Tưởng nhớ Ông Nghiêm Xuân Thuyết

Ông Nghiêm Xuân Thuyết (Hinh: Gia đình cung cấp

Ngày 13 tháng 10 năm 2018, tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, nơi ông Nghiêm Xuân Thuyết giã từ gia đình, bạn bè lần cuối. Nơi có rất nhiều con cháu để tang ông, nơi có rất nhiều người lưu luyến đến chảo ông. Nơi người chị ở tận Virginia đáp vội chuyến bay về thăm em. Nơi những đồng nghiệp cũ, không gặp từ nhiều năm, nghe tin cũng đến… Mới biết khi tại thế ông đã sống thế nào, để mọi người tiếc thương khi ông đi cõi khác.

Nói về sinh tử, Khổng Tử có câu: “Khi ta sinh ra, mọi người cười còn ta thì khóc. Hãy sống sao cho khi ta chết đi rồi, mọi người khóc còn ta thì cười.”

Có phải đấy là trường hợp của ông:… mọi người khóc khi ông mất đi!

Ông là cựu Phó quận trưởng, quận 1 ở Huế, phục vụ trong ngành hành chánh, đáng ra ông không bị đi học tập cải tạo, nhưng chính quyền bấy giờ kiếm cớ rằng, ông làm chức vụ lớn nên đã bắt ông 1 năm tù. Cũng may có vợ làm trong ngành giáo dục, nên gia đình ông không bị đi kinh tế mới. Ra tù ông phụ vợ làm ăn. Ban đầu họ theo nghề may, sau đó buôn bán bỏ mối khắp nơi. Nhờ làm ăn chân chính, trọng chữ tín, sự thành công đã đến với ông bà thật nhanh chóng. Năm 1990, mặc dù đang thành công trên thương trường, nhưng ông quyết định buông bỏ để cùng vợ và hai con đi định cư ở Mỹ, bởi tương lai của con cái là điều ông quan tâm hàng đầu.

Là một người hiền hòa, chưa bao giờ biết to tiếng với ai, dù đó là thân hay sơ. Với ai, ông cũng đãi họ bằng nụ cười, mọi việc lớn bé trong gia đình, ông giải quyết bằng nụ cười. Ông có nickname là “Toe” cười toe! Thế nhưng ông lại không hay cười với những người có tình cảm trên mức trung bình với vợ ông. Như cậu học trò xưa, quý mến cô giáo, hay đến nhà quà cáp cho cô, ông tỏ dấu không bằng lòng. Ông mắng thẳng cậu học trò. Người bạn gặp qua đường, cười chào vợ ông, ông không đồng ý. Ông cũng quan tâm đến giờ giấc vợ đi làm… Nói chung là ông hay ghen hờn, chỉ muốn độc quyền trên người vợ đầu ấp tay gối của mình. Chính vì tính để mắt đến người vợ một cách quá đáng, khiến suýt nữa ông chẳng cưới được vợ. Chị nhắc lại chuyện cũ, hôm đi sắm bánh trái cho lễ dạm ngõ, anh chở chị, trên đường bỗng dưng gặp bạn người Mỹ đưa tay chào, chị cũng vẫy tay lại chào. Không ngờ anh nổi nóng mắng mỏ. Thế là chị bảo dừng xe lại rồi đưa hộp bánh dạm ngõ cho anh, và đi khuất vào trong một ngõ hẻm bên đường. Ông biết mình có lỗi nên sau đó đã năn nỉ vợ hết lời, cả nhà được dịp cười no bụng, từ đó ngoài nick name “anh Toe” ông còn có thêm nick “Hoạn Thư”!

Nói gì thì nói, ông có Hoạn Thư bao nhiêu thì ông vẫn là “anh Toe”, mọi người lớn bé vẫn yêu quý cái tính hiền lành, nhân hậu của ông. Ngay trong lúc gia đình làm lễ tưởng nhớ ông ở Peek Family, Westminste, thì tại Bắc Ninh, quê ông cách nửa vòng trái đất, con cháu cũng đang làm lễ tiễn đưa ông về cõi Vĩnh Hằng.
tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...