Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Ông Bùi Bỉnh Bân (Hình Triết Trần)

Anh Bân thương kính,

Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, chúng tôi đến đây không còn nghe anh nói, phát biểu những ý kiến như những lần sinh hoạt cộng đồng, mà đến đây cùng với những bạn trẻ tiếp bước cha anh phục vụ Cộng Đồng và nhiều anh em đồng môn, chiến hữu của chúng ta để tiễn đưa anh về cõi vĩnh hằng.

Chúng tôi đau buồn lắm để nói lời chia buồn cùng chị Nguyễn Ngọc Thanh, người vợ hiền yêu quý của anh, người đã giúp anh có thì giờ, có phương tiện vật chất tinh thần để phục vụ Cộng Đồng và đã giúp chúng tôi tài lực vật lực và tinh thần mỗi khi cần đến, và hai con anh là Christine Thanh Hà Bùi và Robert Bảo Bỉnh Bùi cùng tất cả quyến thuộc thân thương của anh. Chúng tôi cùng nhau tưởng nhớ đến anh và xin cầu nguyện cho anh – Cho hương hồn Quảng Trí Thiện, được thanh thản trên đường về quê thật, đời đời an nghỉ nơi Miền Cực Lạc.

Nhớ lại những ngày đầu của thập niên 90 của thế kỷ trước, sau 15 năm tạm ổn định cuộc sống của đời tị nạn , những vị nhân sĩ có tâm huyết trong cộng đồng người Việt tị nạn đều nhận định rằng: chúng ta đến đất nước Hoa Kỳ nầy không phải chỉ để tạm dung một thời gian rồi phục quốc, mà trước tình trạng chính trị phức tạp trong cộng đồng chúng ta, cũng như sự biến chuyển đa dạng trên toàn thế giới, chúng ta phải chọn nơi nầy làm quê hương thứ hai để con cháu được có cuộc sống an vui hạnh phúc và phát triển lâu dài. Do vậy, chúng ta đã đề ra mấy mục tiêu chính cần theo đuổi, đó là: phải xây dựng một cộng đồng vững mạnh, có tổ chức để trước hết bảo tồn và phát huy văn hóa của dân tộc Việt Nam chúng ta, và để giao tiếp trong tương quan với những cộng đồng bạn vì quê hương nầy vốn đa dạng được mang tên là Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.

Đây là xứ tự do, dân chủ, trọng pháp nên Cộng Đồng của chúng ta cũng được xây dựng trong tinh thần đó. Năm 1994, với sự yểm trợ mạnh mẽ của các tôn giáo, chính đảng, đoàn thể và nhiều nhân sĩ có uy tín trong Cộng Đồng có lập trường Quốc Gia chân chính cùng bảy đoàn thể đã đề cử anh làm thụ ủy một Liên Danh ra tranh cử cùng hai Liên Danh khác và kết quả chúng ta đã được đồng hương chọn lựa trong một cuộc bầu cử được tổ chức một cách quy mô, rộng lớn, công bằng và trong sáng.

Cũng trong thời gian nầy, các Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn ở các địa phương trên Hoa Kỳ và khắp nơi đã có cùng quan điểm với CĐVNNC nên đã kết hợp lại và trong một cuộc đại hội tại San Jose đã bầu anh vào chức vụ Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại.

Anh xứng đáng với chức vụ Chủ Tịch Cộng Đồng vì anh đã từng là Kỹ Sư và là Giáo Sư của trường Đại Học Quốc Gia Lâm Nông Nghiệp, tốt nghiệp Cao Học Hành Chánh của Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sài Gòn và là chuyên viên của Hội Đồng Kinh Tế Quốc Gia của VNCH…

Trong hai nhiệm kỳ của Ban Đại Diện CĐVNNC cùng với Ban Đại Diện CĐNVQGHN dưới sự lãnh đạo của anh cũng đã mở đầu những sinh hoạt mới cho Cộng Đồng để bảo tồn và phát huy văn hóa Việt Nam và một mặt đối kháng với sự đánh phá của bọn tay sai cộng sản nằm vùng, như :

  • Tổ chức những ngày lễ lớn: Giỗ Tổ Hùng Vương, Ngày Quốc hận…

  • Tổ chức Hội Chợ Tết Nguyên Đáng và Tết Trung Thu.

