Con thật có lỗi với Đẻ.

Tranh Mai Trung Thứ

Con không phải là con của Đẻ sinh ra, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi đẻ luôn yêu quí con như đứa con dứt ruột đẻ ra. Bốn chị em con, như cùng một mẹ, đã sống bên nhau những ngày thật đầm ấm, thật hạnh phúc, tràn tiếng cười, dù rằng nhà mình nghèo khó, thiếu trước hụt sau.

Để nuôi bầy con 3 đứa và một đứa bá vơ là con. Mỗi sáng Đẻ ra vườn, quơ quào ít trái cây, khi thì vài trái ổi sẻ ruột đỏ, khi thì nải chuối, chùm khế chua. Đẻ mang ra chợ chỉ đủ đổi lấy vài lon gạo cho ngày hôm đó. Nói theo kiểu xưa thì nhà mình đong gạo hàng ngày. Nên có ngày đổi được nhiều gạo thì chúng con ăn no, còn thường thì đứa nào khi bỏ chén cơm xuống cũng thòm thèm muốn ăn thêm. Tụi con đứa nào cũng tuổi lớn, vậy mà ăn uống thường xuyên thiếu thốn. Mấy mẹ con mình chỉ dư tiếng cười.

Con nhớ hồi đó, thức ăn chính của nhà là nước mắm, có hôm được thêm nồi canh dưa khế, khế Đẻ hái ngoài vườn, trái nào tốt lành mang ra chợ đổi gạo, trái nào sâu ăn thì Đẻ vạt phần sâu, còn lại Đẻ muối dưa. Tụi con lom lom mong dưa chín để được một bữa canh dưa khế, mà sao canh dưa khế nấu với muối và đường ngon thế, nó chua chua ngọt ngọt, thật bắt cơm. Hôm nào sang thì được một con cá rô kho mặn chát. Dạo ấy J thường đi dạy về trễ, ở nhà 4 mẹ con, chia nhau nửa con cá, phần còn lại đẻ lật úp xuống, che khuất xương để người ăn sau thấy còn nguyên.

Sau này khi lớn lên, làm ăn khá, con nhớ nồi canh dưa khế xưa, cũng mua về nấu thử nhưng ăn không còn ngon như xưa. Thế mới biết người ta ăn ngon không phải vì thức ăn ngon. Dạo đó con không biết tại sao, mỗi lần nấu cơm xong thì Đẻ lại xới ra cái rá treo lên giàn. Con là đứa cao nhất nhà, cứ len lén nhìn vào rá cơm coi thử hôm nay rá đầy hay lưng, để biết mình được no hay đói. Mà nào con không có nhà cừa để phải tá túc nhà Đẻ. Con ở với ông bà ngoại khá giả, đầy đủ cơm ăn áo mặc, vậy mà cứ ưa bám lấy J, con gái lớn của Đẻ, theo về nhà để chia bớt phần cơm của Đẻ và mấy em.

Tụi con đứa nào cũng thích thơ văn, suốt ngày bàn luận văn chương mà chả đứa nào chịu phụ Đẻ trong công việc bếp núc. Có hôm J nghêu ngao: “Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu” Ý J là muốn gọi Đẻ bằng “Bầm” như người Bắc. Nhưng Đẻ không hiểu, Đẻ chưởi cho một trận, Đẻ tưởng tụi con nói Đẻ ‘bần”… tiện! Tụi con đứa nào cũng xép ve, không dám hó hé..
Mà Đẻ đẹp lắm, chả một đứa con nào bì được với Đẻ, da trắng, người dong dỏng cao, răng đen nhánh. Thì nhờ vậy mà ngày xưa khi Ba là nhân viên hỏa xa, thấy một cô trên tàu quá xinh đẹp, đã nói năng sao đó mà dắt được nàng về nhà. Lúc Ba đưa Đẻ về ra mắt gia đình, ai cũng mê mẫn sắc đẹp của Đẻ. Đẻ có tất cả cái vẻ của cô con gái quí phái, sang cả, dù rằng bắt đầu từ ngày về làm dâu, chưa một lần được mặc cái áo mới. Tội nghiệp Đẻ, Ba mất sớm, đã ở vậy nuôi 5 người con nên người, và một đứa bá vơ là con.

Vậy mà khi Đẻ từ giã cõi đời, con cái đều đông đủ, chỉ có đứa “bá vơ” tốn cơm tốn gạo là không về bên Đẻ. Con thật ăn ở không phải với Đẻ, Đẻ ơi!

Phan.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...

Anh Bằng người nhạc sĩ đàn anh khả kính

Anh Bằng tên thật Trần An Bường, sinh năm 1926 tại thị tứ Điền Hộ, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1935, ông xa gia đình để học Tiểu chủng viện Ba Làng tại huyện Tĩnh Gia, thuộc tỉnh Thanh Hóa,...

Quy Hương Đất Phật

5 giờ sáng, cậu em út báo tin: Mẹ tôi, bà Phạm Thị Bộ, pháp danh Diệu Âm Quảng Tấn, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1929, tỉnh Quảng Ngãi, đã tạ thế lúc 4 giờ sáng ngày 23...

Chiêm Nghiệm giữa Sống và Chết

  (Cho Teresa Uyên Chi Đỗ) Cô cháu tôi (con út của em gái tôi) chỉ còn hai tháng nữa được 39 tuổi bỗng một ngày như mọi ngày, khám phá ra bị ung thư gan ở giai đoạn cuối....

Một vị Thầy thương yêu học sinh như con ruột

Chúng tôi vừa nhận được tin buồn: cụ Võ Như Nguyện, Cựu Giám Đốc Viện Hán Học Huế, vừa qua đời tại Pháp lúc 9 giờ sáng ngày 3 tháng 9 năm 2018 nhằm ngày 24 tháng 7 năm...

Tưởng nhớ Ông Nghiêm Xuân Thuyết

Ngày 13 tháng 10 năm 2018, tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, nơi ông Nghiêm Xuân Thuyết giã từ gia đình, bạn bè lần cuối. Nơi có rất nhiều con cháu để tang ông, nơi có rất...