Thương nhớ em Travis Phạm Ngọc Mỹ

Em đã giã từ gia đình, vợ con, bè bạn… ra đi, khi tuổi đời còn rất non trẻ. Chị ngậm ngùi tiễn em, mà lòng quặn đau.

Nhớ cái ngày đất nước gặp nạn, theo dòng đời, Ba của chúng mình đã bị cưỡng bức vào lao tù. Hơn 12 năm nếm đủ các đòn thù. Mẹ ở nhà với bầy con dại, vất vả trăm bề, lo cho Ba và lo cho bầy con. Tội mẹ khi ấy, cả một đời nào biết buôn bán chạy chợ. Thế mà khi gia biến, mẹ đã tảo tần lo toan. Nuôi chồng nuôi con, còn dành dụm để lo cho từng đứa đi tìm một tương lai khá hơn.

Sau khi anh chị lớn ra đi thành công, Mẹ lo tiếp cho hai chị em mình. Hồi đó chị nhớ em mới 14 tuổi, còn khờ dại lắm. Hai chị em dắt tay nhau trải qua bao nhiêu chuyến ghe nhỏ để lên được thuyền lớn. Không biết vận xui hay điều may, hai chị em rơi đúng vào chiếc tàu ăn chia giữa công an với các thủy thủ của tàu HongKong. Khi chuyển sang tàu HongKong, hai chị em mình bị họ nhốt dưới khoang, nhốt 3 ngày 3 đêm không nước uống, không cơm ăn. Chị lo cho em quá, thấy em thiêm thiếp mà chẳng biết làm gì giúp em. Qua đến ngày thứ hai, em khát quá, tội nghiệp, em đã phải tiểu tiện rồi uống lấy nước tiểu để qua cơn khát. Chị thương em biết ngần nào Mỹ ơi! Chị vái trời đất, ơn trên giúp chị em mình qua cơn nguy biến. Cuối cùng rồi tàu cũng cập được bến. Khi ra đi mẹ đã dấu cho hai chị em, mỗi đứa một chỉ vàng phòng thân. Chị bán ngay vàng để mua thức ăn cho em. Em nhớ không, em đã vui thật vui khi cầm dĩa cơm gà trên tay. Chưa bao giờ một dĩa cơm ngon như thế phải không em. Chị thật là nhớ thương em, khi nhắc lại điều này.

Ngay khi hai chị em đến Mỹ, mặc dù em còn rất nhỏ, các anh chị lớn cũng như cậu dì sẵn sàng giúp em, nhưng em đã sớm có ý thức tự lập. Em lo học hành rồi tự kiếm việc làm để tiến thân, không làm phiền một ai trong gia đình.

Sau khi học xong, em có một việc làm rất vững và đạt nhiều thành tích trong sự nghiệp của mình. Một điều mà mọi người trong gia tộc quí mến em, là lòng hiếu thảo. Em đối với ba mẹ rất hiếu nghĩa. Mặc dù bận con cái, công việc, em vẫn dành ngày cuối tuần để đến thăm hỏi ba mẹ. Em rất chu đáo, mỗi lần thăm ba mẹ, em đều ngó trước sau, trong ngoài, xem thử ba mẹ có thiếu thốn thứ gì, thì in như rằng lần sau đến thăm, em đều mua biếu, em không để ba mẹ thiếu một thứ gì. Em quá tốt, chị nghĩ lòng tốt của em đã được đền bù qua kết quả đạt được của hai đứa con. Các con em thành tài và thật ngoan ngoãn.

Đối với cha mẹ, em hiếu thuận, đối với vợ con, em hết lòng, em thương yêu vợ và nuôi dạy hai con chu đáo.

Có lẽ Trời Phật cũng để mắt đến tấm lòng của em, nên mặc dù vướng vào căn bệnh ngặt nghèo, nhưng em rất bình thản và an nhiên vượt qua. Rất nhiều người đến viếng trong ngày giã từ em, đều thấy rằng em nằm đó thật bình an, thanh thản, như đang ngủ, gương mặt không hề hiển hiện chút nào đớn đau.

Chị và gia đình tin rằng, người tốt như em chắc chắn được đón nhận tại một nơi an lạc bội phần. Giã biệt em thương mến của chị.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...