Thương nhớ em Travis Phạm Ngọc Mỹ

Em đã giã từ gia đình, vợ con, bè bạn… ra đi, khi tuổi đời còn rất non trẻ. Chị ngậm ngùi tiễn em, mà lòng quặn đau.

Nhớ cái ngày đất nước gặp nạn, theo dòng đời, Ba của chúng mình đã bị cưỡng bức vào lao tù. Hơn 12 năm nếm đủ các đòn thù. Mẹ ở nhà với bầy con dại, vất vả trăm bề, lo cho Ba và lo cho bầy con. Tội mẹ khi ấy, cả một đời nào biết buôn bán chạy chợ. Thế mà khi gia biến, mẹ đã tảo tần lo toan. Nuôi chồng nuôi con, còn dành dụm để lo cho từng đứa đi tìm một tương lai khá hơn.

Sau khi anh chị lớn ra đi thành công, Mẹ lo tiếp cho hai chị em mình. Hồi đó chị nhớ em mới 14 tuổi, còn khờ dại lắm. Hai chị em dắt tay nhau trải qua bao nhiêu chuyến ghe nhỏ để lên được thuyền lớn. Không biết vận xui hay điều may, hai chị em rơi đúng vào chiếc tàu ăn chia giữa công an với các thủy thủ của tàu HongKong. Khi chuyển sang tàu HongKong, hai chị em mình bị họ nhốt dưới khoang, nhốt 3 ngày 3 đêm không nước uống, không cơm ăn. Chị lo cho em quá, thấy em thiêm thiếp mà chẳng biết làm gì giúp em. Qua đến ngày thứ hai, em khát quá, tội nghiệp, em đã phải tiểu tiện rồi uống lấy nước tiểu để qua cơn khát. Chị thương em biết ngần nào Mỹ ơi! Chị vái trời đất, ơn trên giúp chị em mình qua cơn nguy biến. Cuối cùng rồi tàu cũng cập được bến. Khi ra đi mẹ đã dấu cho hai chị em, mỗi đứa một chỉ vàng phòng thân. Chị bán ngay vàng để mua thức ăn cho em. Em nhớ không, em đã vui thật vui khi cầm dĩa cơm gà trên tay. Chưa bao giờ một dĩa cơm ngon như thế phải không em. Chị thật là nhớ thương em, khi nhắc lại điều này.

Ngay khi hai chị em đến Mỹ, mặc dù em còn rất nhỏ, các anh chị lớn cũng như cậu dì sẵn sàng giúp em, nhưng em đã sớm có ý thức tự lập. Em lo học hành rồi tự kiếm việc làm để tiến thân, không làm phiền một ai trong gia đình.

Sau khi học xong, em có một việc làm rất vững và đạt nhiều thành tích trong sự nghiệp của mình. Một điều mà mọi người trong gia tộc quí mến em, là lòng hiếu thảo. Em đối với ba mẹ rất hiếu nghĩa. Mặc dù bận con cái, công việc, em vẫn dành ngày cuối tuần để đến thăm hỏi ba mẹ. Em rất chu đáo, mỗi lần thăm ba mẹ, em đều ngó trước sau, trong ngoài, xem thử ba mẹ có thiếu thốn thứ gì, thì in như rằng lần sau đến thăm, em đều mua biếu, em không để ba mẹ thiếu một thứ gì. Em quá tốt, chị nghĩ lòng tốt của em đã được đền bù qua kết quả đạt được của hai đứa con. Các con em thành tài và thật ngoan ngoãn.

Đối với cha mẹ, em hiếu thuận, đối với vợ con, em hết lòng, em thương yêu vợ và nuôi dạy hai con chu đáo.

Có lẽ Trời Phật cũng để mắt đến tấm lòng của em, nên mặc dù vướng vào căn bệnh ngặt nghèo, nhưng em rất bình thản và an nhiên vượt qua. Rất nhiều người đến viếng trong ngày giã từ em, đều thấy rằng em nằm đó thật bình an, thanh thản, như đang ngủ, gương mặt không hề hiển hiện chút nào đớn đau.

Chị và gia đình tin rằng, người tốt như em chắc chắn được đón nhận tại một nơi an lạc bội phần. Giã biệt em thương mến của chị.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...