Vĩnh Biệt Hai Đàn Anh Ngô Quyền

Hình Triết Trần

Trong vòng 5 ngày, Hội cựu học sinh Ngô Quyền Biên Hòa mất đi hai nam sinh thông minh, đa tài: anh Nguyễn Ngọc Xuân -NQ K7, và anh Phạm Kim Phi Hùng -NQ K14.

Họ cùng quê Tân Ba, một làng ngoại ô, nhỏ xíu của Biên Hòa ngày trước, lúc nước sông Đồng Nai còn trong vắt, hai bờ sông bên lỡ, bên bồi vẫn là nơi chơi đùa thời thơ dại của cả hai anh, của hầu hết học sinh Ngô Quyền ngày đó.

Khi anh Xuân đậu Tú tài, chuẩn bị thi vào Quốc gia Hành chánh, thì anh Hùng chuẩn bị thi vào lớp 6 Ngô Quyền, một kỳ thi tuyển không dễ dàng vì cả tỉnh Biên Hòa thời đó có hàng trăm trường Tiểu học nhưng chỉ có một ngôi trường Trung học công lập duy nhất. Họ không biết nhau, nhưng như truyền thống của làng quê Tân Ba, của trường Ngô Quyền, cả hai anh đều chăm học, và đều là học trò giỏi của lớp, của trường Ngô Quyền.

Chúng tôi biết anh Hùng từ hồi học Tiểu học vì Biên Hòa là một tỉnh lỵ nhỏ “đi dăm ba bước đã về chốn cũ”, Ba Mẹ anh quen với Ba Mẹ chúng tôi, thỉnh thoảng chạm mặt anh, nhưng chưa bao giờ nói chuyện. Thế hệ của chúng tôi, cuối thế kỷ 20, không nói chuyện với người khác phái, dù học chung trường, ở gần nhà, biết cả “tông chi họ hàng” của nhau, nhưng ra đường vẫn cứ nhìn thẳng.

Sau tháng 4 năm 1975, vì vận nước, chúng tôi không còn ở cùng thành phố, nhưng hiểu nhau hơn vì cả Ba anh, lẫn Ba chúng tôi đều vướng vào cảnh “tù không tội”. Chúng tôi, những đứa học trò mặt mày còn nguyên nét trẻ thơ, bị gạt ra ngoài lề xã hội với “bản án” rất rõ ràng, được công an Phường ghi trên giấy trắng mực đen: “thành phần thứ 14 trong xã hội”(chỉ đứng trên thành phần thứ 15, là thành phần tù hình sự).

Anh Hùng lao vào học, tìm quên trong kiến thức, đặc biệt là môn Lý Hóa. Anh đậu thủ khoa vào Đại học Bách khoa Saigon niên khóa 1976-1977 với số điểm gần như tuyệt đối 29/30 cho 3 môn Toán, Lý, Hóa. Vậy mà Ban Tuyển sinh tỉnh Đồng Nai lúc đó không cho anh đi học vì lý do “cha có nợ máu với nhân dân”.

Anh mang chất xám và tuổi 17 đầy sức sống của mình về làm ruộng một thời gian rồi được Mẹ cho vượt biển vì không có một chỗ dung thân cho anh trên chính quê hương mình.

Lúc anh Xuân xong Trung học, chúng tôi mới bắt đầu đi học. Nên mãi đến về sau, sau này, lúc Hội cựu học sinh Ngô Quyền ở hải ngoại có website, chúng tôi mới biết chs NQ K7 Nguyễn Ngọc Xuân, và biết anh là bạn học của Thầy Thu (thầy dạy Tân Toán học cho chúng tôi thời Trung học.)

Nhờ có website, nơi hội tụ của nhiều thế hệ chs Ngô Quyền, các anh chị chs NQ viết về thời học trò , chúng tôi biết được thành tích học tập lẫy lừng đậu Tú tài ban B ưu hạng của anh Xuân.

Anh Xuân giúp ban biên tập website Ngô Quyền dựng lại trường xưa trên youtube qua những hình ảnh của giai đoạn 1956-1975. Nghĩ đến một số đàn em có công ngày cày bừa trả nợ áo cơm, tối thức khuya “vác ngà voi”, anh có làm cho chúng tôi một youtube cá nhân, và có tặng chúng tôi một bài thơ khi chúng tôi về thăm quê nhà ở Nha Trang vào dịp Tết năm 2011, trong đó có hai câu rất hay

“Biển về trải cát em nằm
Giao thừa sóng hát thì thầm ca dao”

Đầu tháng 9 năm nay, không hẹn mà cả hai anh cùng rời trần gian. Anh Hùng bỏ cuộc đời ngày 5 tháng 9 (ngày lễ Vu Lan năm 2017) ở Toronto, Canada. Nỗi buồn chưa nguôi, chúng tôi được tin anh Xuân xuôi tay ở Đà Nẵng, Việt Nam vào ngày 10 tháng 9 năm 2017.

Từ California, xin chân thành thắp nén hương lòng hướng về Toronto và Đà Nẵng, cầu mong hai anh được thanh thoát ở thế giới bên kia. Và xin mượn hai câu thơ của Thiền Sư Mãn Giác để thay lời vĩnh biệt chs NQ K7 Nguyễn Ngọc Xuân, và chs NQ K14 Phạm Kim Phi Hùng :

“Ta từ vô lượng về chơi
Ngồi trên đỉnh núi mỉm cười với trăng”

Nguyễn Trần Diệu Hương
California, cuối hè đầu thu 2017


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính Ai đem cánh hoa rừng về tặng em Ai băng gió sương cho em đợi chờ Và những lúc anh về, Ai kể chuyện đời lính em nghe Năm ấy, anh là chàng trai không quân,...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...