Tưởng nhớ Bà Vũ Thị Lư.

Thưa Mẹ,

Cho đến nay, chúng con vẫn chưa thấy một người phụ nữ nào can trường, đởm lược, thông minh, quyền biến như Mẹ.

Mồ côi cha từ thuở còn rất nhỏ, lấy chồng là lính, thường xuyên đóng quân nơi xa, mà lại hay dời đổi từ chỗ này sang chỗ khác. Biết theo chồng thì cuộc sống sẽ không bình ổn, nên Mẹ quyết định sống với Ngoại, để cho Ba rãnh tay thi hành việc nước.

Năm 1954, khi chiếc tàu há mồm đưa từng đoàn người vào Nam. Mẹ lúc ấy đang mang thai anh cả, và biết tin Ba đã dời chuyển cùng đơn vị, nên đã ra đi với ngoại vào Nam. Quyết định này cũng gây khó khăn cho Mẹ. Nhưng suy cho cùng, giữa hai con đường: Chờ tin chồng, hoặc cứ đi cho yên phần mẹ già con nhỏ, rồi sau đó khi an cư sẽ tìm chồng sau. Cuối cùng quyết định đi riêng lẻ của Mẹ đã mang lại một kết quả rất tốt đẹp. Khi vào đến Saigon, Mẹ nhanh chóng tìm tông tích người chú họ đã định cư ở Saigon từ năm 1945, để tá túc. Với sự kiên trì và thông minh, Mẹ đã tìm ra người chú. Vì chú là người duy nhất trong giòng họ sống ở Saigon, nên chẳng bao lâu, như dự đoán của Mẹ, Ba đã tìm ra nơi tá túc của Mẹ. Sự phỏng đoán tài tình, thông minh của Mẹ đã khiến gia đình sum họp nhanh chóng sau đó.

Nói là sum họp gia đình, nhưng thật sự, vì công vụ Ba vẫn rày đây mai đó. Một mình Mẹ, chăn dắt 8 đứa con. Với đồng lương lính của Ba, Mẹ vất vả không bút giấy nào tả xiết, 8 đứa con nheo nhóc, Mẹ chỉ lo được cho con có cái ăn, chứ chưa hưởng được cảnh ăn no mặc ấm.

Cả nhà chỉ sống nhờ đồng lương còm của Ba gửi về. Mẹ có muốn buôn bán kiếm thêm tiền gạo cho con, cũng không thể được, vì quanh chân lúc nào cũng 8 đứa con san sát tuổi, bu lại.

Khi những đứa con đủ lớn để phụ chút chút cho Mẹ thì biến cố Tháng Tư xảy đến. Lời phủ dụ của chính quyền cộng sản: Đem cơm gạo ăn đủ trong vòng 10 ngày, chỉ là lời dối trá. Ba đi trình diện và đi miết không tin tức suốt 5 năm trời.

Ngày xưa một tay nuôi con nhưng hàng tháng có tiền chồng chu cấp. Ngày nay cũng ngần ấy con mà chồng thì trong tù. Mẹ chẳng để phí một ngày, Mẹ lao ra ngoài xã hội kiếm tiền nuôi con. Con cái ở nhà, đứa lớn chăn đứa vừa, đứa vừa chăn đứa bé…, ăn uống quơ quào cho qua bữa. Còn Mẹ thì từ sáng sớm đã ra khỏi nhà, buôn đầu này bán đầu kia. Từ gạo, củi, đến mây tre lá, chơi một lúc mấy dây hụi… Có việc gì kiếm ra tiền mà không phạm đạo đức là Mẹ làm. Suốt ngày dang ngoài nắng, mưa, đen thủi đen thui, người gầy đét như bộ xương khô. Đời vùi dập, khốn khó đã un đúc con người Mẹ, vốn kiên trì, cứng rắn, càng can trường, mạnh mẽ hơn trong mọi tình huống. Cái nạn phường khóm, hà hiếp dân đen ngày một ngày hai gây khó cho Mẹ. Chính sách bắt những gia đình có thân nhân đi học tập phải vào vùng kinh tế mới sống, không loại trừ mấy mẹ con. Suốt ngày này sang ngày khác, phường khóm đến thúc hối Mẹ đi. Ban đầu còn kêu gọi tự nguyện, sau chuyển sang hăm dọa, hăm dọa không xong, chúng quay sang thuyết phục hứa hẹn: Nếu gia đình bà đi, chúng tôi sẽ thả ông ra. Nghe ngon ngọt cũng thấy xiêu lòng, nhưng Mẹ cũng không vừa, trả treo với chúng: Các ông cứ thả chồng tôi ra, vợ chồng và 8 đứa con tôi sẽ đi kinh tế mới ngay. Biết là gặp phải “bà già giết giặc” chúng từ bỏ ý định, và để cho mấy mẹ con yên thân từ đó.

