Tưởng Nhớ Anh Nguyễn Công Lộc

Em rất hãnh diện khi làm em của anh.

Anh ra đi ngày 9 tháng 3, ba ngày trước đó, vợ anh thấy anh có dấu hiệu bất thường, anh không trả lời những câu hỏi thăm của chị. Chị hiểu việc phải làm, gọi ngay 911. Anh vào UCI trong tình trạng xấu. Tuy thế, đến tối thì anh khá hơn, nhận ra người thân, gọi đúng tên người thân. Dấu hiệu đó khiến mọi người trong gia đình vui, đầy hy vọng. Em lên thăm anh, anh gọi “Chú Nhàn”, thật là kỳ lạ, anh vẫn thường gọi em như thế, nhưng lần này, hai tiếng “Chú Nhàn” làm em rưng rưng cảm động, ấm lòng. Mặc dù được các Bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do tai biến quá nặng nên anh đã ra đi trong bình yên, thanh thản.

Em không biết điều gì xảy ra trước, vì có đàn em nheo nhóc 8 đứa, mà anh phải chu đáo bảo bọc, hay vì anh là người có trách nhiệm, nên ông trời đã chọn anh để giao trọng trách lo toan cho 8 đứa em.

Cách gì thì anh, trong mắt tụi em vẫn là một tấm gương cho chúng em soi chung. Với cha mẹ, anh hiếu thảo vô bờ. Em nhớ, thời gian đầu anh sống xa quê hương, chân ướt chân ráo lập nghiệp, anh gặp khá nhiều khó khăn. Công việc làm ăn phải làm lại từ đầu, vất vả trăm bề, nhưng với ý chí sẵn có, cộng tinh thần cầu tiến, anh cũng gầy dựng lại được một tiệm vàng ở xứ người. Anh bỏ công, bỏ sức, nhưng rồi vẫn không được như ý. Giữa lúc cuộc sống không được suôn sẻ, tình trạng tài chánh cũng eo hẹp, anh nghe tin Ba nhớ thương, anh đã không quản ngại thì giờ cùng tốn kém để về ngay bên đấng sinh thành. Em nhớ hồi đó, Ba chỉ nhắn tin qua em: “Nói anh mày về cho tao thấy mặt.” Nghe Ba nói vậy, anh đã buông hết công việc mà về ngay với Ba. Anh thật là một người con có tình có hiếu.

Đám cưới Bé Thảo, anh Nguyễn Công Lộc (thứ 3 từ trái)

Khi Bé Thảo, em út của mình lập gia đình, anh đã đứng ra chủ hôn và mời cả mẹ từ VN qua dự để thêm phần trang trọng. Anh thật là một người anh chu đáo, xứng đáng là anh cả trong gia đình.

Chẳng phải anh chỉ quan tâm đến gia đình, mà anh còn quan tâm đến bè bạn, thân quen, với ai anh cũng thực tâm, chẳng bao giờ biết nói tiếng “không” với bất kỳ ai. Một người bạn của anh, anh Cúc đã nói về anh, “Kiếm tìm một người bạn tiếng tăm, giàu có, thì Lộc chẳng phải, nhưng kiếm tìm một người bạn chí tình, ăn ở trước sau như một thì không ai bằng Lộc, khó mà kiếm một người nhân hậu như Lộc”, lúc đến thăm anh nơi nhà quàn, anh Cúc nhận xét, “Đám tang không lớn nhưng chân tình, Lộc không tiếng tăm giàu có nhưng tình cảm bạn bè dành cho, thì không có điều chi sánh bằng” Thật là an ủi và mát lòng khi nghe một người khác nói về anh mình như thế.

Em rất hãnh diện khi làm em của anh.

Anh ra đi gia đình và bạn bè thật buồn, thật thiếu vắng, nhưng cũng mừng là những ngày cuối của anh, anh chẳng bị bệnh tật hành hạ thân xác. Anh nhắm mắt xuôi tay nhẹ nhàng, nhanh chóng, anh bình an giã từ mọi người. Em nghĩ, anh sống tốt nên Trời Phật đón anh sớm, tránh những tục lụy thế gian, tránh những ngày bị dày vò vì bệnh tật, tuổi già.

Em tin, nơi anh đến sẽ tốt đẹp, sẽ hạnh phúc hơn gấp trăm, gấp ngàn trần thế này. Anh Lộc ơi! Anh yên nghỉ bình anh nhé, chúng em luôn thương nhớ về anh.

Nguyễn Thanh Nhàn


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...