Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính
Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
Ai băng gió sương cho em đợi chờ
Và những lúc anh về,
Ai kể chuyện đời lính em nghe

Năm ấy, anh là chàng trai không quân, đã có 2 mai vàng trên vai áo. Em mới 18 tuổi, năm cuối bậc trung học, học trò Nguyễn Bá Tòng. Giờ tan trường em cùng cô bạn chạy ù ra góc Nhà Thờ Đức Bà ăn bò bía, không biết ở đâu anh trên chiếc Lambretta cũng tấp vào vui chuyện.

Anh quen em thế đó! Anh khéo ăn khéo nói, nên con nhỏ học trò lòng xuyến xao trước ánh mắt lạ của chàng thanh niên trong bộ áo bay. Mặc cho bố mẹ cấm đoán, anh vẫn có cách “tha” em ra khỏi nhà, coi hát, dạo công viên, vào thư viện,… bố mẹ em nhiều lần răn đe con gái: Làm gì thì làm phải giữ lề thói con nhà. Mặc dù mình khác tôn giáo, nhưng vì thương em, anh đã cùng em tin theo Thiên Chúa.

Một năm quen nhau, anh thưa với gia đình hỏi cưới. Em chưa đến 20 đã làm vợ rồi làm mẹ, con gái đầu lòng, Bé Nguyễn Thị Ngọc Điệp ra đời trong hoàn cảnh chiến cuộc khốc liệt. Anh theo phi đoàn đổi lên Pleiku. Ông bà nội không cho em dắt con nhỏ theo chồng, vì thế em cứ đi đi về về giữa Saigon và Pleiku, “Ai băng gió sương cho em đợi chờ…” Những ngày chờ đợi chồng, em nhớ anh thắt ruột gan, em lại xin bố mẹ ôm con đỏ hỏn lên thăm anh. Cám ơn bố mẹ đã thương và hiểu người con dâu trẻ, nên bao giờ cũng đồng ý cho em đi. Em nhớ một lần, dưới làn đạn pháo kích như mưa, anh hôn em, hôn con, và đẩy nhanh em lên chiếc jeep để kịp ra phi trường về lại Saigon. Chiếc máy bay C130 quần thảo hơn nửa tiếng đồng hồ mới cất cánh được dưới trận mưa đạn.

1975, gia đình mình bị kẹt lại, anh bị lao tù cải tạo. Con mình mới 9 tháng đã oặt ẹo theo mẹ và bà nội đi thăm bố. Nghe con bập bẹ gọi “bố” mà đứt ruột gan, thấy anh ôm con mà chảy nước mắt. Tội nghiệp anh, xa vợ, xa con, lại bị hành hạ trong lao tù CS. Sau khi ra tù, mình có thêm bé Ái Trinh. Anh quyết định bằng mọi giá phải ra nước ngoài, dù có gian khó bao nhiêu. Anh nói với em, không thể nuôi dưỡng các con trong môi trường hiện tại, và anh đã tìm mọi cách để ra đi, dù khi ấy bé Ái Trinh mới có 6 tháng tuổi. Em không nhớ tại sao mình chọn cách ra đi bằng đường bộ, chỉ biết rằng vợ chồng đùm túm hai con còn quá nhỏ, băng rừng ngày đêm, đói khát… Hai đứa nhỏ bệnh, em thì đuối sức, một mình anh chống chỏi với thiên nhiên, với thú dữ rình rập, với bọn cướp đường tàn ác. Chưa lúc nào gia đình mình cùng quẩn hơn. Có những hôm mình phải lấy nước từ lỗ chân trâu để cho con uống…

Mọi thứ cũng qua đi, ơn trên đã dang tay dìu bước vợ chồng mình qua cơn gian khó. Mình cũng đến được bến bờ tự do. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng lại từ đầu. Thật là may mắn cho em, khi lúc nào bên em, bên con cũng có anh nâng đỡ, thương yêu, trách nhiệm… Tại quê người, chúng ta đã cần cù làm ăn và đền bù lại, gia đình mình đã dần dần khá lên. Các con cũng ngoan, lần lượt thành đạt. Em những tưởng lấy chồng không quân thì cuộc sống gập ghềnh, sóng gió, nhưng thực tế em đã có những ngày bên anh, bên con thật êm đềm, hạnh phúc.

Nay anh giã từ nhân thế, em thật mong anh đi bình an, rủ bỏ những phiền trược nếu có. Anh phải luôn tin rằng mãi mãi, anh là tình yêu đầu đời và duy nhất của em.

Đỗ Thị Phương Nam

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...