Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Nguyễn Trần Diệu Hương

Hình Lê Minh Tâm

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi mặt cho chúng tôi.

Cậu học rất giỏi, luôn lãnh phần thưởng danh dự mỗi cuối niên học. Trong quyển album cũ kỹ của bên ngoại, có hình Cậu ốm nhom với đôi mắt sáng quắc, thông minh, lãnh phần thưởng danh dự toàn trường Trung học Võ Tánh Nha Trang do Tổng thống Ngô Đình Diệm tặng (nk 1961-1962). Cậu thi đậu vào 3 Đại học cùng lúc, “dễ như ăn gỏi” : Phú Thọ, Quốc Gia Hành chánh, và Sư phạm. Cậu chọn học Kỹ Sư Công Chánh ở Phú Thọ vì Cậu giỏi và rất thích môn Toán.

Cậu được Thầy Bùi Ngoạn Lạc cho là “một trong những học sinh thông minh nhất” trong gần nửa thế kỷ dạy các lớp 12 ban Toán của Thầy.

Những ngày nội trú ở cư xá Đắc Lộ, Cậu không đi chơi, chỉ chăm chú giải Toán, và vẽ các thiết kế cầu cống. Cậu ra trường được bổ nhiệm làm Phó Trưởng Ty; rồi Trưởng ty Công Chánh Cam Ranh ở tuổi 28.

Cậu dự định lập gia đình vào mùa hè năm 1975, Mợ lúc đó là hoa khôi của Đại học Khoa học ở Saigon. Cứ tưởng là sẽ có một đám cưới lớn với đông đủ người thân, cùng bạn bè ở Phú Thọ, và Khoa học. Nào ngờ biến cố tháng 4 năm 75 xảy ra, đám cưới Cậu Mợ chỉ tổ chức trong vòng gia đình, đầy đủ lễ nghi, nhưng không đầy đủ họ hàng, anh chị em vì người thì đã di tản, người thì đang ở trong trại “học tập cải tạo”.

Cậu không bị đi “học tập cải tạo” – dù từ đầu năm 1975, Cậu đã là Trưởng Ty Công Chánh Nha Trang- vì cầu đường hư hỏng rất nhiều sau chiến tranh, không ai có thể thiết kế để sửa chữa nhanh với hiệu quả kinh tế cao bằng Cậu. Nhờ giỏi Toán, Cậu thoát khỏi “tầng đầu địa ngục”, không phải học “Đại học máu”.

Sau năm 1975, Ba chúng tôi bị tù cải tạo gần 10 năm, nhà bị tịch thu. Cậu cùng ông bà ngoại bảo bọc Mẹ vả chúng tôi về cả vật chất lẫn tinh thần.

Còn nhớ lúc chúng tôi học lớp 12 chuyên Toán, những đề thi giải Toán Quốc Tế, chúng tôi đem về nhờ Cậu giảng giải. Bài của cả nhóm bao giờ cũng được điểm tuyệt đối. Thầy dạy Toán khen chúng tôi rối rít, không biết sau lưng của cả nhóm 10 đứa có Cậu, một người hiền lành, khiêm tốn, rất giỏi Toán.

Các con của Cậu nhờ được Cậu kèm cặp về môn Toán, và vì là con của Cậu, nên rất học rất giỏi. Cậu còn dạy các em đánh pingpong, cờ tướng, và cờ vua. Các em, đặc biệt là trưởng nam, của Cậu, đã đem về nhiều giải thưởng thể thao từ Việt Nam, Mỹ.

Ở tuổi ngoài 70, Cậu vẫn còn lấy Đạo Hàm, Tích phân, giải phương trình Lượng giác rất nhanh. Nên khi nghe tin Cậu bị đột quỵ, từ trần vào một sáng sớm mùa thu, sau khi chơi tennis, chúng tôi bàng hoàng, đau đớn, không tin đó là sự thật.

Những ngày tang lễ Cậu , trời mưa bão ở Nha Trang, nhưng không lúc nào ngớt người đến viếng Cậu: Từ một anh công nhân cầu đường cỏn rất trẻ, đến các kỹ sư đã trọng tuổi từng được Cậu truyền dạy kinh nghiệm từ lúc mới ra trường… Họ đến không chỉ để chia buồn với Mợ và các em, mà còn để “cảm ơn và chào Cậu lần cuối “.

Các tràng hoa phúng điều đến từ khắp nơi trên thế giới, từ các Kỹ Sư Công Chánh, từ các cựu SV Phú Thọ, từ các cựu học sinh Võ Tánh.

Trời thương người có lòng như Cậu nên ngày tang lễ Cậu, sau một tuần mưa bão không ngừng, trời quang đãng, để đoàn xe tang dài với cả trăm người đưa Cậu về nơi an nghỉ cuối cùng dưới chân ông bà ngoại ở Sưối Đá.

Cậu đã làm được điều triết gia, nhà thơ người Mỹ Ralph Waldo Emerson khuyên, (điều mà mọi người đều mơ ước nhưng rất ít người làm được):

“When you were born you were crying and everyone else was smiling. Live your life so at the end, your’re the one who is smiling and everyone else is crying.” (Khi bạn ra đời, bạn khóc mà mọi người đều cười. Hãy sống làm sao đến cuối đời, khi bạn ra đi, bạn cười mà mọi người đều khóc)

Chúng tôi mang ơn Cậu đã đóng vai trò một người cha thay Ba chúng tôi trong 10 năm dài (1975-1985) khi Ba chúng tôi đang biền biệt, khốn khó trong các trại cải tạo.

Nếu có kiếp sau, xin được làm cháu Cậu thêm một lần nữa …

Nguyễn Trần Diệu Hương
(Nhân giỗ đầu của Cậu mùng 4 tháng 9 Mậu Tuất)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...