Bụi và Rác (Kỳ 20)


Kỳ 20



“Ðây không phải là lúc để cãi nhau.” Ông Mười Tân ngừng gõ tay lên mặt bàn, lấy điếu thuốc ra khỏi môi.

“Anh nghĩ là Tuấn chưa biết gì về chính sách đảng và nhà nước ta đâu. Chính mấy ông chủ tịch và phó chủ tịch của hội cũng cần phải sinh hoạt nhiều mới nắm được đường lối chính sách của đảng ta. Nhưng thôi…,” đột nhiên ông Mười Tân đổi giọng, “Hôm nay anh đến đây cốt để thăm Quỳnh, để xem mấy đứa bây sinh sống ra sao. Anh mừng vì thấy Quỳnh không dính líu gì với chế độ ngụy, không phản động, không có nợ máu với nhân dân…”


Ngừng một đỗi lâu, Mười Tân tiếp, “nhưng trường hợp Thăng tôi muốn nói một điều…” ông đổi giọng, bất ngờ xưng là tôi, tôi nhận rõ điều đó, “đời sống của Thăng là không tốt. Tôi biết rõ tên Lý, cha vợ trước của Thăng là một tay tư sản mại bản có cỡ. Tôi cũng có trong tay báo cáo đầy đủ về những liên hệ gia đình tên Phan, một trong mấy tay phản động gộc của ngụy quyền. Tôi không nghi ngờ hành vi của Thăng. Một người như cậu Thăng đây không làm được cái tích sự gì ngoài cái thẩm mỹ học của cậu đâu…”


Tôi không hiểu ông Mười Tân ám chỉ điều gì khi nói đến chữ thẩm mỹ học, “Tuấn có nói với tôi về đám bạn bè văn nghệ của Thăng. Thật tình, tôi không hiểu tại sao Thăng đi dạy học mà chỉ chơi với đám văn nghệ là thế nào? Toàn một bọn phản động đồi trụy. Dù sao tôi muốn nói với Thăng một điều: xã hội mới này không dung nạp cách sống phóng đãng đó đâu. Cải tạo lại nếp sống cũ là điều rất tốt!” Ông Mười Tân bất ngờ đứng dậy ngay khi vừa dứt câu, “Có lẽ tôi phải đi. Tôi có một buổi nói chuyện ở Thành đoàn.”


Tuấn cũng đứng dậy đi theo ông Mười Tân. Tôi thấy Tuấn mặc sơ mi trắng bỏ ngoài quần, cái “mốt” khá thịnh hành sau ngày Ba Mươi Tháng Tư. Tôi nhắm mắt cũng biết thêm là Tuấn đi dép râu.


“Tao phải theo anh Mười.” Tuấn nói tự nhiên.


“Anh không cần nói tôi cũng biết mà!” Quỳnh mỉa mai. Cô đứng dậy kéo tay tôi, tiễn ông Mười Tân ra cửa.


Cả khu Mã Lạng vẫn còn chìm trong đêm Saigon thiếu điện.


Khi đặt chân xuống con hẻm, ông Mười Tân quay lại phía chúng tôi.


“Rất tiếc! Rất tiếc!”


Và ông quày quả bỏ đi. Tuất lọt tọt theo sau. Ngay lúc đó, tôi thấy có hai bóng đen ở cuối ngõ hẻm đi nhanh tới, một người lách ra trước ông Mười Tân, và một người đi sau lưng ông. Như một yếu nhân của một chế độ, Mười Tân được bảo vệ quá cẩn mật. Và bỗng nhiên chữ “rất tiếc!” của Mười Tân vọng lại làm tôi nổi da gà. Tôi mơ hồ hiểu những gì sẽ chờ đợi tôi.


“Thôi mình vào đi em!” Tôi ôm vai Quỳnh.


