Nhớ mẹ Nguyễn Thị Huệ

Mẹ ơi! Chúng con đâu ngờ phải xa Mẹ vĩnh viễn, dẫu rằng chuyện sinh ký tử qui là lẽ thường tình. Nhưng cái lẽ thường tình đó không thường chút nào khi nó ập đến với chúng con quá bất ngờ. Dù rằng Mẹ đã quá cái tuổi thất thập cổ lai hy từ lâu, nhưng trong đầu chúng con chưa bao giờ thoáng ý nghĩ phải xa Mẹ. Mẹ khỏe mạnh, vui tươi, hồn nhiên… giữa cuộc đời. Mẹ nói nói, cười cười với con cháu, Mẹ bình thường, an nhiên trong cuộc sống, thế mà chỉ thoáng phút chốc, Mẹ đã biến khỏi vòng tay thương yêu của gia đình thân quyến.

Mới sáng 21, Mẹ bị strock nhẹ, chúng con cẩn thận đưa Mẹ vào nhà thương. Sau khi chẩn đoán, các bác sĩ cũng tỏ ra không lo lắng mấy về tình trạng của Mẹ. Nhiều người bị nặng hơn Mẹ nhiều lắm, đã được cứu chữa, lẽ nào Mẹ không. Bác sĩ tận tình coi sóc, cho thử vài thứ, máu, mỡ, đường… và tỏ dấu lạc quan. Gia đình cũng yên tâm trước sự tiến triển, bình thường dần trở lại với Mẹ. Qua vài hôm, các bác sĩ để nghị chuyển Mẹ qua Rehab, cả nhà mừng quá, như thế là chẳng có điều gì phải lo nữa rồi. Mẹ đã thực sự khỏe mạnh, đã thực sự còn bên cạnh chúng con thêm nhiều năm nữa.

Ngay buổi sáng ngày 26 tháng 3 năm 2018, bệnh viện quyết định chuyển Mẹ qua khu phục hồi, thì ngay tồi hôm đó, Mẹ đã bất ngờ xuôi tay. Tại sao lại như vậy? Tại sao Mẹ lại bỗng chốc thay đổi để chúng con phải mồ côi? Mẹ ơi, mấy chục năm hy sinh cho chồng con, sao Mẹ không hy sinh thêm chút nữa, để cho chúng con thêm nhũng ngày bên Mẹ! Sao vậy Mẹ? Sao Mẹ nỡ bỏ chúng con mà đi trong khi lòng chúng con tràn ngập niềm hy vọng.

Ôi Mẹ, người đàn bà suốt một đời chỉ biết sống vì cuộc sống của chồng con, chỉ biết lấy niềm vui của chồng con làm lẽ sống của mình. Ngay khi đất nước chìm trong bể khổ, thì Mẹ đã thúc hối Ba đi, Mẹ ở lại để phòng khi Ba đi không được, cũng có nơi an toàn để trở về. Ba vượt biên năm 1981, Mẹ một thân một mình thay chồng lo cho con. Cả đời làm vợ làm mẹ, đâu có kinh nghiệm lao vào đời kiếm đồng tiền nuôi con. Thế mà ngày Ba đi, Mẹ đã nhanh chóng lao ra khỏi mái ấm gia đình để kiếm miếng cơm tấm áo cho con thơ. Hai bàn tay tiểu thư yếu đuối tưởng chỉ biết chu toàn công việc bếp núc gia đình, không ngờ nay cũng lanh lẹ, quyền biến lúc thay chồng làm cha. Mẹ giỏi lắm, trong hoàn cảnh cả nước đói khổ thì Mẹ vẫn giữ được cho các con Mẹ cơm no áo ấm. 10 năm đơn chiếc chờ đợi, thì năm 1991 Ba đã hoàn tất giấy tờ bảo lãnh Mẹ sang đoàn tụ. Hai cuộc di cư, 1954 với tàu há mồm vào Nam, và 37 năm sau trên chuyến máy bay rời Việt Nam qua Mỹ, Mẹ vẫn là Mẹ ngày nào của chúng con, hy sinh, quên thân mình, lẽ sống là chồng và con, cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.

Mẹ ơi! Người tốt lành như Mẹ, có ở đâu thì cũng được bao bọc bởi lòng kính mến yêu thương của những người chung quanh. Mẹ với chúng con, hay Mẹ ở trên cõi Vĩnh Hằng, Mẹ vẫn là người luôn được yêu mến. Chúng con ước ao, kiếp này và nhiểu kiếp sau nữa, vẫn là con của Mẹ, Mẹ yêu quí.

Các con của Mẹ

Mời độc giả xem chương trình “Quê Nhà Quê Người” với đề tài “Gian truân cảnh vợ tù ‘cải tạo’” (phần 2)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...

Anh Bằng người nhạc sĩ đàn anh khả kính

Anh Bằng tên thật Trần An Bường, sinh năm 1926 tại thị tứ Điền Hộ, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1935, ông xa gia đình để học Tiểu chủng viện Ba Làng tại huyện Tĩnh Gia, thuộc tỉnh Thanh Hóa,...

Quy Hương Đất Phật

5 giờ sáng, cậu em út báo tin: Mẹ tôi, bà Phạm Thị Bộ, pháp danh Diệu Âm Quảng Tấn, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1929, tỉnh Quảng Ngãi, đã tạ thế lúc 4 giờ sáng ngày 23...

Chiêm Nghiệm giữa Sống và Chết

  (Cho Teresa Uyên Chi Đỗ) Cô cháu tôi (con út của em gái tôi) chỉ còn hai tháng nữa được 39 tuổi bỗng một ngày như mọi ngày, khám phá ra bị ung thư gan ở giai đoạn cuối....

Một vị Thầy thương yêu học sinh như con ruột

Chúng tôi vừa nhận được tin buồn: cụ Võ Như Nguyện, Cựu Giám Đốc Viện Hán Học Huế, vừa qua đời tại Pháp lúc 9 giờ sáng ngày 3 tháng 9 năm 2018 nhằm ngày 24 tháng 7 năm...

Tưởng nhớ Ông Nghiêm Xuân Thuyết

Ngày 13 tháng 10 năm 2018, tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, nơi ông Nghiêm Xuân Thuyết giã từ gia đình, bạn bè lần cuối. Nơi có rất nhiều con cháu để tang ông, nơi có rất...

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...