Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

ARLINGTON, VA - JUNE 06: A guest holds flowers during a Remembrance and Celebration of the Life & Enduring Legacy of Robert F. Kennedy event, taking place on the 50th anniversary of his death, at Arlington National Cemetery on June 6, 2018 in Arlington, Virginia. (Photo by Leigh Vogel/Getty Images for RFK Human Rights)

 

Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và sau khi tốt nghiệp ông làm Đốc Sự Hành Chánh dưới thời Đệ Nhị Cộng Hòa.

Từng hiểu rất rõ bộ mặt thật của chế độ do cộng sản điều hành, Những cảnh đói nghèo, đàn áp, cửa quyền… đã làm lụn bại gia đình ông, nên khi có dấu hiệu miền bắc xâm lăng miền nam vào thời điểm 30 Tháng Tư, gia đình ông một lần nữa đã dắt díu ra đi. Ông ý thức rất rõ nếu ở lại tương lại gia đình ông lại một lần nữa lập lại cảnh đói nghèo, bị chèn ép như những ngày tháng ở miền Bắc trước đây. Nên bằng mọi giá Ông nhất quyết ra đi, dù biết muôn vàn khó khăn trước mặt. Chúa đã cứu gia đình ông, ông an toàn cập đến bến bờ tự do và được định cư ở Mỹ sau thời gian chờ đợi.

Là cột trụ của gia đình, là người phải trách nhiệm với vợ con, ông đã lao vào cuộc sống. Nó quá mới mẻ và đầy rẫy những khó khăn, trong khi ông như cái cây bị bứng gốc, phải một thời gian dài làm quen với thổ ngơi mới để thích ứng. Nhưng là người có ý chí nên ông vượt qua tất cả, cũng ngã xuống nhiều phen, nhưng nhanh chóng đứng dậy. Ngôn ngữ là một trở ngại khi đến xứ người, nhưng ông quyết chí khắc phục vì nghĩ, mình phải là tấm gương cho đàn con. Trời không phụ người có lòng, gia đình ông dần dà ổn định, các con không phụ lòng ông, đã đổ đạt, đã thành danh hơn cả lòng ông mơ ước. Họ là những người giúp đời giúp người tích cực.

Phần ông, sau bao nhiều năm gầy dựng, không những ông dưỡng cái cây bị bứng gốc lấy lại sức sống, mà còn nuôi dưỡng cái cây thành sum suê cành lá. Với bản thân mình, ông đã sống những ngày đầy ý nghĩa. Ông luyện tập thể lực hàng ngày, ăn uống điều độ, không bao giờ chìu theo những sở thích xấu của chính mình. Ông cũng chuộng lối sống tự nhiên, không lệ thuộc nhiều vào những tiến bộ khoa học kỹ thuật. Đau ốm, dù cho trong nhà có các con trong ngành y, nhưng ông vẫn không muốn chữa bệnh bằng y học. Ông tin vào việc rèn luyện thể lực, trí óc thảnh thơi sẽ giúp ông sống khỏe sống vui, ông cũng tìm đến cách chữa của Đông Y mà theo ông gần gủi với người Á Đông hơn.

Nhưng dù chữa trị bằng cách nào, tuổi già vẫn là tác nhân chính khiến con người khó khắc phục, cho dù với một người sống lạc quan, tâm tình cởi mở như ông, như lời cô cháu dâu nhận xét, ông luốn là người khuyến khích, đồng hành với người đối diện. Ở ông luôn có một sự truyền cảm hứng đặc biệt, khiến cho những người thân quanh ông thấy ấm lòng, phấn khích.

Người xưa chỉ mong thất thập cổ lai hy, ngày nay ông ra đi ở tuổi 79, cũng là một cuộc sống sung mãn, đầy đặn. Cầu mong ơn Chúa ban phép lành và đón nhận linh hồn ông nơi Thiên Đàng.

tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ ông Phan Võ Viên

  Mười năm tù cải tạo, cộng với những bệnh đang mang, gia đình cứ ngỡ ông ra đi sớm hơn, không ngờ ông sống thêm 3 năm nữa với con cháu. Có được điều này, gia đình tin rằng...

Tưởng nhớ Bà Quả Phụ Maria Nguyễn Văn Lân

  Sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo ở Nam Định, nơi sản sinh rất nhiều nhân tài về quân sự cũng như lãnh vực văn hóa. Sử sách ghi lại, Nam Định là quê hương của nhà Trần...

Tưởng Nhớ Họa Sĩ Lê Văn Đệ

Lê Văn Đệ (1906-1966) là Giám Đốc đầu tiên của trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định. Sau khi trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương thành lập tại Hà Nội năm 1925 dưới quyền Giám Đốc...

Tưởng nhớ Thầy Di Như – Võ Văn Khoa

Xuất thân Thầy Di Như tên thật là Võ Văn Khoa, sinh ngày 24 tháng 2, 1938 (tuổi Đinh Sửu), tại Làng Khánh Thiện, Mũi Né, Bình Thuận. Ngay trước mặt nhà là Đình Làng Khánh Thiện, và chỉ cách...

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Hồng Ngọc

Bà Phạm Thị Hồng Ngọc sinh ngày 21 tháng 1 năm 1935 tại Hà Nội. Bà có một người anh và hai người em, nhưng đều mất sớm, nên bà trở thành con duy nhất của gia đình. Tuy được...

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...