Tóc Quỳnh đã dài, khá dài. Tôi nghe mùi bồ kết tỏa ra từ mái tóc quen thuộc của người đàn bà đã chia sẻ cùng tôi da thịt. Hai tay Quỳnh vòng qua lưng tôi. Chúng tôi ôm lấy nhau quấn quít như ngày mới quen nhau. Tôi nghe tiếng âm nhạc bay trong gió. Có lẽ rạp Quốc Thanh đã có điện riêng và vở diễn lại tiếp tục. Chúng tôi hôn nhau dưới một bầu trời đêm của Saigon đổi đời. Nhìn sâu vào mắt Quỳnh tôi như thấy lại tất cả cái khu phố nghèo nàn này. Bên tay trái tôi, sâu trong hẻm Mã Lạng này, trước kia chui rúc một số con người nghèo khổ, lợp nhà trên những nấm mồ vô chủ, giờ đây những con người còn cùng cực hơn chen chúc nhau trong những căn nhà che bằng những tấm tôn lỗ chỗ những đầu đinh tựa lên những tấm ván ép nát, cất tạm bợ trên những mồ mả không người thừa nhận. Mấy đứa bé con anh chị Sáu sửa xe đạp đầu hẻm, bụng ỏng ở trần chạy dưới mưa, lội bì bõm trong nước đục bẩn thỉu, thứ nước vọt lên từ những ống cống thành phố.


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Sách báo trước 1975 in ấn, đóng xén ra sao

Cuối thập niên 1950 sinh hoạt báo chí văn nghệ tại Sài Gòn khá đa dạng, từ hình thức đến nội dung.

Vở hát ‘Cạnh Biên Cương’ 1951 và rạp Thuận Thành-Đa Kao

Rạp Thuận Thành tiếp đón khán giả ở Bà Rịa, Long Điền, Long Hải khá đông. Ngoài ra còn số khán giả vùng Tân Định, Phú Nhuận, Bà Chiểu...

Thơ Trần Vấn Lệ – Nguyên Đán

Ngày Đầu Năm/ Nguyên Đán, trời nắng và trong xanh/ Một nụ hoa bình minh nở chan hòa muôn hướng/ Nhiều tiếng chim hót sớm

Thơ Thọ Khương – Trải lòng

Em mắt ướt/ Tủi hờn anh quên hẹn/ Ước mơ nhiều/ Tình bỗng chốc bay xa/ Cho đắng cay/ Khô môi những thật thà

Thơ Trần Trung Tá – Bạn Và Tôi, Chúng Ta…

Bạn đang sống những ngày Đông ảm đạm/ bạn buồn theo thời tiết phải không?/ Tôi thấy bạn ở trong lòng/ của tôi, đang quặn!

Thơ Luân Hoán – Viết lách

ngỡ rằng chỉ có nhà văn/ viết cần phải lách lăng nhăng sự đời/ đâu dè thơ thẩn kiểu tô/ ikhen mỹ nhân cũng tránh lời du dương

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh – Trên Tất Cả Những Xóa Ði

Tình yêu/ Rao giảng nhịp trái tim/ Trên bệ thánh hoan lạc/ Hồng hào trái đất tái sinh/Bằng hạt máu rung cảm nhịp sống

Thơ Thy An – Những nỗi nhớ đầu 2019

từ êm đềm của đất, ngày đầu năm/ những ước mơ bắt đầu nẩy mầm/ thành phố phương tây vài sợi mây trời lãng đãng

Một đêm giao thừa đáng nhớ

Năm mới đang đến gần, tất cả chúng ta đều chuẩn bị cho một đêm giao thừa ấm áp và hạnh phúc. Phút giây giao thừa thiêng liêng...

Nhà văn Võ Ý trình làng tuyển tập về đời lính

Đọc “Tuyển Tập Võ Ý” để thấy thương yêu người lính VNCH hơn, dù họ chiến đấu trên không, ngoài biển cả hay trong rừng rậm Trường Sơn.