Nhớ anh Ngô Gia Truy

 

Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng hữu, hay là chính anh hiện tại, với miệng luôn mỉm cười, như người bạn Song Vũ Ngô Văn Xuân K17 nhận xét: “… Cuối năm 1967, khi tôi về làm TĐP/TĐ2/11 cho niên trưởng Nguyễn Văn Tạo K16, anh giới thiệu một số sĩ quan, tôi nhận ra ngay Ngô Gia Truy là em anh Ngô Gia Tiến K16. Cả hai giống nhau lạ lùng, nét mặt như lúc nào cũng đang mỉm cười, nếu có khác chăng là Truy vui vẻ nhanh nhẹn hơn…”. Nhưng nhiều phần, có lẽ chị thương cuộc đời ba chìm bảy nổi của anh đang cần một bàn tay phụ nữ đỡ nâng… Tất cả những điều ấy đã khiến chị mềm lòng trước anh, người hơn chị đến 21 tuổi.

Chị nhớ lại ngày chị xiêu lòng vì anh, hầu như tất cả các bạn đồng nghiệp đều không hiểu tại sao sự thể lại như thế. Vậy mà chị đã sống với anh bền vững cho đến ngày anh nhắm mắt xuôi tay, cái ngày mà anh để lại ba mẹ con côi cút, nơi căn nhà nhỏ, họ từng chung sống 25 năm, ấm áp, nghĩa tình.

Mấy tháng nay, từ khi anh không còn bên gia đình, căn nhà trống hoắc, lạnh tanh. Giàn bầu bí sau nhà không còn rợp bóng, lá vàng quéo lại rơi rụng dần, thân cây cũng héo đi như lòng chị. Ngày anh còn sống, thú vui của anh là sáng sáng ra vườn sau, nhìn những trái bầu bí nhú ra từ nụ hoa, anh theo dõi sự lớn lên từng ngày, anh chậm rãi săm soi từng hoa từng trái, xanh mướt, mát rượi, giàn bầu bí quanh năm sai quả. Anh thích thú mỗi sáng hái dăm ba trái bỏ vào sau xe, đem cho bạn. Anh thích lắm, mùa nào thức ấy, anh vui niềm vui rất đơn giản.

Chị Vũ Thùy Linh và hai con trước bàn thờ chồng. (Hình: tp)

Chị xót anh tuổi già con mọn, chị muốn anh thảnh thơi, không vướng bận áo cơm. Chị muốn để mình chị lo. Chị muốn anh cứ vui chơi với bạn bè, để bù lại những ngày trầm mình trong lửa đạn chiến tranh. Thế đó, một mình, chị đã bươn chải kiếm sống. Mấy năm sau này, chị đi làm xa, hai ba tháng mới về với chồng con một lần. Chị không an lòng lắm khi rời anh, nhưng nhờ hai con gái đã lớn đỡ đần, chị tự hứa, chỉ ráng vài năm nữa, khi tài chánh gia đình vững vàng, chị sẽ ở hẳn bên gia đình, ở hẳn bên anh để nhà không vắng người nội trợ.

Nhưng nào lời hứa có được như ý mình. Một chuyến về thăm, chị thấy anh khác, xuống sắc nhiều, hỏi thì vẫn nói những lời cho chị an tâm.

Sau vài lần ra vào nhà thương, sức chống chọi với căn bệnh càng ngày càng sút giảm, anh ăn không được, thở rất khó, miệng lỡ và sốt cao. Chị ý thức chuyện phải đến, nhưng vẫn không ngờ anh ra đi nhanh đến thế. Chỉ sau 10 lần xạ trị là anh buông. Chị thương anh biết bao nhiêu mà kể. Lúc khỏe mạnh anh cứ ao ước khi trăm tuổi sẽ được chôn cất tại quê nhà, nơi vùng đất mà theo anh sẽ phát phần con cái. Chị chìu ý, đã không quản ngại, đưa anh về tận nơi anh chọn. Chị an tâm là anh vui an nghỉ nơi mà anh mong muốn.

Người xuôi tay đã an phần, người ở lại đau đớn nhớ thương biết nhường nào. Anh đi rồi, hai con cũng phải đến trường, chị vô ra một mình hiu quạnh. Cái phone của anh, chị giữ lại bên mình, như giữ lại chút hơi ấm còn vương. Thảng hoặc phone cũng reo lên. Có khi nào là anh gọi chị, có khi nào là anh chưa siêu thoát, còn vấn vương hơi hướm gia đình. Có khi nào mọi chuyện chỉ là giấc mơ, và anh vẫn đâu đó sau giàn bầu bí, vẫn đâu đó ở các quán cà phê quen thuộc, ham vui chưa về.

Chị thắp một nén nhang lên bàn thờ anh, lòng nhớ thương quặn thắt.

tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...

Anh Bằng người nhạc sĩ đàn anh khả kính

Anh Bằng tên thật Trần An Bường, sinh năm 1926 tại thị tứ Điền Hộ, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1935, ông xa gia đình để học Tiểu chủng viện Ba Làng tại huyện Tĩnh Gia, thuộc tỉnh Thanh Hóa,...