  • Tổ chức Diễn Hành Xe Hoa hàng năm.

  • Kết hợp với đài phát thanh Sống Trên Đất Mỹ để vận động với thành phố Westminster xây dựng cho được Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ hiện nay trên công viên Tự Do.

  • Tổ chức những lớp học và những buổi thi nhập quốc tịch Hoa Kỳ.

  • Giúp phương tiện chuyên chở đón đưa tại phi trường những gia đình H.O. mới đến định cư, và đi làm thủ tục nhập cư tại những cơ quan cần thiết. Và anh đã trả tiền học lấy bằng lái xe cho một số anh em còn gặp khó khăn.
  • Trong những thiên tai động đất chúng ta đều tổ chức thăm viếng an ủi đồng hương gặp nạn.

  • Lập hồ sơ Đòi Tài Sản cho đồng hương đã bị nhà cầm quyền Cộng Sản chiếm dụng sau 1975 tại Việt Nam để nhờ chính phủ Hoa Kỳ can thiệp. Hồ Sơ đã lên đến Bộ Ngoại Giao.

  • Tổ chức những cuộc biểu tình đối phó sự xâm nhập của Cộng Sản Hà Nội và phản đối bạo quyền dàn áp nhân dân và tôn giáo ở quốc nội.

Thật là “vạn sự khởi đầu nan” nên chúng ta đã bị những đánh phá của bọn tay sai cộng sản nằm vùng bất cứ công việc gì chúng ta thực hiện, dưới mọi hình thức. Tuy không thành công mỹ mãn, nhưng chúng ta cũng vượt qua được những sự phá hoại của chúng. Đơn cử là Cộng Đồng chúng ta đã thắng kiện tại Tòa Thượng Thẩm Westminster khi chúng tiếm danh và lập ra một Ban Đại Diện khác năm 2005. Tại Tòa án Santa Ana, Tòa đã buộc một đài phát thanh phải xin lỗi riêng anh trên radio của chúng hằng đêm vì sự “phát ngôn mạ lị bừa bãi vô căn cứ” của chúng. Và một tờ báo cũng đã phải bồi hoàn cho vợ chồng anh về số tiền mà chúng quỵt nợ…

Về sau, với tình trạng thiếu trung thực của giới truyền thông, với sự xâm nhập theo Nghị Quyết 36 của Cộng Sản Hà Nội, anh đã thành lập một đài truyền hình FREEVN.NET dưới tư cách Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, để nói lên tiếng nói trung thực của Người Việt Quốc Gia và giải tỏa những sự xuyên tạc.

Anh Bân ơi! Đành rằng “sinh ký tử quy”, nhưng sự ra đi của anh thật là nỗi đau buồn, mất mát to lớn cho gia đình anh, cho tất cả mọi người thân bằng quyến thuộc xóm giềng ở quê nhà cũng như ở nơi đây. Bởi vì cuộc đời của anh cũng đã từng gánh chịu nhiều thăng trầm của vận nước. Anh đã cùng chúng tôi luôn ấp ủ một giấc mộng cùng nhau chiến đấu, cùng nhau đấu tranh, cùng nhau xây dựng để Cộng Đồng Việt Nam thật sự vững mạnh, để cho Việt Nam thật sự được tự do, độc lập, phú cường, cho dân tộc Việt nam thoát khỏi sự sợ hải khốn cùng và thấy nhân phẩm, danh dự được trả lại cho mỗi con người đang sống trên quê hương Việt Nam hiện nay. Có nghĩa là chế độ Cộng Sản độc tài, tàn bạo, phi nhân, gian dối phải cáo chung, để trả lại quyền tự quyết cho dân tộc Việt Nam toàn quyền định đoạt. Rồi cùng nhau đuổi bọn xâm lược Trung Cộng ra khỏi đất nước.

