất nhiều con cháu để tang ông, nơi có rất...

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...