Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

Ông Trần Tất Quýnh (Hình gia đình cung cấp)

 

Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng học… không bao giờ ông cụ nói nặng lời hay dùng roi vọt dạy con. Ông cụ cứ để tự nhiên như thế, không nói và rồi thì bao giờ các con cũng hiểu lỗi mình và biết phải làm gì. Đúng như ý bố, sau đó bao giờ chúng tôi cũng nghĩ lại và tự mình đến xin lỗi bố. Sau này lớn lên, nghĩ lại mới thấy bố thâm thúy và nhân từ. Phần mình, chúng tôi cũng lập lại cách dạy con như thế, phần để tri ân ông cụ, phần khác cũng mong các con cảm nhận giống như mình từng cảm nhận.

Anh Châu bùi ngùi kể lại cuộc đời chìm nổi của bố mình.

Xuất thân từ một gia đình có gia sản và có chức quyền, nên khi đất nước chia cắt, gia đình ông lo sợ nếu ở lại sẽ nhận những đòn thù. Cả gia đình ông di cư vào Nam năm 1954 bỏ hết nhà cửa cơ ngơi ở lại để mong thoát thân. Rồi không biết cơ duyên nào, ông trôi giạt về Mỹ Tho, nhờ chút ít vốn liếng kinh nghiệm học từ một người bà con xa, ông mở một rạp hát lấy tên Vĩnh Lợi. Có thể nói đó là một trong vài rạp hát xuất hiện đầu tiên ở đây. Là một người năng động, bươn chãi, ông không ngừng ở làm chủ rạp hát, ông mua một số xe vận tải để làm phương tiện giao hàng từ tỉnh này sang tỉnh khác, và cũng tham gia, hùn vốn với vài thương vụ khác. Cái hay ở ông là, khi thấy công việc làm này không có chiều tiến, là ông nhảy ngay sang một thương vụ khác. Bao giờ ông cũng ở thế “gối đầu” các thương vụ. Ông như con thoi giữa Mỹ Tho và Pleiku.

Đến tháng 3 năm 1975, khi vùng cao nguyên có chiến trận, lần thứ hai ông bỏ hết gia sản, nhà cửa theo đường Bảy Kép vượt Sông Ba về Sài Gòn. Với số vốn chắt chiu sau trận đánh tư sản, ông mở một tiệm kem lấy tên Mai Hương, cũng có thể nói đây là tiệm Ice Cream hiếm hoi hồi đó.

Sau những trận tay không ra đi cho ông một kinh nghiệm sống dưới chế độ CS, ông thấy có lẽ mình nên di dời lần nữa. Và khi đã nhen nhúm ý định đào thoát lần thứ ba trong đời. Ông chuẩn bị cho các con đi trước, các con ông lần lượt ra đi. Thật là may mắn,những chuyến vượt biển thành công, đã đưa những người con trai đến Úc, và những người con gái đến Mỹ. Khi các con đã yên phần, ông bà mới nghĩ đến mình.

Những mầm gieo bây giờ tốt tươi, các con ông ở Mỹ, ở Úc đều muốn bố mẹ về với mình. Họ đều là những người thành công ở xứ người đang mong đáp đền ơn sinh thành dưỡng dục của phụ mẫu.

Cuối cùng thì tất cả mọi thành viên trong đại gia đình đã quy về một mối. Mỹ là nơi dừng chân cuối cùng sau bao nhiêu lần mất mát, lìa xa, bỏ lại. Ông đã sống những ngày cuối bên con cháu, hạnh phúc, bình an, hài lòng. Ngay cả khi ông đã nằm xuống, con cháu cũng chu toàn những ước nguyện của ông, từ cách trang trí phòng quàn, đến cách dựng bia mộ, nhất nhất theo lời dặn của ông để lại. Những công sức, những khó nhọc để dựng xây một gia đình, nay ông được đền bù, toại nguyện.

Mong ông được thảnh thơi an nghỉ sau bao nhiêu năm đấu tranh cho cuộc sống gia đình.

Theo lời kể của gia đình


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Phan Võ Viên

  Mười năm tù cải tạo, cộng với những bệnh đang mang, gia đình cứ ngỡ ông ra đi sớm hơn, không ngờ ông sống thêm 3 năm nữa với con cháu. Có được điều này, gia đình tin rằng...

Tưởng nhớ Bà Quả Phụ Maria Nguyễn Văn Lân

  Sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo ở Nam Định, nơi sản sinh rất nhiều nhân tài về quân sự cũng như lãnh vực văn hóa. Sử sách ghi lại, Nam Định là quê hương của nhà Trần...

Tưởng Nhớ Họa Sĩ Lê Văn Đệ

Lê Văn Đệ (1906-1966) là Giám Đốc đầu tiên của trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Sau khi trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương thành lập tại Hà Nội năm 1925 dưới quyền Giám Đốc...

Tưởng nhớ Thầy Di Như – Võ Văn Khoa

Xuất thân Thầy Di Như tên thật là Võ Văn Khoa, sinh ngày 24 tháng 2, 1938 (tuổi Đinh Sửu), tại Làng Khánh Thiện, Mũi Né, Bình Thuận. Ngay trước mặt nhà là Đình Làng Khánh Thiện, và chỉ cách...

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Hồng Ngọc

Bà Phạm Thị Hồng Ngọc sinh ngày 21 tháng 1 năm 1935 tại Hà Nội. Bà có một người anh và hai người em, nhưng đều mất sớm, nên bà trở thành con duy nhất của gia đình. Tuy được...

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...