Anh Bân thương kính ! Ngày anh quy tiên, mọi người chúng tôi hiện diện nơi dây không có một nắm đất của quê hương rắc lên quan tài để gọi là tiễn đưa anh, Nhưng ở nơi đây, xứ Hoa Kỳ nầy, chúng tôi có hằng vạn đóa hoa hồng rắc lối anh đi, có tấm lòng kính trọng anh, thương tiếc anh vô vàn, đang cầu nguyện cho hương hồn anh được Trời Phật tiếp dẫn về quê thật.

Với những việc anh đã làm, với phẩm chất mà anh đã có, anh có quyền thanh thản an nghỉ. Anh đã để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm tốt đẹp, cùng với nhiều điều thật đáng suy ngẫm để mỗi khi tưởng nhớ đến anh. Ước nguyện chưa thành của anh nhất định sẽ được thế hệ sau gánh vác và thực hiện.

Thôi từ nay ở chốn Trăng Sao, nơi Miền Cực Lạc anh hãy tiêu diêu và an nghỉ.

Anh Bân ơi! Chúng tôi vô cùng đau đớn nhỏ lệ khóc tiễn đưa anh!

Vĩnh biệt anh Bân nhé!

Vĩnh biệt anh Bân nhé!

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại

___________

Tiễn anh BÙI BỈNH BÂN

Rất bàng hoàng nghe tin anh mất
Mới ngày nào trò chuyện cùng nhau
Ta đem thế sự luận bàn
Bước đường tranh đấu hãy còn gian truân
Tiếc thương anh khóc không thành tiếng
Lệ khô rồi sau cuộc tang thương
Chúng ta, lũ mất quê hương
Nơi nầy đất khách gởi xương sá gì
Hờn vong quốc vẫn nung nấu chí
Bóng quê hương giữ mãi trong tim
Dù cho vật nổi sao chìm
Vẫn mơ ngày Hội Long Vân trở về
Bình Định, Nam Định cùng về
Không ai ngăn được lời thề nước non
Anh đã hẹn sao giành đi trước
Bỏ anh em đang bước gian nan
Anh về quê thật thiên đàng
Chúc anh an nghỉ bên ngàn trăng sao
Hôm nay bên những người yêu dấu
Đủ anh em chiến hữu, đồng môn
Dâng anh một chén trà thơm
Ly bôi xin cạn tiễn chân anh hiền
Giờ đây anh nhập cõi thiền
Chúc cầu anh đến bến bờ vô ưu…

Nguyễn Công Lượng
2.11.201


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Phan Võ Viên

  Mười năm tù cải tạo, cộng với những bệnh đang mang, gia đình cứ ngỡ ông ra đi sớm hơn, không ngờ ông sống thêm 3 năm nữa với con cháu. Có được điều này, gia đình tin rằng...

Tưởng nhớ Bà Quả Phụ Maria Nguyễn Văn Lân

  Sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo ở Nam Định, nơi sản sinh rất nhiều nhân tài về quân sự cũng như lãnh vực văn hóa. Sử sách ghi lại, Nam Định là quê hương của nhà Trần...

Tưởng Nhớ Họa Sĩ Lê Văn Đệ

Lê Văn Đệ (1906-1966) là Giám Đốc đầu tiên của trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Sau khi trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương thành lập tại Hà Nội năm 1925 dưới quyền Giám Đốc...

Tưởng nhớ Thầy Di Như – Võ Văn Khoa

Xuất thân Thầy Di Như tên thật là Võ Văn Khoa, sinh ngày 24 tháng 2, 1938 (tuổi Đinh Sửu), tại Làng Khánh Thiện, Mũi Né, Bình Thuận. Ngay trước mặt nhà là Đình Làng Khánh Thiện, và chỉ cách...

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Hồng Ngọc

Bà Phạm Thị Hồng Ngọc sinh ngày 21 tháng 1 năm 1935 tại Hà Nội. Bà có một người anh và hai người em, nhưng đều mất sớm, nên bà trở thành con duy nhất của gia đình. Tuy được...

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...