Sau 5 năm Ba về, nhưng Ba không còn là Ba ngày xưa, những ngày trong tù đã biến một con người khỏe mạnh, linh hoạt thành một người ốm yếu, bịnh hoạn, và cuối cùng là bị stroke. Mẹ đã cực nay cực thêm! Tội nghiệp Mẹ, một đời lặn lội nuôi chồng nuôi con.

Rồi thì, tuổi già, sức càng ngày càng yếu, những khốn khó trải qua, khiến cho Mẹ đau ốm liên miên. Cuối cùng thì Mẹ nằm một chỗ. Ngày 15 Tháng Tư Mẹ giã từ cõi tạm để về với Phật giới.
Từ nay chúng con mất Mẹ vĩnh viễn, nhưng lòng chúng con cũng được an ủi khi biết rằng giờ đây những đau đớn không còn hành xác Mẹ nữa.

Cầu xin Phật Tổ và Chư Tiên ở Niết Bàn, đón Mẹ hiền của chúng con.

Các con của Mẹ

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Con thật có lỗi với Đẻ.

Con không phải là con của Đẻ sinh ra, nhưng điều đó có nghĩa lý gì khi đẻ luôn yêu quí con như đứa con dứt ruột đẻ ra. Bốn chị em con, như cùng một mẹ, đã sống...

Sống vị tha, chết Bồ Tát – Tưởng nhớ Tôn Thị Ngọc Dung

Khi còn sống, Ngọc Dung lúc nào cũng giúp ích người khác. Khi qua đời, em lại có cơ hội tặng nhiều bộ phận thân thể mình cho bệnh viện để người ta chuyển ngay đi, ghép cho những người đang cần được cứu.

Tưởng nhớ anh tôi : Nhà văn Huy Trâm

Anh Ba thương mến, Thấm thoát đã gần 49 ngày anh ra đi vội vã về cõi Vĩnh Hằng. Hôm nay em muốn ghi lại đây những kỷ niệm thân thương của anh em chúng mình, khi còn sống dưới...

Tưởng nhớ Giáo Sư Nguyễn Văn Trường

Giáo Sư Nguyễn Văn Trường là nhà giáo và chính khách nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh năm 1930 tại Vĩnh Long; giáo sư tại Viện Đại học Huế; hai lần đảm trách chức vụ Bộ trưởng Giáo...

Về một bài trường ca của Trần Văn Nam

Phạm Xuân Đài Đến Mỹ vào cuối năm 1992, tôi vào làm việc với làng báo ngay, và dần dần làm quen với những khuôn mặt văn nghệ đang ở thủ đô tị nạn. Nhưng mãi hơn mười năm sau...

Ngày 26 Tháng Giêng, tưởng niệm cố GS Nguyễn Văn Trường

Lễ tưởng niệm GS Nguyễn Văn Trường diễn ra lúc 2 giờ chiều Thứ Sáu, 26 Tháng Giêng, tại nhật báo Người Việt, Westminster.

Tưởng Nhớ Cựu Đại Tá Trần Văn Xội.

Thạch Nguyễn Được tin Đại tá Trần Văn Xội đã thất lộc ngày Dec 30, 2017 tại Canada, chúng tôi giật mình, chợt nhớ là đã từ lâu không có một lời thăm hỏi tới vị chỉ huy đức độ...

Nhớ Đinh Cường.

Phạm Xuân Đài Họa sĩ Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một, VN, sống ở Huế, Đà Lạt và Sài Gòn cho tới năm 1989. Hiện ông cư ngụ tại Burke, Virginia, Hoa Kỳ. Ông là học sinh trường...

Tưởng nhớ Bà Anna Trần Thị An

Giã Từ Căn Phòng Nursing Home. (Viết thay chị Hồng Thủy khi nghe tin mẹ chị qua đời. Jan 09, 2018 ) Mẹ tôi vừa qua đời, Giã từ căn phòng trong nursing home quen thuộc, Giã từ người bạn chung phòng không...

Nhớ Mẹ Maria Anges Nguyễn Thị Lạc.

Mẹ kể rằng, gia đình ngoại là gia đình Phật Tử. Đến đời ông Ngoại của Mẹ, đó là thời vua Tự Đức trị vì, không biết do duyên cớ nào, ông cố lại cưu mang 4 cha người...