Tưởng Nhớ Anh Nguyễn Công Lộc

Em rất hãnh diện khi làm em của anh.

Anh ra đi ngày 9 tháng 3, ba ngày trước đó, vợ anh thấy anh có dấu hiệu bất thường, anh không trả lời những câu hỏi thăm của chị. Chị hiểu việc phải làm, gọi ngay 911. Anh vào UCI trong tình trạng xấu. Tuy thế, đến tối thì anh khá hơn, nhận ra người thân, gọi đúng tên người thân. Dấu hiệu đó khiến mọi người trong gia đình vui, đầy hy vọng. Em lên thăm anh, anh gọi “Chú Nhàn”, thật là kỳ lạ, anh vẫn thường gọi em như thế, nhưng lần này, hai tiếng “Chú Nhàn” làm em rưng rưng cảm động, ấm lòng. Mặc dù được các Bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do tai biến quá nặng nên anh đã ra đi trong bình yên, thanh thản.

Em không biết điều gì xảy ra trước, vì có đàn em nheo nhóc 8 đứa, mà anh phải chu đáo bảo bọc, hay vì anh là người có trách nhiệm, nên ông trời đã chọn anh để giao trọng trách lo toan cho 8 đứa em.

Cách gì thì anh, trong mắt tụi em vẫn là một tấm gương cho chúng em soi chung. Với cha mẹ, anh hiếu thảo vô bờ. Em nhớ, thời gian đầu anh sống xa quê hương, chân ướt chân ráo lập nghiệp, anh gặp khá nhiều khó khăn. Công việc làm ăn phải làm lại từ đầu, vất vả trăm bề, nhưng với ý chí sẵn có, cộng tinh thần cầu tiến, anh cũng gầy dựng lại được một tiệm vàng ở xứ người. Anh bỏ công, bỏ sức, nhưng rồi vẫn không được như ý. Giữa lúc cuộc sống không được suôn sẻ, tình trạng tài chánh cũng eo hẹp, anh nghe tin Ba nhớ thương, anh đã không quản ngại thì giờ cùng tốn kém để về ngay bên đấng sinh thành. Em nhớ hồi đó, Ba chỉ nhắn tin qua em: “Nói anh mày về cho tao thấy mặt.” Nghe Ba nói vậy, anh đã buông hết công việc mà về ngay với Ba. Anh thật là một người con có tình có hiếu.

Đám cưới Bé Thảo, anh Nguyễn Công Lộc (thứ 3 từ trái)

Khi Bé Thảo, em út của mình lập gia đình, anh đã đứng ra chủ hôn và mời cả mẹ từ VN qua dự để thêm phần trang trọng. Anh thật là một người anh chu đáo, xứng đáng là anh cả trong gia đình.

Chẳng phải anh chỉ quan tâm đến gia đình, mà anh còn quan tâm đến bè bạn, thân quen, với ai anh cũng thực tâm, chẳng bao giờ biết nói tiếng “không” với bất kỳ ai. Một người bạn của anh, anh Cúc đã nói về anh, “Kiếm tìm một người bạn tiếng tăm, giàu có, thì Lộc chẳng phải, nhưng kiếm tìm một người bạn chí tình, ăn ở trước sau như một thì không ai bằng Lộc, khó mà kiếm một người nhân hậu như Lộc”, lúc đến thăm anh nơi nhà quàn, anh Cúc nhận xét, “Đám tang không lớn nhưng chân tình, Lộc không tiếng tăm giàu có nhưng tình cảm bạn bè dành cho, thì không có điều chi sánh bằng” Thật là an ủi và mát lòng khi nghe một người khác nói về anh mình như thế.

Em rất hãnh diện khi làm em của anh.

Anh ra đi gia đình và bạn bè thật buồn, thật thiếu vắng, nhưng cũng mừng là những ngày cuối của anh, anh chẳng bị bệnh tật hành hạ thân xác. Anh nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng, nhanh chóng, anh bình an giã từ mọi người. Em nghĩ, anh sống tốt nên Trời Phật đón anh sớm, tránh những tục lụy thế gian, tránh những ngày bị dày vò vì bệnh tật, tuổi già.

Em tin, nơi anh đến sẽ tốt đẹp, sẽ hạnh phúc hơn gấp trăm, gấp ngàn trần thế này. Anh Lộc ơi! Anh yên nghỉ bình anh nhé, chúng em luôn thương nhớ về anh.

Nguyễn Thanh Nhàn


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...

Tưởng Nhớ Gs. Nguyễn Duy Trại

Bút danh Thái Anh Duy Tiểu sử: Gs. Nguyễn Duy Trại bút danh Thái Anh Duy, sinh ngày 16/7/1934 tại làng Thượng Đáp, Phủ Nam Sách, Tỉnh Hải Dương, Việt Nam. Ông đã mãn phần lúc 1 Giờ 20 phút ngày...

Gió thoảng một đời

Viết về Lê Quang Cường, người bạn mới ra đi “ Chào tiên sinh! Tiên sinh khỏe không?” “ Không..., không được tốt lắm… tiên sinh à...” Giọng nói yếu ớt trả lời… Đó là câu thăm hỏi cuối cùng trên điện thoại...

Tưởng nhớ Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh

Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh, nguyên Tư Lệnh Hải Quân vùng III Sông Ngòi Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, đã mệnh chung ngày 31 tháng 5 năm 2018 tại thành phố Las Vegas, Nevada. Trang Tưởng...

Tưởng nhớ Luật Sư Đoàn Thanh Liêm

Tưởng nhớ Đoàn Thanh Liêm, một con người THANH CAO trong ý nghĩ và LIÊM CHÍNH trong hành động.

Hành Trình Người Cha: Luật sư, cựu tù nhân lương tâm Đoàn Thanh Liêm

Bố sinh năm 1934 tại làng Cát Xuyên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Có lẽ, sinh vào ngày trăng rằm, nên từ thuở nhỏ, bố rất thông minh, hiếu học. "Bố thuộc bài nhanh hơn bác," bác Sinh Đoàn...

Tưởng nhớ Ông Nguyễn Trọng Tiến

*Nguyễn Trọng Mẫn Kính lạy hương linh anh Nguyễn Trọng Tiến, Em bàng hoàng và đau đớn tột cùng, khi em được tin anh ra đi bất ngờ. Em vẫn không tin rằng anh đã vĩnh viễn xa em. Vậy mà giờ...