Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực hùng mạnh, họ sẽ an trú trong vùng ánh sang trong suốt thật lâu, và như thế trạng thái cơ thể người quá cố sẽ giữ được vẻ tươi nhuận, hồng hào như đang trong giấc ngủ. Bà Dư Mỹ Hoa nằm như ngủ, chắc rằng Bà đã định tâm được lâu trong vùng ánh sáng trong suốt.

Có gì lạ đâu, nếu Bà tươi nhuận, nằm đấy, trụ trong vùng ánh sáng trong suốt lâu dài. Bởi một đời ăn ở tốt đẹp với mọi người, bời một đời chung thủy với người chồng đã ra đi rất sớm, khi Bà còn ở tuổi thanh xuân. Họ yêu nhau và lấy nhau, sống hạnh phúc với nhau được mười năm thì ông ra đi. Thuở ấy, Bà chưa qua tuổi 40, rất thanh sắc. Thuở ấy, Bà cũng bị vây quanh, dòm ngó, bởi những người đàn ông lịch lãm, thanh lịch… Họ mến vì sắc, yêu vì tình, nhưng Bà ngoảnh mặt lại với những tình cảm đó. Bà yêu chồng, rất yêu người chồng, mà theo Bà thật là hiếm hoi có được một người đàn ông trên cõi đời có nhiều tính tốt đến thế. Bà ở vậy, với duy nhất một bóng hình trong tim, và lấy đạo pháp làm lẽ sống cho mình.

Bà siêng năng đến Chùa, cúng dường Chư Phật, làm công quả cho Chùa. Bà không từ nan bất cứ một ai cần sự giúp đỡ. Bao nhiêu tiền hưu trí, bà dùng để giúp những kẻ thiếu thốn, côi cút, đói nghèo. Bà nghĩ: Cho thì còn giữ lại thì hết., và Bà sẵn lòng với hết thảy mọi người, không biết nói: “không” với bất cứ một ai.

Bà không có con, nên bao nhiêu tình thương gia tộc Bà dồn hết cho cháu. Những đứa cháu con của người chị gái.

Khi người chị gái sinh đứa con đầu lòng, rồi tiếp theo là những đứa con san sát nhau ra đời. Bà lo cho những đứa cháu không được chăm sóc chu đáo, nên Bà dành phần lo cho cô cháu lớn nhất, cô cháu lớn được dì dành cho phần đặc biệt hơn. Đầu tiên là đỡ đần cho người chị đông con, nhưng dần dà sau đó sự hiện diện của đứa cháu nhỏ trong nhà, khiến bà đỡ cô quạnh. Bà coi đứa cháu lớn như con của chính mình, lo ăn học, áo quần, sách vở chẳng thiếu thứ gì cho cháu. Cô cháu gái thật may mắn khi có cùng lúc hai người mẹ, người mẹ sinh ra và người mẹ dưỡng dục.

Giờ đây chính cô cháu là người thay mặt gia đình, thay mặt những đứa cháu, đứng lạy trả những thân hữu đến viếng người dì, mà trí cô, lòng cô quý yêu như người mẹ ruột của mình. Dì nằm xuống, cô cảm thấy mất hẳn một phần đời của mình, mất hẳn đi một phần thân thể, cuộc sống của mình. Dì ra đi ở tuổi 67 cái tuổi quá trẻ trong thời đại mà khoa học kỹ thuật thống lĩnh thế giới. Dì ra đi vì căn bệnh thời đại, cancer. Gia đình đau đớn lắm, nhưng một mặt nào đó cũng cảm thấy nhẹ đi nỗi xót thương, vì biết từ nay Dì không còn đau đớn nữa. Dì đã thoát khỏi vòng tục lụy, tử sinh. Dì đã vĩnh hằng nơi một miền đất chỉ có toàn tiếng cười niềm vui.

Xin cầu chúc bà an lành, Chư Phật sẽ đón bà nơi cõi Niết Bàn.

tp (viết theo lời kể của gia đình)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Phan Võ Viên

  Mười năm tù cải tạo, cộng với những bệnh đang mang, gia đình cứ ngỡ ông ra đi sớm hơn, không ngờ ông sống thêm 3 năm nữa với con cháu. Có được điều này, gia đình tin rằng...

Tưởng nhớ Bà Quả Phụ Maria Nguyễn Văn Lân

  Sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo ở Nam Định, nơi sản sinh rất nhiều nhân tài về quân sự cũng như lãnh vực văn hóa. Sử sách ghi lại, Nam Định là quê hương của nhà Trần...

Tưởng Nhớ Họa Sĩ Lê Văn Đệ

Lê Văn Đệ (1906-1966) là Giám Đốc đầu tiên của trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Sau khi trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương thành lập tại Hà Nội năm 1925 dưới quyền Giám Đốc...

Tưởng nhớ Thầy Di Như – Võ Văn Khoa

Xuất thân Thầy Di Như tên thật là Võ Văn Khoa, sinh ngày 24 tháng 2, 1938 (tuổi Đinh Sửu), tại Làng Khánh Thiện, Mũi Né, Bình Thuận. Ngay trước mặt nhà là Đình Làng Khánh Thiện, và chỉ cách...

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Hồng Ngọc

Bà Phạm Thị Hồng Ngọc sinh ngày 21 tháng 1 năm 1935 tại Hà Nội. Bà có một người anh và hai người em, nhưng đều mất sớm, nên bà trở thành con duy nhất của gia đình. Tuy được...

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...